Về ra mắt, mẹ bạn trai vừa bưng bát nước mắm đặt lên mâm cơm, tôi lập tức muốn chia tay
Nhà Khánh ai cũng vui vẻ, thân thiện. Nhưng riêng cái tính này của họ là tôi không thể chấp nhận!
Tôi và Khánh quen nhau khi cả 2 cùng xin vào làm cùng 1 công ty. Khánh hơn tôi 3 tuổi. Anh là người có ngoại hình tương đối, tính tình hiền lành, không rượu bia, bài bạc, thuốc lá. Hơn nữa, Khánh còn chịu khó làm việc, có chí tiến thủ nên tôi ấn tượng và cảm mến anh.
Tuy nhiên, sau 1 thời gian yêu nhau, tôi phát hiện ra Khánh hơi chặt chẽ trong vấn đề tiền bạc. Mặc dù lương của Khánh là 18 triệu nhưng rất ít khi anh rủ tôi đi ăn, đi xem phim hay shopping… Khi hẹn hò, bạn trai chỉ mua 2 cốc trà đá, rồi chúng tôi ra công viên nói chuyện.
Ngày kỉ niệm tình yêu, hay ngày lễ Tình nhân… Khánh cũng chẳng bao giờ tặng quà. Có chăng anh chỉ mua đồ ăn về phòng tôi và bảo tôi nấu lên để 2 đứa cùng thưởng thức. Nhưng hôm nào lĩnh lương, tôi hào phóng mời Khánh đi ăn thì anh nhận lời ngay.
Tôi nhớ có một lần là sinh nhật tôi. Khánh bạo chi, dẫn tôi ra siêu thị mua đồ. Biết người yêu tiết kiệm nên tôi cũng chỉ chọn mấy món đồ bình thường, giá vài chục nghìn. Nhưng khi tính tiền, tổng là 240.000 đồng thì Khánh tá hỏa thốt lên: ” Hẳn là 240.000 đồng luôn” . Tôi thấy hơi ngại với bạn nhân viên bán hàng, nên đành “chữa cháy” là do Khánh không mang tiền mặt. Sau đó tôi rút ví đưa anh 200.000 đồng, thì bạn trai nói rằng chỉ lấy tôi 100.000 đồng thôi. Còn lại là anh tặng tôi. Khoảnh khắc Khánh cầm tờ tiền của tôi nhét ví và trả lại 100.000 đồng, anh đã lộ ra mấy tờ 500.000 đồng. Khi đó tôi chết lặng. Bạn nhân viên kia cũng nhìn thấy nhưng chỉ lẳng lặng lắc đầu…
Biết bạn trai keo kiệt, nhưng lúc mới yêu, ai cũng mù quáng. Mặc kệ bạn bè khuyên bảo, tôi vẫn cho đó là đức tính tốt của Khánh. Cho đến 1 ngày về nhà anh ra mắt thì tôi mới tỉnh ngộ!
(Ảnh minh họa)
Video đang HOT
Quen nhau 8 tháng thì Khánh rủ tôi về thăm gia đình. Nhà anh cách thành phố hơn 300.000km. Nhưng để tiết kiệm, chúng tôi đã tự đi xe máy về quê. Tôi và anh xuất phát từ 5h sáng, về đến nhà Khánh cũng đã trưa. Toàn thân tôi mỏi nhừ, đầy mệt mỏi. Lúc xuống xe, tôi chỉ muốn tìm cái giường rồi nằm ngủ luôn. Nhưng đây là lần đầu về ra mắt, để giữ phép lịch sự, tôi vẫn luôn tươi cười, đối đáp nhiệt tình với bố mẹ của bạn trai.
Nhà Khánh thuộc dạng khá giả, không đến nỗi nào. Bố mẹ anh thân thiện, vui vẻ. Hai bác rất niềm nở khi đón “nàng dâu tương lai” là tôi. Lúc về đến nhà Khánh đã gần 12 giờ trưa nhưng mẹ anh chưa nấu ăn gì. Bác ấy thật thà bảo tôi: ” Đợi chúng mày đến nhà thì mới cắm cơm. Chứ cắm sớm, vừa tốn điện mà hạt cơm lại không ngon. Thức ăn mà hâm lại cũng thế “.
Nghĩ rằng có khi bác gái đang thử tài nữ công gia chánh của mình nên tôi nhanh nhẹn xuống bếp hộ bác ấy nấu ăn. Hôm ấy bố mẹ Khánh làm thịt 1 con gà để chiêu đãi tôi. Thịt gà được chia làm 2 phần: 1 nửa để luộc, 1 nửa để rang nhạt. Lòng gà được xào với giá đỗ và măng chua, thêm 1 bát canh từ nước luộc gà.
Đến bữa, khi bác gái bê mâm cơm lên mà tôi choáng! Mâm cơm thiếu mất đĩa gà rang. Bác gái hì hì cười: ” Con gà to, ăn hết đĩa luộc đã nhé rồi mẹ múc gà rang ra. Có khi ăn chẳng hết, múc ra rồi động đũa vào thì ôi thiu mất”. Chưa hết sốc với lời giải thích của mẹ bạn trai, thì bác ấy lại bưng ra 1 bát nước mắm và nói tiếp: “Chưa mua được chanh nên ăn gà chấm nước mắm tạm vậy nhé. Chiều đi chợ mẹ mua”.
Nhưng mọi người biết không? Bát nước mắm đó là phần mắm thừa ăn từ bữa trước rồi. Trong bát vẫn còn vương lại mấy lá rau từ hôm trước. Đã thế, còn nổi váng mỡ… Tôi mạnh dạn đoán hôm qua nhà Khánh ăn rau muống và thịt luộc!
Nhìn bát mắm mất cảm tình và có phần không vệ sinh nên tôi không dám chấm. Thế là cả bữa đó, tôi chỉ ăn rau do chính mình nấu và húp nước canh. Thịt gà quê tuy ngon nhưng không có gia vị chấm, thật sự khó nuốt. Mặc dù đói mềm người vì di chuyển 1 quãng đường dài, nhưng tôi chỉ ăn được 1 bát cơm. Còn Khánh và bố mẹ vẫn ăn uống bình thường.
Cuối bữa, nồi gà rang vẫn còn nguyên. Mẹ Khánh còn tự hào vì mình đã “tiên liệu như thần”. Tôi đến bó tay. Chiều hôm đó, tôi nói dối có việc gấp trên thành phố nên chào tạm biệt gia đình nhà Khánh. Tôi tự bắt xe lên, bởi không còn sức ngồi xe máy với Khánh nữa. Anh thì ở lại chơi với bố mẹ 1-2 hôm.
Đến bây giờ thì tôi biết Khánh thừa hưởng tính keo kiệt ở đâu ra rồi. Tự nhiên tôi không còn muốn tiếp tục yêu nữa nên vài hôm sau thì tôi chia tay anh.
Đi siêu thị về, tôi không thấy bóng dáng chồng đâu mà sốc óc vì mâm cơm để trên bàn
Tôi đang suy nghĩ rất nghiêm túc về cuộc hôn nhân thiếu sự cảm thông lẫn nhau này.
Từ sau khi bố chồng mất vì ung thư, tôi đã rất sốc và cảm thấy cần phải thay đổi nếp sinh hoạt của gia đình. Ông ấy phát hiện bệnh ở giai đoạn muộn, chỉ sống được cùng con cháu một thời gian ngắn và ra đi rất nhanh. Cả nhà tôi ai nấy đều sốc, mặc dù bố chồng mới chỉ ngoài 60 tuổi, vậy mà ông không được hưởng phúc cùng con cháu.
Tôi nghĩ một phần bố chồng mắc bệnh nan y là do lối sinh hoạt, ăn uống không lành mạnh. Cứ nhìn mẹ chồng vào bếp là tôi hiểu. Bà ấy nêm nếm gia vị rất mặn, thậm chí toàn nấu lại đồ cũ, ít bổ sung rau xanh... Chồng tôi thì lại giống bố anh ấy, thích ăn rất nhiều đồ chiên rán có hại cho sức khỏe.
Chưa kể, công việc của chồng tôi còn phải ngồi nhiều, ít vận động, quả thực làm vợ, tôi cực kỳ lo lắng cho anh. Hiện tại tôi cũng có một bé trai 3 tuổi, nếu chồng không ăn uống sinh hoạt điều độ thì sao mà làm gương cho con được chứ. Riêng khoản gì tôi có thể thoải mái với chồng, chứ chuyện ăn uống tôi rất khắt khe.
Ảnh minh họa.
Lấy nhau tới nay đã được gần 4 năm, tôi luôn ép chồng mình vào chế độ ăn uống lành mạnh, nhiều rau xanh hoa quả. Trước đây, khi còn yêu nhau, tôi không như thế này. Chúng tôi cũng hẹn hò ở nhiều quán thức ăn nhanh, đi uống đồ nọ đồ kia nhiều đường... Thời gian đầu khi mới ép chồng vào khuôn khổ, tôi biết anh không thoải mái lắm, thường xuyên bỏ bữa rồi đặt đồ ăn bên ngoài về. Nhưng tôi không nản lòng, tin rằng sẽ tới một ngày chồng quen được nếp sinh hoạt lành mạnh.
Thời gian khó khăn nhất là khi tôi mang bầu, không thể nấu nướng, sát sao với chồng. Từng có lần tôi đang bế con, thấy chồng bên ngoài phòng khách ăn gà rán, tôi phải đặt con xuống rồi ra mắng mỏ anh. Đỉnh điểm nhất là lúc tôi cầm cả túi gà rán ấy ném vào thùng rác rồi gào khóc. Chồng chắc vì nể vợ đang ở cữ nên cũng không đôi co. Từ lúc ấy, tôi thấy anh biết nghe lời hẳn.
Nhưng dạo gần đây, chồng tôi lại có biểu hiện chán ăn. Tôi cứ nghĩ chồng đã quen với lối sinh hoạt này rồi. Bình thường một tuần tôi sẽ đi siêu thị 1-2 lần, chủ yếu mua rau, giảm thịt. Mẹ chồng nhiều hôm tới chơi, thấy con trai phải ăn rau nên cũng xót, bà bảo tôi xem thế nào đừng để chồng kiệt sức. Tôi nói anh ấy vẫn khỏe, cả nhà này không sao hết, mẹ chồng không cần phải lo. Ngay hôm đó, chồng tôi vào phòng đã mắng tôi là vô lễ với mẹ chồng. Tôi chỉ biết bảo anh là tôi đặt sức khỏe cả gia đình lên hàng đầu, anh đừng vu khống cho vợ.
Cuối tuần trước, đến lịch tôi lại đi siêu thị. Trước khi đi, tôi dặn chồng ở nhà cắm cơm và luộc rau, lúc tôi về chỉ cần luộc thịt nữa là xong bữa. Đợt này con trai tôi đang được gửi bên ngoại chơi với ông bà nên nhà chỉ có hai vợ chồng, không cần nấu nướng phức tạp.
Ảnh minh họa.
Nào ngờ, khi về đến nhà, khung cảnh tối om, chẳng còn thấy bóng dáng của chồng đâu. Tôi vẫn cứ ngỡ anh trong phòng làm việc. Sốc óc hơn là khoảnh khắc tôi nhìn thấy mâm cơm có đĩa rau luộc đậy bởi lồng bàn. Song bên cạnh đó là tờ giấy ghi lời nhắn của chồng:
"Em ăn một mình đi, từ bây giờ anh sang nhà bạn anh ăn. Nó ở ngay bên chung cư gần nhà mình, đi lại tiện. Hãy cứ vui vẻ với đống rau xanh này của em, anh quá mệt mỏi rồi".
Đọc xong dòng tin nhắn "sấm sét" đó mà tôi òa khóc, đồ trên tay rơi hết xuống đất. Suy nghĩ đầu tiên vụt lên trong đầu tôi là tại sao chồng lại đối xử với vợ như vậy. Bao năm nay, tôi nghĩ anh đã quen rồi chứ... Hóa ra chỉ là chồng nhẫn nhịn, chờ tới ngày giọt nước tràn ly sao?
Khi tôi gọi điện thì chồng không bắt máy. Tới tối muộn anh mới trở về nhà, chẳng nói chẳng rằng vào phòng riêng để ngủ. Từ hôm đó tới nay, chồng tôi chưa ăn ở nhà với vợ bữa nào, cứ đến giờ là đến nhà bạn. Tôi cũng không biết mở lời sao với anh nữa, liệu tôi sai hay anh sai đây? Hoặc cũng có thể, đã tới lúc tôi nên xem xét lại cuộc hôn nhân này...
Đến ngân hàng, tôi choáng nặng khi thấy chị dâu tương lai mặc áo cũ cầm theo túi vải đầy tiền đi gửi tiết kiệm Có nằm mơ, tôi cũng chẳng thể mơ nổi "chuyện kì quái" này. Ngày anh trai dẫn người yêu về ra mắt, bố mẹ tôi ngạc nhiên lắm. Ngay cả tôi cũng sốc khi thấy chị ấy mặc chiếc váy kiểu dáng chắc từ thời "ông bà tôi". Đã thế, chị ấy còn để mặt mộc, không hề đánh tí son cho bớt...