Lúc đi học nhận kiến thức giả, chui lọt vào cơ quan nhà nước sẽ gây họa
Phó Giáo sư Bùi Thị An cảnh báo, tình trạng ngồi nhầm lớp, bằng cấp giả sẽ gây hệ luỵ rất lớn và lâu dài với đất nước.
Từ xưa tới nay, giáo dục được xem là nền tảng cơ bản cho phát triển của đất nước, quyết định đến sự hưng thịnh của mỗi quốc gia.
Nhiều năm qua, song song với sự phát triển của đất nước ở nhiều mặt thì giáo dục – đào tạo cũng đã có những đổi mới, có thành tựu rất đáng ghi nhận. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn tồn tại nhiều vấn đề cần được xử lý một cách bài bản có tính hệ thống, đặc biệt là tình trạng gian dối, thiếu trung thực đã diễn ra ở nhiều địa phương.
Năm học 2006-2007, ngành giáo dục đã có cuộc vận động “Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục”, thời gian đầu đã có những kết quả tích cực. Nhưng đáng tiếc một thời gian sau dường như tiêu cực của ngành không bị chặn đứng mà còn lan ra nhiều hơn, ẩn nấp và tinh vi hơn.
Năm 2018, Bộ Giáo dục và Đào tạo lại có hẳn chỉ đạo “Khắc phục bệnh thành tích trong giáo dục là việc làm thường xuyên, không phô trương, hình thức, là giải pháp quan trọng để tăng cường nền nếp, kỷ cương, nâng cao chất lượng, hiệu quả giáo dục và đào tạo”, nhưng thực tế là sự gian dối vẫn đang xảy ra, mà chưa có giải pháp chặn đứng một cách thật sự hiệu quả.
Trao đổi với phóng viên Tạp chí Điện tử Giáo dục Việt Nam, Phó Giáo sư – Tiến sĩ Bùi Thị An (Đại biểu Quốc hội khóa XIII) nêu quan điểm: “Giáo dục là then chốt của mọi sự phát triển tại một quốc gia. Giáo dục nếu được thực hiện nghiêm túc thì sẽ đảm bảo được sản phẩm đầu ra tốt, tức là chất lượng nguồn nhân lực quốc gia tốt, đó là tiền đề là nền tảng quan trọng để đất nước phát triển, hưng thịnh.
Ngược lại, một đất nước sẽ dần yếu kém đi, sẽ gặp vô vàn hệ lụy nếu như giáo dục không được đầu tư, không được coi trọng thực sự, có nhiều gian dối. Gian dối dù ở ngành nào, lĩnh vực gì cũng không thể chấp nhận được, nhưng gian dối trong giáo dục thì vô cùng nguy hiểm vì nó có thể gây hậu quả nặng nề cho rất nhiều người”.
Phó Giáo sư – Tiến sĩ Bùi Thị An (Đại biểu Quốc hội khóa XIII). Ảnh: quochoi.vn
Sau sự việc gian dối điểm thi tốt nghiệp trung học phổ thông ở nhiều địa phương năm 2018 khiến dư luận rúng động, nhiều cán bộ trong ngành giáo dục ở các địa phương như Sơn La, Hòa Bình, Hà Giang đã bị bắt, khởi tố và chịu án tù.
Năm 2019, ngành giáo dục lại bị một phen lao đao khi nổ ra sai phạm tày đình ở Trường Đại học Đông Đô. Theo kết luận điều tra thì trong 193 người được Trường Đại học Đông Đô cấp bằng giả, có 60 người đã sử dụng bằng, trong đó có 55 trường hợp sử dụng bằng giả này để xét tuyển nghiên cứu sinh hoặc bảo vệ luận án tiến sĩ. Vụ việc này cũng đã gây ra nhiều hệ lụy lớn cả về công tác đào tạo và công tác cán bộ ở những cơ quan, đơn vị khác nhau.
Và, mới đây là sự việc 6 học sinh lớp 6 tại huyện Thanh Bình (tỉnh Đồng Tháp) đọc viết chưa thành thạo cũng đã gây ra nhiều bức xúc trong dư luận xã hội. Những đứa trẻ thơ dại bị rơi vào vòng xoáy thành tích và thiếu trách nhiệm của giáo viên, của nhà trường, đang phải gánh chịu hậu quả nặng nề.
Đây không phải là vụ việc đầu tiên “ học sinh ngồi nhầm lớp”, vì vậy phải đặt ra những vấn đề xử lý mang tính hệ thống, ngoài trách nhiệm của giáo viên, nhà trường thì Sở Giáo dục các địa phương, Bộ Giáo dục và Đào tạo sẽ hành động thế nào để giải quyết triệt để tình trạng này?
Phải đặt ra câu hỏi ấy, bởi vì khi xâu chuỗi lại có thể thấy được hệ quả của một nền giáo dục nếu vẫn cứ manh nha dối trá ngay từ khi trẻ bắt đầu vào lớp 1 thì thì chất lượng sản phẩm trong giai đoạn sau sẽ tiếp tục phải đối diện với những điều tồi tệ. Nhiều người tin rằng, một vài cá nhân gian dối, dốt nhát cũng không thể gây ra ảnh hưởng gì lớn. Có lẽ vậy! Nhưng nếu những con người ấy luồn lách, chui lọt qua nhiều cửa để trở thành cán bộ trong cơ quan nhà nước thì điều gì sẽ xảy ra?
Vậy, chất lượng nhân sự của đất nước trong tương lai sẽ như thế nào nếu nền giáo dục còn tồn tại nhiều trường hợp “ngồi nhầm lớp” tại các địa phương như Đồng Tháp thời gian qua? Rồi kết quả đạt được sau cùng sẽ là gì khi mà nhiều gia đình, nhiều lớp, nhiều trường vẫn đua nhau có thật nhiều thành tích, nhiều giải thi… thậm chí để có được cái danh hiệu “chuẩn” là cả một hành trình dài nhiều áp lực. Đạt “chuẩn” rồi lại phải căng sức, phải đối diện với nhiều áp lực khác để… “giữ chuẩn”.
Theo Phó Giáo sư Bùi Thị An, suy cho cùng, tất cả những tồn tại của hiện tượng “ngồi nhầm lớp” hay bằng giả, chứng chỉ giả (thậm chí bằng thật nhưng kiến thức giả) đều là hệ quả của căn bệnh thành tích, bệnh sính bằng cấp đã xảy ra nhiều năm trong xã hội và nguy hiểm là lại xảy ra trong chính ngành giáo dục, với sự tham gia của chính các thầy, cô.
“Trường hợp của mấy cháu bé ở tỉnh Đồng Tháp là rất đau xót, bởi vì bây giờ đưa các cháu trở lại tiểu học cũng sẽ có ảnh hưởng ít nhiều tới tâm lý của gia đình và chính các cháu. Việc thứ hai là như vậy thì kết quả điểm học tập, điểm thi của những cháu này trong suốt mấy năm qua cũng phải xem lại, vì đọc và viết còn không lưu loát thì nói gì tới chuyện học môn Văn và những môn khác.
Như vậy là giáo viên thiếu trung thực, đây lại là một chuyện vô cùng xấu xí nữa. Thầy cô giáo được ví như máy cái, giữ vị trí then chốt trong giáo dục, đào tạo con người mà lại qua loa, gian dối gây ra hậu quả như thế thì phải xử lý nghiêm khắc chứ không thể chỉ nhắc nhở, khiển trách rồi cho qua”, bà An chia sẻ.
Không phủ nhận sự quan trọng của bằng cấp, tuy nhiên đối với bà Bùi Thị An, bằng cấp chỉ là một khía cạnh chứ không thể coi là then chốt khi đánh giá.
Video đang HOT
“Nếu bằng cấp thật, học thật thì vô cùng cần thiết. Bằng cấp thật để thể hiện chứng chỉ, mức độ mà con người đạt đến trong lí thuyết cũng như thực hành.
Tuy nhiên giai đoạn vừa qua, có nhiều hệ quả đáng tiếc để lại bởi chúng ta chạy đua theo bệnh thành tích, lợi ích cục bộ của từng trường mà ảnh hưởng đến chất lượng đầu ra của giáo dục. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến nguồn nhân lực của quốc gia.
Những vụ lùm xùm gần đây về việc cấp bằng giả của Trường Đại học Đông Đô hay những cán bộ sử dụng bằng cấp giả trong bộ máy nhà nước đã từng bị phát hiện trước kia là hệ quả của một xã hội sính bằng cấp, quá coi trọng hình thức mà quên mất năng lực căn bản của mỗi con người còn được đánh giá bằng thực lực”, bà An nhấn mạnh.
Học sinh lớp 6 không thể nào lại chỉ có kiến thức và khả năng của học sinh lớp 1 nếu nhận được sự quan tâm dạy dỗ thực sự của giáo viên và nhà trường. Nhìn rộng hơn, không thể tồn tại những cán bộ sử dụng bằng cấp giả nếu có sự tuyển chọn, giám sát, quy hoach rõ ràng, minh bạch và công khai.
“Tri thức giả, bằng cấp giả và bằng thật nhưng trình độ giả cũng chỉ là sự phô diễn hình thức, không bao giờ đáp ứng nhu cầu thực tiễn. Bằng cấp thật được đào tạo bài bản kết hợp với những việc làm, hoạt động cụ thể mới cho ra kết quả tốt nhất.
Bằng cấp chỉ là một kênh đánh giá mà thôi, tri thức thật sự và phẩm hạnh của con người mới là điều quan trọng. Đối với ngành giáo dục đâu chỉ dạy học trò kiến thức là xong, mà cái quan trọng không kém đó là phải dạy cho trẻ từ tấm bé đã phải tôn trọng sự thật, hành xử trung thực, nghĩ và làm thật, có như thế thì xã hội mới phát triển lên được, đất nước mới có nguồn nhân lực mạnh”, bà An nói.
6 giải pháp chấn hưng giáo dục cô giáo tiểu học gửi Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn
Bộ trưởng cần khởi động cuộc vận động 2 không nói không với tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục, thực hiện quyết liệt và xử lý nghiêm những cá nhân vi phạm
Kính gửi thầy Nguyễn Kim Sơn, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo!
Việc thầy được giao trọng trách Bộ trưởng Bộ Giáo dục đã làm cho nhiều nhà giáo chúng tôi vui mừng lắm. Chúng tôi đang kỳ vọng vào sự thay da đổi thịt của ngành giáo dục mà người sẽ góp công lớn nhất không ai khác chính là thầy.
Là nhà giáo đã và đang trực tiếp đứng lớp gần 30 năm nay nên chúng tôi biết, chúng tôi hiểu, trọng trách này vô cùng nặng nề, nếu người lãnh đạo không đủ lòng dũng cảm, không đủ sự quyết tâm sẽ không bao giờ có thể làm được.
Tân Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn. Ảnh: moet.gov.vn.
Kính thưa thầy!
Đi dạy gần 30 năm, tôi đã chứng kiến hầu hết những thăng trầm của ngành giáo dục. Nhức nhối nhất hiện nay vẫn là căn bệnh ngụy thành tích, một căn bệnh trầm kha rất khó trị dứt.
Giáo dục lúc này chẳng khác nào một cơ thể đang cần một bàn tay phẫu thuật tài ba để đủ lòng dũng cảm và sự quyết tâm cắt phăng những ung nhọt, những khối u tích tụ theo năm tháng.
Do đã ăn sâu bén rễ từ lâu nên không đơn thuần là căn bệnh ngụy thành tích, nó đã diễn biến nặng hơn, trở thành căn bệnh giả dối trầm kha, dẫn đến nhiều người lừa dối nhau, cấp dưới lừa dối cấp trên, cấp trên lừa cấp trên nữa.
Đây là nguyên nhân làm nảy sinh nhiều tiêu cực trong giáo dục như nạn ép buộc học sinh học thêm tối ngày, học sinh ngồi nhầm lớp, chất lượng ảo, học gạo... hậu quả là tạo ra những lớp người học giả bằng thật, kẻ kém tri thức có cơ hội leo cao, người học thật lại chịu thiệt thòi.
Những năm 80 của thế kỷ trước khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã từng chứng kiến cứ mỗi kỳ thi tốt nghiệp ở cả 3 bậc học, người ta đi ném bài cho con như đi hội. Cụm từ "ném bài" cũng bắt nguồn từ những việc đấy.
Khi phòng thi đọc đề khoảng 20 phút thì có đề từ phía trong phòng thi ném ra bên ngoài. Học sinh trong phòng ngồi đợi, cha mẹ, anh chị bên ngoài xúm xít nhau lại giải bài và thi nhau ném qua cửa sổ cho con cháu của mình.
Những năm 90 khi tôi làm giáo viên, đã tận mắt chứng kiến và biết được việc học sinh đỗ tốt nghiệp cao phần đông có bàn tay ảo thuật của nhà trường và các thầy cô giáo.
Cha mẹ chỉ việc nộp tiền chống trượt cho con và mọi chuyện thi cử đã có nhà trường lo hết. Gần tới ngày đi coi thi, giáo viên chúng tôi thường được người quen, người thân đến nhờ gửi số báo danh để tạo điều kiện cho con cái họ quay bài mà chúng tôi quen gọi là "gà".
Giáo viên đi coi thi được nhà trường sở tại, được hội phụ huynh tiếp đón nồng nhiệt, ngoài nơi ăn chốn ở, nơi vui chơi giải trí sau ngày thi còn có phong bì rủng rỉnh đem về.
Nhiều trường học thường bố trí giáo viên dạy các môn chính ở lại trường (không phải đi coi thi) để giải bài. Người đưa bài vào trường là văn thư, tạp vụ, bảo vệ, người mang bài vào phòng thi cho học sinh chép là giám thị hành lang. Nhiều học sinh trong phòng thi chỉ có nhiệm vụ đợi chép bài và nộp.
Kết quả tốt nghiệp bao giờ cũng đạt 100%, cũng có trường rớt vài em là thành phần đặc biệt lắm vì có bài làm sẵn cũng không biết chép thế nào.
Đã ở trong cuộc có lẽ ai cũng thấy những khuất tất, những bất công trong các kỳ thi nhưng chẳng ai dám nói và gần như mặc nhiên cho đó là chuyện bình thường. Nhiều hiệu trưởng vẫn hãnh diện khi trường mình tỷ lệ tốt nghiệp đạt 100% và xem đó như là thành tích.
Rồi, chúng tôi thật sự vui mừng khi năm ấy thầy giáo Đỗ Việt Khoa đã mạnh dạn đứng lên tố cáo gian lận thi cử.
Vụ việc gây chấn động cả nước nhưng chỉ là đối với người ngoài ngành chứ người trong ngành như chúng tôi đều hiểu chỉ là các nơi không có được ai mạnh dạn, dũng cảm như thầy Khoa nên vụ việc không được đưa ra ánh sáng.
Từ vụ việc của thầy Đỗ Việt Khoa, ngày 31/7/2006 Bộ giáo dục và đào tạo phát động phong trào hai không: Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục.
Bước đầu, tiêu cực trong ngành giáo dục của chúng ta đã được ngăn chặn. Trên cả nước đã chấm dứt hiện tượng thu tiền chống trượt tốt nghiệp hàng năm.
Kỳ thi tốt nghiệp "hai không" năm 2007, học sinh cả nước tốt nghiệp với tỉ lệ 66,72%, đã có những trường không có một học sinh đỗ tốt nghiệp. Dù rất buồn nhưng đây chính là kết quả phản ánh thật chất lượng học tập của học sinh.
Thấy rõ nhất là trong ngành chúng tôi, bởi vì lần đầu tiên giáo viên đi coi thi tốt nghiệp mà không ai dám gửi gắm.
Nhà trường cũng tuyệt đối không dám cử giáo viên ở nhà giải đề. Giám thị coi thi làm việc rất nghiêm túc, xử lý ngay và nghiêm những học sinh quay cóp bài.
Trong giảng dạy, chúng tôi liên tục được nhắc nhở phải dạy thật, đánh giá thật. Toàn ngành căng mình để thực hiện cuộc vận động 2 không với 4 nội dung.
Học sinh cũng đã bắt đầu xác định muốn thi đỗ tốt nghiệp không có con đường nào khác ngoài việc học. Phụ huynh cũng dần bỏ ý định quen biết, chạy chọt để được chiếu cố, du di.
Lẽ ra, đây chính là thời điểm vàng để đưa giáo dục nước nhà thoát khỏi bệnh thành tích ngự trị bao nhiêu năm tiến tới một nền giáo dục trong sạch mà nhiều người hằng mong ước.
Tiếc rằng, không biết vì lý do gì, phong trào này lại bị chết yểu khi từ năm 2009 kết quả chung đỗ tốt nghiệp của cả nước tiếp tục phi nước đại và đến những năm tiếp theo đó tỷ lệ tốt nghiệp ở nhiều trường lại xấp xỉ 100%.
Năm 2012, một lần nữa kỳ thi tốt nghiệp Trung học Phổ thông lại được thầy Đỗ Việt Khoa tố cáo tiêu cực bằng những video clip tại kỳ thi tốt nghiệp ở trường Trung học phổ thông Đồi Ngô. Dù những sai phạm của các giáo viên, cán bộ nơi đây đã được xử lý nhưng niềm tin về một kỳ thi tốt nghiệp trong sạch cũng không còn nhiều.
Năm 2018, cả nước lại chấn động bởi vụ mua bán điểm có quy mô lớn ở Hòa Bình, Sơn La...hàng chục nhà giáo phải đứng trước vành móng ngựa.
Tới thời điểm này có thể khẳng định rằng cái phong trào 2 không với 4 nội dung: nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục tưởng sẽ là điểm sáng để đưa nền giáo dục nước nhà sang một trang mới đã hoàn toàn bị chết yểu.
Giáo dục hiện đang ngổn ngang với nhiều vấn nạn như ép học sinh học thêm, học giả bằng thật, mua bán chứng chỉ, lạm phát học sinh giỏi, học sinh yếu mất quyền lưu ban, bệnh hình thức tràn lan khắp ngành...để xóa bỏ những chuyện này rất cần người đầu tàu có đầy lòng quyết tâm và bản lĩnh.
Là một nhà giáo, chúng tôi xin được góp một số giải pháp để cùng Bộ trưởng từng bước xóa dần những vấn nạn nêu trên
Thứ nhất , Bộ trưởng cần khởi động lại cuộc vận động 2 không: Nói không với tiêu cực và bệnh ngụy thành tích trong giáo dục. Cần thực hiện quyết liệt và xử lý nghiêm những cá nhân, đơn vị cố tình vi phạm.
Nhân rộng những điển hình tiên tiến, cần vinh danh và có biện pháp bảo vệ người tố cáo tiêu cực trong giáo dục (nếu bản thân họ không muốn giấu tên).
Thứ hai , Bộ trưởng cần cho mở địa chỉ tiếp nhận đơn thư phản ánh một cách công khai và phải có biện pháp xử lý nghiêm, triệt để những sai phạm.
Bản thân tôi được biết, khi còn là Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, thầy Nguyễn Kim Sơn có sử dụng facebook để kết nối trực tiếp với giảng viên, sinh viên, người lao động. Hy vọng rằng trên cương vị Bộ trưởng, thầy vẫn tiếp tục duy trì kết nối trực tiếp với xã hội, với nhân dân, cho dù chúng tôi biết rằng sẽ có rất nhiều áp lực.
Nhưng bên cạnh đó cũng có nhiều thông tin mà tôi chắc rằng Bộ trưởng không thể tìm thấy trong các báo cáo của địa phương/cục vụ, để Bộ trưởng nắm bắt kịp thời, đầy đủ, đa chiều thông tin, đặc biệt là những tiếng nói từ cơ sở, từ những người yếu thế trong xã hội để có những chỉ đạo kịp thời, điều chỉnh phù hợp để giáo dục dần tốt lên.
Thứ ba , giáo viên phải được dạy thật, đánh giá thật bằng cách thực hiện bàn giao chất lượng học sinh đầu năm một cách thực chất chứ không phải cách làm hình thức hiện nay, cũng bàn giao chất lượng nhưng giáo viên nhận lớp không được phép nhận xét học sinh yếu kém.
Khi đã nhận chất lượng thật thì các thầy cô giáo mới chịu trách nhiệm đầu ra. Và khi đã giao chất lượng thì giáo viên có toàn quyền lựa chọn phương pháp và hình giảng dạy, mà không buộc nhất nhất phải tuân theo sự chỉ đạo của chuyên môn một cách cứng nhắc như hiện nay.
Thứ tư , bỏ các chỉ tiêu lên lớp thẳng, chỉ tiêu phổ cập đúng độ tuổi, chỉ tiêu hiệu quả 5 năm đào tạo, chỉ tiêu học sinh khá giỏi...Để thực hiện được điều này không đơn thuần chỉ là một công văn gửi về trường là xong mà cần phải rà soát lại các thông tư về trường chuẩn quốc gia, về điều lệ trường học...
Cấp phải thay đổi nhiều nhất từ sở giáo dục, phòng giáo dục sau cùng mới đến các trường học. Hàng năm, phòng giáo dục vẫn còn tổ chức lễ ký cam kết chất lượng giáo dục buộc các trường phải ký chỉ tiêu thì chẳng mơ gì chuyện ép chỉ tiêu cho giáo viên chấp dứt.
Thứ năm , đánh giá giáo viên cần dựa vào hiệu quả giảng dạy thực chất, sự tín nhiệm của học sinh, phụ huynh chứ không phải việc căn cứ vào sáng kiến kinh nghiệm, việc đạt giải trong các hội thi giáo viên dạy giỏi, giáo viên chủ nhiệm giỏi và các chỉ tiêu đạt được như hiện nay.
Thứ sáu, giảm áp lực hồ sơ sổ sách cho giáo viên một cách thực chất, quy định ban ra phải ghi nhận phản ánh và có sự kiểm tra để nhắc nhở, xử phạt những địa phương cố tình làm sai hoặc không tuân thủ quy định để chấm dứt tình trạng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược hay trên bảo dưới không nghe như hiện nay.
Thời gian đầu thực hiện việc cải cách bao giờ cũng khó khăn, gian khó. Tuy nhiên nếu quyết tâm và đầy lòng nhiệt huyết chúng tôi tin chắc rằng Bộ trưởng sẽ thành công.
Chúng tôi kính chúc Bộ trưởng luôn dồi dào sức khỏe để vững tay chèo đưa con thuyền giáo dục cập bến bờ tri thức thành công như mong đợi.
Tài liệu tham khảo:
https://vi.wikipedia.org/wiki/Đỗ_Việt_Khoa
(*) Văn phong, nội dung bài viết thể hiện góc nhìn, quan điểm của tác giả.
Sẽ không ngồi nhầm lớp nếu người thầy có cái tâm Tôi cũng đã từng có thời gian đứng trên bục giảng, cũng đã từng phụ trách lớp gần cuối cấp có sĩ số học sinh gần 60 em. Lớp tôi cũng đăng ký thi đua, cũng có học sinh học kém, cũng có nhiều học sinh nói chuyện lẫn quậy phá trong giờ lên lớp. Ảnh minh họa cứ mỗi lần tôi quay...