Thí sinh cao 1 m không dám mơ đại học
Cao 1 m, nặng chưa đầy 26 kg, Hoàng Thị Lương có vóc dáng nhỏ bé như học sinh cấp 1. Em là thí sinh nổi bật tại điểm thi trường THCS Đồng Phú (TP Đồng Hới, Quảng Bình).
Lương là con gái út trong gia đình có 3 người con tại vùng quê nghèo Cảnh Hóa (Quảng Trạch, Quảng Bình), anh trai đầu của em sinh ra lành lặn, nhưng người anh thứ hai cũng không may mắn bị khuyết tật từ nhỏ giống em.
Hai anh em đều phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật chỉnh hình ngày bé mới có thể đi lại bình thường.
Vượt lên hoàn cảnh khó khăn
Ngày Lương sinh ra, đôi chân của em co quắp nên dù đã học lớp 1 em vẫn chưa biết đi. Bố mẹ em phải vay mượn khắp nơi, bán hết tài sản trong nhà, gửi con cả cho người thân rồi đem 2 anh em Lương vào Đà Nẵng mổ chỉnh hình và điều trị hơn 1 năm.
Sau những ca mổ là chuỗi ngày luyện tập vất vả, hơn 6 tháng hồi phục và 1 năm miệt mài tập đi, cuối cùng Lương có thể bước trên chính đôi chân của mình. Dù bước chân còn yếu, lại hay ốm đau, em vẫn cần mẫn đến trường, chăm chỉ học tập và luôn đạt học lực khá.
Suốt những năm cấp 1, cấp 2, bố em – ông Hoàng Minh Đức – luôn ở bên, hàng ngày đưa 2 anh em đến trường. Bế 2 con vào tận lớp học, người cha có thân hình nhỏ thó, khuôn mặt khắc khổ ấy mới an tâm đi làm.
Công việc của ông Đức trước đây là làm thợ nề cùng vợ, thu nhập của 2 vợ chồng khá ổn định cùng các khoản trợ giúp xã hội nên cũng đủ để chi trả việc chữa bệnh cho 2 con.
Thí sinh Hoàng Thị Lương được bố chở đến trường thi từ rất sớm. Bố con em đã vượt gần 100 km để đến thành phố Đồng Hới dự thi kì thi THPT quốc gia. Ảnh: Quỳnh Như.
Nhưng tai họa bắt đầu đổ xuống khi ông Đức bị tai nạn lao động, ngã từ giàn giáo xuống, khiến vai, xương sườn và xương chậu đều bị tổn thương, mất 2 năm mới có thể bình phục. Ngay sau đó, vợ ông Đức được chẩn đoán bị ung thư máu, gia cảnh đã nghèo nay càng khổ thêm.
“Tai họa cứ xảy ra liên tiếp, các con thì bệnh tật. Nếu không có anh em họ hàng và các tổ chức xã hội giúp đỡ, chắc gia đình tôi cũng không sống nổi. Nhiều lúc nghĩ nản lắm nhưng vì các con nên tôi đành cố gắng”, ông Đức thở dài nói.
Từ ngày lên cấp 3, bố Lương yên tâm để các bạn trong lớp đến đưa em đi học. Lương khoe mình chơi thân với cả lớp, các bạn luôn yêu thương và giúp đỡ.
“Mỗi khi em vừa đến cổng trường là các bạn chạy ra cầm hộ cặp sách và dìu vào lớp”, Lương cười tít mắt khi nhớ đến các bạn tại trường THPT Lê Trực.
Video đang HOT
Đi học trên đôi chân cha
Trong những ngày thi tốt nghiệp THPT quốc gia 2016, Hoàng Thị Lương được bố chở đến trường thi từ rất sớm. Bố con em đã vượt gần 100 km để đến thành phố Đồng Hới dự kỳ thi này.
Là thí sinh đặc biệt tại điểm thi trường THCS Đồng Phú, Lương được các tình nguyện viên chương trình tiếp sức mùa thi giúp đỡ nhiệt tình, ai cũng khâm phục nghị lực của em.
Người cha buồn tâm sự về hoàn cảnh gia đình và lo lắng cho tương lai con gái. Ảnh: Quỳnh Như.
Bạn Nguyễn Đức Nam, sinh viên Đại học Quảng Bình chia sẻ: “Ngay tại buổi làm thủ tục dự thi, mình đã rất ấn tượng với Lương khi em ấy từ chối lời đề nghị cõng vào phòng thi của tình nguyện viên. Dù phải đi bộ và leo cầu thang vào phòng thi khá xa và mệt, Lương rất hạn chế nhờ mọi người giúp đỡ. Em ấy rất tự lập và khao khát được đi trên chính đôi chân của mình”.
Đến nay, người anh lớn trong gia đình Lương, sau khi tốt nghiệp Cao đẳng Công nghệ Đà Nẵng, đã có việc làm ổn định, phụ giúp bố mẹ chữa bệnh và nuôi các em. Người anh thứ hai được ra Hà Nội học nghề. Tương lai của con gái út là điều bố mẹ Lương lo lắng nhất.
“Các thầy cô khuyến khích con tôi đi thi đại học lắm, ai cũng bảo cháu học giỏi, đi thi sẽ đỗ nên tôi cũng gắng chở cháu vào tận thành phố Đồng Hới để thi. Nếu Lương có đỗ đại học, chắc cũng không thể theo được, vì đi học xa nhà cần có người chăm sóc. Chúng tôi không đủ tiền thuê người ở bên chăm sóc cho con được”, ông Đức tâm sự.
Người cha chia sẻ, đợt này đưa con đi thi về, vợ chồng ông dự tính bán con bò ở nhà, mở cho Lương tiệm tạp hóa gần nhà, bố mẹ có thể giúp đỡ.
Nghe bố chia sẻ về hoàn cảnh của mình, Lương chỉ im lặng, đôi mắt buồn lén nhìn bố rồi thở dài. Hơn ai hết, em hiểu rõ ước mơ học đại học của mình thật khó khăn.
“Em đi thi đại học nhưng nếu có đậu cũng không dám học bởi nó không thực tế”, Lương mở lời.
“Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, em dự định đăng ký học ngành mỹ thuật tại Huế, nhưng giờ em nghĩ rằng vào đại học không phải con đường duy nhất. Có lẽ sau khi thi xong, em sẽ về mở một tiệm tạp hóa để buôn bán vì con đường vào đại học đối với người như em quả thật quá khó khăn”, nữ sinh nói.
Theo Zing
Thí sinh bại liệt nuôi ước mơ làm kỹ sư công nghệ thông tin
Một cơn sốt lúc 7 tháng tuổi khiến Nguyễn Thị Hồng Nhung bị bại liệt cả hai chân. Nhưng điều đó không ngăn được quyết tâm của em trở thành học sinh giỏi 12 năm liên tục.
Nguyễn Thị Hồng Nhung (Xuân Giang, Sóc Sơn, Hà Nội) là một trong 24 thí sinh đặc biệt, có hoàn cảnh khó khăn, được Thành đoàn Hà Nội tiếp sức trong chương trình Cùng bạn đi thi.
Nhung được bố trí chỗ ăn, ở miễn phí gần trường THCS Cầu Diễn để tiện cho việc đi lại.
Lúc 7 tháng tuổi, Nhung bị sốt cao nhưng gia đình không cho đi bệnh viện mà chỉ mua thuốc về uống. Do dược sĩ bán nhầm thuốc dùng cho người lớn, Nhung bị biến chứng dẫn đến bại liệt. Trong những năm tiểu học, bà nội luôn là người đẩy xe lăn đưa Nhung tới trường. Lớn hơn, em đi học nhờ vào sự giúp đỡ của thầy cô, bạn bè.
Khi học lớp 9, Nhung phải trải qua 6 lần phẫu thuật, mỗi lần cách nhau 2 tháng. Từ đó, Nhung có thể lần tường bước đi mà không cần người dắt.
Tuy gặp nhiều khó khăn trong di chuyển, cô bé bại liệt vẫn chăm chỉ đi học mỗi ngày và liên tục giữ vững danh hiệu học sinh giỏi.
Trong kỳ thi lần này, Hồng Nhung lựa chọn khối A1 (Toán, Vật lý, Tiếng Anh) để có thể nộp hồ sơ vào Khoa Công nghệ thông tin của Đại học Bách Khoa Hà Nội hoặc Học viện Công nghệ Bưu chính viễn thông.
Bởi trong quá trình học, Hồng Nhung yêu thích công việc lập trình. Mặt khác, công việc này cũng phù hợp đặc thù khó khăn di chuyển của em.
Hồng Nhung ở cùng phòng với Kiều Oanh, bạn cùng trường vừa bị tai nạn gãy chân và cũng được Thành đoàn Hà Nội hỗ trợ.
Nguyễn Thị Vân Anh là tình nguyện viên đưa Nhung đi thi trong suốt 3 ngày. Nhà ở Đông Anh, cách điểm thi 20 km nhưng ngày nào Vân Anh cũng dậy từ 4h30 sáng để đến kịp giờ đưa cô bạn bại liệt đến trường thi.
Thời gian trước kỳ thi, Nhung nhận được nhiều sự động viên của người thân, bạn bè. Trong ảnh là thầy Đồng, giảng viên Cao đẳng Đại Việt đập tay chúc Nhung thi tốt.
5h sáng 1/7, Nhung chuẩn bị giấy bút cho môn thi đầu tiên. Hồng Nhung cho biết: Mình học toán khá chắc nên cũng không lo lắng nhiều. Chỉ cảm thấy hơi hồi hộp trước kỳ thi quan trọng.
Trái ngược với con gái, cô Hương, mẹ Nhung, lại tỏ ra khá lo lắng. Cô chia sẻ chỉ mong con bình tĩnh, tự tin, còn bạn cùng phòng thi như bạn cùng lớp, không phải lo sợ gì và làm bài thật tốt.
Cô Hương đưa Nhung qua cổng trường và tiếp tục đứng ngóng cho đến khi bóng con khuất hẳn. Hơn ai hết, cô mong mỏi Nhung làm bài tốt, đỗ đại học để có thể thay đổi cuộc đời.
Theo Zing