Gặp người chắp cánh ước mơ cho bao đứa trẻ khuyết tật
Với hơn 20 năm gắn bó, đồng hành cùng trẻ khuyết tật, người đàn ông ở Quảng Bình đã mang lại những hy vọng và thay đổi tích cực cho những đứa trẻ.
Hơn 20 năm gắn bó với trẻ khuyết tật, ông Chiến đã mang lại những hi vọng và thay đổi tích cực cho những đứa trẻ.
Nhắc đến ông Lê Quyết Chiến – Giám đốc Trung tâm phục hồi chức năng, nuôi dạy trẻ khuyết tật, nhiễm chất độc da cam Hiền Ninh (huyện Quảng Ninh, Quảng Bình) hẳn sẽ nhiều người biết đến bởi sự tâm huyết, gắn bó, đồng hành với trẻ em khuyết tật. Ông đã rong ruổi nhiều nơi kêu gọi các nhà hảo tâm hỗ trợ trẻ khiếm khuyết trong suốt cả một hành trình dài.
Đi tìm trẻ khuyết tật đưa về trung tâm giúp đỡ
Trung tâm phục hồi chức năng, nuôi dạy trẻ khuyết tật, nhiễm chất độc da cam Hiền Ninh được thành lập vào năm 2002, cũng trong thời điểm này, đã nhận được tài trợ bởi dự án của Quỹ bảo trợ trẻ em Việt Nam trong thời gian 5 năm.
Hành trình gắn bó với trẻ khuyết tật của ông Chiến cũng bắt đầu từ đó. Để có không gian, nơi ở tốt cho trẻ, ông Chiến và những người tâm huyết đã xin sử dụng lại dãy nhà cấp 4 bỏ hoang của Bệnh viện huyện Lệ Ninh làm nơi chăm sóc, phục hồi chức năng cho trẻ khuyết tật.
Hiện trung tâm đang chăm sóc, phục hồi chức năng cho trên 50 trẻ khuyết tật.
Suốt cả thời gian dài, ông Lê Quyết Chiến đã đi đến rất nhiều nơi, ở đâu có trẻ khuyết tật ông đều có mặt để vận động, hướng dẫn phụ huynh, đưa các em về trung tâm để hỗ trợ, cải thiện chức năng.
“Về các xã vùng sâu, vùng xa, nông thôn, có nhiều trẻ khuyết tật bị bỏ bê do cha mẹ các cháu nghèo quá. Nhìn thấy hình ảnh như vậy, ai chẳng đau lòng. Tôi muốn làm điều gì đó để các cháu bớt thiệt thòi. Có thể nói cách tốt nhất để giúp đỡ các cháu là đưa về trung tâm để chăm sóc, tập luyện”, ông Chiến chia sẻ.
Trung tâm phục hồi chức năng, nuôi dạy trẻ khuyết tật, nhiễm chất độc da cam Hiền Ninh (huyện Quảng Ninh, Quảng Bình) là ngôi nhà chung của nhiều trẻ em khuyết tật.
Video đang HOT
Sau khi đã liên hệ và đưa được trẻ khuyết tật về trung tâm, để dành thời gian chăm lo cho các em nhỏ khuyết tật, bản thân ông Chiến cũng phải hy sinh một phần cuộc sống cá nhân. Thời điểm khó khăn đối với ông đó là khi mẹ bị tai biến nằm một chỗ, ông vừa lo cho đám trẻ nhỏ, vừa chăm sóc mẹ.
Nhưng nhờ sự thấu hiểu tấm lòng, sự nhiệt huyết của chồng, vợ ông Chiến cũng thường xuyên động viên, tận tình chăm sóc mẹ già để ông yên tâm tiếp tục công việc tâm huyết.
Bằng tình yêu thương vô điều kiện, không chỉ ông Chiến, phụ huynh các cháu, mà có nhiều người cũng đã tình nguyện và gắn bó hàng chục năm miệt mài vì sự phát triển của trẻ khuyết tật.
Ông Chiến cho biết thêm, năm 2007, dự án của Quỹ bảo trợ trẻ em Việt Nam kết thúc, đồng nghĩa với kinh phí hoạt động không còn. Đây cũng là điều mà ông Chiến trăn trở, bởi trung tâm đang hoạt động rất hiệu quả, giúp đỡ được nhiều trẻ em khuyết tật, tháo gỡ khó khăn cho phụ huynh, gia đình.
Với quyết tâm giữ lại ngôi nhà chung của trẻ khuyết tật, ông Chiến đã lặn lội nhiều nơi kêu gọi nguồn xã hội hóa để trang trải kinh phí vận hành trung tâm. Với sự giúp đỡ, đồng hành nhiệt huyết của các tổ chức, mạnh thường quân, trung tâm đã tiếp tục được duy trì để hỗ trợ các cháu.
Sự “hồi sinh” kỳ diệu
Nhờ sự tận tình của những người bố, người mẹ nuôi tại trung tâm, cùng sự đồng hành của phụ huynh, hàng chục trẻ em khuyết tật đã có những bước hồi phục kỳ diệu, dần hòa nhập cộng đồng.
Gắn bó với trung tâm từ khi con còn nhỏ, nay con đã 15 tuổi. Chị Nguyễn Thị Thuân và cậu con trai Lê Ngọc Toàn đã coi đây là ngôi nhà thứ hai của mình. Trước đây, cháu Toàn bị não úng thủy bẩm sinh, gai đốt sống lưng nên không thể vận động thế nhưng đồng hành cùng con đến nay cháu đã có những thay đổi tích cực.
Hàng chục trẻ em khuyết tật đã có những bước hồi phục kỳ diệu, dần hòa nhập cộng đồng.
Chị Thuân chia sẻ: “Cháu đến cơ sở từ lúc 2 tuổi, nay đã hồi phục, nhận thức tốt hơn, tự vận động tay, tự đẩy xe lăn được. Đó là niềm vui lớn của gia đình. Tôi rất biết ơn đội ngũ nhân viên tại cơ sở chăm sóc trẻ khuyết tật”.
Bên cạnh việc đồng hành cùng con, chị Thuân cũng thường xuyên đến cơ sở để hỗ trợ nhân viên chăm sóc các cháu. Nhiều phụ huynh khác, tương tự chị Thuân, cũng đến vì tìm thấy sự đồng cảm và chia sẻ trong cuộc sống, để từ đó lạc quan, giúp con hồi phục tốt hơn.
Bằng tình yêu thương vô điều kiện, không chỉ ông Chiến, phụ huynh các cháu, mà có nhiều người cũng đã tình nguyện và gắn bó hàng chục năm miệt mài vì sự phát triển của trẻ khuyết tật. Họ đều đặn đến đây mỗi ngày để chăm sóc trẻ và coi sự thay đổi tích cực của các cháu là một niềm vui lớn.
Bà Nguyễn Thị Minh Lợi (SN 1949) tình nguyện làm việc tại trung tâm, chăm sóc nạn nhân chất độc da cam, trẻ em khuyết tật, hỗ trợ những mảnh đời thiệt thòi, bất hạnh. Sau khi nghỉ hưu theo chế độ đến nay bà đã có gần 20 năm bà gắn bó với trung tâm.
Bà Nguyễn Thị Minh Lợi đã tình nguyện gắn bó gần 20 năm với trung tâm để chăm sóc trẻ khuyết tật.
Bà Lợi chia sẻ, bản thân luôn cảm phục tấm lòng của ông Chiến và những người chăm sóc trẻ khuyết tật, cũng như đồng cảm và muốn góp một phần công sức để hỗ trợ, giảm bớt thiệt thòi cho trẻ em khuyết tật.
“Với trẻ khuyết tật, việc chăm sóc phải kiên trì, phải dành tình thương đặc biệt với các cháu. Mỗi cháu có một bệnh lý, khuyết tật riêng, tùy từng trường hợp mà có hướng hỗ trợ, phục hồi. Với chúng tôi, giúp đỡ giảm bớt khó khăn cho gia đình và đặc biệt là sự thay đổi của các cháu chính là niềm vui mỗi ngày”, bà Minh Lợi cho hay.
Hiện trung tâm có 6 nhân viên, trong đó có một bác sĩ, một y sĩ về hưu và một kỹ thuật viên. Họ là những người đến với trẻ khuyết tật bằng tấm lòng, sự yêu thương. Hơn 20 năm hoạt động, trung tâm đã giúp hơn 100 trẻ khuyết tật hòa nhập cộng đồng. Nhiều em quyết tâm vươn lên, có công ăn việc làm và thu nhập, đóng góp cho gia đình và xã hội.
Giáo dục kĩ năng sống, phòng chống bạo lực cho trẻ khuyết tật
Mong muốn trẻ khuyết tật hòa nhập, không mặc cảm với số phận, giáo viên giáo dục các em kĩ năng sống, cách phòng chống bạo lực...
Các em nhỏ tại Trung Tâm Bảo trợ và Công tác xã hội tỉnh Kon Tum được tham quan, giáo dục kĩ năng tại siêu thị.
Giúp trẻ khuyết tật tự tin, mạnh dạn
Rèn luyện kỹ năng, đạo đức lối sống cho trẻ là nhiệm vụ vô cùng quan trọng, ảnh hưởng đến quá trình hình thành và phát triển nhân cách sau này của các em. Chính vì vậy, ngay từ khi còn nhỏ, trẻ cần được trang bị kỹ năng sống để định hướng phát triển cá nhân một cách tốt nhất. Đặc biệt là với trẻ chậm phát triển trí tuệ - tự kỉ thì việc giáo dục lại càng quan trọng, cần thiết. Cũng vì thế việc dạy dỗ, giáo dục lại khó khăn hơn so với những trẻ bình thường. Nếu các em được quan tâm, hỗ trợ sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn để tự lập, hòa nhập xã hội.
Cô Mai Thị Dung, Hiệu trưởng điểm trường Trung Tâm Bảo trợ và Công tác xã hội tỉnh Kon Tum - Trường Tiểu học Quang Trung cho biết, năm học 2022-2023 có 50 trẻ khuyết tật theo học. Học sinh nơi đây chủ yếu bị đa khuyết tật, như: khuyết tật vận động, trí tuệ...
Theo cô Dung, với những đứa trẻ "đặc biệt" ở đây, thầy cô không chỉ dạy kiến thức còn hỗ trợ, giúp đỡ để các em có thể hòa nhập với xã hội. Do đó, đan xen với kiến thức dạy trên trường giáo viên còn giới thiệu cho các em biết về Thế giới bên ngoài. Những năm qua, nhà trường cũng phối hợp, tổ chức cho các em đi tham quan, mua sắm... nhằm mở mang kiến thức và phát triển năng lực của bản thân.
"Khi được tham quan, mua sắm học sinh rất vui và thích thú. Giáo viên còn hướng dẫn học sinh cách chi tiêu, mua sắm những vật dụng thiết yếu cho bản thân. Từ đó giáo dục học sinh cách tính toán, sử dụng đồng tiền một cách hợp lý", cô Dung nói.
Cũng theo cô Dung, bước vào năm học mới này cô dự định sẽ tổ chức cho học sinh khuyết tật đến tìm hiểu về cơ quan hành chính, nhà nước và tham quan di tích lịch sử. Qua đó, cho học sinh biết mỗi cơ quan hành chính có một nhiệm vụ khác nhau, như: liên quan đến vấn đề an ninh trật tự - xã hội và quản lý nhân thân thì đến Công an....Bên cạnh đó, các em biết được quyền lợi của mình như thế nào, khi bị xâm hại... sẽ phải liên hệ cho ai, cơ quan nào để được hướng dẫn, xử lý.
Quyền lợi công dân của người khuyết tật
Những em nhỏ ở Trung tâm Bảo trợ và Công tác xã hội giao lưu với học sinh trường THCS-THPT Liên Việt.
Cô Dung cũng dự định, cận kề ngày 22/12 nhà trường sẽ tổ chức cho học sinh tham quan di tích văn hóa, cầu treo KonKlor, ngục Kon Tum... Từ những hoạt động này thầy, cô muốn học sinh tự tin, mạnh dạn và biết được quyền lợi của mình khi ra ngoài xã hội.
"Tôi muốn cho học sinh tìm hiểu, khám phá Thế giới xung quanh chứ không chỉ gói gọn trong trường học. Hiện tại nhà trường, giáo viên có thể hỗ trợ các em nhiều thứ. Tuy nhiên, về lâu về dài thầy cô không thể đồng hành, giúp đỡ học sinh được nên muốn hướng dẫn, giáo dục để các em chủ động trong mọi việc. Đến khi ra đời các em sẽ có những kĩ năng nhất định và không trở thành gánh nặng của xã hội. Đặc biệt người khuyết tật cũng có các quyền lợi của công dân", cô Dung tâm sự.
Không chỉ vậy, trong quá trình dạy kiến thức trên trường lớp, giáo viên còn giáo dục học sinh cách tự phục vụ bản thân, như: tự vệ sinh cá nhân, tắm, giặt, đi dép đúng bên, sắp xếp sách vở, đánh răng, rửa mặt... Thế nhưng, vấn đề này tuy đơn giản nhưng lại khá khó khăn với những đứa trẻ khiếm khuyết.
Theo cô Trần Thị Quyên, giáo viên Trung Tâm Bảo trợ và Công tác xã hội tỉnh Kon Tum tâm sự, trẻ khuyết tật cũng có quyền học tập, vui chơi như bao trẻ em khác. Nhưng việc học của trẻ khiếm khuyết lại có sự khác biệt so với trẻ em bình thường. Do bị hạn chế về trí tuệ nên trẻ gặp khó khăn trong giao tiếp, ứng xử xã hội và khả năng tự phục vụ bản thân.
Nhiều trẻ không thể tự phục vụ bản thân mình mà nhờ người khác giúp đỡ, hỗ trợ. Đa số trẻ khuyết tật gặp rất nhiều khó khăn trong việc học các môn vì khả năng ghi nhớ kém, mau quên. Do đó, trẻ khuyết tật luôn được học tập theo chương trình phù hợp với trình độ cũng như đặc điểm tâm sinh lý của trẻ và phát triển theo chiều hướng khác so với trẻ bình thường.
Cô Quyên bộc bạch, hàng ngày và hàng tuần giáo viên đều nhắc nhở học sinh những kiến thức cơ bản và kĩ năng sống - giao tiếp, ứng xử. Thế nhưng chỉ được ít hôm các em lại quên.
"Với những đứa trẻ bình thường thì việc hướng dẫn cách tự phục vụ bản thân sẽ thuận lợi và dễ dàng hơn. Thế những với trẻ khuyết tật thì việc này khá khó khăn và đòi hỏi kéo dài trong nhiều ngày. Do đó, cần sự kiên trì, nhẫn nại và yêu trẻ của giáo viên", cô Quyên tâm sự.
Trẻ tự kỷ học hòa nhập: Cần lắm sự sẻ chia Ngoài Trung tâm Hỗ trợ và Phát triển giáo dục hòa nhập trẻ khuyết tật tỉnh, hiện nay, trên địa bàn có nhiều trường phổ thông có học sinh mắc chứng tự kỷ (MCTK) đang học hòa nhập. Trong lớp có học sinh MCTK, giáo viên không chỉ vất vả hơn mà còn phải đối mặt với những phản ứng khá mạnh của...