Tù túng học sinh ở nội trú
Phần lớn cơ sở nội trú của các trường phổ thông ngoài công lập tại TP.HCM đều chật chội, kém an toàn và dễ có nguy cơ gây dịch bệnh.
35m2 và 34 người
Cơ sở 3B của Trường THPT tư thục Nguyễn Khuyến có hơn 2.000 học sinh (HS) với 56 phòng học và 52 phòng nội trú.
Khi bước vào dãy phòng nội trú, điều đầu tiên chúng tôi cảm nhận là tối tăm và chật hẹp. Mỗi phòng ở có diện tích chỉ khoảng 35m2 nhưng có tới 33 HS và 1 quản nhiệm với 11 chiếc giường sắt xếp thành 3 tầng, thêm 1 giường của thầy quản nhiệm. Mỗi chiếc giường bề ngang chỉ khoảng 0,8m và gắn sát nhau thành một dãy. Lối đi chung cũng chỉ hơn 1m. Chưa hết, HS ngủ ở giường tầng 3 mỗi lần lên xuống đều phải chịu cảnh khom lưng vì khoảng cách giữa giường tầng thứ 3 và trần nhà chỉ khoảng 1m. HS không có chỗ phơi quần áo nên cứ treo la liệt tại hành lang trước phòng nội trú.
Trần nhà trang bị vài ba quạt trần, vách thì có thêm vài cái quạt treo tường. Trao đổi với chúng tôi, nhiều HS cho biết, vào mỗi trưa nắng nóng, dù mở quạt vù vù nhưng cũng khó lòng ngủ được vì mồ hôi chảy như “mưa ruộng cày”.
Phụ huynh khi chọn trường thường căn cứ vào tỷ lệ tốt nghiệp THPT, đậu ĐH-CĐ chứ ít quan tâm tới vấn đề nội trú. Một phụ huynh có con đang theo học tại Trường Nguyễn Khuyến ngậm ngùi: “Xin cho con vào được trường có nhiều thủ khoa, tỷ lệ tốt nghiệp THPT 100% là mừng hết lớn. Đến khi con phản ánh thì mới biết thực hư về vấn đề nội trú của trường. Dù điều kiện nội trú kém như vậy, nhưng hằng tháng trường thu mỗi HS khoảng 6 triệu đồng”.
Nhiều trường ngoài công lập có nội trú cũng lâm vào tình cảnh tương tự. Chẳng hạn cơ sở Trường THCS-THPT tư thục Đăng Khoa tại đường Nguyễn Đình Chính, Phú Nhuận khoảng 1.000m2. Phòng ốc xây dựng tạm bợ, đồ đạc để ngổn ngang dọc theo lối đi vào trường, sân nhỏ mà phần lớn dùng cho hoạt động của căn tin, HS của trường phải tập thể dục ngay lối đi vào trường. Phòng nội trú khoảng 35m2 nhưng có tới 18 giường.
Giáo sư Trần Hữu Tá – Hiệu trưởng Trường THPT tư thục Trương Vĩnh Ký, cho biết: “Khách quan mà nói, số lượng trường chăm lo tới vấn đề nội trú như: an toàn, vệ sinh, tạo được sân chơi hiệu quả cho HS chỉ đếm được trên đầu ngón tay”.
Nguy cơ dịch bệnh
Video đang HOT
Môi trường chật hẹp, điều kiện vệ sinh không tốt nên ở những nơi này dễ dẫn tới tình trạng dịch bệnh.
Vào năm 2009, tại Trường THPT Ngô Thời Nhiệm (Q.9) và Nguyễn Khuyến (cơ sở 3B, Q.Tân Bình) đã xảy ra dịch cúm A/H1N1 với hàng chục HS nhiễm. Gần đây nhất, vào tháng 12.2011, cũng tại cơ sở vừa nêu của Trường Nguyễn Khuyến, rất đông HS bị mạt cắn. Trường phải xử lý thuốc trong nhiều tuần liền mới có thể chấm dứt tình trạng này. Ông Trần Khắc Huy – Trưởng phòng Công tác HS sinh viên, Sở GD-ĐT TP.HCM cho biết: “Môi trường nội trú như hiện nay rất dễ xảy ra dịch bệnh. Và khi có dịch, mức độ lây lan sẽ khó lường”.
HS nội trú thường phải chịu cảnh chật hẹp, thiếu điều kiện. Ảnh chụp tại THPT tư thục Nguyễn Khuyến (CS 3B, Q.Tân Bình)
Bác sĩ Trần Phủ Mạnh Siêu -Giám đốc Trung tâm y tế dự phòng TP.HCM, thông tin: “Điều kiện nội trú chật hẹp, thiếu an toàn vệ sinh sẽ dễ dẫn tới nhiều bệnh dịch. Ví dụ như trong mùa đông xuân này, đang xuất hiện bệnh “viêm não mô cầu”. Đây là loại bệnh dễ lây trong môi trường nội trú (lây qua đường hô hấp). Bệnh cúm như: H5N1, H1N1, ghẻ cũng dễ phát sinh và lây lan, vì ký sinh trùng lây qua đường tiếp xúc da, chăn mền…”.
Không có căn cứ để xử phạt
Theo ông Trần Khắc Huy, hiện nay Bộ GD-ĐT có ban hành quy chế về HS, SV nội trú ở các trường ĐH-CĐ, TCCN nhưng không có trường phổ thông. Trên thực tế cũng chưa có một quy định cụ thể nào về phòng ốc, diện tích tối thiểu hoặc sân chơi cho các trường có tổ chức nội trú. “Trong quá trình đi kiểm tra các trường, nếu thấy điều kiện vệ sinh kém, chật hẹp, Sở cũng chỉ nhắc nhở để khắc phục tốt hơn. Chứ thật sự, nếu có xử phạt thì chúng tôi không biết căn cứ vào đâu để thực hiện vì không có quy chế hay quy định gì về vấn đề này”, ông Huy cho biết thêm.
Chính vì vậy, dù bị nhắc nhở lãnh đạo nhiều trường cũng chẳng ngại. Giáo sư Trần Hữu Tá cho rằng: “Cần phải có một quy định cụ thể về điều kiện nội trú, diện tích, vệ sinh, phòng ốc… Từ đó, nếu trường nào không thực hiện theo đúng quy định thì chịu xử phạt, có như vậy mới chấm dứt tình trạng be bét ở nội trú như hiện nay”. Còn ông Huy thì khẳng định: “Bộ GD-ĐT cần có hướng dẫn, quy định về chuyện này. Và phải có chế tài thì mới có thể xử lý nghiêm các trường vi phạm”.
Những nỗ lực Bên cạnh đó cũng có một số trường chú trọng tới chỗ ở của HS. Chẳng hạn Trường THPT tư thục Trương Vĩnh Ký (Q.11) có 663 HS sinh hoạt trong một ký túc xá 6 tầng, mỗi tầng 5 phòng, mỗi phòng chứa khoảng 20 HS (diện tích phòng từ 48-58m2). Mỗi lầu có tới 12 nhà vệ sinh, phòng tắm. Giường ngủ thiết kế 2 tầng, có nệm. Ngoài ra, mỗi tầng có khoảng không gian chừng 40m2 để HS tham gia sinh hoạt, vui chơi vào các ngày lễ, ngày cuối tuần. Trường THPT tư thục Đại Việt (Q.Gò Vấp) vừa hoàn thành xây dựng cơ sở mới trên diện tích 6.000m2 ở Q.Gò Vấp. Bà Cao Ngọc Sa – Hiệu trưởng, cho biết: “Trong tháng này, chúng tôi sẽ chuyển hơn 400 HS nội trú sang cơ sở mới. Đây là cơ sở có hồ bơi, sân bóng rổ, bóng chuyền, phòng tập đa năng… nhằm phục vụ nhu cầu vui chơi, giải trí cho HS”
Theo TNO
Đắng lòng nhìn học sinh ăn bữa cơm chưa đến 3 ngàn đồng
Ở cái thời giá cả tăng cao, 3.000 đồng chưa đủ mua một bó rau, vậy mà lâu nay hơn 60 học sinh nội trú Trường THCS Lơ Pang (xã Lơ Pang, huyện Mang Yang, Gia Lai) đã và đang sống chỉ với chưa đầy 3.000 đồng/bữa ăn.
Lơ Pang là một xã nghèo vùng 3 của huyện Mang Yang với hầu hết là người dân tộc Bahnar sống chủ yếu bằng nghề nông. Vì hoàn cảnh khó khăn nên hầu hết trong số 268 học sinh của trường đều phải nhịn ăn sáng, đi bộ vài km đường đồi núi để đến trường. Trong đó có hơn 60 học sinh đến từ 3 làng A Lao, Bờ Dầu và Đắk Lá, với khoảng cách từ nhà đến trường chừng 10km đường đồi núi. Đặc biệt, để vào và ra được làng Bờ Dầu không phải là đơn giản, bởi đây là ngôi làng được bao bọc bởi những dãy núi cao, phải đi bộ vào rất khó khăn, làng lại nằm sâu phía dưới nên nơi đây không hề có sóng điện thoại.
Những khó khăn trên đã ảnh hưởng rất nhiều đến chuyện học của các học sinh trong làng. Không phương tiện đi lại, đường xá khó khăn, quãng đường đến trường khá xa, lại phải nhịn đói đi học nên nhiều em đã nản chí bỏ lại con chữ. Trước tình hình trên, vì thương học trò của mình, muốn các em được tiếp tục đến với con chữ, toàn thể các thầy, cô giáo trong trường vài năm trở lại đây đã tìm mọi cách để nuôi những học trò nghèo của mình.
Điều may mắn nhất trong kế hoạch nuôi trò của những thầy cô gieo chữ nơi đây đó là trong hơn 60 em học sinh được ăn ở tại trường, có 40 em hàng tháng nhận được 90 nghìn/học sinh, tiền ăn của Phòng Giáo dục huyện hỗ trợ bữa ăn cho các em theo hình thức bán trú.
Vậy là từ số tiền 3 triệu 600 nghìn đồng này, các thầy cô cùng chị cấp dưỡng của trường đã dày công tính toán cho từng bữa ăn của những học trò nghèo, để làm sao chỉ chừng đó tiền có thể mua đồ ăn cho học sinh của mình trong vòng một tháng. Việc giúp các em có những bữa ăn đủ chất, hay có món "lạ" là chuyện nằm ngoài tầm với vì tài chính có hạn. Sau khi tìm thăm dò giá cả, 2 món chủ đạo được chọn làm những món ăn "đồng hành" cùng các em trong mỗi bữa trưa, chiều là cá nục ướp muối mặn phơi khô bán ngoài chợ và món canh "đại dương".
Chừng nấy tiền để mua thức ăn hàng ngày cho hơn 60 em học sinh là chuyện không hề đơn giản, trong khi những khó khăn trước mắt vẫn còn "trùng điệp". Rồi gạo ăn nữa, với đồng lương ít ỏi của những giáo viên vùng sâu, việc nuôi gia đình cũng còn gặp nhiều trở ngại, các thầy cô đành phải nhờ đến chính quyền xã. Và một bài toán nữa được đưa ra, đó là xã sẽ giúp nhà trường vào mùa thu hoạch nông sản, động viên các chủ hộ góp mỗi người 50 nghìn đồng để mua gạo nuôi con em mình.
Trước những nỗ lực trên của toàn thể giáo viên, bà con đã gật đầu ủng hộ. Nhưng 50 nghìn đồng đối với những gia đình nghèo nơi đây có được để nộp cũng không phải là dễ. Chính vì vậy, hàng tháng các giáo viên phải mua chịu gạo, rồi cuối năm cán bộ xã sẽ "ra quân" đi thu mỗi hộ 50 nghìn đồng để giao lại cho các thầy cô đi trả nợ tiền mua gạo.
Do nhịn ăn sáng nên vừa vào bàn ăn các em ùa vào ăn một cách ngon lành.
Thầy Thương, hiệu phó nhà trường, cho biết: "Có lúc thiếu đồ ăn, các em phải mang thêm đồ ăn ở nhà lên như rau, củ để phụ thêm vào bữa ăn ở trường".
Ngoài bữa ăn thiếu chất, quanh năm chủ yếu ăn 3 món cơm, canh, cá nục khô mặn thì những học trò nơi đây còn phải nhịn ăn sáng ngồi học cả buổi. Chính vì vậy, nó đã ảnh hưởng rất nhiều đến quá trình tiếp thu bài của các em khi cái bụng lúc nào cũng réo lên vì đòi ăn. Bởi vậy mà đến giờ ăn cơm, các em ùa vào mâm, tự tay bới cơm cho mình và ăn những món ăn quen thuộc, nhưng các em ăn một cách nhanh lẹ, ngon lành. Có lẽ một phần vì quá đói, phần vì nếu không ăn thì cũng chẳng có cái gì khác mà ăn, và biết đâu được với các em những món ăn như thế này cũng chỉ lên trường mới có chứ ở nhà thì...
Quả thật là như vậy, khi chúng tôi được em Thom, học lớp 7B tâm sự, mỗi sáng em phải nhịn đói đi học, đến 12 giờ trưa Thom mới về nhà và được ăn cơm. Bữa ăn của gia đình Thom nhiều lúc không có rau ăn, Thom và gia đình mình phải ăn cơm không hoặc cơm với lá mì (sắn) hái ngoài rẫy. Vất vả là vậy, nhưng sau khi đi học về, chiều lại Thom phải đi làm rẫy, nhổ cỏ cho mì, và 5 giờ sáng phải dạy để chuẩn bị đi học.
Khi PV hỏi, phải nhịn đói cả buổi để ngồi học em đói lắm không? Cậu học trò với thân hình gầy gò gượng gụi gật đầu và lí nhí trả lời "em cũng đói nhưng đói một xíu thôi vì nhịn quen rồi chị ạ". Khó khăn là vậy, nhưng Thom luôn là học sinh khá của trường.
Vì cái đói, cái nghèo luôn đem bám, không chỉ thể hiện trên bữa ăn của các em học sinh mà còn ở những bộ quần áo các em mặc tới trường, khi quanh năm chỉ độc nhất 1 đến 2 bộ quần áo cũ, rách. Thương học trò không có quần áo đến trường, các thầy cô nơi đây lại phải vận động quyên góp quần áo cũ cho các em, hay san sẻ quần áo của mình cho học trò.
Và một ước muốn bình dị nhưng lại xa với với cả thầy và trò nơi đây là: "Đời sống của các em đại đa số còn nghèo nhiều, ăn uống không đảm bảo, hầu như đều đói, các em phải nhịn ăn sáng đi học. Mong có một chương trình hỗ trợ mì tôm cho các em ăn sáng là điều quá mừng rồi, bởi các em phải nhịn đói tới tận trưa mới được ăn", thầy hiệu phó trải lòng.
Theo DT
Mức xử lý cao nhất là cắt hợp đồng GV trong vụ HS tự tử Trao đổi với PV về hướng xử lý cô giáo T.T.H. trong vụ nữ sinh tự tử tại Trường THPT Đông Quan, ông Nguyễn Văn Hiếu - Phó phòng giáo dục THPT, Sở GD-ĐT Thái Bình cho biết mức xử lý cao nhất dành cho GV này là nhà trường phải cắt hợp đồng. Do giám đốc Sở GD-ĐT Thái Bình bận đi...