Tâm tình: Nghe lén phòng chị, em sững sờ khi biết lý do mẹ luôn thiên vị chị
Bí mật mà mẹ và chị giấu kín bao lâu nay khiến em ngỡ ngàng và cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Bố qua đời khi em mới lên lớp 1, mẹ ở vậy một mình nuôi 3 chị em cùng ông bà. Bé út nhỏ hơn em 3 tuổi còn chị hai lớn hơn em 10 tuổi. Vì khoảng cách tuổi tác của chị hai với em và bé út khá lớn nên ngay từ nhỏ, mối quan hệ 3 chị em đã không quá thân thiết.
Một phần khác là vì khi em bắt đầu hiểu chuyện nhiều hơn thì đã không thấy chị ở nhà thường xuyên. Lúc đó, em cũng chẳng để tâm lắm. Chỉ biết rằng chị lên thành phố ở nhà bạn của mẹ và đi học trên đó.
Cho đến 2 năm trước, chị hai trở về nhà ở hẳn và làm việc luôn ở quê. Từ ngày chị về, mẹ dành mọi quan tâm cho chị, cái gì cũng chị hai thế này, chị hai thế nọ. Ở nhà có ba căn phòng, ông bà một phòng, em và em gái ngày trước mỗi đứa một phòng, bây giờ chị về, mẹ cũng bắt em phải nhường phòng lại cho chị và dời sang ở chung với em gái.
Mẹ cưng chiều chị hai khiến em gái bất mãn. (Ảnh minh họa)
Video đang HOT
Mẹ không chỉ thiên vị âm thầm mà còn thể hiện rõ ra mặt. Đồ ăn trong nhà phần ngon mẹ cũng không dám ăn mà toàn chừa phần chị, mỗi lần họ hàng cho đồ đạc gì, cũng để chị chọn trước xong mới đến phần em và bé út. Khi em và chị cãi nhau thì mẹ toàn bênh chị hai mà trách em hỗn, mặc dù chưa cần biết sự tình thế nào. Mọi lời nói của chị mẹ đều cho là đúng và buộc tụi em phải nhất nhất nghe theo.
Lúc đó, em rất giận, chỉ giận bản thân còn đang đi học, có lẽ không kiếm được tiền như chị hai nên bị mẹ và chị coi thường, áp đặt. Em đã từng thẳng thừng quát vào mặt chị rằng em ghét chị và ước gì chị đừng trở về. Và đó cũng là điều làm em hối hận nhất cuộc đời mình.
Trong một lần nghe lén chị và mẹ nói chuyện trong phòng, em đã biết được từ trước đến nay, mình đã sai đến thế nào. Lúc đó, chị hai đang tâm sự với mẹ rằng việc chị muốn lên lại thành phố để em và bé út khỏi phải khó chịu vì chị, mẹ đã rất xúc động khuyên chị ở lại.
Hóa ra, suốt 2 năm nay, mẹ dành nhiều tình yêu thương cho chị cũng để bù đắp những ngày tháng chị phải vì gia đình, vì em và bé út, bỏ học lên thành phố đi làm phụ mẹ nuôi cả nhà.
Hối hận khi biết sự thật về những gì mà chị hai đã hy sinh vì gia đình. (Ảnh minh họa)
Ngày đó, một mình mẹ sức khỏe không được tốt, không thể kiếm đủ tiền để nuôi cả nhà. Chị hai dù học rất giỏi, từng ước mơ thi vào trường Y, nhưng vì gia đình nên chị đã bỏ cả việc học, phải đi làm giúp việc cho nhà người ta để kiếm tiền.
Tất cả những việc ấy, chị hai bảo mẹ phải giấu kín vì không muốn họ hàng biết, vì chị sợ mẹ xấu mặt với bà con khi phải mang tiếng là bắt con nghỉ học đi làm. Cũng vì vậy khi chị trở về quê làm việc, mẹ chỉ là muốn bù đắp cho chị nên mới luôn ưu tiên mọi điều cho chị. Ấy thế mà em không hiểu chuyện, một đứa vẫn luôn phải sống bằng đồng tiền mồ hôi công sức của chị lại suốt ngày tị nạnh với chị mỗi miếng thịt, cái áo.
Em đúng thật là một đứa em xấu xa, ích kỷ. Thật ra, phải nhờ biết được bí mật này, em mới hiểu ra được mình may mắn như thế nào.
Những gì chị gái hi sinh cho gia đình, cho em và bé út, với mọi người nghe có vẻ bình thường, nhưng với em, nó thật sự phải cần rất nhiều tình yêu thương dành cho gia đình. Là em, chưa chắc gì em lại làm được như vậy. Có lẽ bây giờ vẫn chưa quá muộn để em chuộc lỗi và cùng mẹ bù đắp cho chị đúng không?
Mẹ chồng công khai di chúc, vợ chồng tôi kinh ngạc sững sờ
Tôi sững sờ nhìn chồng. Anh cũng bất ngờ nhìn lại tôi mà không thể tin được.
Vợ chồng tôi ở với mẹ chồng. Bố chồng mất sớm nên tôi càng thương và chăm sóc mẹ chồng chu đáo hơn. Bà cũng hay đi khoe con dâu với hàng xóm. Bà bảo tôi lễ phép, hiền hậu, hiếu thuận và bà cảm thấy may mắn khi có một người con dâu chu đáo như tôi.
Vợ chồng chị dâu sống ở thành phố, thỉnh thoảng mới về một lần. Nhưng lần nào anh chị về, tôi cũng đi chợ, nấu nhiều món ngon. Mối quan hệ giữa tôi với chị dâu cũng rất tốt. Chị ấy về thường biếu tiền mẹ chồng, khi vài triệu, khi cả chục triệu. Và số tiền đó, mẹ chồng đều đưa lại cho tôi để mua đồ ăn hoặc mua sắm vật dụng trong nhà.
Mẹ chồng loáng thoáng đề cập đến chuyện lập di chúc với tôi từ tháng trước. Vợ chồng tôi nói đất đai cứ chia đôi, dù vợ chồng chị dâu ở riêng nhưng cũng là con cái trong nhà, cũng chăm sóc mẹ khi bà đau bệnh phải nhập viện. Vả lại đất ở quê rất rộng, chúng tôi không muốn mang tiếng tranh giành tài sản với anh trai.
Chủ nhật, vợ chồng chị dâu về chơi rồi ở lại một đêm. Thấy chị ấy thường xuyên ra vào phòng ngủ rồi thậm thụt nói gì đó với mẹ chồng, bỗng dưng tôi chột dạ. Tôi rất sợ những chuyện liên quan đến tiền bạc, đất cát. Nếu không tinh tế, sòng phẳng thì dễ dẫn mất lòng anh em.
Sau bữa cơm tối, mẹ chồng tôi công khai di chúc. Bà đọc lên mà vợ chồng tôi sửng sốt vì quá kinh ngạc. Toàn bộ nhà cửa, đất đai, kể cả đất vườn, đất ruộng và 200 triệu của mẹ chồng đang gửi ngân hàng sẽ chuyển sang cho vợ chồng tôi. Nói cách khác, vợ chồng tôi hưởng toàn bộ tài sản của cha mẹ để lại.
Tôi vội vã lên tiếng, bảo nên chia đôi chứ chúng tôi không thể nhận hết được. Lúc này anh chồng mới bảo: "Anh chị đã bàn bạc với mẹ trước rồi. Vợ chồng chú út chăm bố mẹ, sau này còn lo cúng kính ông bà tổ tiên. Vợ chồng anh chỉ phụ phàng chút ít chứ không thể sánh với công lao của cô chú được. Hơn nữa anh chị không ở quê, giữ đất chẳng để làm gì mà đất của tổ tiên không thể bán. Cô chú giữ là tốt nhất".
Mẹ chồng cũng đồng tình, bảo đã bàn bạc và thống nhất hết rồi. Bây giờ cứ theo di chúc mà làm. Biết được tấm lòng của mọi người dành cho vợ chồng mình, tôi cũng vui lắm. Nhưng nhận hết tài sản thế này, tôi vẫn cảm thấy phân vân. Tôi có nên bàn bạc với mẹ chồng chia lại thêm một lần nữa không? Có nên trao lại cho anh chị số tiền tiết kiệm của mẹ chồng?
(quangngoc...@gmail.com)
Mẹ chồng đưa cho hộp cơm mang đi làm, mở ra xem mà tôi sững sờ Đến bữa cơm trưa, tôi mở hộp cơm ra, nhìn những món bên trong mà ngạc nhiên. Ảnh minh họa Trước khi lấy chồng, tôi cũng sợ mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu lắm. Tôi cứ dò hỏi chồng về sở thích, tính cách của từng người trong nhà chồng để dễ thích nghi. Chồng tôi cười, bảo tôi lo xa....