Sau khi chồng tôi mất, mẹ chồng thay đổi tính cách bất ngờ, bà còn chìa ra quyển sổ tiết kiệm kèm câu nói sốc óc
Trong khi đó, mẹ đẻ tôi còn đưa ra những lời khuyên rất hợp lý khiến tôi khá đắn đo, trăn trở.
Khi chồng tôi còn sống, mẹ chồng đối xử với con dâu không tốt lắm. Bà ấy vì quá thương con trai và lo lắng anh phải làm việc vất vả để nuôi vợ con nên tỏ ra tiết kiệm, nói những lời khó nghe. Bởi vì tôi không có công việc văn phòng như chồng, mẹ chồng mặc định nghĩ tôi ăn bám, chỉ biết sống bằng tiền của chồng. Mặt khác, mẹ chồng đâu có thấy những lúc tôi vất vả sớm hôm, bán hàng online hoặc ngồi gõ máy nhập liệu, viết bài.
Bố tôi mất từ lâu, trong nhà chỉ có hai mẹ con. Cũng có lẽ vì vậy mà mẹ chồng coi thường thông gia, cho rằng tôi không xứng với con trai bà. Từ bé đến giờ, mẹ vẫn tự một thân một mình nuôi tôi lớn, chẳng cần nhờ đến ai. Tôi thấy thương mẹ bao nhiêu thì tự nhủ bản thân phải cố gắng nỗ lực bấy nhiêu để đền đáp công ơn.
Đỉnh điểm có một lần tôi thấy mẹ chồng quá đáng nhất, là bà ấy gọi điện cho mẹ tôi, bảo mẹ đẻ giục tôi sớm kiếm một việc làm ổn định, chứ bà ấy khuyên không được nữa rồi. Tôi thừa hiểu rằng mẹ chồng chỉ muốn chọc ngoáy, để làm mẹ tôi bị bẽ mặt. Khi đó trong nhà tôi đang bị yếu thế, nên bản thân tôi mới khao khát một đứa con. Khi đẻ con sinh cái, mẹ chồng sẽ không xét nét và để ý quá nhiều nữa.
Ảnh minh họa.
Đúng như nguyện vọng, tôi sinh được một bé trai kháu khỉnh, bụ bẫm. Đây cũng là cháu đích tôn của cả nhà này. Chồng tôi là con cả trong gia đình có hai anh em, dưới anh là một cô em gái cũng đã lấy chồng. Tuy nhiên, điều mà tôi chẳng bao giờ ngờ được là sự ra đi đột ngột của chồng. Anh đã qua đời sau một vụ tai nạn đáng tiếc. Tôi giống như người mất hồn trong suốt hơn một năm trời.
Video đang HOT
Dần dần, nhờ công việc bận bịu và cũng vì nuôi con nên tôi đã lấy lại tinh thần phần nào. Cũng từ đây, tôi thấy mẹ chồng thay tính đổi nết hẳn. Bà sốc giống như tôi, có người mẹ nào không đau lòng khi con trai duy nhất qua đời chứ. Mẹ chồng không còn trách móc, bắt bẻ những chuyện vặt vãnh nữa. Bà thi thoảng còn lên thành phố thăm tôi và cháu. Hoặc khoảng 1-2 tháng, mẹ chồng còn bảo tôi đưa con về quê, sẽ có xe đưa đón đàng hoàng. Mỗi lần tôi về quê đều chỉ đi trong ngày vì khoảng cách cũng gần, phần khác là vì lạ chỗ khó ngủ, mong mau mau chóng chóng trở về tổ ấm.
Mẹ đẻ tôi nói, bây giờ chồng mất rồi, cũng không cần phải giữ ý tứ thái độ. Mẹ bảo đằng nào tôi cũng còn trẻ, tương lai dài rộng phía trước, rồi sẽ phải đi bước nữa. Hãy nghĩ tới hạnh phúc cá nhân mình mà cố gắng, và tuyệt đối nhớ giữ thằng bé con bên mình bằng được.
Ảnh minh họa.
Tới một ngày, sau khi thành phố nới lỏng giãn cách, mẹ chồng đã lên thăm tôi và cháu. Bà có đả động tới một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên mình, trong đó có 500 triệu. Mẹ chồng đưa tôi nhưng tôi không chịu nhận. Bây giờ tôi thừa sức làm ra tiền để tự nuôi bản thân và con, tôi cũng chẳng đành để lấy tiền của bố mẹ chồng làm gì cả. Vậy mà khi đưa cuốn sổ tiết kiệm, mẹ chồng còn chảy nước mắt và đưa ra tuyên bố sốc óc:
“Mẹ chỉ muốn con giữ cuốn sổ này rồi tiêu gì cũng được, nhưng mẹ nghĩ con đừng đi bước nữa. Tập trung nuôi cháu cho tốt, khi nào buồn có thể đi hẹn hò chơi chơi thôi cũng được… Hay con dùng tiền này, xây một phòng nhỏ ở cạnh nhà bố mẹ dưới quê được không? Để sau có về quê, hai mẹ con còn ở lại chơi với ông bà được nhiều. Giờ ông bà lớn tuổi cả rồi, đâu thể đi đi lại lại mãi được…”
Mẹ chồng nói mọi thứ chắc nịch cứ như thể bà đã tính toán chu toàn. Tôi nhìn ra tâm ý của mẹ chồng, vì bà vẫn buồn chuyện con trai mất nên mới ngăn cản tôi đi bước nữa. Bà còn sợ cháu trai đích tôn sẽ không còn liên quan gì tới đằng nội nữa. Bỗng tôi thấy khá thương cho mẹ chồng. Song nhớ đến lời dặn của mẹ đẻ, tôi lại trăn trở, suy tư vô cùng. Tôi có nên kiên quyết và dứt khoát trong chuyện này hay không?
Chồng sắp cưới rủ tôi lượn phố bằng ô tô nhưng khi vừa bước chân khỏi nhà thì chuyện đau lòng xảy ra
Không ngờ người phụ nữ ấy lại xuất hiện khiến tôi suy nghĩ và trăn trở...
Tôi đã qua một đời chồng, nói đúng hơn là chồng cũ của tôi mất rồi. Đó là thời điểm tồi tệ trong đời tôi cách đây 5 năm. Vì tôi lấy chồng từ rất sớm, lúc mới chỉ 24 tuổi nên việc trở thành góa phụ giống như hòn đá nặng đè chặt lên đôi vai tôi. Tôi và chồng quá cố sống với nhau hết sức hạnh phúc, bình yên và vui vẻ.
Chúng tôi cũng có không ít dự định, hoài bão cho tương lai giống như biết bao cặp đôi khác. Vậy mà khi tôi mới tròn 25 tuổi, chồng đã gặp bạo bệnh, qua đời chỉ sau vài tháng điều trị. Tôi và phía gia đình anh đau buồn khôn nguôi. Đặc biệt mẹ anh ấy rất quý chồng tôi vì chồng tôi là con trai út trong nhà. Quả thật, tôi đã mất tới gần 5 năm để nguôi ngoai nỗi đau. Nói gì thì nói, tôi và chồng quá cố cũng từng gắn bó rất sâu đậm, nay âm dương cách biệt, đâu thể quên là quên được ngay.
Mẹ chồng thường xuyên đến nhà tôi động viên, an ủi. Tôi còn trẻ, chưa có con, giống như một con thuyền nhỏ giữa bão giông. Để phần nào quên đi nỗi nhớ anh, tôi lao vào công việc, kiếm tiền thật chăm chỉ, trước hết là để chăm chút tự chủ cho cuộc sống cá nhân. Vào những dịp cả nhà đằng nội tụ tập liên hoan gì đó, tôi cũng cố gắng thu xếp qua. Trong thâm tâm, tôi tin là họ vẫn coi tôi như con cháu trong nhà. Song dần dần theo năm tháng, tôi thấy mọi thứ phai mờ dần, không còn được sum vầy. Chưa kể, tôi thấy khá tủi thân vì mỗi dịp gặp nhau, tôi lại nhớ chồng quá cố.
Ảnh minh họa.
Đến giờ khi tôi đã chạm ngưỡng 30 tuổi, tôi đã có một sự nghiệp trong tay đó là shop thời trang riêng rất phát đạt. Bố mẹ đẻ của tôi nói đến lúc tôi cần xây dựng hạnh phúc cá nhân rồi, đừng lao vào mỗi công việc nữa. Họ rất thương tôi và hết lòng khuyên nhủ. Chính bản thân tôi cũng nghĩ là mình cần tìm một người đàn ông để dựa vào rồi, nếu không, chồng quá cố cũng chẳng thể nào yên lòng.
Từ công việc kinh doanh, tôi gặp được anh - một người đàn ông hơn mình 5 tuổi ly dị vợ cách đây 2 năm. Anh cũng giống tôi, đều lao đầu vào công việc, không màng đến tình yêu hôn nhân. Gặp được anh, nói chuyện với anh, tôi thấy hai người rất hợp. Chúng tôi "đốt cháy giai đoạn", làm quen không lâu mà chấp nhận lời yêu nhanh chóng. Song tôi cũng không thấy đó là điều bất lợi gì lắm, trái lại tình cảm ngày một khăng khít.
Tôi cũng đã giới thiệu anh ấy với gia đình đằng nội của chồng quá cố một cách gián tiếp vì sợ đôi bên ngại ngùng, lạ lẫm. Ai nấy đều tác thành cho tôi và anh, nhưng chỉ có mẹ chồng là lúc nào cũng tỏ vẻ buồn bã. Chị dâu của nhà chồng quá cố nói tôi không cần suy nghĩ nhiều, cứ đi theo con đường riêng, chẳng qua mẹ chồng là người đa sầu đa cảm mà thôi.
Ảnh minh họa.
Cho đến một sự việc gần đây, tôi thấy vô cùng khó xử, tất cả cũng xuất phát từ mẹ của người chồng quá cố...
Hôm ấy anh - bạn trai, cũng có thể coi như chồng sắp cưới của tôi rủ đi lượn phố trên chiếc ô tô, tôi đồng ý tắp lự. Cũng lâu rồi chúng tôi chưa được ra ngoài cùng nhau như vậy. Tôi ăn mặc điệu đà, xịt nước hoa thơm phức, tươi tắn như gái 18 đôi mươi. Tuy nhiên khi vừa bước chân ra khỏi cửa đã gặp mẹ của người chồng quá cố... Bà ấy chậm rãi tiến lại gần tôi, đoán được tôi chuẩn bị đi chơi với chồng sắp cưới nên nói:
"Mẹ chào con, chắc con chuẩn bị đi chơi với chồng mới à. Mẹ đến đây hôm nay định thăm con, nhưng thôi giờ mẹ về đây, chị dâu đang đứng đợi ở dưới sảnh chung cư. Mẹ không biết nói gì, nếu con đã quyết định đi bước nữa, thì mẹ cũng không cản được. Nhưng nhớ đừng bao giờ quên con trai mẹ nhé".
Nói đoạn, mẹ chồng quay lưng về luôn, tôi cứ đứng ngẩn ngơ trước những lời bà ấy vừa nói. Ôi đáng nhẽ hôm đó là buổi đi chơi vui vẻ, vậy mà mẹ của chồng quá cố đã nói ra những lời khiến lòng tôi nặng trĩu. Đúng là bà ấy ủng hộ tôi đi bước nữa, nhưng sao cảm giác đó như một niềm day dứt, trăn trở khôn nguôi vậy...
Chồng cố tình quên ví để thử lòng vợ, về đến nhà cô vợ đáo để chỉ dùng 1 cách nhỏ mà anh ta mới vỡ vạc ra vấn đề mình đã sai trầm trọng Phụ nữ hãy nhớ rằng, người đàn ông thương yêu bạn thật lòng sẽ cực kỳ tin tưởng, không bao giờ phải đắn đo, thử thách vợ mình. Thông thường, đàn ông sẽ muốn được bảo bọc, che chở cho người phụ nữ mà họ yêu thương vô điều kiện. Tuy nhiên, cũng có không ít người chồng sống quá thực dụng, đa...