Những người “chèo đò” trên rẻo cao
Trong số những thầy, cô giáo ở miền rẻo cao Nam Trà My ( Quảng Nam), có nhiều người từ dưới xuôi lên. Họ tình nguyện lên các thôn, nóc dưới chân núi Ngọc Linh quanh năm mây mù che phủ để dạy chữ cho con em đồng bào các dân tộc thiểu số miền rẻo cao, từ lúc còn thanh xuân, hừng hực bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Và nhiều người, khi đến gần tuổi hưu, lòng nhiệt huyết vẫn cháy mãi trên từng trang giáo án. Họ vẫn luôn gắn bó với đồng bào miền ngược như người thân trong gia đình mình, lặng thầm “gieo chữ” cho con, em nơi này…
Cô giáo Nguyễn Thị Hoạt, công tác tại Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học Trà Tập đã có gần 30 năm gắn bó với miền rẻo cao Nam Trà My. Nhớ lại chặng đường đã qua, cô Hoạt kể rằng, ngày đó cô tốt nghiệp ra trường tuổi mới đôi mươi. Khi được biết nhiều trường học ở Nam Trà My đang thiếu giáo viên, cô liền tự nguyện xin lên xã Trà Tập để dạy chữ cho con em đồng bào nơi đây.
Ngày đó, đường sá đi lại hết sức khó khăn. Phải vượt dốc cao, suối sâu, men theo những con đường mòn xuyên qua rừng rậm thâm u. Chỉ từ thị trấn Trà My lên tới điểm dạy, phải đi mất 3 ngày đường. Hầu như phương tiện chính chỉ là… đôi chân. Đó là chưa kể chuyện những điểm trường ở bên kia sông Tranh phải đi đò qua sông, trong mùa mưa lũ nước chảy khá xiết, rất nguy hiểm. Dù rất sợ, nhưng với nhiệt huyết và niềm đam mê, cô cũng như nhiều thầy, cô giáo khác ở miền xuôi đã vượt qua nỗi lo sợ để đến với các em học sinh.
Cô Hoạt đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để “gieo chữ” nơi rẻo cao Nam Trà My.
“Lúc đó, chưa có cầu treo nối Tắc Pỏ qua Trà Tập, muốn qua những điểm trường này, tôi và các đồng nghiệp đều phải vượt sông Tranh để đến trường. Nếu có đò sang sông thì đỡ vất vả phần nào, nhưng những ngày không có đò, thì phải dùng thân chuối kết thành bè chèo qua sông. Những lúc không có bè, thì phải dùng bao nilon bỏ hết quần áo, đồ dùng dạy học bơi qua sông”, giọng cô Hoạt chùng xuống.
Cô kể tiếp, cũng trong chặng đường đến trường vất vả ấy cô đã mất đi đứa con chưa kịp chào đời của mình. Nhắc lại chuyện cũ, mắt cô Hoạt ngấn đỏ… Lát sau, cô Hoạt trầm ngâm bảo: “Bây giờ thay đổi nhiều quá, 11 điểm trường thôn đã ổn định, các trường có điện năng lượng mặt trời, đêm đến không tối om như ngày xưa. Tất cả đã dần thay đổi, thanh xuân ở đó mà giờ mình đã già thật rồi”.
Trải qua bao gian nan, vất vả, dù đôi lần có ý định bỏ cuộc, nhưng rồi vì tình yêu con trẻ, vì tấm lòng của đồng bào miền rẻo cao mà cô Hoạt và các đồng nghiệp đã ở lại, gắn bó với đất rừng này suốt một thời thanh xuân, đến tận bây giờ đã sắp đến tuổi nghỉ hưu, họ vẫn gắn bó với nghề, vẫn muốn cống hiến.
“Người dân ở vùng núi họ rất quý giáo viên. Đầu năm học khi nghe giáo viên chuẩn bị vào nóc là họ xuống đến nơi dẫn lên đến nơi. Thậm chí còn sắm cả nồi nấu ăn cho giáo viên, thương lắm. Hơn nữa là các em học sinh rất thân, có hôm đi học cha mẹ bảo mang bó rau má, khúc mía tặng cho thầy, cô…”, cô Hoạt cười nhắc lại từng kỷ niệm…
Có cùng tâm sự như cô Hoạt, thầy giáo Lê Huy Phương cũng kể rằng, thầy đã có hơn 20 năm làm công tác giáo dục tại huyện Nam Trà My. Những ngày đầu mới xung phong lên giảng dạy, thầy Phương được phân công giảng dạy tại các điểm trường ở xã Trà Vân. Những ngôi trường xa xôi với nhiều cái… không, trong đó khó khăn nhất là đường sá, không có điện thắp sáng…
Thầy Phương lặn lội đến các điểm trường thôn ở Trà Tập.
Thế nhưng, chừng ấy năm gắn bó, thầy vẫn không ngại khó, ngại khổ truyền con chữ cho các em học sinh. Năm 2015, thầy Phương được phân công về công tác tại Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học Trà Tập. Nhận thấy nơi đây còn rất nhiều thiếu thốn, đặc biệt hầu hết các điểm trường đều đã xuống cấp, chỉ có một điểm trường duy nhất nằm vào diện “tạm bợ”, thầy đã đi khắp nơi vận động, kêu gọi, tranh thủ các nguồn giúp cho học sinh nơi đây có nơi học ổn định, khang trang hơn. Giờ đây, sau hơn 2 năm thực hiện, hầu hết các điểm trường Trà Tập đã được kiên cố hóa. Thầy Phương còn tổ chức thực hiện cải thiện bữa ăn cho các em học sinh.
Video đang HOT
“Các em học sinh ở trường đã được nhà nước hỗ trợ tiền bán trú, nhưng để các em có thêm rau, thịt có thêm dinh dưỡng, trong 2 năm nay nhà trường tổ chức tăng gia sản xuất, trồng rau, nuôi lợn. Tranh thủ những giờ giải lao và ngoài giờ học, các giáo viên cùng những em học sinh sẽ cùng nhau chăm sóc”.
Thầy Phương thẳng thắn bày tỏ: “Quan điểm của tôi là nếu muốn nâng cao chất lượng dạy học cho học sinh miền núi, nhất là các miền rẻo cao như Nam Trà My, trước hết phải quan tâm đến giáo viên, xóa hết các điểm trường tạm, cho cả giáo viên và học sinh có chỗ ở, chỗ học ổn định, an toàn. Thú thật, bây giờ nếu có cho về miền xuôi dạy học tôi cũng không về, bởi đã quá quen với cuộc sống, con người và học sinh nơi đây. Ở nơi đây có biết bao kỷ niệm trong khoảng thời gian làm thầy mà tôi không thể nào quên”…
Hà Vy
Theo CAND
Tâm sự của cô giáo "bỗng dưng nổi tiếng" ở điểm trường Tăk Pổ lưng chừng núi
Vậy là đã tròn 5 năm cô giáo Trà Thị Thu nhận mang con chữ đến học trò ở vùng cao. Trong 5 năm đó, dù trải qua biết bao nhiêu vất vả, khó khăn không thể tả hết nhưng cô giáo trẻ ấy vẫn từng ngày chăm sóc cho các em nhỏ đồng bào Ca-dong, vẫn gieo con chữ đến cho các em với một tình yêu vô tận...
Còn nhớ đầu năm học 2019-2020 này, cô giáo trẻ Trà Thị Thu tại điểm trường Tăk Pổ (thuộc trường Phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Trà Tập và trường mẫu giáo Phong Lan, xã Trà Tập, huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam) gây "bão mạng" với buổi lễ khai giảng đơn sơ nhưng vô cùng ấm cúng, giản dị tại điểm trường của mình.
Những hình ảnh từ buổi lễ khai giảng nơi "thâm sơn cùng cốc" này được cô chia sẻ lên trang cá nhân và được chia sẻ rất nhiều. Cô trở nên "nổi tiếng" với những hình ảnh mộc mạc nhưng đầy ắp tình cảm của cô dành cho học trò tại điểm trường Tăk Pổ.
Lễ khai giảng năm học 2019-2020 đơn sơ nhưng đầy ấm áp và ý nghĩa tại điểm trường Tăk Pổ
Nói về quyết định lên vùng núi cao Nam Trà My công tác, cô Thu chia sẻ: "Đến nhận công tác trong tâm trạng háo hức của một cô giáo trẻ, một người con trong gia đình khó khăn lần đầu đi làm để thỏa mãn đam mê dạy học và giúp đỡ gia đình đầy khó khăn của mình. Tuy nhiên, khác với sự hình dung của một tân sinh viên sư phạm ra trường bởi nơi tôi đến dạy thời điểm đó đầy khó khăn và gian khổ".
Có thể thấy tại buổi lễ khai giảng nơi vùng núi cao này được cô chuẩn bị tươm tất dù bàn ghế không đủ cho học sinh ngồi
Năm đầu khi vừa ra trường, cô dạy hợp đồng với trường Phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Trà Tập và trường mẫu giáo Phong Lan, nơi cô nhận dạy là điểm trường mẫu giáo Tăk Pổ.
Đường đến điểm trường vô cùng gian khó vì phải đi bộ leo dốc gần 3 giờ đồng hồ trong thời tiết khắc nghiệt. Gọi là ngôi trường nhưng thật ra là một ngôi nhà nhỏ ẩm thấp với 40 em học trò lem luốc, không có những thứ cơ bản nhất như tivi, sóng điện thoại và điện.
Cô giáo Thu và các em học sinh chụp ảnh tại nơi đẹp nhất ở gần điểm trường, đó là đồi cỏ may.
Khó khăn càng thêm khó khăn với cô giáo trẻ vì các em học sinh ở đây vốn Tiếng Việt ít ỏi. Cô nói phần cô, học trò nói phần học trò. Tối đến những giọt nước mắt đã rơi vì nỗi sợ, nỗi cô đơn, nỗi nhớ nhà khôn nguôi.
Dạy học ở một nơi khó khăn ngoài sự tưởng tượng của bản thân, lúc ấy cô cứ tưởng rằng không thể vượt qua và đã có lần muốn bỏ việc dạy học mà bản thân đã yêu thích từ thuở bé. May mắn, cô được thầy cô đi trước, lãnh đạo nhà trường động viên.
Cô giáo trẻ Trà Thị Thu chăm chỉ đưa con chữ đến các em người Ca-dong ở huyện Nam Trà My
Cô Thu tâm sự: "Điều giữ chân và khơi dậy niềm đam mê dạy học của tôi tại nơi đầy gian khó này chính là tiếng ê a đọc bài của những em nhỏ vùng cao rất ngoan hiền, chúng ngây thơ, hồn nhiên và trong sáng đến lạ".
Và mỗi ngày cứ trôi qua trong ánh mắt ngây thơ của học trò và sự đùm bọc của bà con thôn bản, niềm vui ngày một lớn dần trong cô niềm đam mê, cũng vì thế mà lớn dần đến nỗi cứ nghĩ mình là một phần của vùng đất núi cao hùng vĩ này. Cứ như thế năm học đầu tiên đã trôi qua trong êm đềm và hân hoan.
Phút giây thư giãn của cô trò tại điểm trường
Tháng 1/2015, cô được kí hợp đồng dạy tiểu học và chuyển qua điểm trường Tu Gia cũng thuộc trường Phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Trà Tập và trường mẫu giáo Phong Lan. Điểm trường mới này cũng phải lội bộ hàng giờ đường rừng núi, dốc cao mới đến được. Cô dạy học và ăn ở tại điểm trường này.
Đến năm học 2015-2016, 2016-2017 cô lại chuyển đến dạy điểm Răng Dí cũng thuộc trường Phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Trà Tập và trường mẫu giáo Phong Lan.
Năm học 2017-2018, cô Thu lại tiếp tục đam mê của mình với một điểm dạy mới khó khăn hơn. Đó là điểm trường Mô Rỗi, cũng lội bộ hàng giờ mới đến được điểm trường. Tuy nhiên năm học này lại cho cô một dấu mốc mới trong con đường dạy học.
Tại đây, cô được tiếp xúc với các anh chị tình nguyện viên làm trường, thấy được việc làm đầy ý nghĩa của các anh chị, cô cùng tham gia với câu lạc bộ kết nối yêu thương huyện Nam Trà My và cứ thế, những chuyến tình nguyện vào các ngày nghỉ cùng các tình nguyện viên, bản thân cô lại có thêm một niềm đam mê mới.
Từ đây, cô học hỏi cách làm rồi bản thân vận động, kêu gọi những thứ mà học sinh và bà con dân bản còn thiếu tại nơi dạy học. Rồi đến chương trình bữa ăn dinh dưỡng, bầu sữa yêu thương cho học trò.
Tại điểm trường thôn nơi cô dạy học, bản thân cô và một giáo viên mẫu giáo đã nuôi dưỡng 10 em nhỏ từ 3-7 tuổi, ở cách xa trường 2 giờ đồng hồ đi bộ, các cháu ở lại học cả tuần. Hằng ngày cô chăm sóc các em từng giấc ngủ đến việc học. "Đôi khi cứ nghĩ mình là một người mẹ của các em dù chưa lập gia đình", cô Thu bày tỏ.
Có những lúc vào ban đêm, các em khóc vì nhớ ba mẹ, cô phải ân cần, ôm ấp vào lòng để các em dễ ngủ, cứ nghĩ là không thể vượt qua, vì chăm sóc 10 đứa trẻ cả năm học giống như những đứa em, đứa con thật sự rất khó đối với một giáo viên trẻ như cô; nhưng rồi cô đã làm tốt điều đó và mỗi năm đối với cô như một bài học, một kỉ niệm, một hạnh phúc mới.
Cô được Chủ tịch huyện Nam Trà My tặng giấy khen vì những đóng góp với ngành giáo dục địa phương ngay trong năm học 2019-2020 này
Năm học 2019-2020, cô Thu được quay lại giảng dạy ngay điểm trường Tăk Pổ nơi cô bắt đầu với những học trò lớp Mẫu giáo 5 tuổi của cô ngày xưa giờ đã là học sinh lớp 5. Cô Thu cho đây là điều thật tuyệt vời.
Ở tuổi 26, cô giáo trẻ Trà Thị Thu chuyển qua 4 điểm trường ở huyện vùng cao Nam Trà My trong khoảng thời gian 5 năm. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Nhà ở huyện Thăng Bình, mỗi tháng cô lại một thân một mình đi xe máy cả trăm cây số về thăm nhà đôi lần. Có khi vài tháng mới được về nhà vì mưa bão, đường sá sạt lở.
Mà ở lại một mình nơi núi cao thì buồn không thể tả, nhất là trong những ngày mưa gió, đường lầy lội, nước lũ chảy xiết. Cô bảo cuộc sống như thế quen rồi. Ở vùng núi cao lạnh lẽo, cô đơn và buồn lắm.
Mỗi lần về quê là một mình một xe, cô đi cả trăm cây số mới đến nhà
Mỗi dịp cuối tuần, nhiều khi cô muốn xuống điểm trường chính để ở lại với đồng nghiệp trò chuyện cho đỡ buồn nhưng gặp mưa bão thì đành chịu, đường sá lại cách trở, đi bộ vài tiếng mới đến nơi. Học trò thì về hết nên cô đành chờ đến sáng thứ 2 gặp lại "các con" của mình mới đỡ buồn. Đường dây để cô kết nối với thế giới bên ngoài là chiếc điện thoại. Cũng may, điểm trường này có sóng 3G...
Dù hoàn cảnh rất khó khăn nhưng cô cũng cảm ơn gia đình, đồng nghiệp, những người bạn và cô cũng cảm ơn bản thân mình đã luôn mạnh mẽ vượt qua mọi thử thách, khó khăn, đã luôn tạo niềm tin cho bản thân, luôn khoan dung và thật hạnh phúc...
"Tình yêu thương, thử thách, khó khăn còn rất nhiều phía trước, nhưng tôi luôn giữ vững tâm - niềm vui - yêu thương - chia sẻ - nhân ái - lòng khoan dung", cô giáo trẻ ở tuổi 26 chia sẻ.
Theo Dân Trí
Ngày 20/11 ở điểm trường chỉ có 2 cô giáo, 34 học sinh từng lay động hàng triệu con tim ngày khai giảng Trên đỉnh Ngọc Linh quanh năm mây phủ trắng lưng trời, những cung đường gập ghềnh, cheo leo luôn là nỗi trăn trở cố hữu với thầy cô giáo mang sứ mệnh gieo chữ. Những ngày này, cô giáo Trà Thị Thu, điểm trường Tắk Pổ (xã Trà Tập, huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam) cùng đồng nghiệp đang sống trọn niềm...