Đi lấy chồng mẹ vẫn chưa để tôi được yên
Lúc nào mẹ cũng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình, với các em và bố mẹ, nhưng chẳng ai có trách nhiệm với tôi.
Ảnh minh họa
Tôi là con gái cả trong gia đình có 3 chị em, dưới tôi là 2 em sinh đôi một trai và một gái. Từ ngày tôi còn rất nhỏ, mẹ đã luôn nói với tôi rằng, tôi may mắn hơn các em, vì mẹ mang thai tôi khi còn rất trẻ, lại chỉ nuôi một mình tôi 9 tháng 10 ngày, nên sinh ra khỏe mạnh, lanh lợi.
Còn các em tôi là thai đôi, khi ấy mẹ cũng không còn trẻ, đáng lẽ chỉ tập trung nuôi một thì cơ thể mẹ phải nuôi 2, không đủ sức nên các em tôi sinh ra mỗi đứa chỉ được hơn 2 kg, trong khi tôi được hơn 3 kg hồi mới sinh.
Mẹ nói, các em yếu, nên suốt những năm tháng còn nhỏ, mẹ chẳng để các em làm việc gì, mà việc gì cũng là tôi làm cả, còn các em mình thì chỉ chơi, và ăn uống thì cái gì cũng phải nhường em ăn miếng ngon, miếng bổ, còn tôi chỉ ăn đồ thừa.
Video đang HOT
Tôi chưa bao giờ trách mẹ về việc đó, cho đến khi tôi học đại học xong, ra trường, mẹ bảo tôi không lấy chồng ngay, mà phải kiếm tiền nuôi em cho bố mẹ. Tôi cũng không phản đối, tôi kiếm tiền lo cho các em lên thành phố học đại học, suốt 4 năm các em tôi học đại học, tôi không có một ngày cho riêng mình, mà lúc nào cũng phải dành thời gian để kiếm tiền, lo cho các em.
Đến khi các em tôi học xong đại học tôi mới lấy chồng. Tôi tự nhủ với lòng mình, đã quá mệt mỏi rồi, nên từ nay sẽ sống cho riêng mình và tổ ấm của mình, nhưng chưa ngày nào tôi làm được điều đó, mẹ tôi, trong đầu lúc nào cũng nghĩ, tôi phải có trách nhiệm với các em của mình, vì tôi là chị cả.
Các em tôi đã ra trường đi làm, nhưng hết tiền rồi, mẹ lại điện thoại cho tôi, nói tôi cho em, rất nhiều lần như vậy, khiến tôi cảm thấy vô cùng chán nản. Sao đi lấy chồng rồi, mẹ vẫn không để tôi được yên như vậy?.
Tại sao, lúc nào mẹ cũng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với các em của mình, mà chưa một lần nào bảo chúng có trách nhiệm với tôi?. Nhiều khi tôi nghĩ, chẳng hiểu tôi có phải là con của mẹ không, mà cả đời phải chịu khổ vì mẹ và các em mình như vậy?.
Mẹ chồng tối nào cũng bắt đi mua ngô luộc, đến khi nhìn sang sọt rác trong phòng bà, tôi cay đắng phát hiện mưu đồ xấu xa
Một tối đi vào phòng mẹ chồng dọn dẹp giường chiếu, tôi ngây người khi nhìn thấy những bắp ngô còn nguyên nằm trong sọt rác.
Tôi lấy chồng được 3 năm. Bé đầu lòng nhà tôi năm nay đã hơn 2 tuổi. Ngay sau đám cưới, vợ chồng bảo nhau lên thành phố lập nghiệp. Những ngày đầu chân ướt chân ráo lên thủ đô, chúng tôi thuê trọ. Vì muốn tiết kiệm tiền, chồng tôi chỉ thuê căn phòng có 20m2.
Tôi còn nhớ như in, vào những ngày hè nóng như đổ lửa, 3 người nhà tôi trằn trọc trong 1 không gian chật hẹp, không có điều hòa. Hôm nào nóng quá, bức bối không ngủ được thì chồng mới chịu mua 1 túi đá 5kg về, để trước quạt cho hơi mát phả vào người. Con trai tôi thì không tăng được cân nào trong suốt mấy tháng hè, bởi nóng nảy, thằng bé chẳng chịu ăn. Cả ngày chỉ uống nước cầm hơi, bắt mẹ phe phẩy cái quạt...
Cũng may trời thương, sau 3 năm vợ chồng chăm chỉ làm lụng rồi vay mượn tứ phương, cuối cùng chúng tôi có thể mua nhà riêng cho mình. Tuy không rộng rãi và vẫn phải trả nợ 1 ít, nhưng vẫn còn hơn việc phải sống trong căn phòng khép kín 20m2 kia.
Chuyển sang nhà mới được 1 tháng thì mẹ chồng khăn gói từ quê lên đòi ở cùng. Bà lấy lý do muốn ở đây trông cháu cho chúng tôi tập trung làm ăn. Tôi không thích điều này. Bởi con tôi lớn rồi, hiện tại bé cũng đã đi học nhà trẻ. Buổi tối thì có tôi ở nhà. Ngày xưa lúc cháu còn nhỏ, vợ chồng vất vả kiếm tiền, tôi định gửi con về quê nhờ mẹ chồng trông giúp. Nhưng bà giãy nảy lên, nhất quyết không chịu! Bây giờ lại nhất quyết đòi lên đây.
Mẹ chồng nào có chịu trông cháu. Bà lên suốt ngày hoạnh họe, bắt bẻ con dâu thì có! Hôm nào mẹ chồng tôi cũng đòi ăn ngon. Bà thích ăn thịt, rất ghét ăn cá và gà. Nhiều hôm tôi đổi bữa cho cả nhà đủ chất, y như rằng mẹ chồng vùng vằng không chịu ăn cơm. Bà mắng tôi không biết đi chợ, không biết nấu nướng... Nhiều hôm tức quá, tôi có cãi lại vài câu, thì chồng lập tức bênh mẹ. Anh nói rằng tôi có thể làm 2 món mặn, 1 món thịt cho mẹ và 1 món cá cho cả nhà, chẳng qua là tôi kẹt sỉ với mẹ chồng nên mới thế. Nghe có ức không cơ chứ!
(Ảnh minh họa)
Thế rồi gần đây, mẹ chồng thường xuyên thèm ăn ngô luộc. Oái oăm thay, cứ nửa đêm bà mới đòi ăn và chỉ yêu cầu tôi đi mua! Nghĩ mẹ chồng thích ăn ngô, tôi mua chục bắp ngô để ở bếp. Nhưng bà không đụng tới. 10 bắp ngô đó sau bị hỏng phải bỏ đi. Mẹ chồng nói, chỉ thích ăn ngô người ta bán, chứ ngô con dâu luộc sống sượng lắm.
Hơn 3 tháng nay, ròng rã đêm nào tôi cũng phải đi mua ngô luộc phục vụ mẹ chồng. Hàng bán ngô nào có gần, cách nhà những 2km. Đi bộ không được, tôi lại lích kích lôi xe máy ra để đi. Tôi cứ nghĩ mẹ chồng sẽ ăn ngon miệng, nào ngờ hôm qua dọn dẹp phòng bà tôi mới ngớ người.
Ngô tôi mua về, mẹ chồng chẳng đụng tới. Bà ném luôn vào sọt rác. Chắc không nghĩ con dâu vào phòng, nên bà chưa vội mang đi đổ. Tôi tức quá, bê luôn sọt rác ra giữa nhà làm ầm ĩ lên. Mẹ chồng quái tính, chẳng thèm xin lỗi tôi lại còn nói thế này: "Ừ đấy, tôi không thích ăn ngô nhưng cứ bắt chị phải đi mua đấy. Thì sao? Con dâu nhà người ta hiếu thảo, dù bố mẹ chồng có bắt trèo đèo lội suối cũng sẵn lòng. Con dâu nhà này chỉ cãi là giỏi.
Chị biết sao tôi lại đòi ăn ngô không? Vì tôi muốn chị tha cho con trai tôi đấy. Lên đây với con trai, tôi nẫu ruột nhìn nó vừa đen vừa gầy, chị thì béo tốt phây phây ra. Tốt mái hại trống chứ báu bở gì. Kinh tế chưa đủ, giờ có đứa con nữa thì người khổ vẫn là con trai tôi...".
Nghe đến đây tôi "cạn lời" với mẹ chồng. Hóa ra mục đích bà đòi lên thành phố là muốn giám sát chuyện con cái của vợ chồng tôi. Cứ nghĩ chồng nghe chuyện sẽ bênh vợ, ai ngờ anh thêm câu: "Mẹ nói cũng có ý đúng của mẹ. Em nên nghe lời, thay vì to tiếng, xích mích không hay".
Tôi chán nản bỏ về phòng ngủ, không nói thêm câu nào. Tôi trách mẹ chồng 1 thì trách chồng 10. Anh là người rõ nhất vợ mình ra sao? Vậy mà anh nói câu đó, y như kiểu tôi hành hạ anh không bằng?
Lên thành phố thăm chị gái, tôi lặng người khi thấy những đồng tiền tiết kiệm chị cuộn tròn trong chiếc tất rách Nghe tin tôi báo, chị cũng hứa sẽ gửi tiền về. Vậy mà nửa tháng nay, tôi không thấy chị nhắc đến vấn đề này. Hôm qua tôi lên thành phố có chút việc, nhân tiện ghé chơi nhà chị xem cuộc sống của chị thế nào. Dù sao hơn hai năm nay, tôi cũng chưa có dịp đến nhà chị. Ai cũng...