Tôi xấu mà chồng vẫn yêu mê mệt
Sinh xong, tôi còn xồ xề hơn cả trước nhiều. Người đã không được cao ráo, mặt không được xinh giờ lại thêm cái dáng xấu, đến là khổ tâm.
Ngày trước, khi chưa lấy chồng, lúc nào tôi cũng tự ti vào nhan sắc của mình. Dùng từ &’nhan sắc’ có lẽ là hơi ưu ái cho tôi rồi. Vì khi đó, tôi luôn cảm thấy mình thua kém tất cả các chị em khác. Họ cao ráo, xinh xắn, trắng trẻo nên ăn mặc cái gì cũng đẹp, thậm chí chỉ cần tô thêm một chút son, họ cũng cực kì lộng lẫy. Còn tôi có lẽ là không may mắn nên chiều cao khiêm tốn, khuôn mặt cung không có nét gì xinh, lại còn bị mụn. Nói chung ngày đó, tôi sợ ế chồng lắm, hoặc cũng buồn vì chắc mình phải lấy người nào đó không yêu.
Tôi có một đam mê, cái này thì nhiều người thích, đó là nấu ăn. Thật sự, chính tôi cũng cảm thấy mình nấu nướng giỏi, có năng khiếu. Căn bản bạn bè tới ăn uống món của tôi nấu nhiều, ai cũng khen ngợi. Tôi cũng tự hào vì mình có được tài lẻ này. May mắn là tính tôi rất khôi hài nên bạn bè quý mến nhiều, con gái con trai có cả. Nhưng chỉ thiếu mỗi chuyện là, kiếm người yêu. Cứ kiếm hoài không được, bạn bè có người yêu hết rồi, còn mình vẫn độc thân.
Về sau, tôi có thích một anh chàng, người khá là cao ráo, cũng có thể gọi là đẹp trai. Bạn bè cứ hay trêu tôi &’trèo cao thế’. Cũng là trèo cao thật, nhưng mà tôi phải làm vậy chứ, không thì chẳng bao giờ có cơ hội được yêu người mình thích. Phải tự tìm cho mình cơ hội.
Tôi bắt đầu thích một anh chàng đẹp trai và cao ráo mặc dù tôi biết bản thân mình không được hoàn hảo.
Thời gian đó, tôi chịu khó thay đổi bản thân mình, cố gắng biến mình thành cô nàng xinh đẹp, dịu dàng. Lúc nào cũng chải chuốt tóc tai, còn trang điểm son phấn. Nói không ngoa chứ tôi đã đầu tư khá lớn vào ngoại hình, dù là không thể bằng các bạn khác, nhưng cũng có chút khiến người khác chú ý, đỡ xấu hơn.Lúc gặp anh hay bạn bè của anh, tôi thường trang điểm nên họ cũng không nhìn rõ mặt mộc của tôi thế nào. Tôi vui tính, lại thích nấu ăn, có lẽ cũng vì điểm này mà anh đã có tình cảm với tôi. Lâu dần, tình cảm ấy trở thành tình yêu. Cả hai đã nhận ra mình là một nửa của người kia và đối xử thật chân tình với nhau. Đúng là, có quãng thời gian ở bên cạnh người yêu, tôi mới càng cảm nhận được cuộc sống này thật thú vị.
Chúng tôi cưới nhau không gặp bất cứ sự ngăn cấm nào của gia đình. Bố mẹ anh cũng bình thường đối đãi với tôi, chỉ là cũng có nhiều lời ra tiếng vào nói tôi xấu, già hơn anh. Khi tôi về nhà chồng, không trang điểm, để mặt mộc, nhìn tôi còn già hơn chồng rất nhiều, mặt lại có mụn nên không có chút nhan sắc nào, giống cô gái xấu xí ngày trước. Tôi biết mọi điều tiếng ấy nhưng vẫn không bận tâm, phải tập bỏ qua lời dị nghị mà sống, để ý chỉ mệt thân. Với lại tôi luôn biết, mình già và xấu hơn chồng nên tôi mặc kệ.
Tôi biết có mọi điều tiếng khi chúng tôi lấy nhau nhưng tôi cố gắng bỏ qua mọi chuyện.
Một thời gian sống cùng nhà chồng, tôi chuyển ra ngoài sống. Chồng và tôi được bố mẹ hai bên hỗ trợ mua một căn hộ chung cư nhỏ. Thế là chúng tôi có chốn riêng, tôi cảm thấy an tâm hơn nhiều, cuộc sống cũng thảnh thơi. Sinh xong, tôi còn xồ xề hơn cả trước nhiều. Người đã không được cao ráo, mặt không được xinh giờ lại thêm cái dáng xấu, đến là khổ tâm.
Video đang HOT
Mỗi lần nằm ngủ, tôi đều than với chồng về nỗi khổ tâm của mình. Chồng tôi chỉ cười &’ai chẳng có lúc xấu lúc đẹp, em xấu trước đẹp sau. Anh thì cũng có hơn gì em. Được cái ngoài xấu ra thì vợ anh toàn diện, nấu ăn ngon, chu toàn gia đình, lo tươm tất mọi việc, đối đãi với gia đình hai bên rất công bằng và chân thành, anh hài lòng về vợ anh lắm!’. Anh thường hay trêu tôi xấu nhưng được cái nấu ăn ngon, tôi cảm kích vô cùng.
Đúng là ngày còn thanh niên, tôi luôn được bạn bè khen ngợi về khả năng nấu ăn của mình và khi lấy chồng, tôi càng phát huy thế mạnh đó. Có thời gian nhiều hơn, tâm huyết hơn, vì chồng nên tôi đã làm được những bữa ăn tuyệt vời. Vì thế mà ít khi anh bỏ bữa ở nhà, trừ phi có việc gì cực kì quan trọng thì mới báo hủy cơm.
Tôi tự hào vì mình vẫn có một gia đình hạnh phúc.
Bây giờ trong gia đình này có chồng, có con, tôi cảm thấy cuộc sống thật ấm cúng. Cả nhà sum vầy bên mâm cơm, được chồng nói những lời yêu thương quan tâm chân thành.
Nhiều lúc nằm bên chồng, tôi hay hỏi nửa đùa nửa thật rằng: “Anh đẹp trai vậy sao ngày trước không chọn cô nào xinh gái mà lại lấy em?”. Chồng tôi cười “đẹp thì chỉ thích lúc đầu thôi em ạ, chọn vợ là phải chọn người như vợ anh đây này. Chứ lấy vợ đẹp về mà cũng chỉ để ngắm, không biết nấu nướng như em, không biết lo chu toàn như em thì chỉ bõ công đưa tiền sắm quần áo”. Tôi biết chồng nói vậy cũng vừa là trêu vừa là thật. Đúng là,người ta yêu nhau ở cái tâm hồn, tính nết chứ không phải cứ thấy ngoại hình bắt mắt là yêu.
Vợ xấu so với chồng, bây giờ còn già và xồ xề nữa nhưng lúc nào anh cũng yêu tôi, thương tôi. Chẳng bao giờ chồng phàn nàn bất cứ điều gì về vợ mình cả. Dù vậy tôi biết, làm phụ nữ nên tô điểm cho bản thân, dù sao thì cũng cố gắng giữ đươc một vóc dáng thật đẹp và có ngoại hình &’chuẩn’ thì càng tốt. Còn gì bằng một người vợ vừa đẹp lại vừa đảm đang, nấu ăn ngon?
Theo Afamily
Bí quyết cô nàng đùi to, chân ngắn, chồng vẫn thương yêu điên cuồng
Và dưới đây là câu chuyện của cô ấy mà bạn nên đọc để học tập.
Tôi nghĩ người phụ nữ quan trọng là ở tính nết và cách ăn ở chứ hình thức cũng không quan trọng mấy. Như tôi may mắn lấy chồng đã 10 năm, dù không đẹp nhưng tôi vẫn được chồng và gia đình chồng yêu quý, nể phục!
Tôi là một cô gái có nhan sắc rất bình thường, thậm chí còn tầm thường. Nước da ngăm ngăm đen, đã thế chiều cao lại còn khiêm tốn (chỉ 1m50), nên trông tôi rất thấp bé. Tôi luôn luôn tự ti vì điều đó. Từ bé đến lớn, khi đi học tôi luôn được ngồi ở bàn đầu. Còn đi mua quần áo thì vô cùng khổ sở bởi toàn phải cắt gấu, hay bóp hết chỗ nọ rồi đến chỗ kia. Nhiều lúc tôi cũng thấy tủi thân lắm vì mình không có được làn da trắng và đôi chân dài như những cô bạn đồng lứa.
Chia sẻ bí quyết cho các cô nàng đùi to.
Tuy không đẹp nhưng suốt những năm tháng đi học tôi luôn được cô giáo và bạn bè quý mến. Bởi tính tôi hiền lành, dễ mến và hay giúp đỡ người khác.
Ý thức được bản thân nên tôi luôn cố gắng học hành chăm chỉ. Tốt nghiệp đại học với tấm bằng đỏ trên tay, tôi dễ dàng xin được một công việc tốt ở công ty nước ngoài.
Suốt 4 năm học đại học, tôi chưa hề yêu một ai. Lúc nhỏ thì chỉ tập trung vào học, ra trường rồi thì chỉ đắm đuối vào công việc nên cũng không có nhiều thời gian. Đối với tôi, được lao động, được làm việc là cả một niềm hạnh phúc lớn.
Công ty tôi làm là một công ty xuất nhập khẩu có vốn từ nước ngoài, nhiều trụ sở, chi nhánh trên cả nước. Tôi làm việc dưới sự quản lý của một anh trưởng phòng đẹp trai, tài năng. Thật không thể ngờ được sau này sếp lại chính là chồng của tôi bây giờ.
Sau này khi làm vợ anh tôi mới hỏi: "Tại sao hồi đó có bao nhiêu cô chân dài vây quanh thì không chọn, lại đi chọn một đứa vừa xấu vừa lùn như em?" Anh chỉ cười và bảo rằng: "Với anh, hình thức không quan trọng. Anh chọn vợ, chọn một người mẹ đảm đang cho con anh, chọn một người bạn tri kỉ có thể đồng cam cộng khổ cùng anh đến suốt quãng đời còn lại chứ không phải chọn một cô hoa hậu về để bày trong tủ kính". Nghe anh nói vậy, tôi cảm động lắm.
Tôi biết, khi yêu tôi, anh đã phải chịu rất nhiều áp lực từ phía bạn bè và gia đình. Bởi anh là một người đàn ông tài giỏi. Đã thế anh cao to và đẹp trai phong độ, trái ngược hẳn với tôi.
Ban đầu tôi chẳng dám nhận lời yêu anh đâu nhưng trước sự tấn công quyết liệt của anh, tôi cũng đồng ý. Vả lại tôi cũng rất yêu anh. Nhiều lúc tôi cảm thấy tình yêu của tôi mong manh lắm, tôi chỉ lo có một ngày nào đó anh sẽ bỏ tôi thôi. Có đôi lúc tôi lại băn khoăn rằng anh đùa cợt tôi.
Cũng bởi thế mà suốt thời gian yêu anh, tôi luôn trong tâm trạng "phòng thủ". Tôi luôn làm việc hết mình để khẳng định bản thân, để cho mọi người đỡ nói ra nói vào rằng, tôi ỷ lại anh làm sếp mà cậy quyền cậy thế... Tôi sợ nếu xao nhãng công việc và ỷ lại vào anh thì nhỡ đâu một ngày nào đó anh nói lời chia tay thì tôi biết sống làm sao.
Mọi nghi ngờ của tôi được hóa giải khi bỗng một ngày đẹp trời, anh rủ tôi đixem bắn pháo hoa ở trên tầng cao nhất ở một quán cà phê bên bờ Hồ Hoàn Kiếm. Tôi nhớ mãi không quên, đó là dịp 30/4 -1/5. Khi tiếng pháo đầu tiên phụt lên trong tiếng reo hò của hàng ngàn người cũng là lúc bất chợt tôi thấy tay mình ấm áp kì lạ. Thì ra anh đang nắm lấy tay tôi và lồng vào tay tôi chiếc nhẫn rất xinh xắn. Tôi bất ngờ chưa kịp hiểu chuyện gì thì anh đã ngỏ lời cầu hôn tôi. Chúng tôi đã tổ chức một đám cưới linh đình sau 2 năm yêu nhau.
Thấm thoát đến nay đã được 10 năm, hiện giờ tôi đã có 2 cháu một trai một gái đáng yêu, xinh xắn.
Từ khi sinh con, thân hình của tôi lại càng phì nhiêu trông thấy. Đôi lúc đứng trước gương tôi ngán ngẩm lắm vì mặc cái gì cũng xấu, sờ đâu cũng thấy mỡ, thấy thịt. Đùi thì to mà chân thì ngắn. Tôi cố ăn kiêng, tập luyện rồi mà kết quả chả khả quan là mấy. Thấy tôi cứ khổ sở tìm mọi cách làm đẹp thì chồng tôi lại càng buồn cười và càng thương tôi hơn. Anh hiểu tôi đang cốlàm đẹp để giữ anh.
Chồng tôi giờ đã được lên làm giám đốc chi nhánh ở thành phố. Còn tôi, nhờ năng lực đã phấn đấu lên làm kế toán trưởng ở công ty. Công việc của chúng tôi rất bận, thu nhập cũng cao. Tuy nhiên chúng tôi có nguyên tắc bất di bất dịch đó là dù bận mấy thì tối cũng phải sum họp và ăn bữa cơm gia đình. Chính vì thế cho tới nay, gia đình chúng tôi vẫn hạnh phúc. Chúng tôi hiếm khi cãi vã nhau. Chồng tôi thì yêu và chiều tôi hết mực. Anh chẳng bao giờ đi công tác xa nhà quá 2 ngày bởi nhớ vợ, nhớ con. Nhiều lúc đi làm về muộn, vừa về đến nhà anh chạy ngay về ôm chầm lấy tôi. Những lúc đó tôi thấy mình thật hạnh phúc.
Ở công ty anh là sếp, nhưng về nhà là anh sẵn lăn vào bếp, giúp tôi nấu cơm rửa bát và dạy các con học bài.
Hàng tháng, anh cứ đều đều đưa tiền hoặc đưa thẻ ATM cho tôi giữ. Số tiền không cố định nhưng tầm 20,30 triệu là bình thường. Lạ ở chỗ tôi chẳng bao giờ đòi hỏi chồng đưa lương bởi khoản thu nhập của tôi cũng đủ chi tiêu nhưng anh rất tình nguyện và ngoan ngoãn nộp cho tôi với vẻ mặt mãn nguyện. Tôi mừng lắm vì anh tin tưởng vợ. Được cái tôi là người vợ biết thu vén và cũng khá tiết kiệm, tháng nào tôi cũng tính toán đủ chi tiêu thôi còn lại tôi cũng gửi hết vào ngân hàng. Đến nay tài khoản tiết kiệm của vợ chồng lên tới tiền tỉ mà anh cũng chẳng hay.
Có lần tôi trêu anh và hỏi anh rằng, cứ đưa tiền vô điều kiện cho vợ như vậy mà không sợ vợ tiêu hết à thì anh chỉ cười nói: "Tiền của anh cũng như tiền của em, em thích tiêu gì thì tiêu. Khi nào có việc gì cần thì anh sẽ nói với em".
Các chị trong cơ quan tôi ngày nào cũng lên ca thán về bố mẹ chồng, nhưng tôi may mắn không có gì để kêu cả. Bởi bố mẹ chồng tôi rất tốt tính và tôn trọng con dâu. Ban đầu mới gặp tôi ông bà cũng không ưa lắm bởi hình thức của tôi kém con trai ông bà quá. Nhưng rồi làm dâu 10 năm tôi đã lấy được cảm tình của ông bà. Ông bà yêu quý tôi như con gái. Và tôi bất chợt phát hiện ra ông bà rất hay khen tôi với hàng xóm (nhà bố mẹ chồng ở sát nhà chúng tôi).
Cũng bởi một phần tôi luôn làm tròn bổn phận con dâu trong nhà, tôi yêu quý ông bà như bố mẹ đẻ của mình ngay từ khi mới về làm dâu. Ở cạnh nhà nên có của ngon vật lạ tôi đều mang sang biếu ông bà. Tôi chưa bao giờ cãi ông bà 1 câu. Nói chung tôi luôn sống với một châm ngôn: Coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ. Thành ra có đôi lúc không vừa ý chuyện gì tôi lại gạt những mâu thuẫn sang một bên, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ và chuyện nhỏ thành không có gì.
Tôi biết cuộc sống không nói trước được gì, đôi lúc tôi cũng lo lắng bởi nhan sắc của mình hạn chế, xã hội có nhiều cạm bẫy, tôi sợ một ngày nào đó chồng sẽ chán tôi. Tôi chỉ sợ mất anh.
Theo Phunutoday
10 khuyết điểm của người phụ nữ làm đàn ông mê mệt Nhưng tât xâu hay điêm trư ma ban cam thây thât phiên phưc va suôt ngay muôn xoa sô no đi, đôi khi lai la cai lam nên net duyên ngâm cua ban. Nhưng tât xâu hay điêm trư ma ban cam thây thât phiên phưc va suôt ngay muôn xoa sô no đi, đôi khi lai la cai lam nên net duyên...