Mẹ tôi – người nông dân chân lấm tay bùn
“Tại sao mẹ không tài giỏi, mẹ không giàu có, không mang cho con cuộc sống sung sướng như các bạn khác”, “Tại sao mẹ chỉ là người nông dân mà không phải bác sĩ hay cô giáo”.
Những câu trách móc như vậy đã từng xuất hiện rất nhiều lần trong suy nghĩ của tôi lúc bấy giờ, nhưng chưa bao giờ nhìn lại phía bản thân rằng mình đã làm được những gì cho mẹ, mình đã là niềm tự hào mỗi khi mẹ nhắc đến hay chưa…
Mẹ tôi – người nông dân chân lấm tay bùn
Cuộc gặp gỡ định mệnh ngày hôm ấy của anh chàng bán rượu với cô thiếu nữ thôn quê đã trở thành mối lương duyên để ba và mẹ tôi cùng trở về xây dựng hạnh phúc dưới một mái nhà. Người phụ nữ ấy đã trải qua biết bao bươn trải với những công việc khác nhau: buôn bán, công nhân hay đan lát…nhưng mỗi khi nhắc đến nghề nghiệp của mẹ thì hình ảnh một người nông dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” lại hiện lên trong tâm trí tôi sâu sắc nhất vì Mẹ tôi là người nông dân chân lấm tay bùn.
Từ thuở còn là một cô bé 15, 16 tuổi mẹ đã cùng bà ngoại đi cấy hái thuê cho những gia đình khá giả để đổi lấy gạo về thổi cơm cho cả gia đình 7 miệng ăn. Rồi khi về nhà chồng, người phụ nữ ấy vẫn chăm chỉ làm lụng, người bé nhỏ nhưng bà con ai cũng bảo mẹ nhanh nhẹn, hoạt bát, làm việc rất chịu khó. Đến nay cũng ngót nghét mấy chục năm bám đồng, bám ruộng cái hơi thở của đồng quê đã tạo nên con người hiền hậu, giản đơn mà thân thương; bàn tay, đôi chân của người thấm đầy mùi bùn hòa cùng mùi đất.
Video đang HOT
Tôi đã lớn lên từ đó, từ mồ hôi, nước mắt và thóc gạo của mẹ. Mỗi khi mẹ đơm cơm là bát của tôi luôn đầy ắp nhất nhà, rồi miếng ngon mẹ lại sẻ cho ú ụ vào bát tôi luôn. Ấy là khi ở nhà, còn mỗi bận về quê chuẩn bị khăn gói ra Hà Nội đi học xa, mẹ lại lo chuẩn bị cho bao nhiêu là gạo- là lương thực, là hồn quê, là tấm lòng người mẹ. Xách bao gạo ục ịch nhiều khi tôi phát cáu nhưng mẹ khi nào cũng bắt mang theo. Ra chợ, mẹ có thể bớt 500 đồng, một nghìn bạc khi mua mớ rau, con cá nhưng khi nào cũng dặn dò con ra đến nơi thì gọi xe ôm vào nhà trọ để không phải xách mệt. Mẹ lúc nào cũng sợ con gái xa nhà không chịu cơm nước rồi sức khỏe lại ốm yếu.
Người nông dân thì quanh năm đồng áng, hết mùa này lại lo cho vụ tới. Vụ đông xuân năm ấy, do lịch nghỉ kéo dài mình lại có thêm trải nghiệm mới bên đồng ruộng, bên người phụ nữ nông dân của mình và cũng kèm theo bao cảm xúc. Có lội ruộng gieo lúa mới thấu hiểu “Người ta đi cấy lấy công/ Tôi đây đi cấy còn trông nhiều bề” vì vậy mà nhiều gia đình cũng không còn mặn mà với đồng ruộng như trước. Nhưng mẹ mình thì vẫn nhủ rằng “Có hạt lúa trong nhà cho nó ấm cúng” vậy nên dù thóc lúa chẳng được là bao nhưng mẹ luôn gắng làm thêm một chút. Tay mẹ nhanh thoăn thoát đưa lúa vào hàng thẳng tắp như một cái máy, ôi mẹ siêu quá đi.
Chỉ một hôm đi “thử việc” mà chân tay tôi đã nặng trĩu không lê bước nổi, cái lưng cong cong và đau đau như bà cụ, toàn thân ê ẩm. Vậy mà suốt mấy chục năm qua mẹ vẫn đồng áng mà chẳng than vãn gì. Có làm mới hiểu thêm sự cơ cực mà mẹ gánh bao mùa mưa nắng, lại thấy có lỗi với những bát cơm mình đã lãng phí bỏ đi để cùng bạn bè ngồi lê quán xá đó đây.
Mẹ tôi là nông dân đấy, chẳng cao sang gì đâu nhưng tôi thật tự hào khi nói về điều đó. Tôi được lớn lên nhờ cơm gạo của mẹ, tâm hồn tôi lại yên bình và tươi mát như cánh đồng lúa tươi tốt mà mẹ chăm bẫm.
Có mẹ, có đồng quê, có những thứ đơn sơ bình dị là điều tôi mang theo trên mọi nẻo đường của cuộc sống. Nghề nghiệp của mẹ cao sang hay bình dị có quan trọng gì đâu, quan trọng là nó được tạo nên từ công sức của người làm ra và mang đến những điều tốt nhất cho con, cho gia đình, cho xã hội. Mẹ không hứa làm những điều tốt nhất, nhưng mẹ đã làm những điều tốt nhất mà mẹ có thể làm cho con.
Cảm ơn mẹ, cảm ơn vì cuộc đời này mẹ đã dành cho con.
Tôi lấy chồng xa bố mẹ đẻ không cho của hồi môn, đang tủi thân muốn khóc thì mẹ chồng đưa ra yêu cầu quái đản
Về đến nhà, bố mẹ chồng chào đón nhiệt tình. Nhưng trong bữa cơm đầu tiên, tôi thấy tủi thân lắm vì nhớ nhà.
Quê tôi ở một ngôi làng xa xôi, bố mẹ đều là những người nông dân chân chính. Nuôi 3 đứa con ăn học, bố mẹ phải chịu nhiều vất vả và khổ sở. Tôi là chị cả trong nhà nên ngoài việc học tôi thường xuyên giúp đỡ bố mẹ chăm em, dọn việc nhà. Khi tốt nghiệp cấp 3, tôi không thi đại học mà đi kiếm việc làm thêm với mong muốn phụ giúp gia đình.
Lên thành phố tìm việc, rất may tôi được nhận làm công nhân của một nhà máy lớn với mức lương ổn định. Hàng tháng tôi tiết kiệm được một chút, cũng gửi về cho bố mẹ nuôi em. Thời gian trôi đi nhanh chóng, tôi cũng đã 27 tuổi.
Đến tuổi bạn bè cùng trang lứa đều lập gia đình thì tôi vẫn chưa một mảnh tình vắt vai. Lúc đó, em gái tôi vừa trúng tuyển đại học, tôi muốn đi làm thêm vài năm nữa để trang trải cho gia đình, nhưng bố mẹ tôi khuyên tôi nên lo chuyện chồng con. Mẹ tâm sự: "Con hi sinh cho gia đình và các em thế là đủ rồi, giờ con phải tạo dựng cuộc sống của riêng mình".
Nhiều năm qua, làng quê tôi cũng phát triển nhanh chóng nhờ đô thị hóa. Bố mẹ muốn tôi về quê để lấy chồng gần nhà, tiện qua lại. Nhưng số phận lại không như ý, tôi tình cờ gặp chồng ở thành phố. Anh cũng là dân nơi khác lên làm ăn. Qua lời anh kể thì gia đình cũng ở mức bình thường, bố mẹ dễ tính và thân thiện.
Sau 6 tháng yêu, tôi thấy chồng là người thẳng thắn và trung thực nên đồng ý cưới. Anh cũng bàn bạc rằng cưới xong, hai đứa về quê anh làm ăn chứ không thuê nhà ở thành phố nữa. Tôi cũng đồng lòng vì dẫu sao sống ở quê vẫn dễ chịu hơn nơi đô thị xa hoa này.
Khi tôi về báo cáo với gia đình, bố mẹ phản đối lắm vì bảo con gái lấy chồng xa sẽ khổ. Tôi làm căng lên thì mẹ tuyên bố sẽ không cho một đồng của hồi môn nào nếu tôi cứ làm theo ý mình. Thế là đám cưới được tổ chức trong diện thân mật. Đúng như lời mẹ tuyên bố, lúc tôi lên xe hoa về nhà chồng, tôi không được bố mẹ cho lấy một vật kỉ niệm nào.
Về đến nhà chồng, bố mẹ chồng chào đón nhiệt tình. Nhưng trong bữa cơm đầu tiên, tôi thấy tủi thân lắm vì nhớ nhà, lại nghĩ cảnh bao năm đi làm để phụ giúp bố mẹ, giờ ông bà lại không cho tiền của. Lúc ngồi ăn cơm tôi phát khóc. Tưởng mẹ chồng an ủi nhưng ai ngờ bà bỗng bảo: "Con có bao nhiêu tiền mừng và của hồi môn thì đưa hết đây cho mẹ, mẹ giữ hộ cho. Lấy chồng xa phải theo cái lệ của nhà chồng, mẹ giữ thôi chứ không chi tiêu đến".
Trước khi cưới, tôi đúng là có được số vốn 300 triệu tiền tiết kiệm dắt lưng chứ không có của hồi môn. Giờ mẹ chồng đưa ra yêu cầu quái đản như thế, tôi nhất định không đồng ý. Tiền của tôi thì tôi phải là người nắm giữ chứ.
Tôi thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, mẹ chồng bảo tôi láo không nghe lời. Nhưng rõ là vô lý lắm, chưa gì bà đã "phủ đầu" tôi như vậy nhưng chắc chắn tôi không phải đứa dễ bắt nạt. Những ngày tiếp theo tôi phải sống sao với mẹ chồng cho yên ổn đây?
(Xin giấu tên)
Mượn bạn thân thử lòng chồng, tôi phải trả giá đắt Cho đến bây giờ tôi thực sự ân hận về hành động dại dột của mình nhưng cũng chẳng có cách nào cứu vãn. Cuộc hôn nhân của tôi và chồng khiến nhiều người ngưỡng mộ khi tôi được nhận xét là một người phụ nữ giỏi giang, ăn nói dễ nghe, xinh đẹp, gia đình khá giả. Ngày lấy nhau, chồng tôi...