Mẹ chồng từng là bà đỡ không cho lên bệnh viện thành phố sinh con vì “bao nhiêu người vẫn thế có ai chết đâu”
“Đẻ con thì có cái gì mà cần cứu chữa. Phụ nữ hàng nghìn hàng vạn người đẻ con, có phải mỗi mình chị đâu mà lo lắng hão huyền.”
Vợ chồng tôi đang trong tâm trạng hào hứng đón chờ sự ra đời của đứa con đầu lòng. Sẵn lo lắng cho con, lại gặp được công ty có chế độ đãi ngộ tốt, tôi vác bụng bầu 7 tháng bắt đầu về quê tĩnh dưỡng. Không khí trong lành, không bon chen nhộp nhịp ở quê rõ ràng rất thích hợp với một bà bầu như tôi.
Tôi về quê tĩnh dưỡng để sinh con được thuận lợi hơn. (Ảnh minh họa)
Mẹ chồng tôi vốn cả cuộc đời lam lũ, “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” nên quãng thời gian sống ở quê cùng nhà chồng với tôi cũng không mấy dễ chịu. Vì cả cuộc đời chẳng đi đến đâu, nên bà rất cổ hủ, lạc hậu và bảo thủ.
Kể từ cách ăn uống, đi lại hay đến kiêng khem của tôi, mẹ chồng cũng đều tỏ ra không hài lòng. Bà thường ngán ngẩm nhìn tôi rồi bảo: “Bây giờ anh chị học cao học nhiều cứ vẽ chuyện, chứ ngày xưa trước hôm trở dạ sinh thằng H, tôi còn đi gánh hàng tạ lúa.”
Video đang HOT
Mẹ chồng không phải là người quá ghê gớm hay xét nét, nhưng tôi vẫn không thể chịu nổi những tư tưởng phong kiến cổ hủ của bà trong vấn đề sinh nở và chăm con. Đỉnh điểm là lúc bà khăng khăng không để tôi về lại thành phố mà một mực bắt ở lại quê để sinh con. Bởi vì bà đã từng là một bà đỡ mát tay trong vùng, bởi vì “bao đời nay người ta vẫn vậy”, có sao đâu.
- Sao phải lên thành phố làm gì cho tốn kém? Tôi đã đỡ đẻ cho bao nhiêu người, người ta vẫn sống sờ sờ ra đấy, con người ta vẫn lớn nhanh như thổi. Lên thành phố bác sĩ nó lại vòi tiền chứ có cái gì, tôi biết thừa!
- Nhưng mẹ ơi, phải đi bệnh viện mới đảm bảo an toàn cho cả mẹ và bé được ạ. Nhỡ có gì bất trắc xảy ra thì còn có bác sĩ cứu chữa kịp thời.
- Đẻ con thì có cái gì mà cần cứu chữa. Phụ nữ hàng nghìn hàng vạn người đẻ con, có phải mỗi mình chị đâu mà lo lắng hão huyền. Mà chị đẻ ở đây, có phải là được tôi chăm luôn không? Tôi nói trước, cứ đòi về thành phố thì đừng hòng bà già này lên hộ được ngày nào.
Tôi không còn gì để nói với những lí lẽ ngang ngược của mẹ chồng nữa. Định bụng gọi điện cho chồng để anh về can thiệp vào ý định của bà, cũng đỡ cho mẹ chồng con dâu phải căng thẳng, nhưng chồng tôi lại quá nhu nhược. Anh chẳng dám tự quyết ngay cả chuyện sinh con, cũng không muốn làm trái ý của mẹ chồng.
Tôi sẽ dành những điều tốt đẹp nhất cho con. (Ảnh minh họa)
Nhưng tôi đã quyết định rồi, tôi nhất định sẽ về lại thành phố để sinh con, dù có phải đi một mình đi chăng nữa. Sức khoẻ của tôi, tính mạng của hai mẹ con tôi không thể dễ dàng trao vào tay một bà đỡ không có đủ kiến thức và cổ hủ như mẹ chồng được.
Theo Tinmoi24
Sau màn đánh ghen tơi tả, tôi và nhân tình của chồng chỉ biết ôm nhau khóc nức nở
Chưa bao giờ tôi lại thấy đời phụ nữ lại cơ cực và đau lòng đến vậy, chắc cũng chẳng ai như tôi, thương nhân tình của chồng còn hơn cả phận mình.
Nhận được thông tin địa chỉ của tình địch, tôi vội vã gửi con rồi phi ngay đến chỗ đó. Dĩ nhiên tôi cũng chẳng dám đi một mình vì nói thật tôi cũng sợ và hoang mang. Tôi chỉ rủ đứa bạn thân duy nhất, nó là đứa đã ở bên lắng nghe tôi suốt thời gian qua.
Tới nơi, tôi gõ cửa, ra mở là một cô gái vẫn còn khá trẻ, khu trọ có vẻ dành cho sinh viên nên không được khang trang lắm. Nhưng phòng ốc của cô gái này lại khá gọn gàng. Và cô ta đang ôm chiếc bụng bầu tôi ước chừng cũng phải 5, 6 tháng. Cô ta nhìn chúng tôi cũng như những vật thể lạ ngoài hành tinh vậy.
Tôi còn chưa định hình gì thì bạn tôi đã lôi tôi vào nhà đóng sập cửa lại và bắt đầu màn đánh ghen tơi tả. Có lẽ vì cô ta mang bầu nên chúng tôi cũng chẳng dám động tay chân nhiều, chỉ nói và mắng cô ta. Nghe xong, cô ta cũng ngạc nhiên và dấu hiệu hoảng loạn bắt đầu.
Cô ta giải thích rằng mình không hề biết chồng tôi có vợ, có con. Thậm chí chồng tôi còn vẽ cho cô ta một viễn cảnh tương lai rằng sẽ cưới cô ta. Người chồng 5 năm chung chăn gối, lúc nào cũng về nhà ngọt nhạt và dù tôi sinh cho anh ta 2 cô công chúa trong khi anh ta là con 1 anh ta vẫn một mực yêu thương tôi, không gây áp lực cho tôi.
Còn cô gái này, cô ta đang mang trong mình giọt máu của chồng, giấy siêu âm là con trai, cũng được chồng tôi hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Hiểu ra vấn đề tôi chỉ biết ngồi khóc. Cô ta cũng đau khổ xin lỗi tôi. Chẳng hiểu sao lúc đó cả tôi và cô ta đều ôm nhau mà khóc.
Bạn tôi đứng đó cũng chẳng biết nên xử lý thế nào. Có lẽ sẽ chẳng có ai như tôi, cảm thấy thương nhân tình còn hơn cả chồng mình. Cô ta còn đang là sinh viên, cô ta lại đang mang bầu. Đã nửa năm cô ta không dám về nhà vì sợ mang tiếng với hàng xóm láng giềng.
Còn tôi đành rằng chồng đi gái gú thậm chí có hậu quả nhưng chí ít trên danh nghĩa tôi vẫn là vợ anh ta, tôi vẫn được thừa nhận chứ không phải cái thứ "cướp chồng", không phải mang tiếng "chửa hoang". Thực sự bây giờ tôi bối rối lắm, tôi nên ly hôn để nhường lại hạnh phúc, cứ để chồng qua lại hay yêu cầu chồng chấm dứt mọi chuyện.
Mà dù làm gì thì tất cả cũng đều đau khổ, nhất là những đứa trẻ, tôi phải làm sao để giải quyết ổn thỏa đây, xin cho tôi lời khuyên với.
Theo Tinmoi24
Mắc lỗi với cả họ nhà chồng? Chồng tôi gửi hết lương về quê hình như chưa đủ với họ hàng. Nên cứ vài ba ngày là em chồng, cô chồng, dì chồng, mẹ chồng lại gọi vào "nhờ mua hộ" thứ này, thứ nọ. Cưới xong, anh ngọt ngào: "Mình chưa con cái, lại có nhà của chú Út cho ở nhờ nên lương em lo cơm nước nhé!...