Kiếm tìm hạnh phúc thêm lần nữa
Duyên không ưa, phận không đẹp khiến cuộc sống của người phụ nữ trở nên khó khăn. Có nên chăng đi tìm hạnh phúc thêm lần nữa ?
ảnh minh họa
Năm nay tôi 33 tuổi. Gia đình tôi có 4 người là bố mẹ, tôi và em trai. Nhưng năm tôi 8 tuổi thì bố tôi không may lâm bệnh nặng rồi qua đời. Từ đó, 1 mình mẹ phải tần tảo, vất vả nuôi 2 chị em tôi khôn lớn. Dù mẹ tôi đã cố gắng hết sức nhưng hoàn cảnh gia đình tôi vẫn thật khó khăn. Vậy là, sau khi học hết lớp 6, tôi nghỉ học để đi làm đỡ mẹ.
Năm 2004, khi 22 tuổi, tôi quen với chồng tôi. Sau 1 thời gian tìm hiểu, chúng tôi quyết định thưa chuyện với 2 bên gia đình và xin phép làm đám cưới. Chồng tôi là con trai cả trong nhà. Dưới chồng tôi còn 2 cô em gái. Chúng tôi ở chung với bố mẹ chồng. Lấy nhau 1 năm mà chúng tôi vẫn chưa có con, tôi lại hay ốm đau nên mẹ chồng thường đổ tội cho tôi là không sinh được con. Tôi biết mẹ chồng cũng chỉ vì quá mong ngóng cháu nên mới nói thế. Có điều, những lời của bà vẫn khiến tôi đau lòng. Tôi cũng sốt ruột vì mãi mà vợ chồng vẫn chưa có con. Thế nên tôi bàn với chồng đi bệnh viện khám xem lý do làm sao. Kết quả là tôi hoàn toàn bình thường, còn chồng tôi bị yếu tinh trùng, cần phải uống thuốc để điều trị. Chúng tôi mừng lắm vì bác sỹ đã cam đoan chỉ cần chồng tôi chịu khó uống thuốc là vợ chồng tôi sẽ có thể có con. Sau khi chồng tôi uống thuốc được 1 tháng thì tôi có thai. Vợ chồng tôi vui mừng vô cùng vì cuối cùng, chúng tôi cũng sắp được làm cha, làm mẹ. Gia đình chồng cũng đối xử với tôi tốt hơn.
Thế nhưng, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Khi tôi mang bầu đến tháng thứ 6 thì chồng tôi gặp tai nạn giao thông và chẳng thể qua khỏi. Lúc đó, tôi rất buồn và đau lòng. Nếu không phải vì có đứa con trong bụng thì chắc tôi đã suy sụp rồi. 3 tháng sau ngày chồng mất, tôi sinh được 1 bé gái. Mỗi khi nhìn đứa con xinh xắn, trắng trẻo và khỏe mạnh, tôi cảm thấy được an ủi rất nhiều.
Video đang HOT
Dù chồng đã không may qua đời thì phận làm dâu con, tôi nghĩ mình vẫn nên ở lại để chăm sóc bố mẹ chồng. Có điều, tôi thấy chỉ có 1 đứa con thì ít quá nên đã xin bố mẹ chồng để tôi sinh thêm 1 đứa nữa. Có chị, có em thì con của tôi sẽ vui vẻ hơn nhiều. Thế nhưng, bố mẹ chồng tôi không đồng ý. Năm ngoái, không hiểu vì lý do gì, bố mẹ chồng tôi quyết định phân chia tài sản. Có điều là chỉ có phần cho 2 cô con gái. Còn tôi và con thì chẳng có gì. Lúc đó, tôi mới hiểu hóa ra tôi chẳng là gì trong gia đình ấy cả, và con của tôi cũng thế. Vậy là tôi xin phép bố mẹ chồng cho tôi và con trở về nhà mẹ đẻ. Bố mẹ chồng tôi đồng ý.
Đầu năm nay, tôi gặp 1 người đàn ông kém tôi 3 tuổi. Dù biết mối tình chị em sẽ khiến nhiều người chỉ trỏ nhưng không biết ông trời run rủi thế nào mà tôi vẫn yêu người đó. Chồng tôi mất đến nay cũng đã gần 9 năm, tôi cũng muốn có được 1 gia đình như người ta chứ? Tôi đã rất vui mừng khi anh ấy nói sẵn sàng coi con tôi như con đẻ. Thế nhưng, khi tôi nói chuyện này với con gái thì cháu không đồng ý mà còn bảo: “Mẹ đừng lấy chồng”.
Nói thật, mấy năm nay, tuy có con cái, người thân bên cạnh nhưng tôi vẫn thấy cô đơn, trống trải. Tôi cũng muốn có người bầu bạn cạnh bên. Thế nhưng, bây giờ tôi đang phải đứng trước 2 sự lựa chọn mà cả 2 đều khiến tôi cảm thấy khó xử. Nếu quyết định tái hôn mà con gái tôi không đi theo thì tôi sẽ phải gửi cháu lại cho ông bà ngoại. Có điều, tôi không nỡ rời xa con. Con tôi đã thiếu thốn tình cảm của cha, nay lại phải xa mẹ thì cháu sẽ thế nào đây? Còn nếu quyết định không tái hôn thì ước mong 1 mái ấm gia đình, ước mong có bờ vai chở che, cho tôi tựa vào những lúc khó khăn, mệt mỏi sẽ tan thành mây khói. Tôi không biết phải quyết định như thế nào nữa
Theo VOV
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao?
Bấy lâu nay, người ta vẫn mặc định rằng chỉ có chân dài mới cặp với đại gia, và đại gia cũng chỉ mở mắt xanh để nhìn những cô nàng mặt xinh, dáng đẹp. Nhưng điều đó đâu đồng nghĩa với việc chân ngắn thì không thể lấy được đại gia? Hơn thế nữa, bây giờ, nhiều đại gia sẽ trở thành những người bị chọn, bởi chính những cô gái chân không dài.
Lấy được chồng đại gia đâu phải lỗi của phụ nữ đẹp, sao họ cứ bị dòm ngó và xem thường, rồi lại như cách ly và miệt thị, xem đó là điều không nên theo? Có luật nào cấm phụ nữ không được lấy chồng đại gia, lại còn là phụ nữ chân dài, mặt đẹp? Và ai khẳng định đại gia là những người chồng không tốt? Chúng ta có đang khắt khe với khái niệm này quá chăng?
Người giàu vốn không phải là tội đồ, và tiền thì vốn chẳng phải tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ túi người này sang người khác. Một người đàn ông được xem là "đại gia" theo cách này hay cách khác sẽ làm những đồng tiền của người khác, chuyển vào túi của mình và bạn đừng vội phán rằng họ làmăn phi pháp, lươn lẹo hay đủ trò. Chẳng qua, họ bản lĩnh hơn người mà thôi. Và dĩ nhiên, phụ nữ thích điều đó.
Đã xưa rồi cái hình ảnh chân ngắn bụng phệ, khệ nệ râu ria, lên xuống ô tô, ra vào nơi sang trọng, chốn đắt tiền mới được gắn cái mác "đại gia". Giờ, thiếu gì những người trẻ tuổi, đẹp trai, lắm tiền, làm ăn đàng hoàng, kiếm tiền chân chính, thành đạt bằng đôi tay mình. Làm vợ những người này rồi cũng sẽ bị soi? Hay vì họ chưa đủ già để được gọi là đại gia, nên chẳng ai quan tâm đến họ? Có lẽ giàu tiền thì là đại gia, còn giàu thêm ý chí phấn đấu lại là... tiểu gia, không ma nào thèm ngó?
Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao? Chẳng lẽ cứ là đại gia thì không phải người tốt? Cưới đại gia làm chồng sẽ vô phúc, thế ư? Không biết ai đã tiên phong sản sinh ra cái suy nghĩ đầy áp đặt này, để muôn người đi sau cứ nhìn vào đó và phê phán. Định kiến thì cứ mãi là định kiến, phụ nữ vẫn cứ chọn chồng và đại gia vẫn cứ lấy vợ. Thế thôi.
Ước mơ lấy chồng giàu chẳng có gì để bị phản đối, lấy được rồi lại càng không phải tội. Đã thế, lấy được chồng giàu đâu phải chuyện lớn lao, đó cũng đâu phải sự kiện gì kinh thiên động địa, sao cứ bị soi, bị móc, bị xóc đến cùng? Bởi ghen tị giày xéo con người, quẫn cùng tâm can, nên thay vì vui, họ chỉ nhạt môi cười khẩy; hay thực tâm họ đang lo rằng người đẹp kia sẽ không hạnh phúc, rằng cưới đại gia rồi sẽ tan cửa nát nhà? Lạ lùng thay, và khó hiểu thay!
Còn nữa, đại gia không thể chỉ là của chân dài! Chân ngắn thì đã làm sao? Phụ nữ thông minh sẽ biết cách để mình chọn lựa, mặc kệ độ dài của chân. Nếu não nhiều nếp nhăn, phụ nữ sẽ tự biết cách làm mình hạnh phúc, bất kể là với đại gia, hay tiểu gia cũng thế. Điều này đánh thẳng vào suy nghĩ cổ hủ của một số đại gia, và cũng là một số lớp người trong xã hội, rằng chỉ những người có tiền mới là người nắm trong tay sự lựa chọn.
Họ nhầm, họ rất nhầm!
Đồng tiền chi phối nhiều thứ, trong đó có cả hạnh phúc. Không sai, nhưng quyền lựa chọn lần này nằm trong tay một kẻ nhiều não, chứ chưa chắc đó phải là kẻ nhiều tiền. Con người sinh ra có quyền tự mình đi tìm hạnh phúc, phụ nữ cũng vậy thôi! Họ tự nắm lấy hạnh phúc của chính mình, chứ chẳng phụ thuộc vào vị đại gia "mĩ miều" nào cả.
Bây giờ, không phải là thời buổi đại gia tung tiền chọn vợ, mà đã đến lúc những người phụ nữ thực sự thông minh có quyền vắt óc để chọn chồng. Thế nên, các chàng trai ạ, đừng dè bỉu những đại gia chân ngắn, bụng phệ, và ghen tị vì những cô vợ xinh xẻo kia; thay vào đó, hãy cố gắng để biến mình thành đại gia trong mắt các cô gái thời này!
Còn các cô gái, qua rồi thời các cô đứng im khoanh tay chờ người ta mang hạnh phúc, đã đến lúc các cô đứng dậy và tự kiếm lấy niềm vui. Đừng để người ta chọn mình một cách dễ dãi.
Còn những người còn lại, chưa là đại gia, cũng chưa là vợ đại gia, thì hãy nghĩ thoáng ra... Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Theo Afamily
Tuyệt chiêu đáng học hỏi của những đôi hạnh phúc Các cặp đôi hạnh phúc thường không có những thói quen xấu dưới đây. Hạnh phúc cũng bắt đầu từ những thói quen đơn giản mà đôi khi bạn không hề nghĩ tới. Việc giữ gìn hạnh phúc cũng là nỗ lực của cả hai. Để có thể duy trì được hạnh phúc trong hôn nhân, các cặp đôi phải cần có một...