Đưa mẹ vợ đi khám bệnh, chồng đưa tờ hóa đơn khiến tôi sửng sốt
Tôi không ngờ chồng lại là người tính toán đến mức đáng sợ như vậy?
Cưới nhau từ hai bàn tay trắng, vợ chồng tôi vất vả, dành dụm tiền để gây dựng sự nghiệp. Khoảng thời gian đó, hai vợ chồng cùng động viên nhau phấn đấu, cố gắng. Nhiều khi chỉ ăn mì tôm, chia nhau ổ bánh mì mà vẫn vui vẻ, hạnh phúc. Ngẫm lại, nước mắt tôi lại trào ra.
Giờ thì chúng tôi đã có nhà, có xe ô tô, có cuộc sống sung túc, chẳng phải suy nghĩ hay bận tâm chuyện tiền bạc nữa. Nhưng chẳng hiểu sao tình cảm vợ chồng lại nhạt nhòa dần. Chồng tôi giờ ít ăn cơm nhà, một tuần thi thoảng một hai lần thôi. Còn lại là đi ăn nhà hàng, tiếp khách, nhậu nhẹt tới khuya. Tôi thích gì thì tự đi mua, tự ăn. Tiền kinh doanh, vợ chồng tôi của ai nấy giữ. Mỗi tháng chồng đưa tôi 15 triệu, coi như chu cấp cho hai con. Dù sống chung nhà, thỉnh thoảng cũng chung giường nhưng chúng tôi chẳng khác gì đã ly thân.
Mới đây, tôi bận việc nên nhờ chồng đưa mẹ đẻ mình đi khám bệnh. Đến chiều, anh chở mẹ về nhà. Vừa thấy tôi, chồng đã tỏ vẻ bực bội, khó chịu vì cho rằng việc đưa mẹ vợ đi khám bệnh tốn thời gian của anh.
Rồi anh đưa tôi tờ hóa đơn. Tổng tiền khám bệnh, xét nghiệm, chụp chiếu là hơn 5 triệu đồng. “Em nhanh trả lại tiền để anh còn đi bàn công việc làm ăn nữa”.
Video đang HOT
Tôi không ngờ chồng tôi lại là người tính toán đến thế. Đưa mẹ vợ đi khám bệnh, chỉ tốn 5 triệu đồng thôi mà anh lại sòng phẳng đòi tiền vợ. Thấy thái độ bất mãn của vợ, chồng tôi còn nặng nhẹ cho rằng tôi không biết điều.
Thật ra thì ai mới là người không biết điều đây? Tôi đưa tiền cho chồng mà buồn rười rượi. Có cách nào để níu kéo tình cảm vợ chồng không? Nếu cứ thế này, tôi rất sợ gia đình tan nát thật.
(gianghoa…@gmail.com)
Vợ vào khách sạn với 'người tình', tôi căm hận đi bắt gian nhưng lại đờ đẫn ôm chầm em cảm kích
Tôi lập tức gọi cho mẹ đẻ, thêm cả mẹ vợ đến cùng bắt quả tang tại trận.
Cách đây một tháng, vợ khoe mới được tăng lương, thu nhập cao gấp rưỡi khi trước. Tôi rất mừng vì có cô vợ giỏi giang. Vậy là thu nhập của vợ đã bằng của tôi rồi, hai vợ chồng cùng kiếm ra tiền thì tương lai gia đình, con cái sau này cũng sẽ được đảm bảo.
Thế mà cách đây một tuần, tôi chợt nhận được bức ảnh người bạn thân gửi cho, chụp lại rõ mồn một cảnh vợ tôi và một người đàn ông đã lớn tuổi đi vào nhà nghỉ. Ông già kia tôi chỉ nhìn được bóng lưng nhưng từ mái tóc và hình dáng có thể biết chắc ông ta cũng phải 60 tuổi rồi. Vợ tôi thì tươi cười hớn hở ra chiều vui vẻ hạnh phúc lắm.
Một cô vợ dối trá và phản bội, chắc chắn tôi không bao giờ giữ lại. (Ảnh minh họa)
Tôi căm hận tột cùng. Chuyện tăng lương chỉ là nói dối! Thu nhập tăng thêm là vì cô ta đi làm thêm trên giường với lão già ấy thì đúng hơn. Một cô vợ dối trá và phản bội, chắc chắn tôi không bao giờ giữ lại. Nhưng trước khi đưa đơn ly hôn, tôi phải bắt quả tang tại trận để có bằng chứng rõ ràng, không cho cô ta chối cãi. Nhà vợ cũng phải im lặng không thể đổ oan cho tôi.
Tôi thuê một bác xe ôm theo dõi hành tung của vợ. Ba ngày sau cái hôm nhận được bức ảnh kia, một lần nữa tôi được báo vợ và một người đàn ông luống tuổi vừa cùng nhau bước vào nhà nghỉ. Tôi lập tức gọi cho mẹ đẻ, thêm cả mẹ vợ đến cùng bắt quả tang tại trận.
Tới nơi, thế nào mà nhà nghỉ này lại là của một người bạn tôi. Vì vậy tôi dễ dàng lấy được số phòng từ lễ tân. Đứng trước cửa phòng, tôi chưa kịp đập gọi thì cánh cửa đột ngột mở ra. Vợ áo chỉnh tề tay đeo túi xách chuẩn bị ra về. Sao vừa vào chưa đầy 30 phút đã về? Lao vào phòng, nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế mà tôi sững sờ, mẹ tôi cũng đờ đẫn. Người này lại chính là bố ruột của tôi.
Câu chuyện sau đó nhanh chóng được giải thích rõ ràng. Lúc trước bố tôi tay trắng gây dựng sự nghiệp, cũng gọi là có chút thành công, còn mẹ vốn con nhà giàu. Nhưng kết hôn 7 năm, sinh được tôi và em gái thì bố bị phá sản. Ông trở thành tội đồ trong mắt nhà vợ, là người đàn ông kém cỏi vô dụng, phải quay về ăn bám vợ.
Không chịu được áp lực từ nhà vợ, ông đã bỏ đi. Ông bà ngoại tôi đã chán nản chàng rể phá sản nên cũng không hề đi tìm, sau một thời gian thì hai ông bà ly hôn. Mẹ và chúng tôi ở với ông bà ngoại, bố làm ở nơi khác khá xa. Thi thoảng ông về thăm con nhưng đều bị bố mẹ vợ ngăn cấm. Cuối cùng ông cũng chẳng về nữa nhưng hàng tháng vẫn gửi tiền chu cấp đến tận khi chúng tôi học đại học xong mới thôi.
Nhiều năm nay hai anh em chúng tôi chỉ liên lạc với bố qua điện thoại, có khi 1 năm được 1 cuộc. Không ngờ ông trở về lúc nào mà không báo cho chúng tôi biết. Vợ giải thích: "Hôm đấy em gặp bố mệt lả ở gần cổng nhà mình. Em nhận ra bố trong bức ảnh anh cho em xem, ông nhất quyết không chịu vào nhà, cũng không cho em nói với anh, em đành bảo ông ở tạm ở nhà nghỉ, có gì từ từ rồi tính chứ không cho ông về ngay. Ông ái ngại vì những năm qua không về thăm các con...".
Tôi ôm chầm vợ cảm ơn, vì cô ấy đã lo lắng cho bố chồng trong những ngày qua. (Ảnh minh họa)
Lúc ấy tôi mới biết những năm qua bố vẫn sống lủi thủi một mình chưa có ai bên cạnh. Lần này biết tin vợ chồng tôi sinh con, ông mới về để mong nhìn thấy cháu. Nhưng nỗi xấu hổ ê chề từng chịu đựng khi trước vì nhà vợ coi thường vẫn in hằn trong tâm trí ông. Đồng thời nhiều năm xa cách, ông nghĩ chúng tôi trách móc, không gần gũi với bố nên ông ngại không dám gặp mặt.
Tôi ôm chầm vợ cảm ơn, vì cô ấy đã lo lắng cho bố chồng trong những ngày qua, còn lén đưa con đến gặp ông cho ông thỏa nỗi nhớ. Nhìn ông gầy gò và đang tự trách mình, tôi thấy xót xa vô hạn. Thực ra ông rất yêu vợ con, gia đình nhưng hoàn cảnh đã đưa đẩy chúng tôi đến bước đường này.
Giờ ông cũng đã già rồi, tôi quyết tâm giữ ông lại sống với con cháu. Kể cả không ở chung thì ông cũng phải ở gần chúng tôi, thường xuyên qua lại để tôi được báo hiếu ông.
Nửa đêm chồng ra ngoài, thấy chậu nước gừng tôi đã bật khóc Dạo gần đây, mẹ tôi thường mất ngủ. Tôi đã mua thuốc cho bà nhưng chưa có tác dụng. Tôi là con một trong gia đình. Bố tôi đã qua đời nhiều năm trước. Thành ra khi đi lấy chồng, người mà tôi lo lắng nhất vẫn là mẹ. May mắn là sau đó, tôi lấy được một người chồng hết lòng với...