Cuộc điện thoại định mệnh sau ly hôn – câu chuyện thức tỉnh cả vợ và chồng
Đọc những dòng này, anh nấc lên, khóc không thành tiếng. Cô ấy trước khi chết vẫn muốn nói “Em yêu anh”!
Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết định li hôn. Nguyên nhân là từ khi kết hôn hai người luôn cãi vã, bất đồng ý kiến, tính cách không hợp. Nếu không phải lo cho con thì hai người đã đường ai nấy đi rồi. Dường như chỉ cần đợi con trưởng thành, không để cha mẹ phải lo lắng thì 2 người sẽ sống cuộc sống tự do của mình, không cần phải nhẫn nhịn những cuộc cãi vã vô nghĩa nữa.
Họ quyết định li hôn
Sau khi kí đơn li hôn, 2 người đi ra từ văn phòng luật sư, người chồng đề nghị: “Ăn cơm cùng nhau một bữa nữa nhé!”. Người vợ nghĩ rằng, tuy đã li hôn rồi, nhưng hai người cũng không phải là kẻ thù, ăn bữa cơm cũng chẳng có gì không được cả.
Vào nhà hàng ăn, người phục vụ mang lên một đĩa cá chua ngọt, người chồng liền gắp một miếng cá cho người vợ và nói: “Em ăn đi! Đây là món ăn em thích nhất mà.”
Người vợ lúc ấy đỏ hoe 2 mắt, nói: “Em thất vọng quá, tại sao anh cứ luôn khăng khăng làm theo ý mình, cái gì cũng tự mình đưa ra rồi quyết định, không quan tâm đến cảm nhận của em vậy. Kết hôn lâu như vậy rồi, lẽ nào anh không biết cả đời này món em ghét nhất chính là cá sao?”.
Lúc này người chồng cũng nghẹn ngào nói: “Em luôn không hiểu tình cảm của anh dành cho em, lúc nào anh cũng nghĩ phải khiến em vui thế nào, luôn dành cho em những gì tốt nhất. Em biết không, cả đời này món mà anh thích nhất chính là… cá chua ngọt.”.
Hai người yêu thương nhau như thế, lại vì những vấn đề không hợp nhau mà chia cách. Đây là vấn đề tình yêu, hay là vấn đề về hôn nhân? Sau bữa ăn ấy mỗi người một ngả, anh đi đằng đông thì cô đi đằng tây, 2 người đều sợ mình sẽ hối hận, nên giao ước là trong 1 tháng sẽ không gọi điện cho nhau.
Người chồng đi được 2 bước thì có điện thoại gọi đến, là điện thoại của người vợ. Anh do dự rất lâu, cuối cùng cũng không nghe. Anh trở về nhà, cả đêm cứ trằn trọc không ngủ được, trong lòng nóng như lửa đốt, dằn vặt vô cùng. Anh suy nghĩ rất lâu, cuối cùng đã gọi điện cho vợ thể hiện sự hối hận của mình.
Lại không có ai bắt máy cả. Sau khi gọi rất nhiều lần rồi, cuối cùng có người nhận, lại là giọng của 1 người đàn ông lạ: “Alo, xin chào!” Trong lòng người chồng như có dao cắt, không cách nào giải thích được.
Đang lúc giận dỗi toan cúp máy thì đầu dây bên kia lại nói: “Cho hỏi anh là ai vậy? Trong điện thoại rõ ràng hiện lên 2 chữ: ông xã”.
“Alo, tôi là chồng cô ấy, anh là ai?” Trong câu nói biểu lộ rõ ý thách thức. “À, tôi là bác sĩ, mời anh nhanh chóng đến bện viện XXX ngay, vợ của anh bị tai nạn, hiện đang cấp cứu!”. Lời bác sĩ như sấm đánh ngang tai anh, anh lao nhanh đến bệnh viện.
Video đang HOT
Hóa ra sau khi 2 người chia tay ngày hôm đó, tinh thần cô ấy không ổn, lúc qua đường bị xe ô tô đâm vào. Người vợ trước khi bất tỉnh đã gọi điện cho chồng, nhưng anh lại không bắt máy.
“Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi, ông nhất định phải cứu cô ấy! Tôi năn nỉ ông!”. Nói rồi, anh quỳ gối trước bác sĩ. Bác sĩ liền đỡ anh ta đứng lên, “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức cứu cô ấy, bây giờ đang phẫu thuật, đầu cô ấy bị va đập nghiêm trọng, cho dù có tỉnh lại cũng trở thành người thực vật. Anh phải chuẩn bị tinh thần!”
Người chồng hoảng hốt, bất an, anh cứ đi đi lại lại ở hành lang, “Nếu như cô ấy chết đi, tôi phải làm sao đây? Tôi làm thế nào mới đối diện được với chính mình?”.
Đèn phòng cấp cứu đã tắt
Các bác sĩ đẩy cửa bước ra, 1 vị bác sĩ già nhất đến trước mặt anh, “Chúng tôi đã cố hết sức, cô ấy có lẽ không sống được đến sáng mai. Anh vào thăm cô ấy đi, chuẩn bị hậu sự đi! Cô ấy đã không thể nói được nữa rồi!”.
Anh dường như sụp đổ, đẩy cửa bước vào phòng.
Người vợ nằm trên giường đã không còn nhìn ra diện mạo, băng quấn quanh đầu chỉ chừa ra mắt và mũi. Người chồng đau như cắt, đến trước giường vợ nói: “Anh đến muộn mất rồi!”. Nói chưa dứt lời, nước mắt anh đã trào ra!
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ, ngạc nhiên thấy khóe mắt cô ấy đỏ hoe ướt ướt, hai hàng nước mắt làm ướt vải gạc, miệng cô khẽ mấp máy, hình như muốn nói gì đó.
Anh vội ghé tai sát vợ, giọng cô yếu ớt, ngắt quãng: “Em… đã điện thoại cho anh, chỉ là… muốn… nói với anh, trong tủ lạnh có sủi cảo, còn giấy bảo hiểm và sổ tiết kiệm trong ngăn kéo, mật khẩu là ngày sinh của anh, còn có mì sợi mà anh thích nhất, còn có… em… yêu… “. Chưa nói dứt lời, cô không còn nói được nữa. Cô cũng không thở được nữa rồi.
Anh bật khóc nức nở. Đến lúc này đây cô vẫn nhớ căn dặn anh, nhớ tới món mì sợi! Kết hôn bao nhiêu năm, anh chỉ thấy cô ốm có 1 lần, mà món mì cô làm thì rất khó ăn!
1 tháng sau, người chồng mở giấy bảo hiểm trong ngăn kéo, ngày làm thủ tục bảo hiểm là ngày đăng kí kết hôn, người thừa hưởng tất nhiên là tên anh. Số tiền không lớn, chỉ có hơn 30 triệu, nhưng ở giữa có kẹp 1 giấy ghi chú, “Chồng yêu à, lúc anh thấy tờ phiếu này có lẽ em đang ở thế giới bên kia rồi. Cho dù chúng ta sau này có thế nào, nếu có lí hôn thì em vẫn muốn anh biết, tình yêu của em với anh trước sau không đổi, thiên chức làm vợ em không tiếp tục được nữa, cho dù em đi rồi, nhưng số tiền bảo hiểm này sẽ thay em, phần nào tiếp tục chăm sóc anh, giống như là em vẫn ở bên anh. Trên thiên đường em sẽ cầu chúc cho anh, yêu anh!”.
Đọc những dòng này, anh nấc lên, khóc không thành tiếng. Cô ấy trước khi chết vẫn muốn nói “Em yêu anh”!
Sinh mệnh mong manh như thế, ngắn ngủi như thế, vậy thì chúng ta có nói được bao nhiêu lần “em yêu anh”? Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Đừng để trong cuộc sống có những điều đáng tiếc như vậy! Nếu không thì bạn sẽ bỏ lỡ một người cả đời yêu bạn, cuối cùng chỉ nói được một lần câu “anh yêu em.”
Lúc ấy thì có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể nghe được lời bày tỏ yêu thương như vậy nữa! Chúng ta cũng chẳng có lí do gì để mà không nói với người mình yêu câu “anh yêu em” cả. Nói với cô ấy, để cô ấy biết tình cảm của bạn, cô ấy là bầu trời của bạn, là sự sống của bạn!
Phải đối xử với bản thân mình tốt một chút vì một đời người đâu có dài. Phải đối xử tốt với những người bên cạnh ta, vì kiếp sau đâu ai biết là còn có thể gặp nhau nữa hay không! Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.
Theo Phunuvagiadinh
Sau đêm tân hôn mặc chồng mới cưới quỳ gối van xin, tôi vẫn kéo va li bỏ đi thẳng
Sau đêm tân hôn đầy nước mắt, cay đắng, tôi kéo va li bỏ đi mặc kệ chồng mới cưới quỳ gối van xin. Tôi thực sự quá sốc với những gì đã diễn ra, tôi không muốn ở lại căn nhà đó một phút giây nào nữa.
Nếu như các cô gái khác, đêm tân hôn là một đêm khó quên vì sự lãng mạn, hạnh phúc lâng lâng vì đó là đêm đầu tiên bạn được chính thức làm vợ của người đàn ông mình yêu thương. Còn tôi, đêm tân hôn của tôi cũng đáng nhớ, nhưng không phải vì hạnh phúc mà là cay đắng, đau khổ hay nói đúng hơn là bất hạnh.
Tôi gặp chồng trong 1 bữa tiệc sinh nhật của người bạn ngày xưa ở cùng phòng. Nhìn anh duyên và nói chuyện rất hài hước, tôi ấn tượng ngay từ lần đầu. Anh sinh năm 86 còn tôi ít hơn anh 3 tuổi. Tôi là nhân viên của một công ty tuyển sinh, lương cũng khá ổn định. Gia đình mình không phải giàu có nhưng cũng khá giả, bố mẹ mình không để chị em tôi phải thiếu thốn điều gì.
Còn chồng tôi, gia cảnh bình thường, bố mẹ cũng đã nhiều tuổi. Sau hôm sinh nhật, anh ấy xin số tôi từ cô bạn thân rồi nhắn tin làm quen, hẹn đi uống nước. Sau 4 tháng cưa cẩm thì chúng tôi chính thức yêu nhau. Anh làm xa chỗ tôi hơn 20km nên thời gian gặp nhau không được nhiều.
Yêu nhau hai đứa chủ yếu nhắn tin và tôi hạnh phúc miên man với những lời nói ngọt ngào của người yêu. Người ta nói đúng, khi yêu con người trở nên mù quáng, nghĩ lại tôi chẳng hiểu mấy về chồng. Bạn bè mà anh đưa tôi đến gặp thì cũng ngồi nói dăm câu ba điều chén chú chén anh rồi về, chứ tôi cũng không nghe họ nói xấu gì về người yêu mình nên đôi khi cũng thấy yên tâm và cũng thì thế mà... mù tịt.
Anh ấy kể gì thì nghe thế, tôi là đứa vốn ít quan tâm về quá khứ hay người yêu cũ nên cũng không hỏi sợ anh lại bảo tò mò đào bới. Yêu nhau được hơn nửa năm thì chúng tôi làm đám cưới. Hai gia đình quyết định tổ chức ở Hà Nội. Sau khi đám cưới bố mẹ về quê không chịu ở lại vì ở nhà còn nhiều việc. Hai vợ chồng về căn nhà mới thuê để ở, hôm đó buổi tối bạn bè chồng còn kéo chồng đi nhậu. Tôi kêu mệt nên về trước rồi dặn chồng nhớ về sớm.
Anh về trong tình trạng say xỉn, tôi dìu anh vào phòng rồi thay quần áo cho chồng. Hôm đó tôi đã mặc bộ váy ngủ rất hấp dẫn, nến thắp lung linh và trong đầu mường tượng ra cảnh đêm tân hôn đầy lãng mạn trong ánh nến.
Nhưng nhìn chồng say bí tỉ thế này tôi chán hẳn, đang tủi thân ngồi bần thần nhìn chồng thì nghe thấy anh lẩm bẩm, tay kéo ví ra mà mắt vẫn nhắm nghiền:
- Tiền đây! Anh bo cho em.
Tôi sửng sốt với hành động của chồng, chẳng lẽ anh lại là người hay chơi gái. Chưa hết bàng hoàng, thì chồng lại dội vào mặt tôi một gáo nước lạnh tiếp.
- Mày đòi làm gì, cứ từ từ tao bảo vợ tao trả hết, tao không có tiền nhưng vợ tao thì có.
Trời ơi chuyện gì thế này, tôi lục điện thoại của chồng và tìm kiếm tin nhắn. Tôi muốn ngất với loạt tin nhắn lô đề và đôi mắt tôi như muốn rớt ra khi đọc tin nhắn ghi số nợ hơn 100 triệu đồng vì đánh lô đề của chồng.
Tôi rụng rời chân tay, bao lâu nay yêu nhau ở xa nên tôi không biết anh lại là người ham lô đề và anh cũng diễn kịch là người đàn ông chu đáo, chỉn chu và lo làm ăn chứ không phải kẻ hám gái và chơi mấy trò đó.
Tôi thực sự sửng sốt, cả đêm tân hôn tôi ngồi khóc giữa ngổn ngang bề bộn trong lòng. Sáng sớm tôi dọn đồ vào va li và kéo đi, chồng tỉnh dậy thấy vậy và nghĩ vì anh ngủ quên không màng tới tôi nên xin lỗi rối rít.
- Anh định lừa dối tôi đến bao giờ?
- Em... em đang nói gì anh không hiểu.
- Đêm qua anh bo tiền cho tôi đấy, hẳn là anh vẫn quen tay rút tiền như vậy để cho gái vì thói quen đi đêm quá nhiều. Anh định lấy tôi để tôi về đi trả đống nợ lô đề của anh à, anh đừng mơ. Tiền mồ hôi nước mắt của con này không phải đi trả nợ cho kẻ chơi bời như anh đâu.
- Lan à, hãy cho anh một cơ hội, anh hứa sẽ sửa đổi. Hãy nghe anh giải thích.
- Như vậy quá đủ rồi, tôi thực sự thất vọng về anh.
Mặc kệ anh ta quỳ gối van xin, tôi kéo vali đi thẳng. Lên tắc xi tôi khóc như mưa, biết ăn nói thế nào với bố mẹ hai bên và bạn bè đây. Tôi thấy tương lai tôi mù mịt quá, tôi không thể sống với người chồng như thế, nhưng rồi cuộc đời tôi sẽ đi về đâu đây. Vừa kết hôn đã bỏ chồng, nghe thật nực cười quá phải không? Xin hãy cho tôi lời khuyên, thực sự bây giờ tôi quá bế tắc.
Theo Blogtamsu
Bạn trai không muốn tôi đi làm sau cưới Gần đây nghe nói quê nhà anh sắp thi tuyển công chức, tôi cũng muốn tham dự nhưng rồi anh nói tôi thế này thế kia, cốt chỉ muốn tôi ở nhà nuôi con, không cho tôi đi làm. Tôi 26 tuổi, tốt nghiệp đại học loại khá, đang làm nhân viên văn phòng trong công ty nhỏ ở TP HCM. Tôi có...