Chuyện tình cô gái miền tây Phần 1
Tôi 24 tuổi , theo nhận xét của các bạn nam đồng trang lứa là một cô gái xinh… chỉ xinh và có duyên thôi chứ không sắc nước hương trời đâu ạ, tôi là người Cần Thơ ( miền Tây ý ạ)
Tôi nổi bật với lần da trắng mịn , đôi mắt to nâu đen lúc nào cũng ươn ướt, mũi không cao nhưng có má lúm đồng xu 1 bên, tốt nghiệp Đại học Kinh tế tpHCM, cá tính, mạnh mẽ, quyết đoán, cả việc kinh doanh và việc nội trợ đều rất ok… nhưng đã gần 5 năm nay không có cảm giác với bất kì anh nào tiếp cận, không yêu, không thích cũng không muốn có người yêu.
Lý do vì ngày trước bị anh người yêu phụ bạc , bắt cá 2 tay, rồi lừa gạt hết cả tiền dành dụm ( chú thích tí , ngày còn đi học phổ thông tôi đã tập tành buôn bán online , cái gì cũng bán, bán cá cho các bạn cùng lớp cùng trường, tiền bố mẹ cho tiêu hàng tuần lấy làm vốn kinh doanh nhỏ lẻ) nhà tôi không giàu đâu ạ , chỉ khá giả thôi.
Hắn hơn tôi 2 tuổi… yêu nhau khi tôi học 11 hắn về trường lấy bằng tốt nghiệp thế là gặp nhau , hắn bảo thích tôi từ năm trước nhưng không dám tiếp cận, tình đầu nên tôi yêu hắn rất chân thành ( nghĩ lại ngu vl, nói cái gì tôi cũng tin)… quen nhau được 3 năm … Năm đó tôi cuối năm nhất , hắn hay nhắn tin gọi điện với chị cấp trên nơi hắn làm nhân viên thực tập, tôi hơi nghi nên rình xem điện thoại hắn, ôi trời ! Toàn chat sex với cái bà khốn nạn ấy và thế là chia tay , mà hắn là người nói chia tay trước, lúc đấy hắn còn hành hung tôi , hậu quả để lại đến ngày hôm nay phía sau vai tôi còn cả 1 vết sẹo dài và to đùng khoảng 8cm vì hắn xô ngã nhào vỡ bàn kính, mảnh kính vỡ đâm vào vai tôi khâu 6 mũi … nhưng tôi cũng đâu vừa. Tôi cầm mảnh kính vỡ đâm hắn tới tấp, tôi đánh võ mèo hắn chỉ biết đưa 2 tay ra đỡ, máu chảy bê bếch, tay hắn bây giờ tầm lắm cũng 7,8 vết sẹo của tôi…
Lúc chia tay hắn nợ tôi rất nhiều tiền toàn khi mượn tôi hắn nói mượn cho ba khám bệnh, mẹ đánh hàng… vân vân và mây mây… mất toi mẹ nó 50 triệu chứ ít gì…vl thật. Nhưng nhờ các anh em xã hội của ba đòi lại được gần hết… tạm yên lòng…next…qua đoạn này vì cảm thấy hơi bị dài lại không quan trọng !
Bây giờ tôi đã tốt nghiệp rồi nhưng tôi không đi làm cho công ty hay đơn vị nào cả, vì tôi đang sở hữu 1 shop thời trang cực đông khách trên đường Lê Sĩ Nghị – Quận 3
Từ ngày lên Sài Gòn theo học trường kinh tế tôi đã tiếp tục bán hàng online , tôi bán cực kì được luôn ý, phải nói là tiền vô như nước , lên ở nhà dì họ được 2 năm thì gia đình dì di dân sang Đức để lại căn nhà 2 mặt tiền cho tôi , vừa bán vừa cho , ba mẹ ở dưới quê bán nửa mảnh vườn để mua căn nhà của dì cho tôi 1 mặt đường LVS tôi mở shop,nối liền ra sau là mặt hẻm và cũng là nhà ở, cửa hàng khang trang , shop rộng rãi , tôi không có gì phải lo lắng nữa , tôi chỉ mong ba mẹ lên đây ở cùng với tôi để gia đình gần gũi nhưng ba mẹ nhất quyết không chịu vì chán cái cảnh Sài Gòn không hàng xóm, nhà ai nhà nấy ở, ồn ào náo nhiệt…Đành vậy ! hàng tháng tôi về thăm ba mẹ 1 lần không thì ba mẹ rảnh chuyện vườn cây lại lên thăm tôi vài 3 hôm… hôm ấy tôi còn nhớ là sinh nhật tôi, đang ngồi suy nghĩ xem sinh nhật có nên về với ba mẹ hay không thì ba tôi gọi
-Alo ! ba hả !
-À ừ ! Duy à ! mai ba mẹ lên con đó nha !
-Ôi ! ba mẹ nay lạ thế, bình thường thích lên là cứ lên chứ có khi nào báo với con đâu, mà giờ lại còn lên cả hai… hahaaa?
-À ừ !… (Ba hôm nay sao lằng nhằng thế nhỉ)
-Ba ơi ! ba nói nhanh đi con còn đang phải làm bảng giá lô hàng mới về này !
Video đang HOT
-Thôi thôi không có gì con làm đi, mai ba lên rồi nói !
-Ố kề ba !
-Cha mày ( mắng iu đấy nhé )
-hehe ! -tôi cúp máy !
Sáng hôm sau mới 7h sáng ba mẹ đã lên tới…
-Ba mẹ đi xe chuyến 3h sáng hả?
-Ừ ! thôi con lên phòng ngủ tiếp đi nào dậy rồi xuống ăn sáng ! mẹ có mang cơm cá kho với cháo lá dứa con thích đây này ! mẹ nấu chút là xong ngay !
-Thôi ! Mẹ đi xe cả đêm rồi mẹ nghỉ đi ! tý con với ba mẹ với dì 3 đi ăn quán cho nhanh !
-Cái con này ! ăn quán sao bằng mẹ nấu !
-Dạ dạ ! thôi mẹ cứ nấu đi ạ ! con đi ngủ tí đây
Tôi lên phòng đằng sau còn nghe mẹ tôi với dì 3 nói chuyện về việc nấu cháo như như nào . Dì 3 là chị của mẹ tôi, như con ruột, ngày tôi đi học Sài Gòn dì cũng đi theo để chăm sóc tôi ! ( sướng gớm)
Tôi ngủ một mạch đến 10h sáng mới dậy, shop tôi nhân viên đã mở cửa bán hàng ! tôi xuống nhà thấy nồi cháo thơm phức , đúng món khoái khẩu tôi nuốt liền 2 tô.. hahaa!
Ăn xong lên phòng thay đồ, hôm nay tôi có hẹn thằng bạn thân từ thời nối khố đi mua quà sinh nhật cho bạn gái nó, mà bạn gái nó cũng là con bạn thân thời nối khố với tôi !!! kaka.
Theo Afamily
Chuyện tình rơi nước mắt của cô cảnh sát với tên tội phạm
5 năm sau, tôi tình cờ gặp em trong một nhà hàng. Em dắt theo một cậu bé con. Nhìn thấy tôi, em có vẻ ngại ngùng và giới thiệu: Đây là con trai em! Tôi đau khổ và cảm thấy như có từng nhát dao đâm vào tim mình.
Trải qua bao gian khổ cuối cùng tôi cũng tới được bên em, với tôi đó là chuyện cổ tích ở đời thường, giấc mơ tôi có được giữa ban ngày!
Tôi năm nay 30 tuổi, có vợ và một cậu con trai. Nói đúng ra tôi là kẻ được người đời gọi là hoàn lương hoặc cũng có thể vì tôi chạy trốn khỏi số phận của mình.
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi gặp Lan, cô cảnh sát làm thay đổi cuộc đời tôi ấy.
Ngày trước tôi vốn được xem là giang hồ, cũng có "đàn em" và chuyện bảo kê là vấn đề tất yếu. Tôi có một cửa hiệu cầm đồ. Bàn tay tôi cũng từng cầm gươm, dao, búa... cho tới ngày cô cảnh sát ấy xuất hiện.
Tôi yêu Lan ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi gặp em trong buổi chiều tà, chính bóng dáng nhỏ nhắn đuổi theo tên móc túi (khi này chưa biết em là cảnh sát, vì em mặc thường phục).
Tôi đã ngẩn ngơ khi thấy em bắt được tên trộm rồi lại móc ví cho nó tiền, với lý do cậu ta trộm tiền chăm mẹ ốm. Tôi biết em đã bị lừa, vì ngay sau khi em đi thì cậu ta vui sướng cùng đồng bọn chia số tiền vừa kiếm được từ em.
Bóng em dần khuất trong khi tôi còn chưa kịp làm quen, rồi những chiều lang thang mong gặp lại hình dáng ấy.
Lần thừ 2 gặp gỡ là khi em chạy theo xe để đưa trả tôi chiếc ví vô tình tôi đánh rơi nơi cửa hàng tạp hóa.
Sau đó tôi theo em để mời bữa cơm với lý do hậu tạ. Sau vài lần gặp gỡ tôi biết em cũng có tình cảm với tôi.
Nhưng đau buồn thay tôi và em gặp nhau trong lần tiếp theo khi mà đoàn cảnh sát tới quán của tôi để điều tra một vụ án.
Cả hai im lặng không nói gì, tôi tất nhiên cũng không bị bắt vì trước đó tôi đã tìm cách giải quyết sự việc khá êm thấm. Sau lần gặp gỡ ấy, tôi biết, tôi và em khó có thể đến được với nhau.
Và cũng từ sau lần gặp gỡ duyên số ấy, tôi giải nghệ. Tôi tìm đến sở cảnh sát để thú tội và khai nhận một số điều mà trước đó tôi không cho cơ quan công an biết. Thực ra, một mặt tôi muốn "rũ bỏ" cái máu giang hồ trong người tôi, một mặt, tôi muốn có cớ gặp lại em, dù tôi biết, có thể trong thâm tâm, em đang rất khinh tôi. Và thật tình cờ, người thẩm vấn tôi lại chính là em.
Chuyện tình cảm của chúng tôi cuối cùng cũng bị gia đình em phát hiện. Họ tìm đến gặp gỡ tôi và yêu cầu tôi rời bỏ em. Họ nói tôi làm ảnh hưởng đến tương lai của em. Gia đình em sẽ bị "mang tiếng" nếu em yêu tôi, nhất là bố em lại là sếp lớn trong ngành cảnh sát.
Tôi hiểu những gì họ nói, cũng muốn em có tương lai, có niềm tin để bước tiếp sự nghiệp mà em theo đuổi, tôi buông tay em bằng cách tàn nhẫn nhất, tôi cặp kè với cô khác ngay trước mắt em. Vì là người có lòng tự trọng rất cao nên sau khi nói chuyện, em ra đi không lần nào quay lại nữa.
5 năm sau, tôi tình cờ gặp em trong một nhà hàng. Em dắt theo một cậu bé con. Nhìn thấy tôi, em có vẻ ngại ngùng và giới thiệu: Đây là con trai em! Tôi đau khổ và cảm thấy như có từng nhát dao đâm vào tim mình.
Sau lần gặp gỡ ấy, hình bóng của em luôn hiện hữu trong tôi. Suốt 5 năm qua, tôi đã tránh xa con đường "giang hồ", tôi làm nhân viên công nghệ cho một công ty - đúng ngành nghề mà trước đó tôi theo học. Tôi đã nhiều lần thử mở lòng mình để đón nhận những tìm cảm khác, những lần nào tôi cũng thất bại. Và lần nào cũng thế, hình ảnh em lại hiện hữu trong trái tim tôi.
Không thể cưỡng lại sự tò mò của mình, tôi quyết định tìm hiểu về cuộc sống của em. Biết em có mở một quán cafe nhỏ, tôi rủ một cô bạn thân đến đó uống cafe. Khi gặp nhau, tôi và em chỉ nhìn nhau trong lặng lẽ, lần hai thì chỉ nói đôi ba câu chuyện.
Rồi nhiều lần lui tới quán cafe của em, tôi được gặp con trai em nhiều hơn. Càng nhìn cậu bé, tôi càng có cảm giác cậu bé này rất thân quen. Những khi không có em ở quán, tôi lân la bắt chuyện với bé. Bé kể cho tôi nghe về bố của bé: "Bố cháu đi làm xa lắm, cháu chưa gặp bố bao giờ cả. Mẹ bảo bố sắp về với cháu rồi. Cháu sẽ ngoan để bố nhanh về với cháu!"
Tôi sững người khi nghe những lời kể rất ngây thơ của cậu bé con. Tại sao lại chưa gặp bố bao giờ?
Câu nói của cậu bé con khiến tôi càng tò mò và muốn tìm hiểu về cuộc sống của hai mẹ con. Hóa ra, suốt 5 năm qua, em chưa hề lập gia đình. Em cũng đã ra khỏi ngành cảnh sát vì muốn bảo vệ danh dự cho bố khi mà người ta nói em là "gái không chồng mà có con".
Hàng vạn câu hỏi trong tôi khiến tôi phải lấy hết can đảm để gặp trực tiếp em. Hóa ra, đứa bé chính là con trai tôi. Em đã vô cùng đau đớn khi nghĩ rằng, người bạn gái tôi dẫn đến quán cafe nhà em là vợ tôi.
Trải qua bao gian khổ, cuối cùng tôi cũng tới được bên em, còn có cậu con trai bé bỏng của tôi nữa, ngàn lần tôi cảm ơn em nhiều lắm.
Với tôi, đó là chuyện cổ tích ở đời thường, giấc mơ tôi có được giữa ban ngày.
Theo Afamily
Chuyện tình với thằng bạn thân và đêm tân hôn cười ra nước mắt Ngay khi cưới và về nhà thằng bạn thân ở, tôi vẫn không dám tin mình với nó đã trở thành vợ chồng. Chuyện tình của chúng tôi kể ra có khi phải cười chảy nước mắt. Tôi và nó vốn là bạn thân từ nhỏ, nhà ở cạnh nhau. Ngay từ bé chúng tôi đã dính nhau như sam, nó đi đâu,...