Anh chồng say vào nhầm phòng ngủ của em dâu
Bây giờ, cả nhà tôi căng thẳng lắm. Mọi người đang nhìn tôi bằng con mắt khác. Chỉ khổ thân thím, thím không dám đối mặt với mọi người nữa dù thím chẳng gây ra tội gì.
Dù có giải thích thế nào, bố mẹ tôi, đặc biệt là em trai tôi, nhất định không tha thứ và hiểu cho tôi. Còn vợ tôi thì nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, khó hiểu. Cũng từ hôm đó, gia đình chúng tôi lường mặt nhau, ai cũng nghi ngờ, sống hoài nghi với nhau và tình cảm không còn như xưa nữa. Tôi thật sự quá ân hận rồi.
Tôi lấy vợ đã được 7 năm, gia đình tôi có một con lớn rồi. Em dâu tôi cũng đã được cưới về nhà này hơn 1 năm, thím chú ấy chưa có con cái gì nên coi con tôi như con của mình vậy. Nói về gia đình chú ấy, tôi không chê được điều gì. Lúc nào tôi cũng khen ngợi thím ấy trước mặt vợ tôi, chỉ là tôi hi vọng chị em dâu trong nhà sẽ sống hòa thuận, chứ không như người ta nói, hai dâu trong một nhà khó sống.
Bố mẹ tôi cũng rất thoải mái, họ luôn nghĩ, sống cùng nhà như vậy không sao, mỗi người một phòng, mỗi người một việc nên dù tôi có nói, vợ tôi không thích sống như vậy thì bố mẹ tôi vẫn khăng khăng bắt chúng tôi phải sống chung. Vả lại, bây giờ chúng tôi chưa có điều kiện, ra ngoài lại thuê nhà cửa tốn kém ra, bố mẹ có nhà tại sao không ở lại phải ra ngoài. Tôi và vợ cũng nhiều lần muốn ra ngoài nhưng vì cuộc sống như thế nên đành chấp nhận. Nói chung, có tốt thì cũng không nên sống quá đông. Bố mẹ tôi muốn thế nào thì tôi chấp nhận chứ bản thân vợ tôi thì thật sự rất khó chịu.
Nhưng cũng chính vì tôi hay khen ngợi thím và vì tình cảm tốt đẹp của hai bên gia đình mà, hôm rồi, khi xảy ra một chuyện tày đình, tôi đã không tài nào chối cãi được. (Ảnh minh họa).
Nhưng ở chung với bố mẹ chồng, dần dần vợ tôi hiểu ra nhiều điều. Không có ông bà nội thì ai chăm cháu cho, không có chú thím thì cũng vất vả nhiều. Thế nên, gia đình sống hòa thuận. Được cái, cô em dâu của tôi khá tốt, không có chuyện chị dâu em dâu, không có chuyện anh chồng, em dâu, hay mẹ chồng con dâu này kia.
Tôi luôn khen ngợi thím ấy trước mặt mọi người vì thực sự thím ấy khéo léo nhưng khéo từ cái tâm chứ không phải sự giả tạo hay gì cả. Tôi cảm thấy gia đình tôi cũng nhờ vào thím ấy nhiều, mẹ tôi cũng nhờ thế mà đỡ vất vả hơn.
Tôi hay có tính nhậu nhẹt say sưa, nhiều khi cả nhà đi ngủ, thím ấy vẫn đợi tôi về rồi mới khóa cả. Vì cả nhà không ai đợi được tới khuya mà về thì phải có người mở cổng mới vào được. Nói chung, là con dâu nên thím ấy tự nhận việc này không muốn đi ngủ sớm vì ngại. Nhiều lần như thế thành thói quen, nếu trong nhà có ai chưa về thì y như rằng, thím ấy phải là người chu toàn mọi việc. Tôi đã coi thím ấy như em gái chứ hoàn toàn không phải là em dâu nữa.
Nhưng cũng chính vì tôi hay khen ngợi thím và vì tình cảm tốt đẹp của hai bên gia đình mà, hôm rồi, khi xảy ra một chuyện tày đình, tôi đã không tài nào chối cãi được. Tôi uống say, thật sự say và vô tình đã vào nhầm phòng thím ấy. Hôm ấy, thím bảo mệt nên đi ngủ sớm nên không ai đợi tôi, tôi phải mang chìa khóa đi và tự về, thế rồi, lúc về, vì quá say, tôi đã vào nhầm phòng của thím.
Video đang HOT
Cả chú thím đều đang ngủ nhưng tôi lại nằm bên cạnh. Sáng hôm sau, khi vợ không thấy tôi đâu, vợ đã sang phòng chú hỏi và nhìn thấy cả nhà tôi vẫn ngủ như thế. Tôi nằm bên cạnh thím, chú nằm bên cạnh, thím nằm giữa.
Vợ tôi thì khó chịu lắm, bây giờ tôi phải làm sao đây, tôi muốn chuyển nhà cho yên thân. Liệu như thế tình cảm gia đình tôi có mất hết tình cảm không? (Ảnh minh họa).
Trời ạ, cảnh tượng này đúng là như trong phim. Vợ tôi hét lên, cả nhà tôi thì trố mắt vì không hiểu tại sao lại có cảnh ấy. Chẳng ai biết gì, cả chú và cả thím, cả nhà tôi nữa, nhưng tôi không thể tránh khỏi sự nghi ngờ. Trước giờ tôi coi thím như em, rất thương thím, thế nên, chuyện này tôi khó lòng giải thích. Có lẽ trong lòng mọi người nghĩ, tôi có tình cảm với thím nên khi say rượu mới vào nhầm phòng.
Bây giờ, cả nhà tôi căng thẳng lắm. Mọi người đang nhìn tôi bằng con mắt khác. Chỉ khổ thân thím, thím không dám đối mặt với mọi người nữa dù thím chẳng gây ra tội gì. Từ đó, thím cũng không còn đợi tôi khi tôi đi về muộn, cũng không muốn nói nhiều, chỉ trầm ngâm mà sống trong nhà này.
Vợ tôi thì khó chịu lắm, bây giờ tôi phải làm sao đây, tôi muốn chuyển nhà cho yên thân. Liệu như thế tình cảm gia đình tôi có mất hết tình cảm không? Tôi quá hối hận về hành động của mình rồi nhưng trong cơn say, tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại làm như vậy nữa. Hãy cho tôi lời khuyên, giờ tôi phải làm sao đây?
Theo Eva
Làm người vợ hoàn hảo là... không tưởng?
Làm vợ thời nay khó đến nỗi có chị em không dám lấy chồng. Bởi họ biết rằng thật khó trở thành người vợ hoàn hảo trong mắt đàn ông.
Một hôm, chúng tôi ngồi trên ô-tô đi qua thị trấn Gia Lâm, Hà Nội, anh bạn ngồi bên cạnh cứ nhìn ra ngoài lẩm nhẩm đếm: "Sáu nhăm, sáu sáu, sáu bảy...". Thấy lạ, tôi hỏi: "Cậu đếm cái gì đấy?". Anh ta vừa đếm vừa trả lời: "Xem cái phố này có bao nhiêu nhà nghỉ?". Cậu trả lời làm mọi người trong xe cười ồ.
Chồng bồ bịch - tại vợ?
Lời tếu táo tưởng chừng vô thưởng vô phạt đã vô tình khơi mào một vấn đề nghe ra rất... nóng hổi. Một ông thắc mắc lập tức: "Kể cũng lạ, có một con phố mà hàng trăm cái "nhà nghỉ". Đâu ra lắm người "nghỉ" thế không biết? Chắc là người các tỉnh về Hà Nội công tác?". Cậu nói làm mọi người lại cười to hơn. Ông kia vặn lại: "Thế chẳng lẽ vợ chồng tự nhiên lại đưa nhau đi thuê phòng nghỉ mấy tiếng đồng hồ thì có mà... thần kinh?".
Trong tiếng cười ồn ã, có tiếng đập vào vai ai đánh "bộp" một cái: "Này ông đừng có giả vờ ngây thơ nhá! Chỉ có bồ bịch mới đi thuê nhà nghỉ chứ vợ chồng ai rồ thế?". Một đại diện của phái nữ ngồi im từ nãy đến giờ mới lên tiếng: "Thế mới biết đàn ông tệ thật! Vợ kè kè bên cạnh còn đi bồ bịch là thế nào?".
Một ông lên giọng giải thích: "Chồng đi bồ bịch là tại... vợ! Nếu người ta thỏa mãn trong cuộc sống vợ chồng, còn đi giai gái làm gì? Chẳng qua là vì phụ nữ thời nay chưa đáp ứng được mong muốn của đàn ông!". Một chị tuổi sồn sồn lên giọng gay gắt: "Vậy theo anh, muốn đáp ứng được mong muốn của chồng, người vợ ngày nay phải thế nào?". Không ngờ câu hỏi của chị lại trở thành đề tài cho một cuộc "hội thảo mi-ni" khá sôi nổi về người vợ thời hiện đại.
Kê sao cho bằng?
Một ông có tuổi ra vẻ trầm ngâm: "Thực ra, làm vợ bây giờ rất khó. Thời trước đã lấy được chồng là có thể yên tâm có nhau đến đầu bạc răng long. Bây giờ không được chồng yêu là rất mệt. Nhẹ ra thì họ đi bồ bịch. Nặng ra thì đưa nhau ra tòa ly hôn. Thế là mất chồng!
Cho nên, phụ nữ ngày nay cần phải biết đàn ông mong muốn ở mình những gì là điều rất cần thiết. Có chị quá mải mê công danh sự nghiệp, suốt ngày bù đầu với công việc. Ai ngờ khi thành dạt trong sự nghiệp cũng là lúc bất hạnh trong hôn nhân. Bởi vì, anh chồng cảm thấy vợ chẳng quan tâm gì đến mình. Để khỏa lấp nỗi cô đơn, hẫng hụt, anh ta đi tìm bạn gái để chia sẻ tâm tình, thế là có "vợ lẽ' lúc nào không biết".
Một ông khác cãi lại: "Nhưng tôi biết một chị hết lòng chăm lo cho chồng con từng ly từng tí mà chồng cũng không yêu. Các ông biết vì sao không?". Thấy mọi người im lặng, anh lại tự giải thích: "Mải lo cho chồng con, chị ta quên mất chính mình. Sách báo thì không đọc, ăn mặc thì lôi thôi lếch thếch. Toàn những thứ quần áo mà người ta cho "về hưu" từ lâu rồi. Ngày xưa có câu: "Có phúc lấy được vợ già. Vừa sạch cửa nhà lại dẻo cơm canh". Nhưng ngày nay mà như thế, không khéo chẳng còn là vợ nữa mà lại thành "ô-sin" cũng nên!".
Đàn ông bao giờ cũng tìm ra được cái lý để bao biện cho sự không chung thủy của mình... (Ảnh minh họa)
Một đại diện phái đẹp quay lại nhìn thẳng vào mấy người đàn ông: "Thế thì các anh muốn người vợ ngày nay phải thế nào? Vừa làm tốt công việc ở cơ quan, vừa giỏi việc nội trợ, lại vừa phải biết ăn, biết diện nữa nhá! Anh yêu cầu hơi bị... cao đấy! Nhưng bản thân anh đã được như thế chưa?". Câu nói có lý quá làm đám đàn ông chỉ biết cười xòa không cãi được câu nào.
Một chị khác giọng điềm đạm hơn: Cứ bảo nam nữ đã bình đẳng nhưng tôi cho rằng phụ nữ vẫn còn phải chịu nhiều thiệt thòi. Một tay việc nước, một tay việc nhà, trong khi đàn ông được tập trung cả hai tay vào sự nghiệp. Cho nên nếu người phụ nữ nào có được sự nghiệp như nam giới mà gia đình vẫn êm ấm hạnh phúc thì trong thực tế họ đã phải làm việc gấp đôi nam giới. Không trách các nước phát triển người ta gọi những phụ nữ như thế là "Super woman"!
Đã tưởng đó là câu tổng kết, ai ngờ một ông lại lên tiếng: "Tôi biết một "siêu phụ nữ" như thế mà gia đình cũng chẳng hạnh phúc đâu. Ông chồng vẫn đi bồ bịch. Ông ta công nhận bà vợ vừa đảm việc nhà vừa giỏi giang ngoài xã hội. Nhưng ông ta lại than phiền rằng bà ấy thiếu nữ tính.
Vì làm giám đốc một doanh nghiệp chỉ huy hàng trăm người nên tác phong bà ấy phải dứt khoát, nhiều khi rất mệnh lệnh. Nếu chúng ta đòi hỏi về đến nhà, lại phải chuyển sang giọng "anh à, anh ơi" nũng nịu với chồng rồi lại ngồi thủ thỉ đọc truyện cổ tích cho con nghe liệu có cao quá không? Đến một lúc, ông chồng cảm thấy như mình đang chung sống với một người đàn ông nữa và dĩ nhiên ông ta vẫn thiếu một người đàn bà đích thực. Ông ta tìm cách lấp đầy cái lỗ hổng đó bằng cách cặp bồ".
Làm vợ hoàn hảo là... không tưởng?
Mới hay, làm vợ thời nay thật khó. Đến nỗi có những chị em không dám lấy chồng. Bởi họ biết rằng mình không thể nào trở thành người vợ hoàn hảo trong con mắt đàn ông.
Phải chăng, con người thường mơ ước những cái mà mình không có. Người có vợ thành đạt lại chỉ mơ một người vợ bình thường nhưng giỏi nữ công gia chánh. Người có vợ chỉ biết đảm đang nội trợ cho chồng con tha hồ bay nhảy, lại muốn vợ mình ra đường phải có chức có danh bằng chị bằng em.
Người có vợ vừa giỏi giang ngoài xã hội vừa chu đáo việc nhà, lại muốn vợ phải trẻ đẹp, biết ăn biết diện.
Nói tóm lại, đàn ông bao giờ cũng tìm ra được cái lý để bao biện cho sự không chung thủy của mình. Và ngay cả sự chung thủy nữa, còn lâu nam nữ mới bình đẳng.
Có ông đi bồ bịch bị vợ bắt quả tang, còn gân cổ cãi lấy cãi để. Thế nhưng chính anh chàng đó lúc khác lại trợn mắt chỉ vào trán vợ: "Cô mà vớ vẩn với thằng nào, tôi... chặt làm ba khúc!". Thế đấy! Hỏi có làm vợ thời nào khó bằng thời này?
Theo VNE
Nỗi đau của cô gái tuổi dần Tuy có một gia đình đầy đủ nhưng tôi buồn vì mọi thứ đến với tôi sao khó khăn đến vậy? Tình yêu ra đi, công việc dang dở, gia đình luôn bất ổn... Có phải sinh năm 86, tôi cao số nên phải vậy chăng? Sinh ra ở vùng quê thuần nông, bố mẹ quanh năm chân lấm tay bùn, cuộc sống...