Về một người mẹ mười sáu tuổi, tôi không quen
Câu chuyện trong phòng sinh vẫn còn ám ảnh tôi đến tận bây giờ, không biết có mang lại cho những bạn gái xung quanh tôi những suy nghĩ nào không…
ảnh minh họa
Tôi đang là sinh viên Y khoa năm thứ 3, và đang thực tập tại một bệnh viện phụ sản khá lớn trong thành phố.
Mỗi ngày, tôi đến đó, làm cái công việc mang lại hạnh phúc cho bao nhiêu con người – những đứa trẻ chào đời trong vòng tay chào đón của những người thân thương. Những lẵng hoa rực rỡ… Những câu chúc mừng “mẹ tròn con vuông”… Tôi còn gặp ở đó rất nhiều nụ cười mãn nguyện pha chút bỡ ngỡ của những người lần đầu làm cha, làm mẹ…
Và…
Video đang HOT
Tôi cũng gặp không ít những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Không vì một sự tò mò, mà chỉ đơn thuần là muốn chia sẻ, tôi hỏi thăm cô bé mười sáu tuổi trước mặt tôi, và được biết đứa bé sắp ra đời của em là một sinh linh không hề được chào đón.
Em nói trong nước mắt… Em xem trên ti vi, thấy người ta làm “chuyện người lớn”, rồi bắt chước làm theo với anh hàng xóm. Bụng to ra, ăn vào là ói, em còn tưởng mình ăn không tiêu, chỉ đến khi đi khám mới biết là mình đã có thai. Em đâu lường trước được chuyện này. Làm sao em có thể sẵn sàng làm mẹ một ai đó khi em chỉ vừa tròn mười sáu tuổi? Điều gì sẽ xảy ra khi em còn chưa học hết phổ thông, thì làm sao có thể đi làm, kiếm tiền, và nuôi con, trong khi bố của đứa bé thì chối bỏ sự tồn tại của nó.
Em phải trốn gia đình, viết thư nói rằng mình bỏ đi xứ khác làm ăn, sống lay lất cho đến ngày con đủ tháng để chào đời. Và hôm nay là một ngày trọng đại đánh dấu sự kiện đó, nhưng lẽ ra bên cạnh em sẽ là những người thân, thì em chỉ đối diện với những bức tường trắng toát của bệnh viện, một mình nếm trải cái đau của từng cơn gò mà em chưa sẵn sàng để đón nhận. Sau khi hỏi qua bệnh sử em, tôi không nén được sự thương cảm “Em có dự định gì sau khi sinh chưa?”. Em nhè nhẹ lắc đầu, nhưng ánh mắt thì trĩu nặng lo âu.
Rồi cơn đau chuyển dạ quá sức kinh khủng với một cô gái chưa đủ sức khỏe để vượt cạn cũng đến. Cơ thể nhỏ bé của em không kham nổi những cơn gò đến nhanh và liên tục như vậy. Em ngất xỉu, khiến đứa bé trong bụng bị ngộp và mất ngay trên bàn sanh. Chúng tôi đứng đó, bàng hoàng, đau đớn!
Đến bây giờ, tiếng khóc nghẹn ngào của em vẫn còn xoáy sâu vào tâm trí tôi: “Con em không qua khỏi phải không bác sĩ? Em không biết tâm trạng của mình lúc này là vui hay buồn nữa!”.
Nỗi buồn của một người mẹ vĩnh viễn mất đi một đứa con mà mình mang nặng đẻ đau, là một nỗi buồn đến tột cùng. Thật cay nghiệt khi điều đó lại biến thành niềm vui vì đứa bé sớm được giải thoát khỏi cảnh không cha, thoát khỏi nợ nần chồng chất, thoát khỏi dư luận xã hội cay nghiệt, và một cuộc đời không lối thoát phía trước. Tôi nghe em nói, mà thấy lòng chua xót quá!…
Theo VNE
Em sảy thai, anh mừng lắm có phải không?
Anh à, em đã nghĩ rất nhiều, mình yêu nhau, sao phải làm khổ nhau như thế?
Mình đã yêu nhau, tại sao lại phụ nhau, tại sao lại khiến người khác phải rơi nước mắt. Biết là trên đời này chẳng có thứ gì hoàn hảo, biết là em cũng chẳng bằng ai, thậm chí là không thể bằng với những người con gái xung quanh anh bây giờ. Có những người có thể lo lắng cho anh nhiều hơn em, cũng có những người sẵn sàng làm nhiều thứ cho anh hơn em. Nhưng đó là cảm nhận của anh, là cách của họ. Còn em, với anh, em đã hết mình, đã yêu hết lòng hết dạ, đã dành trọn trái tim và thân xác này cho anh. Thậm chí, em còn có bầu với anh, anh còn so sánh gì nữa?
Nếu cứ so sánh, nếu cứ nhìn người mới chán người cũ thì gọi gì là tình yêu, là sự thủy chung. Nếu cứ thích những cái mới thì bao giờ chúng ta mới trưởng thành, mới ổn định. Con người không những sống vì tình mà còn vì nghĩa. Nếu cứ chạy theo cái hiện đại, cái tốt hơn, cái mới hơn thì con người mãi mãi chỉ biết chạy mà thôi.
Tình yêu này cũng vậy, anh vì những người khác hơn em mà phụ em, mà nghĩ rằng, em không như xưa nữa. Vậy mà anh vẫn khiến em có bầu. Anh bảo em, hãy từ từ tính chuyện này, hãy bỏ đi đứa con này, rồi khi chúng mình ổn định, chúng mình mới tính chuyện cưới xin. Em biết là anh chỉ &'hoãn binh' như vậy thôi, bởi bản thân em hiểu, con trai khi đã yêu cầu bạn gái của mình phá thai, chắc chắn là họ chưa hết lòng và họ muốn buông lơi.
Anh à, em đang thực sự sợ hãi và lo lắng, em sợ anh sẽ bỏ rơi em ngay lập tức khi em bỏ cái thai này. Có lẽ, anh sợ em mang cái thai đến bắt anh cưới. Anh sợ em sẽ vì cái thai này mà hành hạ anh, khiến anh bị ràng buộc bởi em. Nếu anh chưa sẵn sàng, tại sao anh làm ra điều đó.
Tình yêu này cũng vậy, anh vì những người khác hơn em mà phụ em, mà nghĩ rằng, em không như xưa nữa. (ảnh minh họa)
Bây giờ, em nhất định không bỏ con, em yêu cầu anh cưới nhưng anh cứ lưỡng lự và van xin em. Em đau khổ rất nhiều, chịu áp lực rất nhiều vì nếu thực sự, có có bó buộc anh vì chuyện đó, ép anh lấy em thì chúng mình cũng không thể có cuộc sống hạnh phúc và người khổ sở nhất lại là em. Anh đã bỏ rơi em, đã hờ hững với em cả tháng nay chỉ vì cái tội như anh nói là &'em cố chấp'.
Anh à, hôm nay, em bị ngã, em đã gọi cho anh tới mà anh nhất định không nghe máy. Bây giờ thì em bị cấp cứu và em đã sảy thai rồi. Anh mừng lắm phải không anh? Anh sẽ vui vô cùng khi cuối cùng, em cũng sảy thai mà không cần phải đi phá. Anh cũng sẽ không còn phải có trách nhiệm với em nữa, cũng không cần phải van nài em. Và giờ, nếu như anh nói lời chia tay, em biết chẳng còn cách nào để níu kéo anh nữa. Chúng mình chia tay nhau nếu như anh muốn. Em đã tuyệt vọng lắm rồi, và em cũng chuẩn bị sẵn tâm lý cho chuyện xấu nhất xảy ra, dù rằng em còn yêu anh rất nhiều.
Bây giờ anh lại vồn vã quan tâm em, lo lắng cho em. Anh lại ân cần với em như ngày nào. Em nói anh hãy vui lên, không phải suy nghĩ gì cả vì đó chỉ là tai nạn. Nhưng em biết, trong lòng anh đang vui, vậy nên anh mới bảo em vui lên. Anh có biết, người mẹ khi mất đi đứa con của mình cảm thấy thế nào không. Một người không mong được làm bố như anh, có bao giờ hiểu được cảm giác ấy. Anh quá nhẫn tâm. Sau cái lần anh nói em phá thai ấy, em đã hoàn toàn thất vọng vì con người anh rồi. Bây giờ em biết, anh chỉ quan tâm em như vậy thôi nhưng trong lòng anh đang đợi cơ hội tốt để chia tay em. Em cũng sẽ không còn trách anh nữa, chỉ đợi anh nói lời đó mà thôi.
Tùy anh quyết định, nếu như muốn bỏ rơi em, hãy nói với em một lời, đừng lặng lẽ ra đi!
Theo VNE
Nỗi khổ của phụ nữ ngực to Nhiều phụ nữ tự ti vì bộ ngực to quá khổ của mình. Lan nghe thấy tức nổ đom đóm mắt, chẳng lẽ mới ngày đầu đi làm, cô lại ra đôi co với đồng nghiệp. Lẳng lặng đi về chỗ ngồi, Lan tính kế một ngày sẽ cho mấy chị trong phòng kiểm nghiệm thoải mái để biết được bộ ngực của...