Tôi tìm anh – người đã quen ở Huế cách đây 14 năm
Lúc ấy tôi nhớ anh nói đang sống và làm việc tại TP HCM. Sau đó tôi mất liên lạc với anh hoàn toàn.
Đã theo dõi và đọc báo một thời gian khá lâu, hôm nay tôi viết bài để tìm một người anh mất liên lạc khoảng 12 năm nay.
Hồi đó, tôi là cô sinh viên năm nhất của trường Đại học sư phạm Huế, ở nhà người quen trên đường Yết Kiêu, thành phố Huế. Lần đầu tiên tôi gặp anh vào khoảng tháng 12 năm 2005. Lúc đó anh đang là sinh viên năm 4 của trường Đại học Kinh tế quốc dân, khoa quản trị kinh doanh hay kế toán thì tôi không nhớ chính xác. Lúc đó anh cùng một người bạn vào Huế đi thực tế một tuần. Trong tuần đó, hai người ở nhờ nhà người quen của tôi. Anh là người Hà Nội, tôi cũng chưa biết họ của anh vì chưa có cơ hội hỏi. Trong thời gian một tuần ở Huế, tôi có cơ hội cùng anh đi ăn những món đặc sản Huế như ốc Nam Giao, chè Hẻm, cùng anh đi chùa Từ Hiếu.
Ấn tượng trong tôi về anh là một người thẳng thắn, lịch thiệp, thân thiện. Dù thời gian nói chuyện giữa chúng tôi không nhiều vì anh có công việc của mình, nhưng tôi rất quý mến anh. Lúc anh quay lại Hà Nội, tôi có mua hai cuốn sách hạt giống tâm hồn tặng anh và bạn của anh. Sau đó anh gọi điện thoại cho tôi một hai lần để trò chuyện và hỏi thăm sức khỏe. Tết năm ấy, tôi về nhà, giáp Tết có gọi điện thoại hỏi thăm anh một lần.
Một năm sau, anh vào Huế công tác, tôi không nhớ chính xác là tháng 10 hay tháng 11 năm 2006. Hôm đó là buổi trưa, tôi đang nấu ăn thì đột nhiên anh và bạn cùng vào nhà người quen của tôi. Tôi bất ngờ tới nỗi tim đập loạn lên, không tin vào mắt mình, thực sự rất vui và cảm động. Anh vẫn nhớ tới tôi khi có dịp ghé Huế, tới thăm tôi như một người anh. Tôi và anh không nói chuyện nhiều vì tôi xấu hổ, chỉ dám hỏi anh vài câu và nói chuyện với người bạn gái đi cùng anh. Đôi khi nghĩ lại vẫn thấy tiếc vì không thể nói chuyện với anh nhiều hơn. Sau đó giữa anh và tôi không có bất cứ liên lạc nào. Ngày ấy tôi chưa có điện thoại di động, anh không hỏi và tôi cũng không gọi cho anh. Trong thâm tâm tôi luôn quý mến anh như một người anh lớn, chưa từng nghĩ đến chuyện có tình cảm với anh.
Lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh là tháng 11 năm 2007, vào đợt lụt lịch sử ở Huế. Ngày thứ 2 khi nước vẫn còn ngập cao, anh đột nhiên gọi điện thoại cho tôi hỏi thăm tình hình và dặn tôi giữ gìn sức khỏe. Năm đó, tôi đã có điện thoại di động, anh gọi về nhà tôi để xin số. Lúc ấy tôi nhớ anh nói đang sống và làm việc tại TP HCM. Sau đó tôi mất liên lạc với anh hoàn toàn. Sau này vài lần tôi có gọi nhưng hình như anh đã đổi số điện thoại.
Gần 14 năm qua đi nhưng khi viết những dòng này, cảm xúc và ấn tượng của tôi về anh vẫn rõ ràng như ngày hôm đó. “Nếu anh đọc được bài này của em, em thực sự muốn anh biết rằng trong tuổi thanh xuân của mình, anh là một người anh lớn mà em vô cùng quý trọng. Cảm ơn anh vì đã quan tâm, quý mến em như em gái bằng tất cả sự chân thành nhất của mình. Em cũng luôn hy vọng anh và gia đình luôn khỏe mạnh, bình an và hạnh phúc. Em thực sự muốn gặp lại anh và gia đình anh một lần. Thời gian đã trôi quá nhanh phải không anh? Chúng ta đều đã trưởng thành, có cuộc sống riêng. Em hiện là một cô giáo, cuộc sống rất bình dị nhưng vui vẻ. Nếu không thể gặp lại anh thì đó là sự nuối tiếc của em”.
Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Chi
Video đang HOT
Theo vnexpress.net
Đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Ở đâu có một tình yêu như bạn mơ ước? Ở đâu có một người đàn ông không tì vết? Một người đàn ông sẵn sàng để bạn yêu và yêu bạn, đáp ứng đủ mọi nhu cầu mà bạn muốn có ở một người đàn ông?
***
"Mình có những người bạn gái, đã gần bốn mươi tuổi nhưng chưa từng yêu lần nào trong đời. Đúng hơn là chưa từng được ai tỏ tình bao giờ".
Học cấp ba, để ý tới bạn trai cùng lớp cũng không dám nói. Lên đại học, đôi khi gặp gỡ bạn bè ở trường bên, thường bạn sẽ ngồi lẫn trong đám bạn gái thân. Đi làm để ý sếp, thì sếp đã vợ con đàng hoàng, ngoài sếp ra thấy mọi đồng nghiệp khác đều ấu trĩ và nhạt nhẽo. Mọi người lần lượt cưới, trước và sau ba mươi tuổi. Vào lứa tuổi ấy, bạn lại xách vali lên đường du học, làm quen được với một nhóm cũng - vì - chưa - bị - cưới - nên - đi - du - học, bạn càng thấy cuộc sống tự do độc thân là một lựa chọn khôn ngoan.
Bạn không định cưới Tây Tàu, nên du học là một cuộc sưu tập các quán cà phê và tiệm sách ở nước ngoài, không yêu ai lần nào. Sau dăm bảy năm buồn chân nên về nước. Có thêm được nhiều thứ xinh xẻo thời thượng và sành điệu nhưng không biết để làm gì. Về Việt Nam, bạn trở thành mẹ nuôi của một đám con nít, con của những bạn học thời đại học. Mỗi lần Tết đến, bạn đều tíu tít chuẩn bị phong bao mừng tuổi cho lũ - trẻ - con - không- phải - của - mình. Bỗng nhiên, bạn có mơ ước đi chinh phục Tây Tạng, bạn vội lên đường đi theo một nhóm người quen trên mạng. Sau chuyến đi, bạn bỗng giác ngộ cả thể chất lẫn tinh thần, đi học Yoga chăm chỉ kèm theo một loạt sách dạy về tử vi, càng đọc càng thấy tâm đắc, bỗng nhiên tự hỏi sao trước đây mình không bận tâm tới du lịch và khoa học thần bí?
Đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Và mỗi sáng lên cơ quan, việc đầu tiên của bạn là mở báo điện tử ra. Sau đó lướt qua vài trang blog hoặc Facebook của người quen bạn bè. Đôi khi có một bài viết khiến bạn dừng lại hồi lâu: Một công ty xây lắp trúng thầu dự án. Ngày xưa, chàng giám đốc này ngủ cạnh đôi dép của mình, bên đống lửa trại của thời sinh viên, bao lâu rồi nhỉ?
(Đủ lâu để một cậu trai non nớt và ấu trĩ trở thành người đàn ông thành đạt và nghiêm túc. Có điều, không phải trở thành một phần nào của bạn mà thôi).
Trưởng phòng kinh doanh của một công ty trả lời phỏng vấn về một vụ khiếu nại từ khách hàng. Con bé này ngày trước đụt thế, hóa ra bố nó là cựu phó tổng của công ty mẹ. Đúng là con ông cháu cha!
(Bạn tìm ra thêm nhiều lý do khác nữa đã kéo chân bạn ra ngồi ở cái bàn này, trước cái máy tính này, sáng sáng mở báo điện tử ra đọc!).
Trường Anh ngữ chiêu sinh và ưu đãi học phí. Cậu này xưa toàn lăn lộn trên forum, chửi nhau mấy lần.
(Cậu ấy giờ đã bắt tay vào sự nghiệp riêng, bạn vẫn còn ngồi hồi tưởng thời quá khứ ấy).
Rời màn hình, đi ra ngoài gọi vài cú điện thoại, quay về chỗ ngồi. Lại mở một trang web quen tay nào đó.
Ở đâu có một tình yêu như bạn mơ ước? Ở đâu có một người đàn ông không tì vết? Một người đàn ông sẵn sàng để bạn yêu và yêu bạn, đáp ứng đủ mọi nhu cầu mà bạn muốn có ở một người đàn ông?
Mười lăm tuổi, cậu bạn trai nào ngỏ lời, mình cũng rung động. Bất kể cậu ấy là ai, cá tính thế nào, gia cảnh ra sao. Cậu ấy chỉ cần học giỏi là đủ.
Hai mươi tuổi, thích những gì lãng mạn tuyệt đối. Sẵn sàng bỏ một kẻ theo đuổi chỉ vì kẻ ấy không biết tặng thứ hoa mà bạn thích. Và kẻ nào nói lời ngon ngọt sẽ có được trái tim yêu.
Đến ba mươi, lại cần một người đàn ông vừa lãng mạn vừa có kinh tế độc lập, lại còn phải biết đối nội, đối ngoại, lấy lòng bạn bè người thân của ta.
Bốn mươi dường như phức tạp hơn, không chỉ vừa lãng mạn, vừa có kinh tế độc lập, vừa biết ăn ở cư xử khéo léo chu đáo, lại còn phải có kiến văn, hiểu biết thời sự xã hội, có gu thẩm mỹ, không được gia trưởng, được biết mặt biết tên trên mạng internet. Và quan trọng nhất là chưa từng cưới vợ lần nào.
Không biết người yêu lý tưởng của tuổi năm mươi thì sẽ ra sao?
Bạn không nhận ra rằng, người đàn ông lý tưởng của tuổi bốn mươi chín chính là cậu trai ấu trĩ của tuôi đôi mươi, là người thanh niên ba mươi tuổi chật vật kiếm sống và lập thân lập nghiệp mà bạn đã bỏ lại sau lưng. Bạn chưa có ai yêu chỉ bởi bạn đã không bao giờ cho cậu trai ấu trĩ ấy một cơ hội để ngỏ lời.
Bởi tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy. Nên bạn đã đi lướt qua người đàn ông tốt chỉ vì anh ấy không hấp dẫn. không bảnh bao ăn nói ngọt ngào, không biết lấy lòng bạn, không tỏa ra ánh hào quang thành đạt giàu có vào thời điểm bạn gặp anh ấy.
Người con trai chu đáo và chân thành có thể là một người rất vụng về, không đoán được bạn thích hoa gì, bạn ưa câu hứa hẹn nào, bạn thích được khen ra sao. Vì thế nên bạn để anh ta rớt lại ở tuổi hai mươi.
Người con trai thành đạt có thể bắt đầu hành trình trưởng thành bằng hình ảnh một cậu trai kiêu căng, ảo tưởng về bản thân nên ngày đêm chỉ theo đuổi mục đích khẳng định cái tôi to đùng ấy. Bạn thấy một kẻ kỳ quặc, khó nói chuyện, kiêu ngạo thì làm sao xứng đáng được bạn yêu?
Một người chồng tốt, yêu vợ con, chu đáo việc nhà, biết đỡ đần gánh vác cùng bạn, có khi lại là một người con trai đãng trí, nghèo và luộm thuộm, xấu trai, đi xe cũ, nghiện thuốc lá nặng, chẳng biết gì về phim ảnh và ca sĩ đang lên. Vì thế bạn cũng đánh trượt người chồng tốt ngay từ vòng gặp gỡ đầu tiên.
Và trong lúc bạn thất vọng vì hiện tại, bạn vẫn sụt sùi với những bộ phim diễn tuyệt có những anh chàng vừa đẹp trai, vừa đa tình, vừa chung tình, vừa yêu tha thiết cô bạn gái, vừa tài giỏi thành đạt, vừa sẵn sàng xả thân để làm vừa lòng cô bạn gái. Bạn buồn bã nghĩ rằng, tại sao trong đời sống, đàn ông tốt đẹp đã đi đâu? Ở đâu ba tiếng "Anh yêu em!" của riêng mình bạn mà thôi? Đàn ông tốt vì sao luôn là những người đã có vợ? Thế nhưng đàn ông tốt chưa vợ đi đâu hết rồi?
Họ không đi đâu cả, họ luôn ở bên cạnh bạn, từ lúc bạn mười lăm cho tới khi bạn bốn mươi, năm mươi.
Chỉ có điều bạn không hề nhận ra họ là ai, mà thôi.
Trang Hạ
Theo truyenngan.com.vn
Anh còn cơ hội không em? Rất tự nhiên, tôi và em gặp nhau, sau mấy lần hẹn hò vớ vẩn, thế là... đến với nhau. *** Em không xinh đẹp mỹ miều, nhưng ít nhất đèo em ra đường không phải xấu hổ với chúng bạn. Em cũng không có ưu điểm gì nổi trội, em chỉ đơn giản là rất bình thường, không quần này áo nọ,...