Ngày hai gia đình gặp mặt, Nội tôi lảo đảo suýt ngã, còn mẹ người yêu hoảng sợ đánh rơi cả ly nước
Khi chúng tôi đến nơi đã thấy gia đình anh ngồi chờ. Nhưng vừa nhìn thấy bố mẹ anh, nội và cô tôi sửng sốt ngạc nhiên đến há hốc cả miệng. Nội đứng không vững trong khi cô tôi mặt mày tái nhợt miệng lắp bắp không ra tiếng. Nhìn mẹ người yêu, tôi còn ngạc nhiên hơn, ly nước bác đang cầm trên tay rơi xuống bàn vỡ tung tóe….
Năm nay tôi 25 tuổi, đang là kế toán của một công ty tư nhân. Tôi và trưởng phòng của mình hẹn hò yêu đương đến nay cũng gần hai năm. Đã vài lần tôi tới nhà người yêu chơi. Bố anh nhiều tuổi, sức khỏe lại không tốt nên không còn làm việc. Mẹ anh đã từng là y tá bệnh viện nhưng bác cũng xin nghỉ sớm để chăm sóc gia đình. Vì anh là con trai một, tuổi cũng ngoài 30 nên khi anh dắt bạn gái về nhà, 2 bác vui mừng thấy rõ. Hai người cứ hối thúc chúng tôi mau chóng kết hôn để có cháu bồng bế.
Cuối tuần vừa rồi tôi về quê đón bà nội và cô ruột lên thành phố gặp gỡ bố mẹ anh, nhằm bàn chuyện về kết hôn và thủ tục. Chúng tôi được bố mẹ anh sắp xếp gặp gỡ ở một nhà hàng với không gian sân vườn yên tĩnh.
Khi chúng tôi đến nơi đã thấy gia đình anh ngồi chờ. Nhưng vừa nhìn thấy bố mẹ anh, nội và cô tôi sửng sốt ngạc nhiên đến há hốc cả miệng. Nội đứng không vững trong khi cô tôi mặt mày tái nhợt miệng lắp bắp không ra tiếng. Nhìn mẹ người yêu, tôi còn ngạc nhiên hơn, ly nước bác đang cầm trên tay rơi xuống bàn vỡ tung tóe, mặt bác ngập đầy nỗi sợ hãi. Tôi cảm giác bác như đang gồng người để cố giữ bình tĩnh. Cô tôi vội vàng xin phép đưa nội về vì sức khỏe không tốt. Tôi vừa bối rối vừa lo lắng chẳng hiểu xảy ra chuyện gì cứ nghĩ bà ốm vì phải đi đường xa. Tôi xin lỗi bố mẹ anh rồi theo hai người về phòng trọ.
Về đến nơi, tôi ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời khi nội và cô một mực phản đối chuyện hôn nhân của tôi. Họ nói dù có thế nào thì chuyện của tôi và anh cũng không được. Chẳng hiểu lí do vì sao như vậy nên tôi khóc rất nhiều. Với tôi, nội và cô vô cùng quan trọng nhưng anh cũng quan trọng không kém. Nếu phản đối tại sao không nói khi tôi đưa anh về ra mắt lần đầu tiên mà phải đợi đến bây giờ khi tình cảm tôi dành cho anh quá nhiều. Tôi nhất quyết phải biết được lí do, nhưng rồi khi nghe nội và cô kể hết mọi chuyện tôi chỉ mong thời gian có thể quay lại để tôi đừng bao giờ biết rồi yêu anh.
Bố tôi qua đời đột ngột do tai nạn khi tôi chỉ mới ba tuổi. Mẹ tôi khi đó còn khá trẻ và đang làm y tá trong bệnh viện huyện. Mấy tháng sau ngày bố mất, mẹ tôi được bệnh viện cử đi học nâng cao trình độ. Nhưng rồi từ đó mẹ không bao giờ trở lại nữa. Nội tôi vừa trải qua nỗi đau mất con trai, giờ lại phải tự tay chăm sóc đứa cháu ngày đêm khóc đòi mẹ.
Ngày nào nội cũng đến chỗ làm trước đây của mẹ tôi để hỏi thăm tin tức nhưng đều vô ích. Thời gian đầu nội chỉ nghĩ mẹ bận nhiều việc nên chưa sắp xếp được để về thăm con. Nhưng rồi một tuần, một tháng rồi đến cả năm mẹ tôi bặt vô âm tín. Thương mẹ, thương cháu còn nhỏ, cô tôi không lập gia đình. Bây giờ tôi mới hiểu vì sao mà khi còn nhỏ mình luôn gọi cô là mẹ.
Nước mắt của nội và tôi cứ rơi xuống không dứt. Hơn hai mươi năm qua, tôi sống trong tình yêu thương của nội và cô mình. Bố mẹ tôi đã mất từ lúc tôi còn nhỏ. Tôi chẳng bao giờ nghi ngờ về điều đó. Tôi cũng không thể nào hình dung ra được mẹ đẻ đã bỏ rơi tôi. Bao nhiêu năm trời mẹ có bao giờ nhớ đến tôi không, có bao giờ mẹ hình dung con gái mẹ đã lớn như thế nào không, có bao giờ mẹ hiểu nỗi vất vả khi để người khác nuôi tôi khôn lớn hay không? Càng nghĩ lòng tôi càng như muối xát.
Video đang HOT
Rồi hình ảnh của mẹ chăm sóc cho anh lại hiện lên trong đầu tôi. Những lúc tôi đến chơi nhìn mẹ tuy là mẹ kế nhưng luôn dịu dàng quan tâm, yêu thương anh làm tôi ghen tị vô cùng. Đôi khi trên đường về, tôi cảm thấy tủi thân vì mình mồ côi quá sớm. Lúc nào cũng phải tỏ ra mạnh mẽ trưởng thành để còn làm chỗ dựa cho hai người phụ nữ lớn tuổi nuôi nấng mình. Càng nghĩ tôi càng đau khổ, tại sao mẹ đẻ lại bỏ rơi con ruột của mình để rồi đem dành tình cảm cho con người khác.
Lòng tôi rối bời, đầu óc hoang mang chẳng còn biết suy nghĩ gì nữa. Tôi gọi điện cho người yêu nói là nội không khỏe nên tôi sẽ cùng nội về quê và xin phép nghỉ làm mấy ngày. Sợ anh sẽ tìm đến nên 3 chúng tôi vội vã ra xe và đi ngay. Ngồi trên xe rồi không ai nói với nhau lời nào. Ai nước mắt cũng như đang dâng đầy, chỉ cần nói tới có lẽ lại không kiềm được.
Suốt mấy ngày qua tôi buồn và đau đớn vô cùng, tôi không muốn liên lạc với anh nên tắt nguồn điện thoại. Tôi không muốn nghĩ đến điều gì hết. Tôi sợ khi phải đối diện với sự thật. Tôi phải nói với anh những gì đây, tôi làm sao có thể kể ra hết sự thật là mẹ kế của anh chính là mẹ đẻ của tôi, người đã từng bỏ rơi con của mình? Chắc hẳn bây giờ mẹ đã biết tôi là ai, rồi mẹ sẽ tìm đến tôi, khi đó tôi phải làm gì? Tôi hoang mang lắm, tôi phải làm gì vào lúc này bây giờ?
Theo tri thuc tre
Sững sờ khi mẹ người yêu hỏi: "Cháu đến xin làm giúp việc nhà cô à?"
"Cháu đến xin làm giúp việc nhà cô à? Nhà cháu ở đây hay ở quê?". Tôi sững sờ không nói được câu gì.
Tôi và Hải quen nhau qua sự giới thiệu của bạn bè. Cảm nhận của tôi về anh khi đó là một chàng trai hiền lành, thân thiện và cư xử rất đúng mực. Vài lần đi chơi với anh thì tôi cũng lờ mờ đoán ra được gia cảnh của Hải. N hà anh chắc bố mẹ cũng chỉ là những người lao động bình thường vì anh thường đi chiếc wave cũ, cũng chỉ đưa tôi đi ăn những món vỉa hè, uống trà đá.
So với người yêu thì tôi có điều kiện hơn hẳn vì bố mẹ tôi đều là công chức nhà nước, tôi lại là con một nên được chiều chuộng. Tuy nhiên từ khi yêu Hải, thấy anh bình dị chất phác nên tôi cũng không váy vóc là lượt như trước mà thường chỉ diện quần áo bình thường cho hợp với anh, để anh không thấy tự ti.
Yêu nhau đã gần 1 năm Hải vẫn chưa đưa tôi về ra mắt bố mẹ. Cũng có lần tôi thắc mắc thì anh bảo anh muốn chờ đợi thời gian thích hợp sẽ đưa tôi về, giờ sợ hơi sớm. Anh không muốn có chuyện không hay xảy ra làm ảnh hưởng tới tình yêu của hai người.
Cũng có lần tôi thắc mắc thì anh bảo anh muốn chờ đợi thời gian thích hợp sẽ đưa tôi về, giờ sợ hơi sớm. (Ảnh minh họa)
Lúc ấy thậm chí tôi đã nghĩ hay là Hải không xác định chuyện tình cảm thật với tôi vì anh cũng đã học năm cuối rồi. Nhà anh có thể không bằng nhà tôi nhưng mà anh vẫn có cái mác thành phố chắc nhiều cô theo, chứ tôi dù sao cũng chỉ là dân tỉnh lẻ. Tôi muốn biết rõ tình cảm của anh thế nào nên đã quyết tâm hỏi bằng được địa chỉ nhà Hải để đến. Tôi đã nghĩ, bố mẹ anh là những người lao động bình thường nên chắc chắn cũng thoải mái và quý người.
Vô tình tôi tìm được địa chỉ nhà anh từ chị lớp trưởng của anh, anh học trên tôi 2 khóa. Chị ấy có nói Hải chưa từng mời bạn bè về nhà bao giờ, sinh nhật thì toàn tổ chức ở căng tin trường nên cũng không ai biết gia cảnh thế nào.
Tôi phải nhờ xe ôm chỉ đường chứ tôi cũng không biết khu đó. Chỉ tới khi bác xe ôm chở đến đúng địa chỉ tôi có thì tôi khá bất ngờ trước căn biệt thự hoành tráng trước mặt. Tôi đã nghĩ mình nhầm, nhưng đây là địa chỉ chị ấy lấy từ hồ sơ của các bạn trong lớp, không thể nhầm được.
Lừng chừng một lúc tôi quyết định bấm chuông. Thật không ngờ người ra mở cửa lại chính là Hải.
- Nhà anh đây ư?
- Ừ, nhà anh đấy. Sao em tìm địa chỉ giỏi vậy? Em cứ vào nhà cho khỏi nắng đã rồi nói chuyện tiếp.
Hải dẫn tôi vào trong. Lúc đó cảm giác trong tôi khó tả lắm, tôi vẫn không thể ngờ được anh lại sống trong căn biệt thự sang trọng thế này. Nó khác xa một trời một vực những điều mà tôi vẫn nghĩ. Chúng tôi vừa bước vào phòng khách thì thấy một ngườiphụ nữ bước xuống từ cầu thang, có lẽ là mẹ anh. Tôi chưa kịp cất tiếng chào thì bà đã hỏi:
"Cháu đến xin làm giúp việc nhà cô à? Nhà cháu ở đây hay ở quê?". Tôi sững sờ không nói được câu gì. May mà Hải đã đỡ lời: "Mẹ ơi mẹ nhầm rồi, đây là Hoài bạn gái con mà con hay kể cho mẹ nghe đấy".
Mẹ Hải hơi biến sắc một chút rồi đi ra ngoài. Hôm đó tôi và Hải đã nói chuyện. Anh nói anh chưa đưa tôi về ra mắt cũng là bởi lý do sợ tôi biết gia cảnh anh rồi tôi sẽ không muốn tiếp tục với anh nữa. Với lại mẹ anh cũng là người hơi khó tính, anh cũng đang thuyết phục bà dần dần...
"Cháu đến xin làm giúp việc nhà cô à? Nhà cháu ở đây hay ở quê?" (Ảnh minh họa)
Trở về sau cái lần bất ngờ đến nhà người yêu tôi thực sự thấy buồn. Tôi biết gia cảnh anh và tôi không hề môn đăng hộ đối, mẹ anh lại như thế chắc chắn bà không chấp nhận tôi đâu. Tuy nhiên cô bạn cùng phòng lại động viên: "Hôm đó là bác ấy nhầm chứ không có ý gì đâu. Mày đừng có lo, ông Hải yêu mày là được, chắc chắc ông ấy sẽ thuyết phục được bố mẹ. Tương lai làm dâu nhà giàu là chắc rồi".
Thế nhưng bạn vừa dứt câu thì tôi nhận được cú điện thoại lạ. Bắt máy tôi mới biết thì ra đó là mẹ Hải:
- Cháu Hoài phải không?
- Vâng ạ.
- Bác là mẹ Hải đây. Bác muốn nói với cháu về chuyện của cháu và Hải. Bác thấy hai đứa không hợp đâu. Giúp việc bác cũng không muốn thuê người ở quê làm chứ đừng nói gì tới chuyện chấp nhận con dâu ở quê về sống trong nhà bác...
Tôi lặng người không nói được câu gì. Mẹ Hải cúp máy rồi mà tôi vẫn giữ máy trên tai, người thần thờ. Đứa bạn phải lay mạnh mấy cái tôi mới tỉnh: "Tao với Hải chắc thôi mày ạ. Làm dâu nhà giàu không sướng đâu".
Theo Một Thế Giới
Cả tháng nay, đêm nào mẹ người yêu cũng nhắn tin cầu xin tôi một việc Cả tháng nay, đêm nào mẹ Huy cũng nhắn tin cầu xin Huệ chuyện đó. Thực lòng cô không biết phải làm thế nào để mẹ Huy hiểu cho cô bây giờ. Thấy Huy là chàng trai tốt lại quan tâm chăm sóc cho mình thật lòng nên sau 5 tháng hẹn hò Huệ đồng ý yêu anh. Thời gian đầu, mỗi lần...