Năm tháng trên lưng mẹ
Con nhìn mẹ nhặt từng hạt cơm rơi vãi trên bàn cho vào miệng, bất giác chảy nước mắt. Mẹ đã đi qua những tháng năm vui buồn của một đời người và có lẽ sẽ chẳng còn nhiều thời gian với chúng con.
Thế nhưng, mỗi lời nói, cử chỉ của mẹ đều là lời dạy chúng con lẽ sống ở đời. Mẹ tằn tiện từ những ngày gian khó. Đến khi nhà đã khấm khá, đủ ăn đủ mặc, mẹ vẫn dạy chúng con không được hoang phí vì xung quanh mình còn rất nhiều người đói kém.
Bây giờ, khi đã gần 90 tuổi đời, 2 tay đã run run nhưng mẹ vẫn tự mình bưng chén, cầm đũa và từng miếng cơm chứ không cho chúng con giúp. Mỗi ngày tắm xong, niềm vui của mẹ là được tự giặt quần áo cho mình… Mẹ bảo chừng nào còn làm được thì mẹ sẽ tự làm, không muốn làm phiền con cháu vì chỉ khi làm việc, người ta mới thấy mình đáng sống, đáng có mặt trên cõi đời này. Mẹ đã dạy chúng con bằng chính cuộc đời của mình, một cuộc đời lương thiện, thanh cao.
Dẫu biết con người không ai thoát được quy luật của cuộc sống nhưng mỗi khi nghĩ về mẹ, dù vui hay buồn con cũng thấy lòng rưng rưng. Mẹ ơi, hôm qua ngồi xoa lưng cho mẹ, tay con như chạm vào những nhọc nhằn mà mẹ đã gánh nặng trên tấm lưng ấy.
Tấm lưng giờ chỉ còn da bọc xương nhưng ngày xưa đã từng cõng trên đó nắng hạn, mưa dầm; cõng cả 10 đứa con lớn nhỏ đi qua tuổi thơ nghèo khó. Tấm lưng ấy ngày xưa con thích tựa vào mỗi khi váng vất, khó ở trong người… Ngày xưa, tấm lưng ấy thật êm, thật ấm chứ không khô cứng, xương xẩu như bây giờ.
Video đang HOT
Con có cảm giác thời gian không chỉ lấy đi tuổi trẻ, sức khỏe mà còn cả thịt, xương của mẹ. Để bây giờ, con bất lực thấy mình không thể nào thực hiện được ước mong làm cho tấm lưng của mẹ bớt gầy gò hơn… Để bây giờ, nửa đêm thức giấc, con vẫn thảng thốt gọi mẹ như những ngày thơ dại khi nóng lạnh, nhức đầu… Mẹ ơi…
Theo VNE
Nhọc nhằn con đường đến lớp
Nhà ở sâu trong đồng, mỗi ngày đến lớp Trà My phải đi bộ hơn 5 cây số. Mùa này, sáng nào đến trường, hai ống quần của em cũng ướt đẫm sương. Đường đến lớp dẫu dài, băng qua nhiều đồng ruộng, nhưng dường như cũng ngắn lại trước quyết tâm theo đuổi con chữ của em và gia đình.
My luôn mơ ước có một chiếc xe đạp đến trường nhanh hơn để kịp giờ học
Nhịn đói, đi bộ đến lớp
Cảnh đi bộ của Trà My cũng như nhiều trẻ em ở huyện U Minh Hạ (Cà Mau) có nhà nằm sâu trong những cánh đồng, đã quá quen thuộc với mọi người.
Nhà có mỗi chiếc xe đạp nhưng phải ưu tiên cho ba mẹ đi làm thuê ngoài thị trấn nên chị em Trà My phải đi bộ đến trường. Hôm nào không ai thuê, nghỉ làm, ba sẽ đèo hai chị em đến lớp. Được ba chở đi học nhưng Trà My không thấy mừng vì "ngày nào ba chở đi học là ngày đó nhà không có tiền mua gạo". Mới học lớp 4, cái tuổi còn "ăn chưa no lo chưa tới" nhưng cô bé đã suy tư nhiều về cảnh nhà.
"Em đi bộ đi học mỗi ngày cũng được, chỉ mong ba mẹ có việc làm để mỗi sáng đi học bụng em không phải đói", Trà My hồn nhiên cho biết.
Bỏ học vì không có tiền đi đò
Hoàn cảnh của Trà My chúng ta cũng bắt gặp đâu đó ở nhiều vùng sâu khu vực đồng bằng sông Cửu Long, nhất là miệt thứ An Giang, Kiên Giang, các huyện vùng xa của Trà Vinh, Sóc Trăng... Ở những vùng này, đi đò theo hệ thống kênh rạch là chủ yếu, nếu men theo đường ruộng, phải đi bộ rất xa mới đến được lớp học. Ước tính bình quân từ nhà các em đến lớp khoảng 4 - 10 cây số, tiền đò mỗi tháng ít nhất cũng 200 - 300 ngàn đồng, xa hơn phải 400 - 500 ngàn đồng. Thu nhập bấp bênh từ việc làm thuê làm mướn của ba mẹ còn không đủ chi tiêu trong nhà lấy đâu ra trả tiền đò cho các em. Vì thế, nhiều em phải đành nghỉ học vì đi bộ quá xa. Theo thống kê, mỗi năm có khoảng 200.000 trẻ em bỏ học, trong đó thiếu phương tiện đến lớp như trường hợp của Trà My cũng là một trong nhiều nguyên nhân.
Ước mơ "hai bánh"
Những ngày cuối năm, thời tiết lạnh, sương rơi nhiều trên cỏ hai bên đường, Trà My và các bạn phải dùng bịch nylon bọc vào hai bàn chân cho đỡ lạnh và khỏi ướt.
"Em quen rồi", Trà My cười tươi khi có ai hỏi em lạnh không. "Tết này em không mơ có nhiều quà bánh đâu, chỉ cần 2 bánh là đủ rồi...", cô bé dí dỏm trả lời câu hỏi về ước mơ ngày Tết. Dẫu không nói ra nhưng ai cũng hiểu, "hai bánh" mà Trà My cũng như bao trẻ em vùng sâu khó khăn đang phải đi bộ mỗi ngày đến trường ao ước là chiếc xe đạp.
Trong thời buổi hiện nay, đối với nhiều người, khi xe máy, xe hơi và các thiết bị di động tăng đến chóng mặt về số lượng lẫn giá cả thì giá trị của những chiếc xe đạp chẳng là bao. Thế nhưng, đó lại là mong ước cháy bỏng của những trẻ em nghèo ham học, đang đối mặt với nguy cơ bỏ trường vì quãng đường quá dài đến lớp. Dẫu có bền gan vững chí nhưng đến khi những đôi chân dần kiệt sức, các em cũng khó lòng đi tiếp hành trình đến với con chữ... ( Nguyễn Minh)
Cùng chia sẻ và thực hiện ước mơ có chiếc xe đạp đến trường cho những trẻ em nghèo tại website www.tet.aiav.com.vn của AIA. Mỗi lượt xem, yêu thích, chia sẻ video, gửi thiệp điện tử, tải hình nền của bạn, AIA sẽ đóng góp 10.000 đồng vào Quỹ Yêu Thương để cùng nhau mang thật nhiều xe đạp cho các em học sinh vùng sâu, vùng xa trên khắp cả nước. Chương trình sẽ không dừng lại mà sẽ được phát triển hơn nữa trong suốt năm 2014 tại chương trình "Hành trình cuộc sống" của AIA Việt Nam.
Theo TNO
Nước mắt nhọc nhằn của học trò năm 2013 Các bạn học sinh vượt sông đến trường hay oằn mình trong bão lũ... là những hình ảnh xót xa năm qua. Gian nan đường đến trường Trong khi những học sinh vùng đồng bằng, thành phố đi học bằng xe đạp, xe máy, hay được bố mẹ đưa đón bằng xe hơi thì không ít những bạn học sinh cùng trang lứa...