Mùi hoa tràm vấn vương khoảng trời bé thơ
Mẹ nó chọn bán hai cây tràm để có đủ chi phí cho ba phẫu thuật. Ngày người ta mang máy cưa đến, hạ từng nhánh, ngày đó, nó không bao giờ quên được. Vì đó là cả một vùng ký ức, một tuổi thơ, một khoảng trời.
Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê mà quanh năm người dân trong thôn nó tất bật với ruộng lúa, vườn cam, rẫy điều. Ngày còn thơ ấu, mỗi buổi sáng nó theo mẹ ra ruộng, bên hông nó lúc nào cũng là một cái giỏ nhỏ được mẹ buộc chặt bằng sợi dây cối cũ kỹ đã ngả sang màu cháo lòng, mẹ đi phía trước nó lon ton đôi chân không dép, chạy theo sau, trên bờ mương nhỏ, xung quanh là cả một cánh đồng lúa xanh mướt khẽ rung dưới làn gió sáng. Chiều nào cũng vậy, sau khi trở về, cái giỏ nó cũng có những thứ khác nhau trong đó, khi thì vài con ốc bươu, lúc lại ít con cua đồng nhỏ, có cả con cá rô bị kẹp trong càng con cua, nó gọi đó là món canh chiều, và một thứ nữa trong chiếc giỏ nhỏ đó những ngày tháng Mười một này là chiếc hoa tràm vàng.
Ảnh minh họa: Châu Thanh Tuấn.
Nhà nó không khá giả, khoảng ruộng chỉ đủ trồng vài sào lúa, gặt lúa xong cả cánh đồng chỉ còn trơ lại gốc rạ và những bó rơm buộc gọn, đó là phần quà cho đàn bò nhà bà Hai đầu xóm. Nó khoái nhất những ngày cuối năm, vào khoảng đầu tháng Mười một, hai cây tràm cổ thụ trổ hoa rực rỡ, một cây mọc xiên quẹo trên bờ ruộng nhà nó, cây còn lại nằm trong khoảng sân đầy cát. Nó chẳng biết hai cái cây này được trồng từ bao giờ, chỉ nghe ba nó kể lại rằng, khi ông nội còn sống, chính tay ông đã trồng một cây trong sân, cây ngoài bờ ruộng thì mọc hoang dại, chắc do gió đưa hạt từ nhà ra đó. Vậy ngót ngét ra, cây tràm này lớn tuổi lắm rồi, có khi 30 tuổi hơn rồi còn gì nữa, hèn gì nó che mát cả khoảng sân, căn nhà, cả bờ ruộng ngoài kia, bà con trong xóm trưa nào cũng mang gà mênh cơm tụ lại dưới gốc tràm, vừa nghỉ mát vừa ăn bữa trưa.
Ảnh minh họa: Trường Sơn.
Vào những ngày cuối của năm, cây tràm trổ hoa rực rỡ, bắt đầu là những cái nụ cỡ chừng 2cm, cứng và xanh, rồi dần dần cái nụ đó dài ra bằng cây tăm, những bông hoa nhỏ li ti bu bám nhau đeo xung quanh, cái bông đó nó lớn dần và nhanh như thời gian của những ngày cuối năm vậy. Nó khoái nhất khi hoa tràm trổ rực một màu vàng, vàng cả cây, lấn át đi màu xanh của chiếc lá thon dài như con cá kèo quê nó. Cái mùi thơm vừa nồng vừa thanh mát tràn ngập cả khu nhà nó, tràn luôn ra khoảng ruộng ngoài kia, hơn nữa, những hôm trời gió, những bông nhỏ li ti rơi đầy sân, rơi cả trên mái tôn nhà nó, mẹ nó phải quét gom lại đổ ngoài con mương phía trước. Cây tràm rực rỡ hoa vàng, kiêu hãnh nở rực và tỏa hương cả một vùng thôn, để đến khi Đông về, nó rụng hết cả hoa và những quả xanh li ti như quả me non bắt đầu xuất hiện, báo hiệu cho sự sinh tồn tiếp diễn. Không biết từ bao giờ, nó yêu cây tràm như một phần trong nó, yêu cả màu xanh lá, vỏ nâu sần sùi những sọc dài, cả màu hoa vàng rực như nắng và cái mùi vừa nồng vừa thanh mát đó.
Ảnh minh họa: Internet.
Cả tháng nay rồi, ba nó cứ sụt sùi cái mũi kể cả trời có trở lạnh hay không, trạm xá đầu làng cũng đã đi hơn chục lần, thuốc mang về uống cũng không ít, bà Hai còn mang cả thứ lá bồ đề khô, cuộn lại đốt lên cho ba nó hít vào, bà gọi là xông mũi, nó chẳng biết vị đó thế nào, nhưng sau khi ba nó hít được mấy đợt, nước mũi hai bên vẫn chảy, mỗi ngày một nhiều hơn, chỉ cần cúi người xuống là nước lại chảy ra như chỉ chực chờ sẵn vậy. Mà phải chi chỉ chảy như vậy thôi, nó còn hành ba nó đau đầu, đau nhiều đến mức không nằm được trên chiếc giường tre mà ngủ, mỗi tối ba nó phải ngồi tựa trên cây cột gỗ sát vách. Chỉ tầm một tháng mà nó nhìn thấy xương quai xanh của ba nó hằng lên rõ rệt, ba nó ốm đi nhiều quá.
Chiều hôm đó, vừa tháo chiếc giỏ nhỏ trên hông xuống, nó thấy mẹ nó đã soạn sẵn một giỏ đồ, nhìn thoáng qua, nó thấy trong đó có vài bộ đồ của mẹ, chiếc quần tây sờn màu và vài cái áo sơ mi bạc của ba, bình thủy, gà mên cơm và một vài thứ gì đó mà nó không kịp để mắt tới. Mẹ bảo đưa ba lên Sài Gòn, vào bệnh viện lớn để khám và trị, gửi nó sang nhà bà Hai ở vài hôm. Chỉ như vậy, rồi mẹ đi, trong cái ký ức non nớt của nó, chỉ nhớ được rằng những ngày ở nhà bà Hai, nó chẳng muốn đi đâu, làm gì, cũng không ăn nhiều dù bà cho nó ăn rất ngon, lúc nào cũng chỉ hỏi một câu: “Khi nào mẹ con về?”
Ảnh minh họa: Internet.
Một tuần sau khi mẹ nó đi, rồi mẹ nó cũng về, nhưng không có ba. Bác sĩ bảo rằng ba nó bị viêm xoang cấp, rất nặng, trong xoang mũi có cả mủ và dịch, phải tiến hành mổ. Nó nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt mẹ nó, cả nhà chỉ có vài sào ruộng, lấy đâu ra tiền cho ba nó mổ và cả những chi phí đi lại, ăn ở trên cái Sài Gòn đắt đỏ đó. Cuối cùng, mẹ nó chọn bán hai cây tràm trước sân và trên bờ đê ruộng để có đủ chi phí cho ba nó phẫu thuật. Ngày người ta mang máy cưa đến, hạ từng nhánh, từng đoạn thân cây, ngày đó, nó không bao giờ quên được trên cả quãng đường đời sau này của nó vì đó là cả một vùng ký ức, một tuổi thơ, một khoảng trời trong nó.
Ba nó khỏe, lại trở về bên mọi thứ hằng ngày, mẹ nó gửi nó lên trên nhà bà con ở thị trấn học, nó rời xa cái thôn đó, xa cả những điều ngọt ngào bình dị, xa mùi hương tràm đó, bước những bước đi mới trên đường đời, con đường ai cũng phải trải qua và bước tiếp. Nó gói tất cả lại, cất thật kỹ, nó gọi đó là ký ức.
Theo hoahoctro.vn
Vì bình yên trong em là anh
Thói quen của không ít chúng ta bây giờ là những lúc rảnh lại online Facebook cập nhật tin tức nhưng rồi lướt qua rất nhiều điều được update đến thường xuyên, nhiều người chúng ta có chung một cảm nhận.
"Dường như newsfeed trôi quá nhanh, cuốn phăng mọ thứ cảm xúc, trăn trở xuống đáy vô tận của dòng timeline. Nổi lên rồi chìm nghỉm trong thoáng chốc, chẳng thứ gì có thể đọng lại".
Và rồi ta thấy nhạt, nỗi buồn, cái thở dài vẫn thốt ra đến thượt! Muốn trốn đi đâu đó tìm cảm giác bình yên và nụ cười an nhiên, muốn sống chậm lại một chút, tìm điều gì ấy đọng sâu trong tâm hồn. Nếu bạn đang chung dòng xúc cảm ấy, mời bạn bước vào không gian của tuần này. Những điều bình yên rất nhẹ, những cảm nhận về sự bình yên, 1 truyện ngắn êm đềm trong không gian phố cổ Hội An, những ngọn đèn lồng đỏ, những nụ hoa đăng trôi trên sông Hoài và một tình yêu đến một cách bất ngờ mà êm đềm như thế!
Lá thư trong tuần: Bình yên là...
Bình yên là lúc ngồi trên chuyến xe buýt trở về nhà, mở toan cửa sổ cho gió lùa vào người lạnh toát mà vẫn cảm thấy vui, lúc xe chạy ngang qua những cánh đồng trung du bất chợt nghe vọng lại ở đâu đấy một tiếng gà. Hay lúc đứng đợi ba trên bến xe, nhìn dòng người qua lại, thấy mình sao mà bé nhỏ, cuộc sống ngoài kia lắm những bộn bề lo toan.
Bình yên là một sáng sớm tinh sương mở mắt đã nghe thấy tiếng của những chú chim làm tổ trên mái nhà. Có một dạo, bạn bảo sẽ bắt tặng ta những chú sẻ non, ta vui mừng chờ đợi món quà từ đứa bạn thân cạnh nhà vậy mà chả thấy đâu. Trẻ con bao giờ cũng vậy, lời nói như gió bay.
Bình yên là những lần ngồi sau xe bạn, được bạn đèo qua từng góc phố thân thuộc, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, về những nơi đã đi qua, những người đã gặp gỡ hay những trò cười mà bạn muốn làm ta vui...
Bình yên là những lúc trở về nhà, nhìn thấy ngoại vẫn khỏe. Ngửi thấy mùi khói bếp, mùi của đất, của bùn, của rơm rạ sau mùa gặt, thấy lòng bình yên lạ. Phải chăng một phần hồn trong ta đã gắn bó với những thứ đó mà không thể nào dứt bỏ được?
Bình yên là một chiều ra ngõ, nhìn thấy lũ trẻ trong xóm tụm năm tụm ba chơi đá gà cỏ, cái trò chơi tuổi thơ không bao giờ ta quên được. Hay những ngày trời mưa xối xả, đám trẻ ấy cứ cởi trần tắm mưa. Cái gì về tuổi thơ cũng đẹp đẽ sáng trong cả. Có lẻ vì thế mà kí ức về nó đã chiếm hết cả vị trí giành cho kỉ niệm.
Bình yên là một mình lang thang phố vắng, ngửa mặt lên trời hít hà một hơi đầy vị của phố, lắng tai nghe nhịp thở cuộc sống. Bắt gặp một gánh hàng rong nơi góc phố, là những thứ thân thuộc mà ngày nào ta và bạn hay ăn. Ước mình bé lại như thuở xa xưa, vô tư, hồn nhiên, không suy nghĩ quá nhiều. Nhưng có chiếc vé nào cho chuyến hành trình về tuổi thơ đâu? Có chăng, cũng chỉ là cổ tích mà thôi.
Bình yên là trở vế nơi ấy, nhìn thấy anh vẫn ổn, vẫn sống tốt, chỉ cần có thế là đủ...
Bình yên là mỗi lần đi bộ trên con đường quê quen thuộc, qua những nơi mà thuở ấy những đứa trẻ vẫn hay lui tới, ngày ngày chạy trên con đê thả diều, cảm nhận cuộc sống như một câu chuyện cổ tích thật đẹp mà ngoại thường kể. Trở về bao giờ cũng thế. Thấy lòng mình yên, tim thôi không còn thổn thức, chân có thể đứng vững, thấy mình hồn nhiên như một đứa trẻ. Bạn bảo ta ngây ngô, suy nghĩ trẻ con. Ta cũng muốn mình như thế nhưng bạn không biết rằng ta đã sống như thế nào để chống chọi với cuộc sống ngoài kia.
Bình yên là một ngày ta nhận ra có người vẫn đứng đợi ta trên phố. Ta ngây người, nghe tim rung rinh lỗi một nhịp. Thấy hoa nở trên mái phố trắng cả một khoảng trời. Và như thế đó, ta biết mình không thể quên...
Là bình yên...
Gửi từ Thu Hiền
Truyên ngắn: Bình yên trong em là anh!
Bốn năm trước, tôi gặp Phan khi đang thơ thẩn ngắm những mái nhà cổ gối mình nằm dài lên nhau trong ánh hoàng hôn mỏng manh rời rạc. Cậu trai lạ mặt đột ngột kéo tay tôi chạy qua những ngõ hẻm nhỏ xíu đi không vừa lối hai người; luồn lách qua dòng du khách nườm nượp đổ về ngắm phố cổ lúc lên đèn, rồi dừng lại trước một phòng tranh nhỏ khuất sau những bụi hoa giấy trắng muốt lúp xúp che rợp lối đi. Phan thả tay tôi, quay lại cười:
- Không sợ sao? thường thì ai rơi vào tình huống vừa rồi cũng sẽ hét ầm lên đấy!
Tôi không nói. Tính khí bất thường dường như đã rèn luyện nên sự lì lợm hiếm thấy ở một đứa con gái đất võ. Phan nhún vai:
- Con gái mà, cười nhiều sẽ xinh hơn!
Phan miết tay vào cạnh những khung tranh, kéo ngón tay chạy dài theo đường gấp khúc của bức tranh rồi lưu luyến ve vuốt như đang giữ thứ trân bảo quý giá. Phan nói về những bức tranh với niềm say mê và cảm hứng bất tận như thể một người tìm được lẽ sống cuộc đời mình. Những mảng màu được pha trộn tài hoa ra sao, về dụng ý của họa sĩ khi để vành mắt người phụ nữ trong bức tranh màu vàng, còn đôi mắt lại màu đen; về chuyện khung tranh cần bảo quản tránh ánh nắng và đèn flash khi chụp ảnh ra sao.
Phan kể chuyện về những cây cọ vẽ đủ kiểu dáng, kích cỡ và chiếc khăn trừ nhem nhuốc màu của dân phóng bút. Tôi cứ đứng yên lặng nghe Phan nói về những bức vẽ phối màu lộn xộn mà mãi chẳng thể hình dung nổi nó đẹp ở chỗ nào. Phan hỏi tôi về những bụi hoa giấy đầu ngõ hai đứa vừa chạy qua lúc nãy. Tôi nhìn ra hàng hiên rợp mát, bóng hoa giấy treo rủ mình la đà trước lối vào, vẻ yên bình và lặng lẽ nơi con ngõ vắng người qua lại càng tăng thêm vẻ hiu quạnh. Dưới sàn, từng cánh hoa tím mỏng rơi xiên, lăn vào góc tường im lìm. Tôi nói tôi không thích hoa giấy, vì đó là loài hoa xấu nhất mà tôi từng biết. Không hương, màu sắc nhạt nhẽo.
Phan cười: "Người Hội An trồng hoa giấy là chủ yếu. Thứ hoa dễ sống trong khí hậu nhiệt đới nóng ẩm khó khăn như miền Trung. Chẳng biết tại sao, nhưng dường như chỉ ở nơi đây, hoa giấy mới có được vẻ riêng thanh khiết nhất. Hội An mà thiếu hoa giấy sẽ vắng đi vẻ cô tịch, trầm mặc."
Chúng tôi bước bên nhau qua những con phố dài có cánh hoa bay. Không tên tuổi, không quen biết. Ở nơi xa lạ, giữa những người xa lạ, bất ngờ nắm được cảm giác thân quen nhường vậy. Bức tường loang lổ màu vàng cũ kĩ từ thuở xa xưa, hàng cột kèo đen bóng nước sơn pha mùi vị thăng trầm của năm tháng.
Phố lên đèn, đỏ rực.
Tôi nói với Phan về sở thích kì lạ của mình. Một mình đi qua nhiều miền đất, chỉ một mình chẳng với kế hoạch, dự định gì cả. Tôi nói về những cơn mơ hoang dại có bóng dáng đèn lồng đỏ ối bay lượn trên không trung. Về sự đam mê không lí do với việc ngồi lì cả ngày chỉ để ngắm đèn lồng đung đưa trong gió. Tôi thích đèn lồng, thích việc nhìn tua rua dưới đáy đèn lao xao lay động mỗi khi có cơn gió thoảng qua.
Khoảnh khắc ám ảnh.
Phan dẫn tôi vào rạp chiếu phim và chọn hai vé cho " đèn lồng đỏ treo cao cao". những chiếc đèn lồng tượng trưng cho hy vọng, khát vọng hạnh phúc của những người phụ nữ nhỏ bé trong xã hội phong kiến. Khát vọng ấy mỏng manh đến mức chỉ đi sai một bước sẽ vĩnh viễn không biết đến ngày mai, như chính những chiếc đèn lồng treo trên hàng hiên bị phủ vải đen lại nếu chủ nhân chúng thất sủng. Tối tăm không lối thoát.Tôi thiếp đi trong màu đỏ chập chờn mông lung sương khói đầy dư vị của mảnh đất Tùng Liên đang đứng ngẩn ngơ.
Phan nói những người hoài cổ sẽ rất mâu thuẫn trong cuộc sống, bởi trong sâu thẳm luôn vô thức tìm kiếm sự yên bình, tĩnh lặng nhưng thực tế lại dấn thân vào những nơi ồn ào đô hội. Phan hỏi nếu được lựa chọn, tôi có chọn Hội An làm nơi dừng chân không? Tôi lắc đầu. Hội An có những thứ tôi thích, đèn lồng, sự yên bình, đẹp và buồn. Để chọn làm nơi tạm nghỉ tìm kiếm sự an yên thì được, nhưng nếu để sống cả đời ở đây, chắc chắn sẽ không phải lựa chọn sáng suốt. Phan nheo mắt: "Tại sao?". Tôi im lặng. Có thể bởi sự yên tĩnh quá mức đôi khi làm người ta cảm giác không được an toàn. Cũng có thể, tôi không có cảm tình nổi với sự thương mại hóa đang ngấm ngầm diễn ra trên những chái nhà rêu phong đổ đầy mái ngói bạc phếch nắng mưa.
Phan kể rằng những ngày 15 âm hàng tháng, người Hội An thả hoa đăng trôi trên sông như niềm tin cầu nguyện yên bình, may mắn cho gia đình. Hội An có đèn lồng, đỏ và đẹp nhất khi vào đêm. Đèn lồng được coi như Hồn Phố của nơi đây. Ban ngày nép mình dưới giàn hoa thoảng đưa lay động, ban đêm hút hồn du khách bằng vẻ đẹp lung linh huyền ảo bất ngờ. Chuyện kể rằng những chiếc đèn lồng nắm giữ một phần tâm linh trong mỗi căn nhà. Gia chủ quý chúng đến mức nếu có bị hư hỏng cũng không nỡ mang vứt bỏ, mà gói gém cất lại trong hộp chứa như tấm lòng tri ân, trân trọng với người bạn lâu năm đã chung sống cùng dưới một mái nhà.
Mãi về sau tôi mới biết Phan không thể nhìn thấy. Phan vẽ tranh rất giỏi nhưng sau khi bị vôi hóa đồng tử mắt, đã chẳng bao giờ còn cầm nổi cọ vẽ. Tôi hỏi Phan sao có thể chạy nhanh như vậy mà không va vào người đi đường. Phan cười, nụ cười bí hiểm sâu xa của người con phố Hội: "Sinh ra và lớn lên tại đây, Hội An là tình yêu của Phan. Có nhắm mắt đi hàng trăm lần vẫn có thể nhận biết từng dãy phố, từng con đường. Hội An thân quen như môt phần thân thể. Hội An nhỏ lắm, chẳng bao giờ sợ lầm lạc không tìm ra đường".
Phan mất liên lạc sau khi tôi về lại Sài Gòn. Có lẽ tôi sẽ chỉ nhớ về Phan như một người bạn đặc biệt; một người bạn mới quen mà lạ thay, lại thấu hiểu sâu xa tất cả những tâm sự nhỏ nhặt nhất trong tôi. Kể cả việc biết rằng chuyến đi xa của tôi thực chất chỉ để an ủi nỗi đau từ mối tình đơn phương với cậu bạn cùng khóa. Nhưng kì lạ thay, mỗi nơi tôi đi qua đều gợi nhắc hình ảnh chàng trai 25 tuổi mê mải cùng những bức tranh dưới giàn hoa giấy úa sắc.
Nhiều năm sau, khi quá mệt mỏi với những biến động chán chường của cuộc sống. Không hiểu sao tôi lại chọn Hội An là điểm đến trú ngụ cho linh hồn mình. Đến lúc ấy, tôi mới thực sự hiểu những gì Phan nói. Người hoài cổ thường sống rất mâu thuẫn. Những kẻ cô đơn sống với nỗi hoài niệm luôn vô thức tìm đến những gì thuộc về quá khứ, tâm khảm muốn được trú ngụ trong sự yên bình tĩnh lặng. Thế nhưng chính mình lại tìm đến cuộc sống náo nhiệt nơi thị thành để trốn tránh phần cảm thức cô đơn dịu lắng ấy. Có lẽ chỉ khi hòa mình vào guồng xoay hối hả bên những tòa nhà chọc trời, người ta mới có thể làm dịu đi phần nào, hay giả là quên đi cái khắc khoải mong manh yếu mềm của tâm trạng.
Ngày trở lại, Hội An đón tôi bằng cơn mưa tầm tã không thấy nổi ánh mặt trời, bong bóng mưa phập phồng trở mình dưới dòng nước tí tách rơi xuống từ hiên nhà.
Hội An nhỏ bé, đơn giản, bình dị.
Tôi ở lì suốt mấy ngày dõi theo những hạt mưa rơi phả vào làm màu của những bức tường càng thêm vàng ố, đằm thắm lạ thường. Mưa ở Hội An không buồn, chỉ thấm vào lòng người cảm giác xao xác khi dãy lồng đèn chao đảo rung lắc dữ dội, ướt mèm trong cơn mưa và những giàn hoa giấy lấp lửng buồn thương trước mái hiên buông rủ.
Chắc chẳng ở nơi nào mà hoa giấy lại đẹp như ở Hội An. Dường như đã có ai nói như vậy, rất lâu về trước.
Hội An giờ không chỉ có hoa giấy; sử quân tử và chuông leo cũng đã thấp thoáng trên từng mái ngói phong sương. Những con hẻm cũng dài hơn, xa hơn. Hẻm ở Hội An hun hút, thẳng, chỉ vừa lối đi một người; không ngoằn ngoèo đâm ngang xẻ dọc như hẻm ở Sài Gòn. Hoa leo đầy trên những bức tường quét sơn vàng hoài cổ.
Bây giờ, không cần đợi đến ngày rằm mới được ngắm hoa đăng trên sông Hoài nữa, chập choạng tối là đã thấy người ôm từng rổ bán đầy trên cầu. Mua vài chiếc, thả xuống nghe nước vỗ lòng mình xao xuyến, nhìn đèn hoa trôi đi ấp ủ bao điều nguyện ước. Nước sông Hoài đen hơn, không còn xanh như ngày xưa. Hội An vẫn yên bình như người thiếu nữ trầm mặc tỉ mẩn chuốt từng nan tre đan chiếc đèn nhỏ trên tay, chỉ khác, vẻ lặng lẽ năm xưa đã phai phôi đi ít nhiều. Bác chủ cũ thở dài vuốt vuốt chiếc cột gỗ đen bóng chạm trổ hoa văn siêu kĩ: "Giờ nhà mới cũng bắt làm theo kiểu cổ, nhà cổ, nhà không cổ cứ lộn tùng phèo cả lên, chẳng còn mấy cái nhà cổ thật đâu con ạ!".
Tôi thần người nghĩ về một Sài Thành phồn hoa náo nhiệt, về một Hội An giấu mình buồn bã dưới vẻ nườm nượp du khách đổ về. Dẫu có trốn đi đến đâu cũng chẳng thể thoát nổi nhịp sống thương mại hóa đang len lỏi trong từng mét vuông khí thở. Dường như những chuyện gần đây xảy ra ngày càng tệ hại, tôi có cảm tưởng mọi cánh cửa như đang đóng sập lại trước mắt. Công việc, tình yêu, bạn bè và những mối quan hệ khác. Bỗng dưng cảm thấy lạc lõng lạ thường.
Buổi triển lãm tranh lớn nhất khu vực miền Trung dường như cuốn tôi vào công việc chuẩn bị bận rộn náo nhiệt. Mọi chuyện diễn ra trôi chảy cho đến khi tôi đứng trước 30 bức tranh sơn dầu về Phố cổ. Một Hội An rất mực gần gũi, hiền hòa dưới nét vẽ bình dị. Một Hội An với nếp ngói vảy cá rêu phong lặng lẽ buông mình bên những dãy tường vàng ố xô nghiêng. Một Hội An đằm thắm dưới mành trúc lưng chừng che khuất bụi hoa giấy trắng... thân quen đến từng hạt bụi. Không hiểu sao tôi lại có suy nghĩ rằng chúng nhất định có liên quan đến Phan, và tự hỏi không biết giờ này Phan ra sao? Tôi mỉm cười tự an ủi mình rằng, nếu đó là tác phẩm của Phan, ít nhất, hiện tại Phan vẫn đang rất yên bình.
Đêm ấy, tôi nhận được một món quà. Đó là những nụ hoa giấy khô kèm tấm ảnh chụp từ phía sau lưng khi tôi đang mỉm cười ngắm những bức tranh về Hội An sáng nay. Mặt sau ghi mấy chữ: "Tôi cố tình đánh mất liên lạc nhưng không tài nào đánh mất em được. Có những nơi chỉ nên đi một mình. Có những khoảnh khắc chỉ nên đơn lẻ côi cút để cảm nhận rõ lòng mình không chỉ có trống vắng. Hội An thích hợp để đi một mình, nhất là vào lúc sáng sớm. Nhưng Sài Gòn không như thế. Em có sẵn lòng để tôi giúp em tìm bình yên ở nơi đây không?"
Tôi mỉm cười.
Bạn thấy đấy. Cuộc sống luôn có những phép màu kì lạ. Tấm chăn mang tên hạnh phúc mà mỗi người chúng ta cố gắng đi tìm trong cuộc đời mình có khi sẽ bất ngờ bắt gặp ở một nơi nào đó, tại một khoảnh khắc nào đó. Mà thực chất, có đôi lúc nó vẫn luôn hiển hiện quanh bạn, điều quan trọng là bạn có nhận ra chúng hay không mà thôi. Phù hợp hay không phù hợp chẳng phải chỉ cần một bờ vai vững chắc, một vòng ôm tròn đầy, một nụ cười sẻ chia thôi sao?
Sẽ không ai phải co cụm để quấn tấm chăn vừa thân mình vì tôi tin, sẽ luôn có một người sẵn sàng nhường phần chăn cho bạn, bao bọc bạn trong tình yêu ấm áp của người ấy. Chúng ta luôn có chỗ trong hạnh phúc vì hạnh phúc của mỗi người luôn có những định mức khác nhau. Hạnh phúc là sự kiếm tìm và theo đuổi, nếu đủ bền bỉ và chút nào đấy may mắn, cuối cùng bạn rồi cũng sẽ bắt được nó.
Theo blogradio.vn
Để anh đưa em vào phố thu Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Có lẽ, khi yêu một ai đó, chúng ta thường yêu tất cả mọi thứ xung quanh của người ấy, huống hồ thành phố này là nơi ta hò hẹn, là nơi ta run run đón nhận nụ hôn đầu đời và những...
![Tranh cãi clip 2 nhân viên môi trường vào tận nhà "xin" tiền lì xì đầu năm: Thái độ gia chủ gây xôn xao](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/1/tranh-cai-clip-2-nhan-vien-moi-truong-vao-tan-nha-xin-tien-li-xi-dau-nam-thai-do-gia-chu-gay-xon-xao-600x432-7e7-7371012-250x180.webp)
![Bé trai khóc thét khi rơi thẳng từ mái nhà xuống đất: Đoạn camera khiến gia chủ run rẩy](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/2/be-trai-khoc-thet-khi-roi-thang-tu-mai-nha-xuong-dat-doan-camera-khien-gia-chu-run-ray-600x432-0f3-7373137-250x180.webp)
![Người mẹ run rẩy, gào thét khi thấy con sốt cao, co giật vì cúm A: Lời cảnh báo sức khỏe trước tình hình dịch cúm](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/nguoi-me-run-ray-gao-thet-khi-thay-con-sot-cao-co-giat-vi-cum-a-loi-canh-bao-suc-khoe-truoc-tinh-hinh-dich-cum-600x432-834-7373643-250x180.webp)
![Clip em bé thất thần khi nộp tiền lì xì cho mẹ khiến dân mạng cười lăn](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/1/clip-em-be-that-than-khi-nop-tien-li-xi-cho-me-khien-dan-mang-cuoi-lan-600x432-b13-7371080-250x180.webp)
![Bất lực nhìn bóng mẹ rời xa, tiếng khóc xé lòng trong đêm cùng câu nói của bé gái khiến ai cũng nhói lòng](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/2/bat-luc-nhin-bong-me-roi-xa-tieng-khoc-xe-long-trong-dem-cung-cau-noi-cua-be-gai-khien-ai-cung-nhoi-long-600x432-9a0-7372058-250x180.webp)
![Cậu bé vùng vằng, chê ít thế và đập bao lì xì xuống ghế khi được mừng tuổi](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/1/cau-be-vung-vang-che-it-the-va-dap-bao-li-xi-xuong-ghe-khi-duoc-mung-tuoi-600x432-ad7-7370308-250x180.webp)
![Đoạn video vỏn vẹn 20 giây từ camera của một gia đình lúc 4 giờ sáng khiến ai cũng phải bật khóc: Nhân vật chính lại là người không hề xuất hiện](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/2/doan-video-von-ven-20-giay-tu-camera-cua-mot-gia-dinh-luc-4-gio-sang-khien-ai-cung-phai-bat-khoc-nhan-vat-chinh-lai-la-nguoi-kho-600x432-8f2-7372178-250x180.webp)
![1 nhân vật nổi tiếng đang livestream thì người yêu nhờ lấy khăn tắm, sợ lộ bí mật nên ra tín hiệu ngay: 12s ngượng ngùng thấy rõ](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/2/1-nhan-vat-noi-tieng-dang-livestream-thi-nguoi-yeu-nho-lay-khan-tam-so-lo-bi-mat-nen-ra-tin-hieu-ngay-12s-nguong-ngung-thay-ro-600x432-22f-7372306-250x180.webp)
![Thấy con dâu đi làm xa vừa về đến cổng, mẹ chồng có phản ứng khiến ai cũng "đứng hình"](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/1/thay-con-dau-di-lam-xa-vua-ve-den-cong-me-chong-co-phan-ung-khien-ai-cung-dung-hinh-600x432-676-7371048-250x180.webp)
![Clip: Khoảnh khắc "đứng tim" khi xe khách bất ngờ lấn làn suýt lao thẳng vào xe con ở Nam Định, chỉ còn 1 giây là gây thảm hoạ](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/2/doan-clip-25-giay-ghi-lai-canh-ba-dang-say-toc-cho-chau-gai-thi-su-co-dang-so-xay-ra-600x432-857-7372803-250x180.webp)
Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất
![Con gái lén lấy trộm tiền lì xì mua Baby Three bị mẹ phát hiện, bà nội xen vào khiến cả nhà rơi vào "thảm kịch"](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/con-gai-len-lay-trom-tien-li-xi-mua-baby-three-bi-me-phat-hien-ba-noi-xen-vao-khien-ca-nha-roi-vao-tham-kich-600x432-0e3-7373904-250x180.webp)
Con gái lén lấy trộm tiền lì xì mua Baby Three bị mẹ phát hiện, bà nội xen vào khiến cả nhà rơi vào "thảm kịch"
![Con dâu nổi tiếng keo kiệt bỗng tặng bố chồng cả căn nhà khang trang, mở cửa vào mà chúng tôi sửng sốt với tấm ảnh trên tường](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/con-dau-noi-tieng-keo-kiet-bong-tang-bo-chong-ca-can-nha-khang-trang-mo-cua-vao-ma-chung-toi-sung-sot-voi-tam-anh-tren-tuong-600x432-1df-7373899-250x180.webp)
Con dâu nổi tiếng keo kiệt bỗng tặng bố chồng cả căn nhà khang trang, mở cửa vào mà chúng tôi sửng sốt với tấm ảnh trên tường
![Ly hôn vợ để ở với nhân tình, người đàn ông chết lặng phát hiện bí mật](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/ly-hon-vo-de-o-voi-nhan-tinh-nguoi-dan-ong-chet-lang-phat-hien-bi-mat-600x432-6c6-7373892-250x180.webp)
Ly hôn vợ để ở với nhân tình, người đàn ông chết lặng phát hiện bí mật
![Nợ chồng chất nhưng vợ cứ lướt tiktok là đặt hàng online](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/no-chong-chat-nhung-vo-cu-luot-tiktok-la-dat-hang-online-600x432-49d-7373649-250x180.webp)
Nợ chồng chất nhưng vợ cứ lướt tiktok là đặt hàng online
![Chị tôi mua kim cương tặng chồng ngày vía Thần tài, đang đi với mẹ chồng thì phát hiện anh sắp lấy người khác](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/chi-toi-mua-kim-cuong-tang-chong-ngay-via-than-tai-dang-di-voi-me-chong-thi-phat-hien-anh-sap-lay-nguoi-khac-600x432-ffb-7373632-250x180.webp)
Chị tôi mua kim cương tặng chồng ngày vía Thần tài, đang đi với mẹ chồng thì phát hiện anh sắp lấy người khác
![Tôi "trúng đậm" nhờ chăm chỉ mua vàng vào ngày vía Thần Tài](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/toi-trung-dam-nho-cham-chi-mua-vang-vao-ngay-via-than-tai-600x432-4a8-7373630-250x180.webp)
Tôi "trúng đậm" nhờ chăm chỉ mua vàng vào ngày vía Thần Tài
![Nợ nần đến hơn 600 triệu nhưng vợ vẫn bắt tôi đi vay 100 triệu để mua vàng ngày vía Thần tài](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/tu-cho-ngua-ngay-neu-khong-lan-lan-toi-thanh-tai-xe-mau-muc-sau-1-thang-600x432-90b-7373627-250x180.webp)
Nợ nần đến hơn 600 triệu nhưng vợ vẫn bắt tôi đi vay 100 triệu để mua vàng ngày vía Thần tài
![Chị dâu kéo cả họ lên "ăn vạ" nhà chồng rồi để lại chiếc phong bì đáp lễ, vừa mở ra xem mẹ tôi phải đi cấp cứu](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/chi-dau-keo-ca-ho-len-an-va-nha-chong-roi-de-lai-chiec-phong-bi-dap-le-vua-mo-ra-xem-me-toi-phai-di-cap-cuu-600x432-adc-7373623-250x180.webp)
Chị dâu kéo cả họ lên "ăn vạ" nhà chồng rồi để lại chiếc phong bì đáp lễ, vừa mở ra xem mẹ tôi phải đi cấp cứu
![9 năm tìm chồng cho con gái, lòng tôi quặn đau khi nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của các con vào lúc nửa đêm](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/nga-quy-khi-phat-hien-chong-ngoai-tinh-voi-nguoi-dan-ong-da-co-gia-dinh-600x432-170-7373619-250x180.webp)
9 năm tìm chồng cho con gái, lòng tôi quặn đau khi nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của các con vào lúc nửa đêm
![Chị chồng đến nhà chơi Tết, hành động của chị ta và thái độ của chồng khiến tôi sốc không nói nên lời](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/chi-chong-den-nha-choi-tet-hanh-dong-cua-chi-ta-va-thai-do-cua-chong-khien-toi-soc-khong-noi-nen-loi-600x432-fec-7373615-250x180.webp)
Chị chồng đến nhà chơi Tết, hành động của chị ta và thái độ của chồng khiến tôi sốc không nói nên lời
![Biết con dâu bị dị ứng hải sản nhưng mẹ chồng tôi luôn cố tình nấu toàn đồ biển mỗi lần con cháu đến chơi](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/biet-con-dau-bi-di-ung-hai-san-nhung-me-chong-toi-luon-co-tinh-nau-toan-do-bien-moi-lan-con-chau-den-choi-600x432-055-7373181-250x180.webp)
Biết con dâu bị dị ứng hải sản nhưng mẹ chồng tôi luôn cố tình nấu toàn đồ biển mỗi lần con cháu đến chơi
![Áp lực không dám sinh thêm con khi sống ở thành phố](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/ap-luc-khong-dam-sinh-them-con-khi-song-o-thanh-pho-600x432-bcf-7373177-250x180.webp)
Áp lực không dám sinh thêm con khi sống ở thành phố
Có thể bạn quan tâm
![NewJeans chính thức đổi tên, vỏn vẹn đúng 3 chữ cái, sắp có sân khấu đầu tiên](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/newjeans-chinh-thuc-doi-ten-von-ven-dung-3-chu-cai-sap-co-san-khau-dau-tien-600x432-517-7374153-250x180.webp)
NewJeans chính thức đổi tên, vỏn vẹn đúng 3 chữ cái, sắp có sân khấu đầu tiên
Sao châu á
11:30:27 08/02/2025![Bậc thầy phong thủy tiết lộ: Nhà ở có 6 điềm lành này gia đình càng giàu, con cháu 3 đời phú quý](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/tai-sao-mam-cung-via-than-tai-cua-nguoi-mien-nam-luon-co-ca-loc-nuong-600x432-648-7374161-250x180.webp)
Bậc thầy phong thủy tiết lộ: Nhà ở có 6 điềm lành này gia đình càng giàu, con cháu 3 đời phú quý
Trắc nghiệm
11:11:19 08/02/2025![Bức ảnh 400 nghìn lượt thích "vạch trần" bí mật của Sơn Tùng - Hải Tú](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/buc-anh-400-nghin-luot-thich-vach-tran-bi-mat-cua-son-tung-hai-tu-600x432-188-7374162-250x180.webp)
Bức ảnh 400 nghìn lượt thích "vạch trần" bí mật của Sơn Tùng - Hải Tú
Sao việt
11:08:08 08/02/2025![Cháu trai gia tộc giàu có bậc nhất Việt Nam 'đưa cả mùa xuân vào nhà', một chi tiết khiến cộng đồng 'choáng váng'](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/chau-trai-gia-toc-giau-co-bac-nhat-viet-nam-dua-ca-mua-xuan-vao-nha-mot-chi-tiet-khien-cong-dong-choang-vang-600x432-6b7-7374143-250x180.webp)
Cháu trai gia tộc giàu có bậc nhất Việt Nam 'đưa cả mùa xuân vào nhà', một chi tiết khiến cộng đồng 'choáng váng'
Sáng tạo
10:51:22 08/02/2025![Doãn Hải My vào vai "vợ đảm" chăm nhà Văn Hậu, hình ảnh phản chiếu qua tivi tiết lộ thái độ của mẹ chồng](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/vo-quang-hai-phan-ung-bat-ngo-khi-duoc-du-doan-mang-bau-lan-2-600x432-337-7374139-250x180.webp)
Doãn Hải My vào vai "vợ đảm" chăm nhà Văn Hậu, hình ảnh phản chiếu qua tivi tiết lộ thái độ của mẹ chồng
Sao thể thao
10:43:35 08/02/2025![Người đàn ông bất ngờ nhận được mảnh giấy ghi "Bố là người bố tệ nhất thế giới" từ con trai 5 tuổi: 10 phút sau, mọi thứ thay đổi](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/nguoi-dan-ong-bat-ngo-nhan-duoc-manh-giay-ghi-bo-la-nguoi-bo-te-nhat-the-gioi-tu-con-trai-5-tuoi-10-phut-sau-moi-thu-thay-doi-600x432-207-7373799-250x180.webp)
Người đàn ông bất ngờ nhận được mảnh giấy ghi "Bố là người bố tệ nhất thế giới" từ con trai 5 tuổi: 10 phút sau, mọi thứ thay đổi
Lạ vui
10:33:41 08/02/2025![Loại quả đầy lông nhưng được ví như 'vị thuốc mùa xuân', ở Việt Nam có cực nhiều](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/loai-qua-day-long-nhung-duoc-vi-nhu-vi-thuoc-mua-xuan-o-viet-nam-co-cuc-nhieu-600x432-d24-7374126-250x180.webp)
Loại quả đầy lông nhưng được ví như 'vị thuốc mùa xuân', ở Việt Nam có cực nhiều
Sức khỏe
10:33:14 08/02/2025![Lộ diện loài họ hàng chưa từng biết của con người](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/lo-dien-loai-ho-hang-chua-tung-biet-cua-con-nguoi-600x432-95d-7373784-250x180.webp)
Lộ diện loài họ hàng chưa từng biết của con người
Mọt game
10:32:11 08/02/2025![Nhan sắc gây sốc của Jisoo (BLACKPINK)](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/nhan-sac-gay-soc-cua-jisoo-blackpink-600x432-696-7374127-250x180.webp)
Nhan sắc gây sốc của Jisoo (BLACKPINK)
Phim châu á
10:30:33 08/02/2025![Đức Phúc tung tin "chấn động": Ra mắt nhóm nhạc Anh Trai Say Hi](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/duc-phuc-tung-tin-chan-dong-ra-mat-nhom-nhac-anh-trai-say-hi-600x432-944-7374121-250x180.webp)
Đức Phúc tung tin "chấn động": Ra mắt nhóm nhạc Anh Trai Say Hi
Nhạc việt
10:24:23 08/02/2025![Khánh An được Quang Lê khuyên đi hát đôi với Trung Quang sau 'Solo cùng bolero'](https://t.vietgiaitri.com/2025/2/3/khanh-an-duoc-quang-le-khuyen-di-hat-doi-voi-trung-quang-sau-solo-cung-bolero-600x432-c55-7374107-250x180.webp)