Mới cấp 1 đã phấn son lòe loẹt đi học, cô giáo gọi điện mời phụ huynh tới làm việc nhưng khi đụng mặt người phụ nữ đó thì òa khóc bỏ chạy vì…
Khi mới sinh ra Loan cũng có khuôn mặt tròn trĩnh rất đẹp giống như bao đứa trẻ khác. Nhưng rồi năm Loan 6 tuổi thì bất ngờ thấy đau ở mặt, bố mẹ cho đứa con gái tới khám bác sĩ nói có khối u ở mặt nhưng là u lành. Nghe bác sĩ nói vậy thì bố mẹ Loan cũng mừng lắm, đưa con gái về nhà chờ một thời gian sau có tiền sẽ đi phẫu thuật.
Ông bà chỉ làm ruộng cũng đâu có nhiều tiền đưa con đi khám thêm chỗ nọ chỗ kia. Nhưng rồi 1 năm sau đó thì sự việc diễn ra vô cùng kinh hoàng. Khuôn mặt của Loan cứ thế sưng phồng lên, bố mẹ cô lại đưa tới bác sĩ gần nhà tiêm thuốc. Tiêm vài mũi nó xẹp xuống rồi lại sưng phòng. Để tới khi khối u sưng che hết cả nửa khuôn mặt Loan thì bố mẹ cô mới vội vàng đưa con gái lên thành phố gặp bác sĩ.
Bác sĩ nói Loan cần phải phẫu thuật không thì nguy kịch tới tính mạng. Lúc này bố mẹ Loan cũng không biết xoay đâu ra tiền với một 1 khoản chi phí lớn như thế. Ông bà đã định đưa con gái về nhà nhưng rồi may mắn làm sao 1 người bác họ của Loan đã đứng ra lo chi phí cho cuộc phẫu thuật đó. Loan trở về nhà thoát chết nhưng khuôn mặt của cô thì mãi mãi bị biến dạng. Loan không dám ra ngoài đường, suốt ngày quanh quẩn ở nhà vì ra tới ngoài là bị mọi người nhòm ngó, trẻ con trêu chọc.
Ảnh minh họa
Năm Loan 20 tuổi thì bố mẹ qua đời, cô chính thức cô độc. Loan không có em vì bố mẹ cô sợ sinh con thêm thì sẽ giống với con gái như thế sẽ khổ cả con khổ cả bố mẹ sau này. Lúc này Loan phải tự làm thuê kiếm sống, cô lúc nào ra ngoài đường cũng bịt kín mặt. Và rồi năm đó mọi người bất ngờ choáng váng khi thấy bụng Loan lùm lùm ngày 1 to ra.
Chẳng ai biết tác giả của cái thai trong bụng Loan là ai nhưng mọi người thì bàn tán xôn xao: “Nhìn cái mặt nó như thế mà cũng có thằng dám làm nó chửa á?? Dũng cảm thật”. “Nhìn cái mặt đã buồn nôn rồi, sau con chắc lại giống mẹ”. Nhưng mặc mọi lời đồn thổi ác ý, Loan vẫn giữ cái thai trong bụng và sinh con vào một ngày mưa. Một đứa con gái xinh xắn mà mọi người nhận xét là giống Loan hồi nhỏ ý đúc.
Loan chăm sóc và dành hết tình thương yêu cho con gái. Con bé càng lớn càng có nét. Nhưng nó cũng bị bạn bè kì thị rất nhiều, chung quy cũng là vì mẹ nó có khuôn mặt dị dạng như thế:
- Rồi mày cũng sẽ bị như mẹ mày thôi, đồ dị dạng.
- Không phải thế, mặt mình bình thường, mình không bị dị dạng mà.
Nhiều hôm bị bạn trêu, con gái Loan chạy về nhà ngồi thu lu trong xó tường khóc nức nở. Cô hỏi thế nào nó cũng không nói, thậm chí còn đẩy mẹ ra xa nữa. Nó không muốn ra ngoài hay đi đâu cùng với mẹ vì nó ghét bị mọi người nhòm ngó, nói nó sau này cũng giống mẹ mình.
Thậm chí nhiều lúc nó còn nói với Loan rằng: “Mẹ không phải mẹ đẻ con đúng không?? Con chỉ là con nuôi của mẹ đúng không??” khiến Loan đau thắt trong lòng. Loan lúc nào cũng cầu mong con gái không bao giờ mắc phải chứng bệnh như mình. Nhưng nếu có như thế thì trước sau cô cũng vẫn luôn chăm sóc thương yêu con mình.
Nhưng con bé luôn tìm cách tránh xa mẹ. Vào lớp 3 nó không cho mẹ đưa tới trường mà tự đi học. Nó cũng không muốn các bạn biết mặt mẹ mình nên ngày khai giảng mẹ đòi đưa nó đi thì nó bắt mẹ quay về khi chỉ còn cách trường 300m để không ai thấy. Nó đã bí mật dùng tiền mẹ cho từ trước để mua son và phấn của cô bán hàng tạp hóa gần nhà. Nhưng nó nói dối cô ấy là mua hộ mẹ, cô ấy chỉ cười và bán cho nó.
Ngày nào đi học nó cũng đi rất sớm rồi chui vào 1 cái nhà hoang đánh son phấn lòe loẹt rồi tới trường. 3 ngày liền như vậy thì cô giáo chủ nhiệm đã gọi điện mời phụ huynh tới trường làm việc. Cô bắt nó ngồi đợi mẹ đến, mặt nó tái mét van xin cô đừng gọi mẹ nhưng cô giáo dõng dạc:
Video đang HOT
“Tầm 10 phút nữa là mẹ em đến rồi. Gia đình và nhà trường cần phải trao đổi để có cách giáo dục kịp thời, chứ không thể để học sinh lớp 1 mà đã son phấn lòe loẹt tới trường được. Em có biết em dùng mĩ phẩm sớm, mà lại là mĩ phẩm kém chất lượng thế này sẽ ảnh hưởng xấu như thế nào tới da mặt và sức khỏe của em không??”.
Nó cúi mặt không nói gì, đúng lúc ấy thì nghe tiếng xe đạp dựng ngoài cửa. Con bé biết mẹ nó đã đến, nhưng ngay khi mẹ nó xuất hiện trong phòng họp thì cô giáo chủ nhiệm đã phải òa khóc bỏ chạy ra ngoài:
- Con đã nói rồi, mẹ đừng có đến trường cơ mà. Mẹ đi đâu chỉ làm người khác sợ mẹ mà thôi. Cô giáo sợ mẹ nên mới khóc và bỏ chạy như thế đấy.
- Mẹ xin lỗi, chỉ vì mẹ lo cho con. Không biết con có chuyện gì mà cô giáo gọi điện nên mẹ mới vội tới đây ngay. Con không bị làm sao chứ?? Mẹ xin lỗi.
- Chị… chị là mẹ của cháu Hà.
- Vâng, tôi là mẹ cháu. Tôi xin lỗi vì đã làm cô sợ, khuôn mặt của tôi…
- Vâng, tôi mới là người phải xin lỗi chị vì phản ứng của mình. Tôi đã hơi bất ngờ, tôi xin lỗi. Hôm nay tôi mời chị tới là vì cháu Hà thường xuyên đánh son phấn đi học. 1 học sinh lớp 1 mà trang điểm như vậy sẽ ảnh hưởng tới làn da của cháu… Không biết gia đình có biết chuyện không??
- Tôi… tôi không hề biết.
Cô giáo quay sang hỏi con gái Loan:
- Hà, con nói cho cô biết sao con lại giấu mẹ làm chuyện này.
- Là vì con sợ… Con sợ 1 ngày con sẽ xấu xí giống mẹ con bây giờ. Các bạn gần nhà con bảo, rồi con cũng sẽ có khuôn mặt kinh khủng như mẹ con. Con sợ…
Cô giáo ôm chặt lấy con gái Loan: “Con không xấu và mẹ con cũng không xấu. Chỉ là các bạn chưa quen nhìn mà thôi. Giống như cô ban nãy vậy, lúc đó cô bỏ chạy nhưng bây giờ thì cô đã rất thoải mái đứng nói chuyện với mẹ con rồi. Mẹ con là người phụ nữ tuyệt vời khi đã nuôi con lớn khôn thế này. Dù có chuyện gì xảy ra thì mẹ cũng luôn yêu thương và chăm sóc cho con mà. Còn con bôi thứ kia lên mặt thì chính con sẽ làm hại khuôn mặt của con trước đấy”.
Nó nhìn sang mẹ thấy nước mắt mẹ không ngừng chảy, lúc này tâm hồn non nớt của nó dường như đã hiểu được phần nào. Nó ôm chặt lấy mẹ: “Con xin lỗi mẹ!!”, Loan nghe mà ấm lòng vô cùng. 2 tuần nữa cô sẽ đưa con lên thành phố khám lại dù hơn 1 tháng trước bác sĩ đã khẳng định con gái cô hoàn toàn bình thường không có bệnh tật gì cả.
Theo Iblog
Bé gái 6 tuổi mang băng vệ sinh đi học, cô giáo mời phụ huynh đến làm việc để rồi cả hai đều sững sờ
Ôi, hôm nay cậu lại có váy mới à. Chiếc váy xinh quá!! Trông cậu y như nàng công chúa trong mấy câu truyện tranh mà cô giáo đọc cho chúng mình nghe ấy!!
Nhìn cô bạn cùng lớp được cả lớp tán thưởng, khen ngợi, con bé cũng thấy ngưỡng mộ lắm. Chính bản thân nó cũng không dám phủ nhận, chiếc váy mà cô bạn đang mặc chính là niềm ao ước mà nó mong mỏi có được bấy lâu nay. Nó mỉm cười rồi nhìn xuống chiếc váy mà nó đang mặc. Chiếc váy có ít nhất hai lỗ thủng nhỏ đã được mẹ nó khéo léo vá lại cẩn thận nhưng nhìn kĩ, sẽ vẫn lộ ra. Bất giác, nó lau vội giọt nước mắt chuẩn bị rơi xuống.
Bước chân vào nhà, thấy bố nó vừa ôm miệng ho khù khụ vừa cố gắng thổi lửa nấu cơm, nó bỏ vội chiếc cặp xuống lao vội vào đỡ bố ra ghế, miệng lẩm bẩm y như bà cụ non:
- Con đã nói với bố rồi, bố cứ để đó con đi học về con nấu được mà. Bố đang ốm, phải giữ sức khỏe chứ.
- Bố sợ con về mệt, lại phải cơm nước. Mà nấu muộn quá, con vừa đói, đi học chiều có khi còn muộn.
Ảnh minh họa
Những cơn ho vẫn tiếp tục hành hạ bố nó. Nó vừa xoa lưng, vừa lấy nước ấm cho bố. Nó còn bé mà nhanh nhẹn và tháo vát thấy sợ. Bằng tuổi nó, nhiều bạn còn đang đợi bố mẹ bón cơm cho ăn, mặc quần áo cho ấy nữa chứ.
Năm nay nó lên 6, nó mới đi học lớp một thôi. Bạn bè ở lớp ai cũng quý mến nó, ai cũng chơi với nó, không ghét nó vì nhà nó nghèo. Đúng, nhà nó nghèo thật. Bố nó đổ bệnh đã hai năm nay. Kinh tế do một tay mẹ nó gánh vác bằng nghề lượm rác, chạy chợ. Biết mẹ vất vả, nó cố gắng tự làm hết mọi việc để giúp mẹ. Dáng người nhỏ bé, loắt choắt mà nhanh nhẹn và ngoan ngoãn nên ai cũng quý, cũng yêu. Mọi người nói bố mẹ nó có phúc, sinh được đứa con như nó cũng thấy mát lòng mát dạ.
Nó thương mẹ lắm vì mẹ vất vả nhiều. Nó cũng thương bố, nó chỉ mong sao, bố nó mau khỏi bệnh mà thôi. Gia đình nó, tuy không giàu có nhưng mọi người yêu thương nhau lắm. Tiếng cười lúc nào cũng vang khắp nhà. Biết mẹ không có nhiều tiền nên nó không bao giờ dám đòi hỏi gì nhiều. Quần áo, giày dép, sách vở của nó đa phần là được cho, mẹ sẽ sửa lại để hợp hơn với nó. Mấy lần mẹ nói mua quần áo mới cho nó nhưng nó không muốn. Bộ quần áo mới sẽ mua được thức ăn cho cả nhà trong hai ngày ấy chứ. Nó đều cười và nói nó không cần. Vậy nên mới có câu chuyện đau lòng ngày hôm ấy.
Thấy nó cứ giấu diếm thứ gì đó dưới gầm bàn, cô giáo mới xuống. Nhìn nó bằng ánh mắt nghiêm nghị, cô nghiêm giọng:
- Con mang thứ này đến lớp làm gì?? Con còn chưa đủ tuổi để tìm hiểu những thứ này đâu??
- Con... Con chỉ...
- Con nói cho cô biết đi? Tại sao con mang thứ này đi học?
Con bé ngập ngừng mãi mà không nói ra được lý do. Bạn bè cứ xúm lại, nhìn con bé bằng ánh mắt tò mò. Nó nghe rõ tiếng cười nhạo ở đâu đó vang lên, nước mắt nó chực rơi xuống. Cô giáo ổn định lại lớp, yêu cầu nó lên phòng hội đồng và không quên kêu nó mang theo cả gói băng vệ sinh. Nó im lặng, cúi đầu đi theo cô giáo.
Mẹ nó hốt hoảng lao đến trường. Vừa thấy nó, mẹ nó không vội mắng, chỉ lại gần cô giáo hỏi chuyện. Rồi quay sang nhìn nó nhẹ nhàng:
- Nói cho mẹ nghe, tại sao con lại mang thứ này đến lớp??
Mẹ nó biết nó là đứa trẻ ngoan ngoãn, không bao giờ giấu diếm mẹ chuyện gì, nhưng sự im lặng của nó khiến mẹ nó thực sự bực bội.
- Con có nói không??
Mẹ nó quát lên. Cô giáo trấn tĩnh lại mẹ nó. Nhẹ nhàng hỏi nó nhưng nó vẫn không nói, chỉ khóc mà thôi. Rồi cả cô và mẹ quyết định mở gói băng vệ sinh ấy ra để giải thích cho nó hiểu tại sao tuổi của nó không được mang thứ này đến lớp. Nhưng kìa, mắt mẹ nó nhanh chóng ướt đi, còn cô giáo, cổ họng cũng nghẹn đắng lại khi bên trong gói băng vệ sinh kia là bút viết của nó.
- Tại sao con lại bỏ bút vào vỏ gói băng vệ sinh thế này?? - Cô giáo nhẹ nhàng
- Vì hộp bút của con hỏng rồi. Con không muốn mẹ tốn tiền nên đã...
Nó khóc, không biết vì sự tủi thân hay bí mật của nó bị phát hiện. Cô giáo bỏ bút của nó ra, lại gần tủ lấy một hộp bút rất mới ra.
- Cô mua cho con gái cô nhưng xem ra con cần nó hơn. Cô tặng con nhé vì con rất ngoan!! - Cô giáo nó khẽ lau nước mắt
Mẹ nó thì bấy đến giờ mới đủ can đảm quay ra ôm nó.
- Mẹ xin lỗi!!
Câu xin lỗi khiến cổ họng mẹ nó nghẹn đắng lại. Mẹ ôm chặt nó vào lòng, nước mắt mẹ ướt đẫm cả vai áo nó. Nó biết, nó sẽ phải cố gắng nhiều hơn để không làm mẹ buồn. Mẹ nó cũng hiểu, càng phải cố gắng hơn để mang lại cho nó một cuộc sống đầy đủ hơn. Chỉ cần tin là sẽ làm được.
Theo Iblog
Đang hôn lễ, người yêu cũ gọi điện, chú rể liền im lặng bỏ đi Dứt lời anh bỏ đi thẳng khiến Trang ở lại sân khấu xấu hổ chạy vội vào bên trong bật khóc. Cô biết người gọi điện cho chồng mình chính là Nga- người yêu cũ của anh, vì vậy càng đau đớn hơn. Năm ngoái, Trang gặp Tùng trong 1 lần đi tình nguyện cùng nhau ở vùng sâu, 2 người làm quen...