Mẹ chồng không cho con trai làm việc nhà, nàng dâu dọa một câu khiến bà sợ hãi đồng ý, thậm chí còn giúp thêm
Sau lời đe dọa đó, mẹ chồng tôi không trách mắng tôi về việc sai con trai bà phụ việc nhà nữa. Thậm chí, bà còn chủ động nấu nướng thay vì đợi tôi như mọi bữa, có lẽ bà sợ con trai vất vả, khổ sở.
Từ trước khi kết hôn với Tuấn, tôi đã xác định sẽ phải chung sống với bố mẹ chồng vì anh là con trai duy nhất. Đó cũng là lý do mà tôi dùng dằng mãi chẳng chịu kết hôn, mặc cho bố mẹ cả hai bên đều hối lắm rồi.
Tôi chỉ lấy lý do là công việc chưa ổn định chứ thực ra vì tôi rất ngại va chạm với mẹ chồng. Không lẽ, tôi lại từ bỏ một người yêu – người chồng tương lai tốt như Tuấn chỉ vì lý do anh là con trai một? Chỉ vì bố mẹ anh không chịu cho anh ra ngoài sống riêng? Như thế ích kỷ lắm. Thế nên, tôi chỉ còn biết trì hoãn tới khi nào không trì hoãn được thì thôi dù cả hai đã yêu nhau 3 năm.
Nhưng khi bạn bè đã lũ lượt rủ nhau đi lấy chồng, người trạc tuổi mẹ Tuấn cũng có cháu bồng cháu bế, bà càng giục chúng tôi nhiều hơn. Tuấn cũng nghe lời mẹ bởi chính bản thân anh muốn chúng tôi chung một nhà.
Anh muốn chúng tôi chung một nhà. (Ảnh minh họa)
Đắn đo mãi, tôi mới chia sẻ với anh:
- Anh biết đấy, bao lâu nay em sợ lấy chồng vì em biết hôn nhân chẳng đơn giản. Sống chung với mẹ anh em lại càng sợ. Nhưng tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa, thôi thì em cũng nhắm mắt đưa chân. Dù vậy, em cũng có một số điều kiện.
- Em nói đi, trước giờ em muốn gì mà anh chẳng chiều em.
- Khi về nhà, anh phải tuyệt đối công bằng, ai đúng thì bênh người đó. Không gọi dạ bảo vâng, nghe lời răm rắp mẹ, đàn ông phải có chính kiến của riêng mình. Phải giúp đỡ em làm việc nhà.
- Ha ha đương nhiên rồi. Em quen anh bấy lâu nay thì cũng đủ biết rồi đó, anh không phải người không có chính kiến. Tiếp theo, anh vẫn luôn chiều em, luôn giúp đỡ em mọi chuyện đấy thôi. Chỉ cần em đồng ý trở thành vợ anh, anh sẽ nghe theo em tất.
Thế rồi, tôi và Tuấn cũng kết hôn. Ban đầu, mọi chuyện cũng chẳng có gì. Sáng tôi và chồng cùng dậy nấu nướng cho cả nhà và làm đồ cho hai đứa mang đi ăn trưa. Gọi là 2 vợ chồng làm thực chất Tuấn chỉ phụ việc còn tôi vẫn là đầu bếp chính. Hơn nữa, anh thức dậy cùng nói chuyện cho tôi khỏi cô đơn.
Video đang HOT
Thế nhưng, mẹ chồng tôi thì không nghĩ như vậy. Bà không để ý cho tới một buổi sớm, bà dậy đi ra thì thấy cả hai chúng tôi lọ mọ nấu nướng. Hôm sau, hôm sau nữa bà cũng dậy tầm đó rồi ra tỏ vẻ không vui. Một buổi tối, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm thì bà chép miệng bảo:
Tuấn luôn phụ tôi việc nhà nhưng gặp phải sự phản đối của mẹ chồng. (Ảnh minh họa)
- Đàn ông con trai người ta lo việc quốc gia đại sự đã đủ mệt rồi, sáng sớm còn vực nó dậy nấu nướng cùng. Làm có dăm ba việc cỏn con không xong thì nên cơm cháo gì nữa.
- Mẹ, mẹ nói gì thế. Ăn mau đi mẹ kẻo nguội hết thức ăn. - Tuấn lảng đi.
- Ý gì thì anh chị phải hiểu chứ. Tôi để con trai tôi phụ việc rửa bát, lau nhà, nhặt rau với chị là tốt lắm rồi. Sáng có tí việc cũng lôi nó dậy. Sớm biết rước dâu về nó hành con trai mình ra nông nỗi này thì tôi đã chẳng giục nhắng nhít lên thế.
Sợ mất lòng mẹ chồng, tôi đành cười trừ, mặc cho Tuấn ra sức giải thích. Thậm chí, cả bố chồng tôi cũng lên tiếng bênh vực:
- Bà này hay, bà cũng bắt tôi đỡ việc nhà đấy thôi. Tới giờ con dâu nó nhờ chồng nó thì bà lại khó chịu. Nếu bà rảnh, bà giúp chúng nó làm việc nhà đi, thì con trai bà khỏi phải làm.
Mẹ chồng tôi giận lắm, buông bát đũa rồi bỏ vào phòng đóng sập cửa. Bố chồng và chồng bảo tôi mặc kệ, ăn đi. Tôi cũng hơi lo chứ vẫn ăn thôi, bà giận dỗi, bỏ cơm thì bà khổ.
Mọi chuyện tưởng thế là xong, nhưng hôm sau khi tôi đi làm về muộn, bà quyết chờ tới cùng. Tôi vội thay quần áo rồi xuống bếp. Tuấn cũng lui cui thái thịt đỡ tôi, không may bị đứt tay. Tôi vội vàng chạy tới cầm lấy tay anh, bà thì nghe tiếng từ trong phòng ngủ lao ra.
Bà xuýt xoa con trai một hồi rồi mắng tôi không thương tiếc:
- Con gái như cô đúng thật chẳng được tích sự gì. Con trai tôi từ bé tới giờ chưa bao giờ phải làm những cái việc này, thế mà lấy cô về nó phải khổ cực trăm bề. Từ mai tôi mà thấy nó phải thay cô làm việc nhà thế này thì liệu mà cuốn gói khỏi đây đi.
Tôi tức quá, liền bật lại:
- Mẹ ạ, việc hôm nay con thấy người mâu thuẫn nhất là mẹ. Mẹ thương con trai nhưng lại chẳng chịu ra giúp để anh Tuấn bị đau như thế này. Còn con đi kiếm tiền, có lúc này, có lúc khác không thể rảnh rỗi như bố mẹ ở nhà được.
Tôi nghĩ ra cách để khiến mẹ chồng đồng ý cho chồng tôi đỡ việc nhà. (Ảnh minh họa)
- Còn về việc phân chia công việc, thời buổi này nam nữ bình đẳng, vợ chồng cùng đi làm công sở, cùng san sẻ việc nhà là chuyện thường. Nếu mẹ muốn đuổi con, con xin phép đưa anh Tuấn đi cùng.
- Cô…
- Con cũng nói thêm, chẳng riêng gì anh Tuấn, con ở nhà cũng là con vàng con bạc của bố mẹ con, mẹ xót anh Tuấn thì bố mẹ con cũng xót con vậy. Con về đây làm dâu, làm vợ anh Tuấn không phải làm ô sin mà phải tự lo tất cả.
Có lẽ mẹ chồng tôi không ngờ tôi lại phản pháo đanh thép đến thế, bà cứng họng. Tuấn khẽ giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi sự cứng rắn của tôi. Sau hôm đó, mẹ chồng tôi chủ động ra làm việc nhà thay vì đợi tôi như mọi bữa. Có lẽ, bà sợ tôi đem con trai bà đi mất.
Theo Afamily
Nhìn con riêng của chồng đánh con mình mà tôi bất lực không thể trách mắng được
Cái quan niệm "mẹ ghẻ con chồng" thật sự đáng sợ hơn tôi tưởng. Nhìn mặt con gái bị chính anh trai cùng cha khác mẹ đánh sưng vù, tôi chỉ biết ôm lấy con mà khóc cùng.
Khi quyết định làm vợ anh, tôi đã rất đắn do. Thứ nhất, nhà anh rất giàu có, mẹ anh lại khó tính, hà khắc với con dâu. Thứ hai, chồng tôi đã có một đời vợ và một đứa con trai riêng. Vì mẹ anh quá cay nghiệt mà vợ cũ anh không ở được, phải ly hôn. Con trai duy nhất của chị ấy bị mẹ chồng tôi giữ lại nuôi dưỡng. Không chỉ chồng tôi, cả nhà anh đều rất thương chiều đứa bé. Tôi sợ mình lặp lại bi kịch của vợ cũ anh. Nhưng khi đó, anh đã hứa hẹn rất nhiều. Vì yêu, tôi buông xuôi suy nghĩ, bước chân vào cửa nhà anh với vai trò vợ hai.
Đám cưới, con trai anh mới 10 tuổi mà đòi uống bia. Mọi người ngăn lại, nó lớn giọng nói: "Từ nay bố không cần con nữa, con muốn uống cho say chết đi". Thế đấy, ngay trong ngày trọng đại nhất đời tôi, con riêng của chồng đã phản kháng mạnh mẽ như vậy mà.
Vì đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối phó với con riêng của chồng nên tôi cố gắng hết sức làm hài lòng nó. Sáng, tôi lo đồ ăn cho nó rồi mới đi làm. Nhưng nó chê bai đủ điều. Tôi mua bún bò, nó nói thèm phở tái. Tôi mua xôi, nó chê khô như cơm rang rồi không ăn. Tôi nấu ăn, nó cầm đũa lật tới lật lui rồi buông đũa chê không ngon mắt. Mẹ chồng tôi lại chiều cháu nên bảo tôi nấu ăn phải chú ý pha trộn nguyên liệu, nấu cho đẹp mắt, ngon miệng vào. Tôi tức lắm mà không thể nói được gì.
Vì yêu, tôi buông xuôi suy nghĩ, bước chân vào cửa nhà anh với vai trò vợ hai. (Ảnh minh họa)
Khi có bầu, tôi cũng chẳng vui vẻ là bao. Mang tiếng có chồng giàu mà tôi phải tự đi khám thai. Mỗi khi tôi báo ngày khám, chồng đều nói sẽ đưa tôi đi. Nhưng rồi tới lúc đi, con trai anh lại đòi ba chở đi học thêm, đưa đi chơi công viên, thế là anh bảo tôi tự đi. Có lần tôi buồn tủi quá, hỏi anh: "Tuấn là con trai anh, vậy đứa bé trong bụng em là gì của anh?".
Anh bình tĩnh nói rằng: "Hai đứa là con anh cả. Nhưng con chúng ta chẳng phải có đủ bố mẹ sao? Còn Tuấn chỉ có anh thôi nên anh không bỏ rơi nó được". Trên đường đi, tôi khóc sưng mắt. Cuối cùng, dù tôi có đối xử tốt với con anh thế nào thì vẫn chỉ là người dưng.
Hiện giờ, con tôi đã được 2 tuổi. Mối quan hệ giữa tôi với con riêng của chồng vẫn không chuyển biến nhiều dù tôi đã cố gắng hết sức. Thằng bé đang 13 tuổi, lứa tuổi nổi loạn nên càng chống đối tôi nhiều hơn. Tôi cố dịu dàng với nó, nó liền nói tôi đang có âm mưu gì đó mới dịu dàng như thế. Có lần tôi còn vô tình đọc được những lời cay nghiệt mắng chửi tôi trong vở học của nó.
Mối quan hệ giữa tôi với con riêng của chồng vẫn không chuyển biến nhiều dù tôi đã cố gắng hết sức. (Ảnh minh họa)
Nhưng mọi chuyện vẫn không khiến tôi buồn bằng cách đối xử của thằng bé với con tôi, cũng là em nó. Nó xem con bé như kẻ thù. Tôi biết, nó sợ con bé cướp mất bố nên mới tỏ thái độ như vậy. Tôi buồn mà không giận, không trách nó.
Cho đến khi nó tát con tôi một cái, sưng vù một bên mặt chỉ vì con bé nghịch ngợm xé mất một trang vở học của nó. Khi nghe con khóc thét lên, tôi chạy lên lầu. Nhìn má con, tôi giận quá định đánh nó. Không ngờ nó chạy xuống phòng mách nội.
Mẹ chồng tôi hầm hầm đi lên. Bà chỉ tay mắng tôi là đồ mẹ ghẻ, không biết thương con chồng. Tôi bất lực chỉ biết ôm con bé về phòng ngồi khóc. Tôi mệt mỏi quá. Sống trong gò bó, làm dâu mẹ chồng, làm dâu cả con riêng của chồng thật sự là một gánh nặng quá lớn. Từ lúc có chồng, tôi chưa được một ngày vui vẻ. Tôi có nên cắt đứt những gánh nặng đó để sống cho chính mình và con không?
Theo Afamily
Mẹ chồng nhờ cơm nước hộ vì bận vụ mùa, con dâu bầu 7 tháng trốn về nhà ngoại nghỉ ngơi và cái kết Gần tháng sau Thy mới về, nhà chồng đã xong đợt bận rộn, Thy thở phào nhẹ nhõm. Cuối tuần chồng Thy về, bố mẹ chồng gọi 2 vợ chồng cô đến nói chuyện... Sau khi kết hôn, vì có bầu ngay mà chỗ làm lại xa nhà chồng nên Thy bàn với chồng xin nghỉ làm, sau này con cứng cáp lại...