Hàng xóm chê con dâu “xấu nết”, mẹ chồng chỉ nói một câu khiến họ vội đóng cửa im lìm
Tôi không ngờ mẹ chồng bình thường hiền vậy mà lại là người sắc sảo tâm lý vô cùng.
3 năm trước lúc tôi chuẩn bị lên xe hoa, vài người quen lắc đầu bảo tuổi tôi với tuổi mẹ chồng không hợp nhau nên kiểu gì cưới xong về cũng xích mích. Chồng tôi đã lường trước chuyện đó nên anh đã xin phép bố mẹ 2 bên dọn ra ở riêng.
Chúng tôi chưa đủ điều kiện mua nhà nên thuê tạm một căn chung cư nhỏ. Cuộc sống tân hôn của vợ chồng tôi rất vui, mỗi ngày đi làm về xong cùng nhau nấu nướng ăn cơm, cuối tuần hoặc lúc rảnh chở nhau đi cà phê ăn uống ngắm phố. Nhà nội ngoại khá gần nhau nên chúng tôi cũng thường xuyên qua lại đôi bên thăm bố mẹ. Chẳng có vấn đề gì phát sinh và bố mẹ hai bên đều thương quý các con.
Cưới được nửa năm thì tôi có bầu. Lúc hay tin xong mẹ chồng âm thầm qua nhà mang theo cả đống thuốc bổ, kèm theo cả đồ ăn đủ cho tôi dùng trong 1 tuần. Mẹ nói vợ chồng tôi cứ đi làm đi chơi thoải mái, chuyện chăm sóc con dâu chửa đẻ cứ để mẹ lo. Rồi suốt 9 tháng tôi mang bầu, ngày nào mẹ chồng cũng sang nấu sẵn cơm tối cho chúng tôi chỉ việc về ăn. Bữa sáng thì mẹ gọi điện nhắn tin nhắc tôi ăn đầy đủ, bữa trưa có hôm mẹ ship hẳn chiếc cặp lồng nóng hổi đến tận công ty cho tôi.
Sinh xong tôi ở cữ còn sướng hơn nữa. Bà nội bà ngoại tranh nhau sang bế cháu giúp, cơm cữ ngày 2 bữa các bà nấu cho tôi ngon như nhà hàng. Tôi không phải đụng tay chân vào bất kỳ việc gì cả. Chồng đi làm về cũng tự giác dọn dẹp giặt giũ, xoa bóp cho vợ. Tôi trở thành người rảnh rỗi nhất nhà, cả ngày chỉ có mỗi việc ăn chơi với cho con bú.
Con được 10 tháng thì tôi chuẩn bị đi làm lại. Thấy con đã biết ngồi cứng cáp, ăn cháo ăn bột nọ kia rất tốt nên tôi có ý định mang đi gửi nhà trẻ. Biết chuyện mẹ chồng cứ giãy lên không chịu, bà bảo cháu nội bé quá không được đem đi đâu hết.
Tôi không muốn mẹ chồng buồn nhưng chẳng có cách nào để vừa đi làm vừa chăm con cả. Chồng tôi cũng đồng ý cho con đi nhà trẻ để con năng động hoạt bát và phát triển tốt hơn. Thế nhưng trong lúc vợ chồng tôi đi tìm trường gửi con thì mẹ chồng đưa ra một đề nghị.
Bà bảo hàng ngày bà sẽ bắt xe sang nhà tôi buổi sáng để trông cháu. Chiều khi nào vợ chồng tôi tan làm thì bà về với ông. Tuy quãng đường từ nhà ông bà đến nhà tôi không xa, chỉ khoảng 4km thôi nhưng tôi thấy làm vậy phiền bà quá nên từ chối. Tôi bảo mẹ chồng cứ ở nhà nghỉ ngơi. Nếu bà rảnh rỗi thì qua trường đón cháu về sớm cũng được.
Video đang HOT
Nói qua lại một hồi mẹ chồng vẫn không đồng ý cho cháu đi lớp. Thương cháu là một phần, phần khác vì bà không yên tâm giao cháu cho người lạ. Bà ngoại cũng ủng hộ bà nội, khuyên tôi đợi con hơn 1 tuổi rồi hẵng gửi mầm non. Tôi đành nghe theo và để con ở nhà cho bà nội chăm sóc.
Mấy ngày đầu hơi lo lắng nên tôi check camera phòng khách liên tục để xem bà nội có bị mệt không. Tính bà cẩn thận tỉ mỉ nên tôi hoàn toàn yên tâm khi con được bà chăm sóc. Nhưng lúc trước có thêm tôi nữa thì bà không phải làm nhiều việc như bây giờ. Con tôi chỉ ăn ngủ với nghịch, còn bà nội nó thì còng lưng dọn dẹp, pha sữa, thay bỉm, nấu cháo, lau nhà. Bà bị tiền đình nên hay chóng mặt, tôi lo con mình hò hét phá quấy sẽ khiến bà mệt mỏi.
Rất may là công cuộc ở nhà cùng bà nội của con tôi diễn ra suôn sẻ. Nó cũng hành bà ra phết, nhưng mẹ chồng tôi bảo vẫn trong giới hạn chịu đựng của bà. Bà chiều cháu đến nỗi giờ con tôi chẳng cần đến mẹ, cứ bà bế là cười tít mắt còn mẹ đi làm về nó không thèm liếc luôn.
Cả gia đình tôi vẫn vui vẻ bình thường như thế, ấy vậy mà hàng xóm xung quanh lại bàn ra tán vào. Nhất là chị gái sống sát vách nhà tôi, chả hiểu chị ấy nghĩ sao mà đi rêu rao về tôi là “con dâu bắt nạt mẹ chồng”.
Chị ấy kể với các bà trong chung cư rằng sáng sớm hôm nào mẹ chồng tôi cũng phải lóc cóc bắt xe buýt qua trông cháu. Có hôm chị ấy nhìn thấy mẹ chồng tôi một tay xách nắm xôi chưa kịp ăn, một tay bế cháu đứng ở cửa chào con dâu đi làm. Chị ấy còn nghe tiếng tôi quát mẹ chồng vì để cháu ở bẩn. Tóm lại là tôi biến thành hình tượng một đứa con dâu ghê gớm, còn mẹ chồng biến thành một bà lão già cả tội nghiệp.
Những lời bịa đặt của chị hàng xóm cứ tam sao thất bản khắp nơi xong cuối cùng cũng đến tai mẹ chồng tôi. Chiều qua đi làm về tôi thấy bà ngồi một mình ủ rũ, mở tivi lên nhưng không xem tí nào. Tôi hỏi có chuyện gì, bà liền kể hết những thứ bà nghe được từ hội giúp việc trong khu.
Tôi bực quá liền chạy sang gõ cửa nhà hàng xóm ngay lập tức, hỏi xem có đúng là chị tung tin đồn sai lệch về mình không. Chẳng ngờ bà chị này không thèm chối, còn khuyên tôi phải đối xử tử tế với mẹ chồng kẻo “nghiệp quật”!
Đang định cãi lại chị ta thì mẹ chồng tôi lao ra ngoài. Bà nói rất nhẹ nhàng nhưng chữ nào chữ nấy vô cùng sâu cay: “Này cô gì ơi, ăn mặc có thể nhầm nhưng nói năng thì không được nhầm nhé. Bịa chuyện nói xấu người khác là bậy bạ lắm đó. Tôi thương con dâu, nhà cũng gần con dâu nên qua chăm cháu giúp. Mẹ con tôi đùa vui mà cô cũng đặt điều thành con mắng mẹ là sao? Cô nghe hơi nồi chõ kiểu gì mà bôi xấu cả nhân phẩm người khác vậy? Nhà chúng tôi bận quan tâm nhau nên không rảnh săm soi chuyện nhà khác, còn cô rảnh quá nên tính lau gầm giường hộ mẹ con tôi hay gì?”.
Mẹ nói một tràng làm tôi trố mắt ngạc nhiên. Riêng chị hàng xóm thì 5 phút trước hùng hổ bao nhiêu, 5 phút sau đã lùi về đóng sập cửa lại. Chị ấy không bật được mẹ tôi chữ nào nên thẹn quá hóa giận. Cơ bản thì những lời ngoa ngoắt chị ấy nói về tôi đều không có bằng chứng chân thực nào, nên lúc mẹ chồng tôi hỏi dồn dập chị ấy cũng chả đáp lại được.
Tôi định kết thúc mọi chuyện ở đấy thôi vì không muốn ầm ĩ. Tuy nhiên mẹ chồng tôi không nghĩ vậy. Bà bảo dập lửa là phải dập cho trụi, xong bà gõ cửa nhà chị hàng xóm lần nữa, bắt xin lỗi tôi bằng được mới thôi! Mấy nhà xung quanh thập thò hóng chuyện cũng bị mẹ chồng tôi “vỗ mặt” rất khéo. Bà cố tình cao giọng nói phong long rằng “rác trên đầu ai thì người ấy tự biết”, không nên bôi nhọ hàng xóm kẻo người xấu mặt lại chính là bản thân mình.
Toàn bộ pha “nắn gân” chị hàng xóm của mẹ chồng tôi chỉ diễn ra trong vòng 10 phút. Mọi thứ xảy ra quá chóng vánh làm tôi bị đơ, không tin rằng mẹ chồng mình “đỉnh” vậy! Bình thường bà rất từ tốn nhẹ nhàng, không bao giờ tranh cãi với ai cả. Thế mà bà lại ra mặt bảo vệ con dâu, thị uy luôn với những người hàng xóm thích ngồi lê đôi mách bằng phong thái không thể nào “ngầu” hơn được nữa.
Chồng về tôi kể lại cho anh nghe mà anh cứ tủm tỉm cười. Mẹ bị chúng tôi trêu nên ngại quá bỏ về mất. Bà bảo từ mai sáng đi làm chở cháu sang chỗ bà chứ bà không muốn quay lại đây nữa, kẻo người khác lại kiếm cớ dòm ngó nhà tôi tiếp. Tôi bảo chả có gì phải sợ, mẹ cứ hiên ngang sang đây rồi cười cả ngày cho hàng xóm biết mặt. Càng lúc tôi càng thấy quý mẹ chồng mình. Bà vừa tốt bụng lại vừa dễ thương, chiều con dâu cỡ này thì làm sao mà ghét được!
Con dâu bật khóc cảm động khi mẹ chồng tuyên bố một điều trong cuộc họp gia đình
Mẹ chồng trước giờ luôn tỏ ra khó tính với tôi, nhưng lại vừa làm tôi cảm động mang ơn.
Tôi kết hôn từ cách đây 8 năm và sống ở nhà chồng từ đó cho tới nay. Chồng tôi là người giản dị, hiền lành và mẫu mực nên không chỉ tôi mà nhiều người thân, bạn bè đều quý mến. Trước khi cưới, hai vợ chồng tôi đã có khoảng thời gian yêu nhau sâu đậm 2 năm. Tôi cảm thấy may mắn khi có người chồng như vậy.
Sống ở nhà chồng nên tôi cũng cảm thấy rất gò bó, nhất là thời gian khi sinh con, mọi thứ với tôi khá vất vả. Tôi làm nhiều việc nhà vì mẹ chồng đã tuổi già, bà lại khó tính và có ác cảm từ đầu với con dâu. Chồng tôi cũng thương vợ, nhưng nhiều khi giữa mẹ và vợ, anh buộc phải dung hòa và dĩ nhiên là không muốn làm mẹ buồn. Được anh ấy yêu thương, động viên sau đó, tôi cũng thấy nhẹ lòng.
Nhưng số phận đúng là quá nghiệt ngã với tôi, chồng tôi không may qua đời 2 năm qua. Tôi đau khổ đến tuyệt vọng, nhưng cố gắng gượng dậy để chăm sóc con. Từ lúc chồng mất, mẹ chồng cũng không tỏ ra quý mến con dâu hơn là bao. Mẹ chồng còn sợ tôi đi bước nữa, bỏ mặc bà không ai chăm sóc nên nên hay để ý, quản chặt tôi.
Con dâu bất ngờ trước lời tuyên bố của mẹ chồng trong cuộc họp gia đình. Ảnh minh họa
Tôi ấm ức nhiều lắm, người khác thì tôi không nghĩ tới, nhưng cứ ở mãi với mẹ chồng, tôi héo hon, ấm ức. Ngày giỗ chồng tròn 2 năm ngày mất, mẹ chồng tôi tổ chức làm giỗ và sau đó có họp gia đình. Lúc đông đủ mọi người, mẹ chồng tôi tuyên bố: "Con trai tôi không may qua đời, tôi cũng thương con dâu, thương cháu nội lắm, nên mới muốn giữ con dâu ở lại. Tôi không muốn trong lúc đau buồn dễ thiếu chín chắn trong tình cảm. Giờ thì tôi đã yên tâm, ủng hộ nếu con dâu tái hôn".
Mẹ chồng không chỉ ghi nhận, ủng hộ con dâu trong chuyện tình cảm nếu có người mới, bà còn trao cho tôi tất cả số tiền, vàng hồi môn trước đây bà đã thu giữ của tôi. Ngoài ra, mẹ chồng còn hứa trước mặt mọi người là sẽ sang tên một mảnh đất để tặng cho hai mẹ con. Mẹ chồng tôi nói lý do: "Cho con dâu cũng có nghĩa là cho cháu mình, hai mẹ con đầy đủ về vật chất thì sau này cháu tôi được ăn học tử tế, làm người có ích cho xã hội".
Tấm lòng của mẹ chồng khiến tôi bật khóc vì cảm động, vậy mà suốt mấy năm qua tôi cứ thầm trách mẹ chồng, tôi còn mong ngày mong đêm để được ra ngoài. Vậy mà giờ đây, tôi lại phải phân vân trước cơ hội mà mình thầm ước bấy lâu nay. Mẹ chồng tôi tốt tính như vậy, chỉ là cách thể hiện của bà có phần nghiêm khắc nhưng lại rất nhân hậu, lo cho tương lai của con cháu.
Tôi có nên từ chối để ở lại sống cùng mẹ chồng hay là nhận món quà của bà để ra ngoài ở riêng, bắt đầu mở lòng để đón nhận tình duyên mới?
Mẹ chồng khuyên tôi nên ly hôn, biết việc bà làm trước khi qua đời mà tôi bật khóc nức nở, thầm cảm ơn bà Sau khi mẹ chồng qua đời, tôi vô cùng ngạc nhiên khi có người của văn phòng luật sư đến. Ngày tôi muốn lấy chồng, bố mẹ tôi đã phản đối dữ dội cuộc hôn nhân của hai đứa vì biết được chồng tôi xuất thân từ vùng quê nghèo khó. Bố anh mất cách đây vài năm, mẹ anh vì quá đau...