Giữa trưa mà chồng tôi vào “nhầm” nhà cô hàng xóm
Điện thoại cho chồng, máy báo “ngoài vùng phủ sóng”, tôi ngồi ngay cửa đợi đến gần hai mươi phút sau thì cửa nhà Loan mở, chồng tôi đi ra, trên người chỉ mặc mỗi cái quần đùi.
Ảnh minh họa: Internet
Lấy nhau đã được 15 nă, con trai đầu cũng đã 13 tuổi, con gái út 8 tuổi, dành dụm mãi vợ chồng tôi cũng mua được căn nhà chung cư mi ni cao tầng.
Cả nhà vui lắm vì không phải ở nhờ nhà của ông bà nội nữa, chú út em chồng tôi còn vui hơn bởi cuối năm lấy vợ sẽ được “hưởng sái” phòng ở của anh chị.
Căn hộ không được rộng rãi lắm nhưng với cả nhà tôi thế cũng đã là mãn nguyện lắm rồi. Ở chung cư có cái vui của sinh hoạt tập thể dù một tầng chỉ có hai hộ, như nhà hàng xóm của tôi, hai vợ chồng trẻ mới chuyển đến sau nhà tôi có mấy hôm mà giờ hai nhà đã trở nên thân thiết.
Anh chồng trẻ tên là Tân, 29 tuổi làm kỹ sư xây dựng, cô vợ tên Loan, nhỏ hơn chồng 3 tuổi làm nhân viên lễ tân cho một khách sạn. Họ có cô con gái 3 tuổi, xinh xắn và kháu khỉnh, nó quý con bé nhà tôi lắm, suốt ngày quấn nhau như hai chị em ruột thịt.
Thỉnh thoảng Tân theo công trình, chồng lại bảo tôi tiện thể nấu cả cơm cho 2 mẹ con Loan để cả nhà ăn cho vui. Những ngày nghỉ cuối tuần hay nghỉ lễ, nếu không về bố mẹ hai bên, tôi hay sang rủ Loan đi chợ, làm bữa tươi cải thiện.
Trong khi hai chị em lúi húi nấu nướng, hai người đàn ông đánh cờ, uống chè, còn bọn trẻ con thì nô đùa cười nói vang nhà.
Video đang HOT
Vào mùa xây dựng, Tân phải theo những công trình xa, có khi đi hàng tháng. Mỗi lần như thế Tân đều sang nhà tôi, có lời nhờ anh chị đỡ đần giúp mẹ con Loan khi tối lửa tắt đèn.
Chủ nhật vừa rồi, chồng tôi bảo mẹ con Loan sang nhà ăn cơm, nhưng tôi lại đã có hẹn với bà ngoại để đưa bọn trẻ con về thăm chơi ở nhà bà. Rủ chồng đi cùng nhưng anh kêu mệt nên tự ở nhà thổi cơm ăn.
Đến nhà bà ngoại rồi, tôi mới nhớ ra mình quên mang túi thuốc khớp mua xuống cho bà nên dặn hai đứa nhỏ chơi ngoan ở nhà bà, còn mình phóng xe quay trở về nhà để lấy.
Không may về nhà thì chung cư mất điện, leo hết 6 tầng cầu thang bộ, tôi mệt muốn đứt hơi. Thấy cửa nhà chỉ khép hờ, tôi vội đẩy cửa vào rồi lên tiếng nhờ chồng rót hộ cốc nước vì mệt quá, nhưng nhà cửa trống trơn, chẳng thấy bóng dáng chồng tôi đâu.
Quay trở ra hành lang chung cư, định bước sang nhà Loan hỏi xem cô ấy có biết chồng tôi đi đâu không mà lại không khóa cửa, tôi giật mình khi thấy đôi dép của chồng tôi để ngay trước cửa nhà Loan, nhưng cửa nhà cô ấy đã khóa trong.
Điện thoại cho chồng, máy báo “ngoài vùng phủ sóng”, tôi ngồi ngay cửa đợi đến gần hai mươi phút sau thì cửa nhà Loan mở, chồng tôi đi ra, trên người chỉ mặc mỗi cái quần đùi.
Thấy tôi, chồng sững lại rồi lắp bắp ” anh đi ra ngoài tập thể dục, cửa hai nhà giống nhau quá nên vào … nhầm”. Tôi lắc đầu chán nản với cái lý do thanh minh nực cười mà chồng vừa đưa ra, rồi quay bước trở về nhà mình. Tôi phải làm thế nào bây giờ? Không lẽ bán nhà chuyển đi nơi khác sống, hay làm đơn ly hôn với người chồng “thích” vào nhầm nhà hàng xóm này?
Theo TPO
Bỏ mặc vợ chăm gia đình, chồng chơi bời, ngoại tình
Đi làm về là anh ngồi chơi xúc xắc ăn tiền, con riêng của anh bây giờ cũng một tay em chăm lo và dạy dỗ.
Em năm nay 26 tuổi đã lập gia đình được 6 tháng. Em là đứa con gái sống rất nguyên tắc và nghiêm túc. Em quen chồng hiện tại qua chị bạn giơi thiệu. Anh hơn em 14 tuổi. Mối tình đầu ngốc nghếch của em bị anh lừa dối hết lần này đến lần khác.
Anh sống trong Sài Gòn nên mỗi tháng ra Hà Nội thăm em vài lần. Em viên mãn với mối tình đầu và rất trân trọng anh. Em đưa anh về nhà ra mắt, sau một thời gian tìm hiểu ban đầu gia đình em không đồng ý vì chênh lệch tuổi tác và anh ở xa quá. Nhưng vì tình yêu và sự cố gắng của hai đứa thì mọi chuyện đã được như ý muốn.
Nhưng sau khi tìm hiểu, bố mẹ em phát hiện anh đã có vợ và hai con trai. Em không tin bởi trước em hỏi thì anh vẫn chối, nhưng cuối cùng anh đã thú nhận. Em trải qua những ngày tháng kinh khủng đó trong sự dằn vặt và đau đớn.
Bằng sự từng trải tình trường của mình, anh vẫn tiếp tục thuyết phục và bám riết lấy em và phải có em bằng được. Anh không ngần ngại đưa cả hai con từ Sài Gòn ra để em thấy hai đứa rất thiếu thốn tình cảm của mẹ. Thậm chí, anh đưa cả giấy ly hôn chứng minh đã bỏ vợ được ba năm và ở vậy nuôi con. Nhìn hai đứa nhỏ và tình yêu trong em với anh còn quá lớn, em lại mủi lòng cho anh thêm cơ hội.
Tưởng rằng mọi chuyện chỉ ở đó ai ngờ trong Sài Gòn anh cũng có bồ kém tuổi em. Cô ấy hành hạ và khủng bố em bằng tinh thần. Ngày đêm nhắn tin gọi điện đe dọa và nói rằng anh với cô ấy từng chung sống, chăm hai đứa nhỏ con anh. Em hao mòn và mệt mỏi nhưng anh vẫn không chịu buông tha. Anh nói rằng cô ấy chỉ là gái qua đường, quen anh chỉ vì tiền chứ không yêu đương gì rồi anh đã kết thúc cô ấy.
Em lại thêm một lần ngu dốt, mu muội tin vào thứ tình yêu của anh. Em không dám quyết định, đổ tại duyên số và tìm cách thuyết phục gia đình, sau 6 tháng dằn vặt bố mẹ em chỉ nói một câu: "Bố mẹ không đồng ý nhưng vì thương con bố mẹ chiều theo ý con, sau này có hối hận thì hãy quay về, gia đình lúc nào cũng chào đón con". Nghe xong lòng em đau quặn lại, em tự nhủ sẽ phải cố gắng sống thật tốt để bố mẹ không phiền lòng.
Sau ba năm chinh chiến là một đám cưới đầy nước mắt, ngày vui của em mà em không cầm được lòng, chỉ vì một mối tình mà em đã phụ lòng cha mẹ, em không hối hận nhưng chỉ thấy có lỗi thôi. Em khóc suốt cả buổi lễ.
Ác mộng lại đến, khi cưới xong em vào Sài Gòn ở với chồng và con chồng. Là cô dâu mới nhưng em lại dùng hết lại đồ cũ của gia đình anh. Hai ngày hôm sau thì tiền cưới của em không cánh mà bay, em hỏi thì anh nói là anh vay khi nào có anh trả. Nghĩ rằng vợ chồng với nhau nên em cũng im lặng để cho gia đình suôn sẻ. Cứ như thế em sống cùng anh và hai con, em xin việc nhưng vẫn chưa được nên ở nhà chăm con và chồng, tiền hết anh tự mang về để em chi tiêu nhưng không nhiều.
Ảnh minh họa: InImages.
Sau một lần cãi nhau, em đã ra Bắc. Nhưng em đã nhận được hàng loạt những hình ảnh về tin nhắn qua lại giữa anh và người yêu cũ bằng những ngôn từ dung tục. Em đau đớn nhưng chỉ nhận lại từ anh đúng một câu: "Tại em kêu mệt mỏi chán nản nên anh mới một phút sa ngã chứ anh chưa làm gì sai cả, anh thề sẽ không có thêm lần nào nữa". Em nói với anh lời chia tay vì thiết nghĩ chúng em chưa có gì ràng buộc.
Em về ở với bố mẹ một thời gian nhưng cũng không dám nói gì cả. Lâu sau, mẹ bắt đầu nghi ngờ, sau đó em đành phải lên nhà chị gái và không kìm được em đã tâm sự hết với chị rồi em ra chùa ở để cho tâm mình thanh thản. Em ở được mấy ngày nhưng anh tìm được em và đón em về. Em có cuộc họp gia đình với các chị và chồng em, mấy chị, em bàn sẽ giữ kín không cho bố mẹ biết sợ bố mẹ buồn. Chồng em nhận lỗi và hứa là sẽ thay đổi. Em lại theo vào Sài Gòn sống.
Nhưng một loạt các cuộc điện thoại, nhắn tin đòi nợ chồng em lại tới. Mỗi chỗ vài chục có chỗ vài trăm triệu. Trong khi đó anh sĩ diện nói với gia đình nhà em mua nhà ngoài Hà Nội, nhưng thực tế mới chỉ trả được 1/4 số tiền, bây giờ không có tiền nộp vao lãi tăng lên vù vù. Em hỏi đến thì anh chửi, cái chung cư vợ chồng em đang ở thì chị vợ cũ của anh cũng đang kiện đòi chia đôi tài sản. Em chán nản và hai đứa đã cãi nhau. Em hỏi đến số vàng lúc cưới hai bên gia đình cho để làm vốn thì cũng lại không cánh mà bay, anh nói anh để dưới kho. Thế là em trắng tay.
Liên tiếp những cuộc cãi vã, tranh luận, chửi nhau, đánh nhau diễn ra. Mỗi lần như thế em lao vào như con thiêu thân vì nghĩ rằng thà chết đi còn sướng hơn, em uống thuốc ngủ để mong quen đi mọi chuyện.
Tuy vậy, em vẫn sống tốt với gia đình nhà chồng và nhất là hai đứa con, em chăm sóc rất chu đáo nên không ai nói gì em cả, ngược lại hai đứa nhỏ cũng rất tin em.
Em định sinh đứa con để khuây khoả nhưng kinh tế còn hạn hẹp mà chồng em không có trách nhiệm, đi làm về là ngồi riết chơi xúc xắc ăn tiền, con anh bây giờ cũng một tay em chăm lo và dạy dỗ anh chẳng thèm đả động huống chi em sinh thêm đứa nữa.
Em chỉ mong anh thay đổi, yêu thương và chăm lo cho gia đình, đừng nói dối em vậy mà không được. Em dùng đủ mọi cách, ngọt ngào có, ghê gớm đanh đá cũng có nhưng không ăn thua. Thương chồng và nghĩ rằng bình yên, hạnh phúc là quan trọng, có thiếu tiền rồi chịu khó cũng làm ra nên em có nói với anh: "Anh nợ ai bao nhiêu như thế nào thì anh cứ nói với em rồi vợ chồng cùng nhau làm trả nợ, có vất vả em cũng không ngại, chỉ mong anh đừng lừa dối gì em". Vậy mà cũng không thay đổi được gì.
Em rất do dự không biết là có nên tiếp tục với anh không hay dừng lại để lựa chọn cuộc sống khác. Bây giờ ra đi em cũng rất ái ngại, ngại với gia đình chồng rồi thương bố mẹ em. Rồi mọi người sẽ nhìn em bằng ánh mắt gì đây? Em không còn niềm tin nơi anh nữa rồi. Nhưng tình thương với con anh và anh thì còn nhiều lắm...
Theo VNE
Chàng thân thiết với em gái của chị dâu Bản thân tôi cảm thấy hai người họ nói chuyện rất thân thiết với nhau dù chỉ là những vấn đề chung, nhỏ nhặt trong nhà. Tôi và bạn trai quen nhau cũng mấy năm rồi, mọi chuyện cũng không có gì cho đến gần đây. Tôi luôn có những suy nghĩ linh tinh về bạn trai nhưng không biết là linh cảm...