Gần cả 2 năm không “sinh hoạt” vợ chồng nhưng chúng tôi vẫn hạnh phúc
Đã hơn 1 năm sau ngày cưới, chúng tôi không có quan hệ vợ chồng. Đầu tiên là vấn đề ở phía tôi, khi vuốt ve đã có cảm xúc rồi thì ngưng lại. Chồng bị ngừng đột ngột và cũng mất cảm xúc nên lại ôm nhau nói lời ngọt ngào rồi ngủ.
Chông tôi cũng không hiểu tại sao đối với tôi, anh ấy rất yêu thương nhưng lại không ham muốn tình dục với tôi nhiều lắm. Nên khi tôi không tiếp tục nữa thì thôi (Anh minh hoa)
Tôi đọc nhiều bài viết của các anh chị đã lập gia đình trên muc Tâm sư. Mỗi gia đình la mỗi vấn đề riêng. Việc quan hệ vợ chồng cũng mỗi người mỗi cảnh. Người thì chồng muốn, vợ không chiều và ngược lại và dẫn đến không hạnh phúc. Nhưng dẫu sao, họ cũng bình thường. Còn tôi, tôi cũng chẳng thể hiểu được cuộc sống hôn nhân của vơ chông tôi đang gặp phải vấn đề gì.
Tôi năm nay 27 tuổi, ngoại hình ưa nhìn, trình độ cao, công việc tốt. Chồng tôi 38 tuổi, là người giỏi giang, thành đạt. Chúng tôi khá đẹp đôi, yêu nhau khoảng 2 năm thì cưới. Tình cảm giữa chúng tôi từ khi yêu đến cưới đầy đủ mọi cung bậc, hạnh phúc, đau khổ, sóng gió. Cuối cùng, chúng tôi kết thúc bằng một đám cưới đep.
Tôi là một phụ nữ lãng mạn, hết mình trong tình yêu nhưng cũng nhiều lý trí. Trước khi gặp chồng, tôi trải qua 2 mối tình sâu sắc. Tuy nhiên, do cách giáo dục của gia đình, chúng tôi yêu nhau bình thường như bao cặp đôi khác nhưng luôn giữ giới hạn của người phụ nữ. Đến khi gặp chồng tôi, vì yêu và có nhiều cảm xúc với anh ấy. Nên tôi cũng muốn hoà hợp về thể xác vì đã trưởng thành và xác định tiến đến hôn nhân. Nhưng không hiểu vì lý do gì chúng tôi cũng chỉ quan hệ bên ngoài và kết thúc.
Chúng tôi đã đọc, hiểu nhiều về sex nên cũng đã làm tất cả. Rồi mọi chuyện cũng thế mà thôi, cảm thấy đã đủ, đã đạt, và… không cần quan hệ thật sự nữa. Thật không hiểu tại sao? (Anh minh hoa)
Chồng tôi khi đó có khuyên tôi nên thả lỏng và quan hệ bình thường để gắn bó và hạnh phúc hơn. Tôi cũng muốn vậy nhưng không hiểu sao không thể. Tuy chỉ quan hệ bên ngoài nhưng tôi cảm thấy “đủ” và không muốn tiếp tục nữa. Lần nào cũng vậy, nếu đã cảm thấy “đủ” rồi mà còn phải tiếp tục quan hệ thật sự là tôi cảm thấy khó chịu.
Tôi lấy lý do với chồng và cũng tự nói với bản thân là coi như giữ gìn đến khi đám cưới. Anh ấy tôn trọng tôi dù không hài lòng, cũng phản ứng khá gay gắt. Nhưng thấy tôi cương quyết vậy thì thôi. Tôi lờ mờ nhận thấy bản thân có chút vấn đề nhưng không hiểu là gì nên cũng gạt đi. Mặt khác, về mặt tinh thần, chúng tôi hoà hợp, vui vẻ và rất hạnh phúc. Vì vậy nên chúng tôi tự trấn an là khi cưới về sẽ tốt thôi.
Lúc yêu nhau, chúng tôi cũng đi du lịch nhiều nơi. Anh ấy luôn chiều chuộng và yêu thương tôi từng chút. Và tôi cũng rất yêu anh ấy. Nhưng chuyện lên giường của chúng tôi cũng luôn kết thúc nhanh chóng khi tôi cảm thấy những hành vi vuốt ve là đủ và không tiếp tục. Anh ấy thì cũng không thỏa mãn gì. Nhưng cũng không ép buộc tôi.
Chúng tôi lại trò chuyện với nhau rất hợp. Nên lại nằm bên nhau huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới biển. Đặc biệt may mắn là chúng tôi không cảm thấy chán nhau. Nên mọi chuyện cứ trôi qua như thế.
Cũng có lúc nhiều sóng gió, nhưng vì không thể sống thiếu nhau, nên chúng tôi chia tay lại quay về. Thật sự giữa chúng tôi là một tình yêu đẹp và sâu sắc.
Video đang HOT
Rồi chúng tôi kết hôn và về sống chung. Vơ chông cũng yêu thương, tôn trọng nhau không có gì thay đổi. Chồng mang đến cho tôi cuộc sống tiện nghi, đầy đủ. Tôi chỉ đi làm nhẹ nhàng rồi về nghỉ ngơi. Mọi việc nhà đã có người lo.
Anh luôn yêu chiều vợ, sắm sửa cho tôi từ đôi giày, túi xách, thỏi son, điện thoại, nữ trang… Tất cả những gì tôi thích. Ngoài ra, anh cũng luôn quan tâm đến cảm xúc buồn vui của vợ, cùng tôi giải quyết mọi vấn đề lớn nhỏ. Tôi cảm thấy tôn trọng và biết ơn anh ấy. Tôi cũng học cách hoàn thiện mình để chăm sóc tốt cho chồng. Cuộc sống chúng tôi nhìn vào hạnh phúc. Vợ chồng yêu chiều nhau, vật chất, tiện nghi đầy đủ.
Nhưng thật sự không thể phủ nhận được một điều, chúng tôi không có cuộc sống bình thường về mặt sinh học. Đã hơn 1 năm sau ngày cưới, chúng tôi không có quan hệ vợ chồng. Đầu tiên là vấn đề ở phía tôi, khi vuốt ve đã có cảm xúc rồi thì ngưng lại. Chồng bị ngừng đột ngột và cũng mất cảm xúc nên lại ôm nhau nói lời ngọt ngào rồi ngủ.
Chúng tôi cứ vậy, không ai bức xúc gì và mọi chuyện cứ “êm đẹp” trôi qua như thế. Chúng tôi cũng nhận thức được là không bình thường, thế nhưng chúng tôi vẫn sống hoà hợp và hạnh phúc nên tặc lưỡi cho qua. Sau này, tôi cảm thấy chồng cũng bằng lòng với chuyện này. Có lẽ anh ấy cũng như tôi.
Tôi biết cuộc sống sẽ vẹn toàn hơn nếu chúng tôi “đốt lửa” lên được chuyện chăn gối vợ chồng. Thế nhưng lần nào cũng vậy. Và thêm nữa là vấn đề con cái, chuyện này thật sự ảnh hưởng. Tôi không hiểu lý do gì vơ chông tôi lại không ham muốn nhau như vậy. Và tất nhiên, chúng tôi cũng chẳng ham muốn ai khác.
Có nhiều người sẽ nghĩ vơ chông tôi bị gay, les, bất lực… Nhưng chúng tôi biết bản thân mình không phải như vậy. Vợ chồng đều có ngoại hình, sức khỏe cũng bình thường, cũng có cảm xúc giới tính, cũng có khi quấn lấy nhau, nhưng… vừa đủ là… thôi, chưa bao giờ đủ ham muốn để thật sự quan hệ.
Tôi cũng khẳng định, chúng tôi vẫn chung thủy với nhau. Vậy vấn đề của chúng tôi là gì? Cũng có người khuyên 2 vơ chông đi khám bác sĩ. Chúng tôi khám về sức khỏe thì vẫn bình thường. Chồng tôi cũng không bị rối loạn hay bất lực. Tôi cũng không phải là lãnh cảm. Bác sĩ cũng khuyên những điều quen thuộc như tăng cường dạo đầu…
Chúng tôi đã đọc, hiểu nhiều về sex nên cũng đã làm tất cả. Rồi mọi chuyện cũng thế mà thôi, cảm thấy đã đủ, đã đạt, và… không cần quan hệ thật sự nữa. Thật không hiểu tại sao? Chúng tôi cũng tư vấn tâm lý nhưng không phát hiện ra vấn đề gì. Bây giờ chúng tôi cũng chẳng biết khám gì nữa.
Cũng cần nói thêm, chồng tôi cũng có vài mối tình trước khi đến với tôi. Và anh ấy vẫn có quan hệ chăn gối bình thường. Anh ấy cũng không hiểu tại sao đối với tôi, anh ấy rất yêu thương nhưng lại không ham muốn tình dục với tôi nhiều lắm. Nên khi tôi không tiếp tục nữa thì thôi.
Tôi cảm thấy hoang mang và lo lắng. Chồng tôi cũng vậy. Chúng tôi luôn bất an và day dứt về vấn đề này. Rõ ràng là chúng tôi yêu thương nhau tại sao trở nên như vậy. Tôi đọc tâm sự thấy có những gia đình vợ chồng cứ xung đột nhau về tình dục. Nhưng ngẫm ra, họ còn bình thường hơn chúng tôi.
Tôi không biết nếu mọi chuyện cứ tiếp tục kéo dài thì cuộc sống của vơ chồng tôi ra sao, rồi sinh con đẻ cái… Tôi hoang mang vô cùng. Mong các anh chị giúp đỡ và cho lời khuyên, chứ đừng cười cợt và châm biếm chúng tôi. Trên đời có ai gặp phải vấn đề này không? Xin chân thành cảm ơn và mong lời khuyên của các anh chị.
Theo Afamily
Vì sao người lương thiện cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở?
-Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy
Thầy hiền hòa nhìn tôi trả lời:
- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác.
Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.
Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:
-Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!
Thầy trả lời:
-Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.
Tôi nói:
-Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có "cảm giác thua thiệt" bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái...
Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.
Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:
Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.
-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.
Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.
Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
- Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói."
Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.
-Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!"
Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: "Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy" (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
-Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui."
-Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.
-Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?
Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.
Ngồi im lặng hồi lâu...xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này, phải! chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế. Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ ?
Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!
Theo VNE
Lên giường rồi vợ hỏi: "Sắp xong chưa?" Chồng ngán ngẩm khi vợ lên giường toàn hỏi: "Anh sắp xong chưa, em còn phải đi giặt đồ" Ai cũng biết, chuyện chăn gối không chỉ là một nhu cầu bản năng của mỗi cặp vợ chồng. Nó không chỉ là chuyện "cần phải làm" mà còn là sợ dây kết nối tình cảm vợ chồng thêm mặn nồng. Ai cũng hiểu...