Gái xấu như tôi chịu khổ quá nhiều nên bây giờ đã có thể hạnh phúc?
Tính ra ông trời cũng không bạc đãi cô gái xấu tôi. Có phải tôi đã chịu khổ quá nhiều rồi nên bây giờ đã có thể hạnh phúc?
Người ta thường nói không có lửa thì làm sao có khói. Nhưng đối với cuộc đời tôi thì dù không có lửa vẫn có thể có khói.
Tôi sinh ra trên mặt đã có sẵn 1 vết bớt màu đen trải dài từ lông mày đến gò má bên trái. Bất cứ ai nhìn thấy khuôn mặt của tôi đều giật nảy người rồi quay đầu sang hướng khác thật nhanh. Lúc còn nhỏ chưa hiểu chuyện thì tôi chẳng cảm thấy buồn, cũng chẳng biết bản thân mình khác người thường đến mức nào nên cứ hồn nhiên mà sống. Nhưng khi càng lớn thì vẻ ngoài càng lúc càng trở nên quan trọng đối với tôi. Và tôi cũng biết thế nào là buồn vì khuôn mặt của mình.
Tôi cũng chẳng dám đến gần người khác vì đã biết họ nghĩ gì về mình. Tất nhiên là vẫn sẽ là “phù thủy”, “đến gần nó coi chừng bị lây”, “chắc kiếp trước làm gì nên giờ mới bị vậy”… Cho đến năm học lớp 10, tôi gặp một chàng trai khiến tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cứ ngỡ cuộc đời tôi sẽ đẹp giống như những câu chuyện cổ tích khi bạn của chàng trai đó nói với tôi rằng người con trai đó cũng yêu tôi.
Bất cứ ai nhìn thấy khuôn mặt của tôi đều giật nảy người rồi quay đầu sang hướng khác thật nhanh (Ảnh minh họa)
Nghe vậy thì tôi rất vui và càng tin chàng trai ấy chính là duyên phận của tôi nên tôi mới quyết định sẽ tỏ tình. Nhưng vì cảm thấy mặc cảm về khuôn mặt của mình nên cơ hội đến tôi cũng không dám nói mà để người con gái khác tỏ tình trước. Người ấy nhận lời và tôi đau lòng chỉ biết đứng nhìn họ hạnh phúc bên nhau.
Bên nhau được mấy tháng thì họ chia tay, cô bạn gái của chàng luôn miệng nói chàng thích tôi nên mới chia tay và thường xuyên ăn hiếp tôi. Tuy bị ăn hiếp tôi vẫn thấy hạnh phúc khi nghe chính miệng người con gái đó nói là chàng yêu tôi. Tôi vẫn hy vọng sẽ có thể nói với chàng tôi cũng yêu chàng. Vậy mà ai ngờ chia tay người này chưa được mấy ngày chàng đã tán tỉnh và sánh đôi với người khác.
Video đang HOT
Suốt hai năm học lớp 11 và 12, tôi phải đứng mà nhìn người tôi yêu yêu rồi chia tay với 4 người con gái khác nhau trong vô vàn đau khổ. Và người bạn gái cũ nào của chàng cũng nói là chia tay do chàng yêu tôi. Có thể nói, tôi liên tiếp bị tai tiếng là người thứ ba nhưng chẳng bao giờ được có người yêu một ngày nào. Đau khổ hơn là trong lòng tôi luôn nghĩ vì bản thân không nói rõ tâm tư nên mới để lỡ cơ hội.
Nếu tôi nói cho chàng biết tôi cũng yêu chàng thì chắc mọi chuyện sẽ không phức tạp đến như vậy. Đến khi gần hết năm học lớp 12, tôi thấy chàng đã chia tay bạn gái. Lúc này tôi nghĩ là nên viết cho chàng một bức thư nói ra tình cảm của mình vì tôi sợ rằng kết thúc năm học thì sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa.
Tôi không ngờ ngày hôm sau tôi vào lớp và thấy bức thư chứa đựng tình cảm của tôi bị dán trên bảng lớp. Mọi người ai cũng cười vào mặt tôi rồi chửi rủa và dùng những lời trong thư để chọc tôi. Đi học chẳng khác nào địa ngục đối với tôi. Có người còn lấy trộm sách vở của tôi rồi xé vứt sọt rác.
Ê chề và nhục nhã mới làm cho tôi nhìn thấy được bộ mặt thật của người con trai đó. Tôi nhận ra nếu một người con trai thật sự yêu mình thì sẽ tỏ tình với mình, sẽ bảo vệ và chờ đợi mình chứ chẳng “thay người yêu như thay áo” để làm gì. Quá mệt mỏi với cái thế giới này tôi nghỉ học và suốt ngày chỉ ở trong nhà, sợ người lạ, sợ đủ thứ. Tôi buông nhưng mọi người thì không buông, cứ đi rêu rao khắp nơi nói tôi hám trai, nói tôi thích cướp bạn trai của người khác.
Tai tiếng dữ quá nên một người hàng xóm nói với tôi hay đi lấy chồng đi, có chồng bảo vệ như vậy sẽ không sợ bị ăn hiếp. Chị nói quy luật của bắt nạt là mạnh hiếp yếu chứ không phải đúng sai. Cô A cướp bồ của cô B nhưng nếu cô B quá mạnh, cô A đấu không lại thì thường sẽ tìm một cô C dễ ăn hiếp để làm thùng rác. Tôi cũng nghe theo chị hàng xóm đi coi mắt dù biết rõ khi người đến xem mặt nhìn thấy khuôn mặt của tôi sẽ tỏ thái độ ra sao.
Thật không ngờ cũng có người đồng ý cưới tôi. Mẹ chồng tôi là một bà mẹ có người con trai lớn rồi mà vẫn nói chuyện như con nít lại vô cùng ẻo lả giống như lệch giới tính. Bản thân tôi lại nghĩ mình như vậy có người cưới là được rồi nên cũng không dám chê người ta mà lập tức đồng ý.
Sau khi tôi cưới chồng rồi thì luôn ở trong nhà nên cũng chẳng còn ai gieo điều tiếng gì. Ấy vậy mà chính những người con gái trước đây gieo tiếng cướp người yêu cho tôi giờ lại cố gắng phá nát hạnh phúc của tôi. Họ cứ liên tục tiếp cận chồng tôi và dụ dỗ nhưng anh chồng lại quá ngờ nghệch, cứ làm như con nít.
Tính ra ông trời cũng không bạc đãi cô gái xấu như tôi. Có phải tôi đã chịu khổ quá nhiều rồi nên bây giờ đã có thể hạnh phúc?
(Ảnh minh họa)
Khi người ta ôm thì anh lại hét toáng lên “cái chị này làm cái gì vậy?”. Vậy là mọi người được thấy bộ mặt xấu xa của các cô ấy. Bị người ta nhìn thấy như vậy mà còn xảo biện nói “vì trước đây cô kia cướp bồ tôi nên giờ tôi cướp chồng cổ trả thù”. Nhưng giải thích thế nào cũng vậy thôi, các cô gái xấu xa đó vẫn phải bị mang tiếng cướp chồng người ta.
Còn tôi thì đã có thể sống cuộc sống an nhàn hơn vì luôn được mẹ chồng và chồng thương yêu bao bọc. Chồng tôi tuy ngờ nghệch nhưng lại rất chung thủy với tôi. Tuy anh có ẻo lả nhưng anh lại không phải là người lệch lạc giới tính mà chỉ là một người con trai quá nghe lời mẹ và quen nhõng nhẽo với mẹ mà thôi. Tính ra ông trời cũng không bạc đãi cô gái xấu như tôi. Có phải tôi đã chịu khổ quá nhiều rồi nên bây giờ đã có thể hạnh phúc?
Theo Blogtamsu
Lấy vợ "có điều kiện" để bao bọc tình cũ
"Nàng xin nghỉ một buổi, mượn chiếc xe cà tàng của cậu em, khoác áo bông sù tối màu để không ai nhận ra, hòng tiện theo dõi. Sáng chồng ra khỏi nhà nàng đi theo luôn và thấy chồng đi vào một ngõ nhỏ..."
Nàng cực sốc khi nghe bà thím thì thào, mách chuyện ngày trước mẹ chồngnàng ghê gớm, đã từng bắt bạn gái anh phải bỏ thai, vì bà có định kiến, nên sẽ không bao giờ chấp nhận con dâu quê ở vùng ấy. Nàng kinh ngạc, sao mẹ chồng nỡ làm cái việc thất đức. Nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng tự nhủ, biết đâu cô ấy xấu hoặc đã làm gì sai, người lớn không bao giờ tự dưng đi hành động vô lý. Nàng khép chuyện ấy lại, cho rằng nó là ký ức đã qua, không liên quan đến mình, bận tâm chi cho mệt.
Nàng và anh sống bên nhau thật vui vẻ, song giây phút ấy sớm trôi qua để lại bao ưu tư về chuyện, mãi vẫn chưa được đón nhận "tin vui". Nàng thèm lắm tiếng bi bô của con trẻ, nàng yêu lũ nhóc thánh thiện như thiên thần ấy, rồi nàng sợ cảnh cô đơn, cảnh cha già con cọc...
Lấy chồng nhưng gần như một mình nàng gồng gánh bao khoản chi phí to nhỏ cho gia đình, thành ra nàng thở dài nghĩ. "Giờ mà có con thì vui đấy mà cũng lo đấy". Vì với bằng tại chức của chồng nàng, cùng sức ỳ của bao năm "đút chân gầm bàn", lương của anh còn không đủ chi phí cho bản thân, thi thoảng lại gãi đầu gãi tai "Anh mượn cái thẻ", thì trông gì...
Nàng không muốn làm chồng tự ái, làm bục cái sỹ diện cao ngất của người đàn ông, song dạo này anh tiêu pha nhiều quá, anh nói cần gặp gỡ bạn bè, tiếp cận người này người khác để xem họ có thể hỗ trợ anh trong công việc được không, hoặc cũng có thể anh sẽ tự mình đứng ra kinh doanh, cần tìm kiếm đối tác... Ban đầu nàng không dám có ý kiến, vẫn phải động viên anh cố gắng, vợ chồng tuy hai mà một kia mà. Vậy nhưng số tiền anh lấy đi cứ ngày một nhiều mà không hề có lý do chính đáng, nàng bắt đầu lo lắng. Sau bao đêm suy tư, nàng quyết định âm thầm tìm hiểu, nàng nghĩ cần phải sớm biết chồng đi đâu, giao du với những ai.
Nàng xin nghỉ một buổi, mượn chiếc xe cà tàng của cậu em, khoác áo bông sù tối màu để không ai có thể nhận ra, hòng tiện theo dõi. Sáng chồng ra khỏi nhà nàng đi theo luôn và thấy chồng đi vào một ngõ nhỏ. Nàng định vào theo nhưng trong ấy có con chó dữ quá, nàng đành cố chờ phía ngoài, chỉ ít phút sau nàng thấy anh chở một cô gái phóng ra, họ dừng trước cổng một siêu thị. Anh quay xe ra luôn, khiến nàng cố lái ý nghĩ tốt cho chồng, hay anh đi làm xe ôm kiếm thêm?
Rồi anh quay về cơ quan, bốn rưỡi chiều nàng thấy anh tất tả đến một trường mầm non, đón bé trai độ bốn tuổi cùng về siêu thị đón cô gái. Họ đi với nhau hân hoan như một gia đình đầm ấm, thân thương, nàng hiểu ra cô gái làm ở siêu thị này. Thế còn đứa bé? Nàng bỗng lạnh gáy khi nhớ lại lời bà thím hồi đầu nàng về làm dâu...
Tim đau buốt, nàng như muốn ngã khuỵu xuống, ngất lịm đi khi nghe chồng vội vàng thú nhận, anh lấy nàng vì mẹ thúc ép, vì thấy nàng có điều kiện kinh tế, chứ thực ra anh vẫn qua lại hỗ trợ cho mẹ con cô ấy. Đứa bé kia sinh ra từ tình yêu và luôn sống trong tình yêu của bố mẹ nó.
Mọi việc ngã ngũ, mỗi lần bất chợt tỉnh giấc, nàng lại căm giận, trách mình ngu dại, khi chưa một lần nhìn thẳng vào chuyện đã qua của người bạn đời, để đến nỗi nhận về sự dối trá, lợi dụng mà không biết. Dẫu sao thì giờ nàng cũng hiểu một điều nàng chưa thực sự có chồng, thế nên ích gì khi tranh giành thứ chưa bao giờ thuộc về mình!
Theo Blogtamsu
Sinh ra là phận phụ nữ, biết chắc sẽ khổ. Nhưng khổ ít hay nhiều... Đời vốn nhiều thứ không công bằng, nên chị em phụ nữ hãy ráng cứng cỏi mà sống! Sinh ra là phận phụ nữ là biết chắc mình sẽ khổ. Nhưng khổ ít hay khổ nhiều còn phụ thuộc vào nửa kia của mình như thế nào! Đọc bài chia sẻ của chị T. Hà "Có đứa nào vô sinh đâu mà bảo...