‘Em giỏi giang quá, anh không sánh kịp, bên em anh không có cảm giác được làm đàn ông’
Chị đã sai khi cứ mải miết chạy theo những địa vị, danh vọng mà quên mất sau lưng mình còn có một người chồng và đứa con thơ.
Chị là người phụ nữ thành đạt, trong tay nắm giữ nhiều chuỗi cửa hàng mỹ phẩm nổi tiếng. Cũng chính vì lý do đó mà chị không bao giờ có thời gian dành cho gia đình Trong khi đó, anh chỉ là nhân viên của một công ty nhỏ, không quyền hành, lương bổng cũng chỉ đủ chứ không dư giả. Vấn đề tài chính trong gia đình luôn do chị đảm nhận, mọi việc phải thông qua chị. Ngày con trai vào lớp 1, chị cho thằng bé học nhiều thứ nào là Anh văn, tin học rồi đàn ca, múa hát… Chị muốn con mình là người giỏi nhất không ai sánh bằng. Cũng chính vì tính gia trưởng của mình, chị đã vô tình cướp đi tuổi thơ của thằng bé.
Đối với chồng cũng vậy, chị luôn đưa ra những nguyên tắc và bắt anh phải tuân thủ theo. Chuyện chăn gối vợ chồng cũng phải được sự đồng ý của chị. Chị sống rất khoa học, ngay cả trong việc ăn uống nên mướn luôn một người có bằng cấp nấu nướng về để phục vụ gia đình.
Thấy vợ suốt ngày chú tâm vào công việc, nhiều lần anh khuyên.
- Em có thể bớt chút thời gian để chăm sóc cho gia đình được không?
Chị bình thản trả lời.
- Công việc đang thuận lợi, tiền đang tự động chui vào túi, ngu gì mà dừng lại. Em kiếm tiền để nuôi cái nhà này chứ có phải cho ai đâu mà anh lo.
Những lần như thế, anh lắc đầu ngao ngán. Anh cảm thấy bản thân mình quá kém cỏi nên tiếng nói cũng không có trọng lượng trong căn nhà này. Anh thèm khát được một lần vợ sà vào lòng mình nũng nịu như những người phụ nữ khác. Anh muốn chị chỉ là một con người bình thường, không địa vị, không danh vọng, để anh có thể che chở bảo vệ suốt cuộc đời này. Nhưng chị không nghĩ được như vậy. Chị mải chạy theo những thứ xa hoa mà quên mất đi hạnh phúc giản đơn ở bên cạnh. Do chị quá bản lĩnh nên anh thường thấy xấu hổ khi ở bên chị.
“Em giỏi giang quá, anh không sánh kịp, bên em anh không có cảm giác được làm đàn ông” – Ảnh minh họa: Internet.
Video đang HOT
Khi mọi việc đã rơi vào bế tắc, anh mệt mỏi, chán chường và muốn tìm được cảm giác mới. Anh tụ tập cùng với những người bạn đi bar ăn chơi, gái gú. Một lần, anh say xỉn và qua đêm với một cô gái trẻ – Nhung. Nhung là một cô gái xinh xắn và ăn nói dịu dàng.
Nhân cơ hội quen được Nhung, anh nhờ cô ấy giúp đỡ diễn kịch trước mặt chị, với mong muốn chị có thể thay đổi. Đúng như những gì giao kèo, một hôm, anh đưa Nhung về nhà. Vừa thấy anh tay trong tay với người phụ nữ lạ, chị liền lớn tiếng.
- Anh làm cái trò gì vậy? Cô ta là ai?
Anh nhẹ nhàng đáp trả.
- À em ấy tên Nhung, anh mới quen được ở bar. Thấy em ấy ở tỉnh lên, tự dưng anh thấy tội nghiệp nên có ý muốn bảo vệ che chở. Vì giờ có người không cần anh nữa rồi.
Chị điên tiết.
- Anh bị điên rồi! Tại sao anh có thể phản bội tôi?
Anh cười nhạt.
- Đơn giản là em quá giỏi giang, anh không sánh kịp, ở bên em, anh không có cảm giác được làm đàn ông.
Nói xong, anh ôm eo Nhung đi vào nhà. Chị chết điếng chứng kiến những hành động thân mật của chồng. Sau lần đó, anh công khai đưa Nhung về tình tứ trước mặt chị. Lúc này chị mới lờ mờ nhận ra mình đã mất một thứ gì đó rất quan trọng. Đối với phụ nữ hạnh phúc không phải là có một sự nghiệp lẫy lừng, địa vị cao mà là có được một người đàn ông yêu thương ở bên cạnh. Chị rất hối hận vì khoảng thời gian đã qua. Chị cứ nghĩ anh sẽ mãi ở đó đợi, khi chị yếu lòng có thể quay về nương tựa. Nhưng nào ngờ rồi cũng có một ngày anh bỏ lại chị mà đi tìm kiếm hạnh phúc khác.
Rồi một ngày, chị bị tai nạn giao thông. Nghe tin, anh hốt hoảng chạy vào viện. Anh khóc nức nở, gục ngã hoàn toàn khi thấy bác sĩ đẩy một người che kín mặt trên chiếc băng ca trắng từ phòng cấp cứu ra. Anh gào khóc.
- Anh xin lỗi, anh sai rồi. Anh đã gạt em. Suốt đời này anh chỉ yêu mình em thôi. Em tỉnh lại đi.
Bỗng có một tiếng nói quen thuộc vang lên: “Em biết hết rồi”. Anh giật mình quay lại thì thấy Nhung đang dìu chị. Anh đứng bật dậy chạy lại ôm chị vào lòng, siết chặt cứ như thể buông ra chị sẽ biến mất. Chị cười nói: “Nhung đã kể hết cho em nghe rồi. Em xin lỗi vì bấy lâu nay đã không quan tâm đến anh. Em hứa sẽ thay đổi, tin em đi”. Cả hai ôm nhau cười nói trong niềm hạnh phúc vỡ òa.
Theo Phụ nữ sức khỏe
Vì em quá giỏi, quá tự tin, quá cực đoan nên anh mới phải tìm một người cho mình cảm giác
Hà đã sai, khi cô mải miết chạy về phía trước mà quên mất có người đàn ông vẫn luôn chỉ đứng ở vạch xuất phát đợi mình quay về...
Ảnh minh hoạ
Khi nhận lời yêu Hoàng, Hà vẫn chỉ là một tân cử nhân vừa ra trường với tấm bằng loại khá trong tay. Mọi thứ hoàn toàn mơ hồ trước mắt cô: không công việc, không một mối quan hệ "đao to bua lớn" và không cả niềm tin dù chỉ một chút. Rồi Hoàng đến, dần đưa Hà thoát khỏi sự mông lung, vô định chỉ với một câu nói: "Có anh ở đây rồi, chỉ cần dựa vào vai anh là được!".
Nhưng Hà chỉ cho phép bản thân dựa dẫm trong chốc lát, rồi rất nhanh sau đó cô đã lại đi tìm sự độc lập và tự chủ riêng. Hà dần thăng tiến trong công việc. Từ một nhân viên kinh doanh phải gọi ngày trăm cuộc điện thoại để tìm kiếm khách hàng, cô trở thành một trưởng phòng có kinh nghiệm, quản lý hàng chục gương mặt mới toanh chập chững bước vào nghề.
Hai năm sau, Hoàng và Hà kết hôn. Nhưng Hà lúc bấy giờ chẳng còn thơ ngây, đơn thuần như thời mới yêu nữa. Hà ranh mãnh và khôn ngoan trong từng hành động. Cô cũng chẳng chịu thua trong mối quan hệ với chồng và vô cùng cực đoan trong việc không muốn sinh con sớm. Hà ngày càng đẹp và quyến rũ nhưng Hoàng lại chẳng thể tìm nổi một chút xúc cảm nào từ vẻ ngoài già dặn, thạo đời ấy cả.
"Em có thể bớt chút thời gian cho công việc để chăm sóc tổ ấm của hai đứa mình không?", không biết bao nhiêu lần Hoàng mở lời đề nghị vợ. Anh chỉ là một công chức bình thường, thu nhập không nhiều như Hà mong muốn, nhưng anh tin mình vẫn có thể làm chỗ dựa cho vợ. Ấy thế mà Hà luôn phũ phàng, gay gắt đáp lại: "Bớt ư? Bớt làm sao được ở cái thời điểm mà tiền đang chảy vào túi mình ào ào như thế này? Bớt để người khác nhận hết à?".
Cũng có khi, trước ý định muốn có một đứa con của Hoàng, Hà đanh đá cự cãi: "Anh thích thì tự đi mà đẻ! Em còn bận, phải cống hiến cho sự nghiệp, không thể dừng được. Anh đợi được thì dăm bảy năm nữa khắc có con thôi!". Những câu nói của Hà như xát muối vào lòng Hoàng. Anh cảm giác vô cùng tự ti và chán nản mỗi khi bên vợ. Anh thèm biết bao được Hà sà vào lòng mình nũng nịu và bảo "Anh là món quà vô giá của cuộc đời em!" như ngày xưa...
Nhưng anh bây giờ đã chẳng còn quan trọng gì trong cuộc đời của Hà nữa. Kiểu như có cũng được, không có cũng xong. Những bữa cơm tối thường là về nhà vội vàng gặp nhau rồi ra quán. Cả ngày đi làm mấy tiếng cũng chẳng ai liên quan gì đến ai. Một năm đôi lần hẹn được nhau cùng nghỉ thì về quê thăm ông bà, biếu đôi ba món quà, hỏi thăm vài câu xã giao là xong. Tiền ai người nấy giữ, tiêu pha gì thì tùy. Muốn mua sắm thứ gì thì đề nghị nhau cùng góp vào...
Rồi cho đến khi Hoàng không chịu được tất cả những nhàm chán như vậy nữa. Anh về nhà muộn hơn và lang thang ở các quán bia cùng nhóm bạn này đến nhóm bạn khác. Mà thậm chí Hà cũng chẳng quan tâm nhiều vì cô thường về nhà rất muộn. 10h đêm mới hết giờ làm việc, về không thấy chồng đâu thì gọi điện, thế thôi!
Thường nếu Hà gọi, Hoàng sẽ về ngay. Nhưng hôm nay, Hà gọi mà Hoàng chẳng nhấc máy. Đến hơn 20 cuộc vẫn không thấy hồi đáp. Cho đến khi Hà mệt quá lả đi, chìm vào giấc ngủ thì Hoàng lạch cạch mở cửa vào nhà. Hà tỉnh dậy, định ra đón chồng thì ngỡ ngàng khi thấy Hoàng đang ôm theo một cô gái nóng bỏng khác về cùng. Hà tức điên, gào toáng lên: "Anh làm cái trò gì đấy hả? Ai đây?".
Hoàng nhếch mép cười, quay sang ôm eo rồi thơm lên má cô nhân tình dẫn theo về nhà như muốn trêu tức vợ. "À, em ấy tên là Hà đấy, trùng hợp không? Anh quen trong quán bia ôm. Em ấy cũng vừa tốt nghiệp đại học và chưa tìm được việc. Tự dưng anh muốn che chở cho em ấy, giống như em ngày xưa. Vì có người bây giờ đã không cần anh nữa!", Hoàng lè nhè đáp.
Hà ngớ người, tát mạnh vào má Hoàng: "Anh điên thật rồi! Tại sao anh có thể trở nên đổ đốn đến nhường này cơ chứ?". Nhưng Hoàng lại càng được đà cười lớn hơn, thách thức: "Tại sao ư? Tại vì em quá giỏi, quá tự tin, quá cực đoan nên anh mới phải tìm một người cho mình cảm giác được làm đàn ông. Em hiểu không?". Hà quay lưng đi, ôm mặt chạy thẳng vào phòng, đóng cửa rồi khóc.
Bây giờ, khi hạnh phúc chắc chắn đã quay lưng lại với mình, Hà mới nhìn rõ hình hài của nó. Hạnh phúc của một người đàn bà chắc chắn không chỉ bao gồm một sự nghiệp lẫy lừng, là bản thân phải can trường, độc lập, không cần dựa dẫm vào ai cả. Mà nhất định vẫn cần phải có khoảng riêng dành cho tình yêu, chăm chút cho tổ ấm và cùng nhìn sang người vẫn đang song hành bên cạnh mình.
Hà đã sai, khi cô mải miết chạy về phía trước mà quên mất có người đàn ông vẫn luôn chỉ đứng ở vạch xuất phát đợi mình quay về...
Theo Afamily
Tôi sợ hãi vì bị bồ hành khi quay về với vợ con Cô ta vào trang cá nhân của vợ tôi, làm thơ chửi tôi là Sở Khanh rồi nói đang mang bầu con của tôi, không dễ dàng bỏ qua. Tôi 30 tuổi, vợ thua 3 tuổi, chúng tôi có một cháu trai 9 tuổi và cháu gái mới tròn một tháng. Lúc vợ mang bầu tôi có quen cô ta, tình yêu chớp...