Đứng chụp ảnh mà chồng và phù dâu còn tranh thủ nắm tay nhau, vợ ‘ra chiêu’ khiến cả hai bẽ bàng
Lúc đó họ đều mặc quần áo nghiêm chỉnh, chồng tôi còn vội vàng thanh minh: “Anh đi uống rượu với bạn, về đây tìm em. Quá chén nên lúc nãy định chợp mắt một chút thôi. Em đừng nghĩ lung tung”.
Trong những lúc khó khăn như thế này, tôi không biết phải chia sẻ chuyện của mình với ai. Ngày đã định sẵn, đám cưới cũng cận kề. Vậy mà tôi lại phát hiện sự thật đáng khinh của chồng sắp cưới.
Chúng tôi yêu nhau được 3 năm rồi. Với nhiều người, đây có thể là một khoảng thời gian dài, đủ để tìm hiểu nhau. Nhưng tôi và chồng sắp cưới thì khác. Chúng tôi đã yêu xa 2 năm trời. Cho đến đầu năm nay, khi tôi hoàn thành xong chương trình học của mình ở nước ngoài, tôi mới trở về. Vậy nên nói tôi chưa hiểu rõ chồng sắp cưới của mình cũng không có gì khó hiểu.
Sau khi về nước, tôi và chồng sắp cưới thường gặp nhau ở nhà trọ. Lúc này tôi đang ở cùng bạn thân. Chúng tôi thân nhau từ khi còn rất nhỏ. Lớn lên, tôi và cô ấy vẫn giữ được mối quan hệ này. Vì thế tôi chưa bao giờ nghi ngờ chồng sắp cưới và bạn mình. Còn nhớ có một lần, tôi đi công tác Nha Trang. Đêm ấy bạn tôi nói cô ấy đau bụng dữ dội nhưng không biết gọi ai đưa vì viện, bố mẹ thì ở xa.
Thế là tôi gọi ngay cho chồng sắp cưới, bảo anh đến chở bạn mình vào viện giữa đêm hôm khuya khoắt. Sự vô tâm ấy của tôi đã giúp chồng sắp cưới và bạn thân có cơ hội gần gũi nhau. Để rồi khi chúng tôi sắp kết hôn, tôi lại biết một sự thật nghiệt ngã.
Video đang HOT
Nói tôi chưa hiểu rõ chồng sắp cưới của mình cũng không có gì khó hiểu. Ảnh minh họa: Internet
Hôm vừa rồi, tôi có đưa thiếp mời cho một người bạn. Cậu ấy nhìn ảnh cưới trên tấm thiệp, mắt cứ băn khoăn. Tôi phải gặng hỏi mãi, cậu ấy mới nói:
“Linh đã tìm hiểu kỹ chưa? Anh ấy thế nào, có tốt không”.
“Thật ra tớ cũng muốn yêu lâu hơn, nhưng hai bên gia đình thúc giục nên cưới sớm cho đỡ đau đầu cậu ạ”.
Đúng hôm ấy, tôi về phòng trọ thì thấy chồng và bạn thân đang nằm trên giường. Lúc đó họ đều mặc quần áo nghiêm chỉnh, chồng tôi còn vội vàng thanh minh:
“Anh đi uống rượu với bạn, về đây tìm em. Quá chén nên lúc nãy định chợp mắt một chút thôi. Em đừng nghĩ lung tung”.
Tôi tạm chấp nhận, nhưng trong lòng vẫn lấn cấn. Hôm qua là ngày tôi đi thử váy cưới. Vì thân nhau, tôi mời bạn thân của mình làm phù dâu. Nhân tiện, cô ấy cũng đến thử. Lúc tôi trang điểm, để ý thấy chồng sắp cưới cứ nhìn bạn tôi một cách lấm lét. Cho đến khi chụp ảnh kỷ niệm, chồng sắp cưới của tôi còn vòng tay qua phía sau trêu chọc phù dâu của vợ.
Không thể chịu được nữa, tôi ném hoa cưới xuống đất rồi chỉ mặt chồng sắp cưới. Ảnh minh họa: Internet
Không thể chịu được nữa, tôi ném hoa cưới xuống đất rồi chỉ mặt chồng sắp cưới:
“Em nghĩ em nên thay cái váy này cho bạn em mặc. Chuyện đám cưới của bọn mình nên hoãn lại, em cần tìm hiểu thêm”.
Sau đó, tôi bỏ về nhà và không quay lại phòng trọ nữa, còn hai người kia nhìn nhau bẽ bàng. Tôi không biết mình có đang suy nghĩ thái quá hay không. Nhưng với linh tính một người phụ nữ, tôi đoán họ có tình cảm với nhau. Lúc này tôi không biết phải nói gì với bố mẹ. Chẳng lẽ lại xin bố mẹ hoãn lại đám cưới trong khi ngày cưới đã định ư?
Ngọc Trinh
Theo phunusuckhoe.vn
'Cưa mãi không đổ', cô nàng lẳng lơ tố ngược đồng nghiệp nam... Sở Khanh
Cô ấy bỗng đứng phắt lên, mắng tôi là đồ Sở Khanh, đồ đàn ông vớ vẩn cả thèm chóng chán, rồi khóc nức nở. Tôi chết đứng, vừa ngượng vừa tức, lắp bắp rằng cô đừng có nói linh tinh, và thanh minh với xung quanh là mọi sự không như họ nghĩ...
Trước mặt mọi người trong công ty, cô ta khóc lóc, trách mắng tôi là đồ đàn ông vớ vẩn cả thèm chóng chán, khiến đồng nghiệp nhìn tôi như quái vật.
Tôi mới vào làm ở công ty này hơn một năm, còn cô gái đó mới vào được 3 - 4 tháng. Cô ta có khuôn mặt xinh xắn như búp bê, thân hình tuy không được cao như người mẫu nhưng rất cân đối và gợi cảm, cách ăn mặc lại khá là có gu nên đám đàn ông chưa vợ trong công ty anh nào cũng để ý. Thật may, tôi lại chiếm được ưu thế bởi cùng phòng, cùng nhóm với nàng.
Cô bé này nhí nhảnh, dễ gần, không câu nệ, kiêu kỳ, cảnh vẻ như nhiều gái xinh khác nên tôi thấy rất dễ chịu. Chuyên môn của cô nàng hơi kém, nên cũng có ý lôi kéo cảm tình của tôi để nhờ vả. Với tôi, chuyện đó không vấn đề gì, vì giúp một người chưa có kinh nghiệm cũng là việc nên làm cho dù cô ta có xinh hay không, nữa là một cô vừa xinh vừa biết điều như vậy. Nhờ tôi, cô ấy thoát được nhiều vụ rắc rối do không hoàn thành nhiệm vụ, nên có vẻ biết ơn tôi lắm. Tôi cảm thấy cô ấy có ý muốn "tấn công" tôi, thường chủ động rủ tôi đi uống cà phê ngoài giờ làm việc, rồi đánh tín hiệu tình cảm...
Tôi thích thì có thích, nhưng khi đã gần nhau nhiều thì thấy cô gái này không thuộc gu của mình, không phải mẫu phụ nữ tôi muốn chọn làm bạn gái, làm vợ, nên cách cư xử cũng chỉ dừng lại ở cà phê tán gẫu, chia sẻ tâm sự vu vơ. Nhưng có một hôm, sau buổi liên hoan cùng công ty, theo yêu cầu của cô ấy, tôi đưa cô ấy về nhà. Rồi vì cô ấy nài nỉ quá, tôi sợ mất lịch sự nên vào nhà uống chén nước.
Trong nhà, cô ấy ôm lấy tôi và hôn tôi. Lúc đầu tôi cố bứt ra để về, nhưng vì cô ấy giữ chặt quá, và thú thật, thật khó từ chối nụ hôn của một phụ nữ hấp dẫn, nên tôi cũng hôn trả. Chúng tôi hôn nhau một lúc, tôi mới dứt ra được, xin lỗi cô ấy, nói thật tình cảm và ý nghĩ của mình, rồi về. Những ngày sau tôi cố gắng tránh né, để cô ấy hiểu rằng tôi hoàn toàn không muốn đi xa hơn, và nên coi chuyện hôm trước như chưa xảy ra, quên nó đi.
Thế mà không ngờ, một buổi sáng, ngay ở văn phòng, sau khi cố gọi tôi mà tôi vờ không nghe thấy, cô ấy bỗng đứng phắt lên, mắng tôi là đồ Sở Khanh, đồ đàn ông vớ vẩn cả thèm chóng chán, rồi khóc nức nở, mãi không chịu nín. Tôi chết đứng, vừa ngượng vừa tức, lắp bắp rằng cô đừng có nói linh tinh, và thanh minh với xung quanh là mọi sự không như họ nghĩ... Nhưng chẳng ăn thua. Mọi người nhìn tôi như nhìn quái vật, nhất là các bà các cô, ánh mắt họ như muốn nói à thì ra anh là loại người bẩn thỉu đê tiện như vậy, tưởng phụ nữ ai cũng ngậm đắng nuốt cay không dám nói sự thật à...
Tôi mới vào làm một năm, chưa đủ để mọi người hiểu rõ về mình. Là đàn ông, tôi cũng không thể công khai kể rõ mọi chuyện ba mặt một lời, vì như vậy cũng sẽ bị nói là hèn, so đo với phụ nữ, làm mất danh dự phụ nữ thì cũng là kẻ chẳng ra gì. Mà có nói chắc gì đã ai tin, đằng nào cũng thiệt. Thôi chỉ biết tự dặn mình, từ giờ đừng dại mà dính vào gái cơ quan, nếu xác định không yêu thì cứ tránh xa 10 km cho khỏi lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười như thế này.
Theo tienphong.vn
Đi đăng ký kết hôn mà tôi và chồng bị nhìn ngó bàn tán đến ngượng chín cả mặt Thực ra thì tôi cũng biết mình không xứng với chồng, nhưng nói nhiều lần rồi mà chồng vẫn quyết lấy thì thôi, tôi cũng cứ nhắm mắt đi đăng ký kết hôn. Tôi vừa lấy được chồng rồi mọi người ạ! Sở dĩ tôi nói như thế, vì đến tận năm 40 tuổi tôi mới kết hôn lần đầu. Gia cảnh nhà...