Chồng chưa cưới phản bội
Chúng em quen nhau trên ghế giảng đường đại học, đến hôm nay yêu nhau cũng đã hơn 3 năm rưỡi. Tụi em đã tính đến chuyện cưới hỏi. Nhưng khi còn 5 ngày nữa là đến đám hỏi, trong khi em chuẩn bị mọi thứ thì bất ngờ em phát hiện anh có quan hệ với một người con gái khác làm chung công ty anh.
ảnh minh họa
Em đã rất đau khổ, điều em không bao giờ ngờ tới lại đang xảy ra trước mắt em. Trước mặt 2 người anh đã nói chọn em một cách khó khăn. Rồi ngày đám hỏi của chúng em cũng diễn ra suôn sẻ. Nhìn nét mặt rạng ngời của anh, em nghĩ tất cả đã qua, anh sẽ ở bên em mãi mãi như từ trước giờ.
Nhưng em lại sai, họ vẫn giữ mối quan hệ với nhau, vì hai người làm chung công ty nên em đã bắt gặp anh chở cô gái ấy về. Em đã tức giận vì anh tiếp tục lừa dối em, cũng đã vài lần sau đám hỏi 3 người đã lại gặp nhau, nhưng em là người đau đớn nhất. Trước mặt cô gái ấy anh không dám thừa nhận em là vợ anh. Anh còn nói rồi một ngày nào đó em sẽ hiểu tại sao anh làm như vậy.
Trong mắt em cô gái ấy thật không có một chút lòng tự trọng. Cô ấy không chỉ có quen một mình anh mà còn nhiều người khác nữa. Nhưng lúc nào cô ấy cũng làm ra vẻ rất đau khổ. Cô ấy tự hành hạ mình rồi lấy điện thoại của người bạn cùng phòng nhắn tin nhờ anh chăm sóc. Cô ấy nói với em tôi không cướp chồng của chị, chị có giỏi thì giữ lấy anh ấy. Cô ấy còn bảo em không biết xấu hổ khi tự nhận mình là vợ anh, vì anh chưa nhận em là vợ.
Em thật sự không thể hiểu và thông cảm cho anh ấy khi vẫn tiếp tục ở bên cô ấy với lý do: “Cô ấy không có tội, tội lỗi là do anh, sống phải có tình người chứ em và vì cô ấy đang bị một căn bệnh rất nặng, anh không còn gì với cô ấy nữa. Dù anh có làm gì nhưng sẽ không để mất em”. Đó là những lời anh nói cùng em. Nhưng cũng có một câu khác, anh nói rằng nếu cô ấy chết chắc anh cũng chết vì tội lỗi là của anh, anh sẽ gánh chịu.
Em đã đặt một lời nguyền là suốt cuộc đời này em sẽ không bao giờ tha thứ cho cô gái đó vì cô ta không buông tha cho anh. Có thể em đã sai rồi. Hãy giúp em nhìn nhận sự việc dưới góc độ của người ngoài cuộc.
Video đang HOT
Bây giờ em đang sống nhưng còn đau khổ hơn là đã chết. Sống mà không biết mình đang sống vì mục đích gì. Em không còn tinh thần để làm bất cứ chuyện gì nữa. Nỗi đau thì cứ ngày càng thấm sâu, em thấy mình bất lực quá (ohimung@yahoo.com.vn).
Chuyên gia tư vấn đã có trả lời như sau: Trước tiên, bạn hãy trao đổi về mối quan hệ của người yêu mình với cô gái đó. Xét xem nguyên nhân hay lý do nào khiến anh ấy có những lời nói và hành vi như vậy. Bạn hãy bình tĩnh lắng nghe anh ấy và cả cô bạn gái kia nữa. Sau đó, hãy tự mình phân tích và đánh giá xem họ cư xử như thế có đáng được thấu hiểu và cảm thông không? Biết đâu giữa họ có bí mật nào cần giấu kín, có nỗi khổ khó nói mà bạn chưa biết.
Nếu còn băn khoăn, bạn không nên vội vã kết luận điều gì về tình cảm của mình lúc này cả. Hãy chờ thêm một chút thời gian nữa để có câu trả lời cuối cùng chính xác nhất. Khi ấy, dù tiếp tục hay chia tay, bạn sẽ cảm thấy dễ dàng hơn.
Theo Afamily
Hoảng loạn vì cướp cái ngàn vàng của chị dâu tương lai
Bất chấp sự gào thét, cào cấu chống cự rồi khóc lóc van vỉ của chị, tôi vẫn thô bạo xé đến mảnh vải cuối cùng trên cơ thể chị...
Dù cách nhau tới 10 tuổi nhưng anh em tôi vẫn thân thiết như bạn bè cùng trang lứa. Năm ngoái, khi tôi vừa thi tốt nghiệp THPT, lần đầu tiên anh dẫn người yêu về ra mắt gia đình. Dù đã học đại học năm thứ ba, chị vẫn trẻ trung, nhí nhảnh như một nữ sinh THPT. Cao ráo, trắng trẻo, lại ăn mặt có gu, chị xinh đẹp như một người mẫu, không phù hợp chút nào với người đàn ông U-30 bụi bặm, phong trần như anh. Càng ngắm người yêu anh, tôi càng thâm ghen tị. Lớp cấp ba của tôi dù tập trung nhiều hotgirl nhất trường (giờ ra chơi nào cũng có giai lớp bên lè vè lượn lờ sang tán tỉnh) nhưng so với chị, không đứa nào xinh đẹp, quyến rũ bằng.
Thế rồi kỳ thi đại học năm đó, rui rủi thế nào, tôi cũng đỗ đúng vào ngôi trường chị đang theo học. Ngày lên trường nhập học, bố mẹ và anh trai nhờ cậy chị chăm nom chăm sóc tôi. Phần mình, tôi lẽo đẽo ba lô, hòm xiểng theo chị như đứa em nhỏ lên TP.Thái Nguyên trọ học.
Phòng trọ của tôi dưới tầng một cùng một đám sinh viên nam cùng trường, phòng chị trên tầng hai, mấy phòng tắm ở cuối dãy tầng một. Mỗi buổi chiều đi học về, tắm giặt, nấu ăn nên nam nữ ra đụng vào chạm và vẻ đẹp nổi bật của chị không thể thoát nổi những cặp mắt &'super soi' của đám trai mới lớn rạo rực chuyện yêu đương. Biết mối quan hệ của hai chúng tôi, đám hàng xóm cũng ý nhị không bình phẩm về chị mỗi khi có mặt tôi nhưng không ít lần vẫn đến tai tôi những lời bình phẩm về thân thể về đồ lót... mỗi khi chị mặc váy lên xuống cầu thang hay đi tắm buổi tuối. Xin nói thêm rằng, phòng tắm dù cửa rả che chắn kỹ nhưng dù sao vẫn chỉ là những tấm gỗ thông ghép tạm bợ, nếu bên trong bật đèn, người ngồi hứng nước ở vòi nước máy bên ngoài vẫn nhìn trộm được.
Mới đầu, khi nghe những lời như thế, tôi nóng mắt lắm, đã định xông vào gây sự. Nhưng sau khi kiềm chế được cơn nóng giận thì sự tò mò trong tôi lại trỗi dậy. Không biết từ lúc nào, tôi cũng có thói quen xấu là nhìn trộm thân thể chị. Dĩ nhiên, ở lứa tuổi hừng hực giống đực này, những ý nghĩ tội lỗi thật khó kiểm soát.
Về phần mình, chị vẫn coi tôi như cậu em chồng tương lai. Mỗi trưa, mỗi tối chị vẫn nấu cơm cho tôi lên ăn. Hai chị em ríu rít khiến người mới đến có thể nghĩ chúng tôi là một đôi sinh viên "sống thử". Đôi lúc chị đùa vui, giục tôi kiếm cô nào mà yêu đương đi chứ chỉ cắm mặt vào học nó phí tuổi xuân đi. Thường thì tôi chỉ ừ ào cho qua chuyện mà tôi cũng đã thử tán vài ba bạn gái cùng khóa thực, song sau một vài buổi, tôi là người chủ động "giải tán" (không biết có phải vì không cô nào xinh đẹp và tuyệt vời như chị?).
Một lần, không biết có phải do uống thuốc liều, tôi nhìn thẳng vào mắt chị, nói: Vì cô nào cũng xấu hơn chị!
Chị đỏ mặt cúi xuống ăn cơm. Không khí bữa ăn chợt gượng gạo... Dù tự nhiên như chị em ruột, nhưng là một cô gái nề nếp, gia giáo, gần một năm như thế, chưa bao giờ chị có hành động sơ suất trước mặt khiến tôi hiểu lầm hay có cơ hội đụng chạm...
Một tháng đôi lần, cũng có khi cuối tuần, anh trai tôi bắt xe khách vượt gần 200 km lên thăm chúng tôi, đúng hơn là thăm chị. Thường thì sau khi đưa chị đi chơi, đêm khuya anh về phòng tôi nghỉ nhưng những có khi anh ngủ lại phòng chị nếu chị bạn cùng phòng về quê.
Mỗi lần như vậy, trong tôi trào lên sự hờn ghen vô cớ... Chuyện anh chị ngủ với nhau, dẫu khó chịu nhưng với tôi cũng là chuyện bình thường vì trước sau thì anh chị cũng cưới nhau, mà cũng không lâu nữa, ngay cuối năm nay, sau khi chị ra trường.
Thế rồi, một chuỗi các sự kiện xảy ra, như một sự tình cờ mà như ma quỷ sắp đặt. Ngày thứ bảy vừa rồi, cô bạn cùng phòng chị về quê mà anh trai tôi lại bận đi công tác TP.Hồ Chí Minh không lên được. Cả khu nhà trọ chỉ còn phòng tôi và phòng chị sáng đèn. Buổi tối, tôi đi bộ lên ký túc xá sinh nhật bạn học còn cậu bạn cùng phòng trọ cầm chìa khóa đi uống rượu với đám đồng hương.
Gần 12h đêm tôi mới xiêu vẹo mò về đến nhà. Sau khi đập cửa một hồi không được, tôi mới phát hiện ra cửa vẫn khóa - cậu bạn vẫn chưa đi học về. Quay ra hiên móc họng ậm ọe nôn một lúc thì chị bật điện đi xuống. Không biết bằng cách nào, chị cũng dìu được thằng tôi to như con trâu mộng lên phòng, lột giày tất, lấy chậu cho tôi nôn. Trong khi tôi say xỉn nằm hầm hừ trên giường thì chị ngồi bên đắp khăn ướt rồi bật tivi lên xem.
Gần sáng, miệng đắng ngắt, tôi tỉnh dậy tìm nước uống thì chị đã tựa lưng vào thành giường ngủ quên từ lúc nào. Chiếc váy trắng tinh khôi nhưng không đủ che hết cặp đùi chân co chân duỗi đầy khiêu khích. Quên cả việc uống nước, tôi đứng sững, hết ngắm khuôn mặt đẹp như thiên thần, lại ngắm khuôn ngực đang phập phồng dưới lớp vải mỏng và ánh mắt dừng lại lâu nhất ở cặp đùi trắng miết, dài miên man...
Con thú trong người trỗi dậy, không e sợ, tôi khẽ đưa tay ra vuốt nhẹ bắp đùi chị. Không một phản ứng, có lẽ bởi thức trông tôi nên chị chìm vào giấc ngủ sâu? Không bị phản ứng, khiến con thú đã được thả ra, không cách gì nhốt lại...
Bất chấp sự gào thét, cào cấu chống cự rồi khóc lóc van vỉ của chị, tôi vẫn thô bạo xé đến mảnh vải cuối cùng trên cơ thể chị... Một cảm giác chật chội, vướng víu thật khó chịu. Hình như chị đã khóc, đã hét lên? Khi nhu cầu sinh lý được đáp ứng, buông mình nằm xuống cạnh chị, phần người trở lại, tôi mới thấm hết tội lỗi mình gây ra.
Hai hàng nước mắt lã chã nhưng chị cắn môi không bật lên một tiếng nấc. Vụng về, tôi rụt rè chạm nhẹ vào bờ vai chị, muốn thốt lên những lời xin lỗi mà không thể.
Chị quay người lại, không giống vẻ hiền dịu ngày thường, đôi mắt quắc mắt lên đầy căm hận, chị gằn giọng ngắn gọn: "Đi ra ngay".
Lủi thủi xuống cầu thang, khi men trong người đã ra, sự bức bối đã giải tỏa, tôi mới thấy mình thật khốn nạn khi đã cưỡng bức chị dâu tương lai của mình. Không những thế, vẻ bề ngoài phong trần của anh tôi không phải là biểu hiện của người đàn ông từng trải hay do chị quá gia giáo nên dù ngủ cùng giường mà họ chưa một lần vượt quá giới hạn?
Cả ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, chị đắp chăn nằm trong phòng, cô bạn cùng phòng từ quê lên có hỏi gì chị cũng chỉ nói mệt, muốn nằm nghỉ ngơi một mình! Còn tôi, cứ quanh quẩn ngoài cửa mà không dám bước vào đối mặt với chị. Và điều lo sợ nhất cũng đã đến, gọi mãi không thấy chị nhấc máy, anh trai tôi gọi cho tôi, cuống quýt tra hỏi. Càng nghe tôi ấp úng, anh càng vặn vẹo. Không nhận được câu trả lời rõ ràng, anh lo lắng nói sẽ rút thời gian công tác để bay ra thăm chị cuối tuần này.
Tôi thực sự hoảng sợ, không biết sẽ phải đối diện với anh, với chị dâu tương lai của mình ra sao?
Theo VNE
Trai bao "hoảng" vì quý bà ép uống thuốc kích dục, bạo lực sex Bà ta bắt anh uống thuốc kích dục để kéo dài thời gian, bắt anh sử dụng đủ loại đồ chơi bệnh hoạn và trong một lần sex bạo lực, khi anh bị còng tay vào giường, "bà chủ" đã làm anh gặp tai nạn như thế. Ngày tôi quyết định lấy anh, bố tôi có hỏi một câu: "Con đã suy nghĩ...