Chiêu trừng phạt ngoại tình tàn bạo của hoàng đế Chu Nguyên Chương
Sống cuộc sống cực kỳ phóng túng và dâm loạn, song Chu Nguyên Chương lại quản lý những người phụ nữ của mình cực kỳ nghiêm khắc, thậm chí có thể nói là tàn khốc. Nếu như một ngày Chu Nguyên Chương phát hiện hoặc thậm chí chỉ là nghi ngờ người phụ nữ bên cạnh mình “bất trung” thì lập tức người đó chỉ có một con đường chết, dù trước đó có được sùng ái đến đâu…
Người ta thường nói, đã là hoàng đế không ai là không háo sắc. Điều này không sai. Khi quyền lực trong tay đã tới mức tột đỉnh, sở hữu cả thiên hạ thì việc các bậc “con giời” này sở hữu hậu cung bạt ngàn mỹ nữ âu cũng là lẽ thường tình. Chẳng hạn như trường hợp Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương, người lập nên triều đại nhà Minh, nổi tiếng là một hoàng đế cai trị nghiêm khắc cũng có một đời sống tình dục chốn hậu cung vô cùng phong phú.
Tranh vẽ hoàng đế Chu Nguyên Chương. Ảnh minh họa.
Sách “Minh Hội Điển” có chép rõ ràng: “Minh Thái Tổ (tức Chu Nguyên Chương) có 40 phi tần. Trong đó có 2 phi được chôn cất ở phía Đông và Tây của lăng (lăng mộ của Chu Nguyên Chương). Những người còn lại đều bị bức phải chết rồi tùy táng (chôn theo hoàng đế)”. Một số cuốn sử khác lại nói rằng, số lượng phi tần của Chu Nguyên Chương là 46 người chứ không phải 40 như sách “Minh Hội Điền” nói. Như vậy, bất chấp con số nào là chính xác cũng có thể khẳng định chắc chắn rằng số lượng phi tần mà Chu Nguyên Chương có trong hậu cung không dưới 40 người.
Sách “Quốc Xác” cũng ghi rõ tên tuổi của các phi tần của Chu Nguyên Chương gồm có Chiêu Kính Doãn Phi Hồ Thị, Thành Mục Quý Phi Tôn Thị, Thục Phi Lý Thị, An Phi Trịnh Thị, Huệ Phi Thôi Thị, Lệ Phi Vạn Thị… Đó còn là chưa kể hàng ngàn người không được cưới hỏi một cách chính thức, không có bất cứ sử sách nào ghi chép được. Nói cách khác, Chu Nguyên Chương mặc dù khi còn sống không hề có tiếng xấu là “dâm loạn”, song các mỹ nhân trong chốn hậu cung của ông vua này là không kém bất cứ hoàng đế nào trong lịch sử.
Thực tế, họ Chu cũng là đàn ông, cũng thích người đẹp và chuyện có nhiều phi tần là rất bình thường. Nhiều dã sử còn chép rõ rằng, chính Chu Nguyên Chương không chỉ là người sáng lập triều Minh mà còn là người mở đầu cho “truyền thống” tìm gái lầu xanh của các ông vua triều Minh sau này. Chuyện kể rằng, trước khi Chu Nguyên Chương trở thành hoàng đế, từng có một thời gian qua lại với một kỹ nữ ở chốn thanh lâu. Trong một lần cao hứng, Chu Nguyên Chương còn viết tặng cô kỹ nữ này một bài thơ, coi như lời thề hẹn của mình.
Sau đó ít lâu, cô kỹ nữ này có mang. Cái thai nhi trong bụng cô kỹ nữ liệu có phải là của Chu Nguyên Chương hay không thì không ai có thể khẳng định được. Tuy nhiên, sau khi đứa con được sinh ra, cô kỹ nữ này biết rằng Chu Nguyên Chương đã trở thành hoàng đế mới mang cả đứa con lẫn bài thơ khi xưa tới gặp vị hoàng đế họ Chu. Chu Nguyên Chương đương nhiên vẫn nhớ chuyện khi xưa nhưng bản thân giờ đã là một hoàng đế, làm sao có thể gặp một cô kỳ nữ thân phận thấp hèn lại còn thừa nhận mình đã từng có mối quan hệ với cô ta. Vì vậy, lúc bấy giờ Chu Nguyên Chương đã đuổi cổ cô kỹ nữ đã có con với mình ra khỏi hoàng cung.
Nhiều người cũng kể về chuyện tránh mặt người kỹ nữ khi xưa nhưng điều đó không hoàn toàn có nghĩa rằng ông vua khai quốc triều Minh không bao giờ dính líu tới kỹ nữ nữa. Mặc dù trong hậu cung mỹ nữ bạt ngàn nhưng thú vui được vụng trộm với những cô kỹ nữ ở chốn lầu xanh thì Chu Nguyên Chương không thể nào bỏ được. Vì thế, mỗi khi có nhã hứng, Chu Nguyên Chương lại sai người chuẩn bị xe ngựa, đang đêm một mình bỏ ra ngoài cung tìm tới các chốn thanh lâu kỹ viện để tìm người đẹp.
Video đang HOT
Sống cuộc sống cực kỳ phóng túng và dâm loạn, song Chu Nguyên Chương lại quản lý những người phụ nữ của mình cực kỳ nghiêm khắc, thậm chí có thể nói là cực kỳ tàn khốc. Nếu như một ngày Chu Nguyên Chương phát hiện hoặc thậm chí chỉ là nghi ngờ người phụ nữ bên cạnh mình “bất trung” thì lập tức người đó chỉ có một con đường chết, dù trước đó được sủng ái đến đâu. Chuyện Chu Nguyên Chương xử chết Ngạc Phi, người được cho là mẹ ruột của Minh Thành Tổ Chu Đệ, là ví dụ điển hình.
Sách “Minh Thái Tổ Thực Lục” (ghi chép về cuộc đời Chu Nguyên Chương) do Minh Thành Tổ Chu Đệ sau khi lên ngôi chủ trì biên soạn cũng như các sử liệu chứng thích từ “Minh Sử” (Sử nhà Minh) đều nói rằng, Chu Đệ là do Mã Hoàng hậu sinh ra. Đệ có 3 người anh, tức Thái tử Chu Tiêu, Tần Vương Chu Sảng, Tấn Vương Chu Cương. Chu Đệ là con trai thứ 4 và bên dưới còn một người em cũng do Mã Hoàng hậu sinh ra là Chu Thu. Tuy nhiên, các văn nhân thời Minh và Thanh thì đều cho rằng, chính sử đã “bịa chuyện”, và mẹ ruột của Chu Đệ là Ngạc Phi.
Theo đó, những ghi chép về Ngạc Phi không còn nhiều, song nhiều người cho rằng, bà có thể là một hậu phi trong hậu cung nhà Nguyên được Chu Nguyên Chương giữ lại làm chiến lợi phẩm sau khi đuổi được nhà Nguyên ra khỏi Trung Quốc. Ngạc Phi có thể là người Mông Cổ, cũng có thể là người Cao Ly (Triều Tiên ngày nay). Tuy nhiên, có một điều chắc chắn rằng, Ngạc Phi chính là mẹ ruột của Chu Đệ chứ không phải Mã Hoàng hậu. Bằng chứng là trong gian thờ chính của Minh Hiếu Lăng có sắp xếp bài vị của Chu Nguyên Chương và các phi tần thì ở chính giữa là Chu Nguyên Chương và Mã Hoàng hậu, phía phải là Lý Thục Phi và hơn 20 người khác, trong khi phía bên trái chỉ có một mình Ngạc Phi.
Trong thời đại phong kiến, các hoàng đế chỉ truyền ngôi cho dòng đích (con trai vợ cả), chính vì thế, là con một thứ phi như Chu Đệ mà ngồi trên ngai hoàng đế là không chính danh. Chính vì vậy, sau khi Chu Đệ lên ngôi hoàng đế, có ý định sửa lại sử sách để mình trở thành con chính cung hoàng hậu nên không dám công khai nhận mẹ ruột của mình là Ngạc Phi nữa. Tuy nhiên, khi tế lễ, Chu Đệ vẫn muốn mẹ mình được hưởng đặc thù riêng nên mới để bài vị của mẹ ruột mình xếp ở bên trái bài vị của Chu Nguyên Chương. Bên cạnh đó, Chu Đệ còn tìm cách xóa tất cả các dấu tích về mẹ ruột của mình. Đây cũng là lý do mà người đời sau không biết gì nhiều về Ngạc Phi.
Điều đáng buồn là chỉ vì sinh Chu Đệ sớm hơn 2 tháng, Ngạc Phi đã bị Chu Nguyên Chương nghi ngờ là vụng trộm với người bên ngoài nên đã có thai trước khi được sủng hạnh. Chuyện kể rằng, khi đó, Ngạc phi mang thai Đệ được 7 tháng thì lâm bồn, sớm hơn gần 2 tháng so với tính toán thông thường. Đứa trẻ được sinh ra chính là Chu Đệ. Cho rằng Ngạc Phi đã tư thông với người ngoài, Chu Nguyên Chương không thương tiếc ra lệnh xử chết Ngạc Phi.
Tàn bạo là khi vị hoàng đế có tới hơn 40 bà vợ và không ít mối tình với kỹ nữ lầu xanh lại dùng một hình phạt vô cùng tàn khốc với người phi đã từng một thời đầu gối tay ấp. Sử sách chép rằng, Chu Nguyên Chương đã ra lệnh dùng hình phạt có tên là “thiết quần” để giết chết Ngạc Phi. “Thiết quần” (cái váy bằng sắt) là một loại hình phạt tàn bạo dùng để trị tội những phụ nữ ngoại tình thời phong kiến ở Trung Quốc. Để thực hiện hình phạt này, người ta dùng sắt đúc thành một chiếc váy rồi cho váy bằng sắt sẽ được nung cháy đỏ khiến da thịt phạm nhân bị nướng chín, đau đớn đến chết.
Nhiều người nói rằng, câu chuyện về mẹ ruột của Chu Đệ thực chất chỉ là một truyền thuyết trong dân gian, hoàn toàn không có thực. Tuy vậy, người ta vẫn nói, thái độ của ông vua này đối với những người phụ nữ “bất trung” với mình tàn bạo như thế nào.
Theo Doisongphapluat
Gửi người chồng ít nói với vợ nhưng đã trút bầu tâm sự cho cả thiên hạ nghe!
Mấy hôm nay giận chồng, ngồi trong căn nhà vắng ôm con, tôi khóc rất nhiều. Không ngờ lên đây đọc những tâm sự của mọi người cho khuây khỏa, lại thấy chồng mình trút bầu tâm sự cho cả bàn dân thiên hạ nghe.
Gửi người chồng ít nói với vợ nhưng đã viết tâm sự "Nó không máu mủ gì đến anh, nó chết thì kệ nó chứ" cho cả bàn dân thiên hạ nghe!
Mấy hôm nay giận chồng, ngồi trong căn nhà vắng ôm con, tôi khóc rất nhiều. Không ngờ lên đây đọc những tâm sự của mọi người cho khuây khỏa, lại thấy chồng mình trút bầu tâm sự cho cả bàn dân thiên hạ nghe.
Người chồng cục mịch, ít nói của tôi mà sao có thể viết những dòng như thế? Anh tả vợ mình như một con người máu lạnh, bất hiếu. Tim tôi thực sự đau nhói.
Anh nói tôi không hề yêu thương, quan tâm đến mẹ và em trai anh? Từ khi lấy anh, tôi đã xác định là cố gắng đối tốt với mẹ anh, dù đó chỉ là mẹ kế. Nhưng, bà ấy chưa bao giờ thương anh, chỉ thương đứa em của anh mà thôi, sao anh có thể không thấy điều đó?
Quần áo tôi mua tặng, bà đem bán lại hết, lấy tiền bỏ vào tiệm sửa xe cho em anh, bà lấy lý do ở quê không cần mặc quần áo đẹp. Anh nói mỗi tháng chỉ gửi về 2 triệu? Đúng, gửi về 2 triệu nhưng vài bữa nửa tháng là mua đồ ăn, bánh kẹo gửi về. Cái đó thì không tính bằng tiền sao?
Người chồng cục mịch, ít nói của tôi mà sao có thể viết những dòng như thế? Anh tả vợ mình như một con người máu lạnh, bất hiếu. Tim tôi thực sự đau nhói (Ảnh minh họa)
Anh nói mẹ anh chưa bao giờ đòi hỏi anh cái gì? Nhưng mỗi lần gọi điện là mẹ đau chân, mẹ cần dầu, mà phải loại dầu đó mới chịu. Thằng Út đau bao tử, mà phải thuốc xịn mới uống. Em anh gọi điện thì nào là làm ăn ế ẩm, bão lụt, con bệnh, mẹ đau. Đến cả cháu anh cũng gọi điện than vãn nào là năm mới tựu trường không có quần áo.
Anh mỗi lần nghe là dấm dúi tiền quà gửi về. Em anh đi làm, tại sao không lo được cho vợ con mà đổ cái gánh ấy lên anh? Cái thân anh đi làm hơn 15 triệu đã là gì so với hàng vạn người đàn ông ở cái đất Sài Gòn này, mà anh nghĩ đó đã là lớn lắm, lúc nào quê gọi là là tiền bay về.
Anh tốt với gia đình anh, nhưng với vợ anh thật khắc nghiệt. Anh ăn cơm ngày đúng 2 món, lấy lý do hồi ở quê đã ăn quen vậy, lúc nào cũng cá vụn kho, canh dầm cà. Vợ nấu gì ngon ngon chút là thấy anh bảo hoang phí.
Anh lấy vợ mà đã bao giờ anh chiều vợ chưa? Cuối tuần muốn đi chơi, đi xem phim, anh bảo nằm nhà coi cho khỏe. Ra ngoài uống ly café 20.000 đồng, anh bảo xót, bảo 20.000 đồng ấy ở quê ăn được cả ngày chợ. Trái tim anh, tâm hồn anh là ở quê, chẳng có chỗ cho vợ, cho gia đình hiện tại.
Con sinh ra, anh nói uống sữa nội cho tiết kiệm, nhưng dầu cho mẹ thì phải là dầu Mỹ. Hơn nữa anh quá sĩ diện, làm chỗ ba vợ được lương hơn 20 triệu anh không làm, nhất định phải làm ngoài ít lương hơn.
Ba tôi không có con trai, xí nghiệp đó trước sau gì chẳng là của anh, vậy mà anh thờ ơ như không. Ba tôi cho tôi cái gì anh cũng không vui. Lần trước ba cho cái điện thoại, anh bảo sao không đợi anh mua cho mà phải xin ba, làm ba nghĩ anh là thằng đàn ông không lo được cho vợ. Xin anh, tôi thừa biết không khi nào anh mua. Đối với anh, ở nhà nuôi con như tôi cần gì điện thoại xịn.
Tôi đã nhịn biết bao nhiêu lần nhưng nhà anh ngày càng quá đáng, cứ coi anh như cái mỏ vàng để đào. Lần này cũng vậy, chỉ mới chớm lao vào viện, mẹ anh gọi điện vào khóc lóc như con bà hấp hối không bằng. Rồi anh về quê, từ viện phí đẻ thêm tiền sửa nhà, tiền học cho cháu, tiền này tiền nọ. Bà ở quê, ăn uống chẳng bao nhiêu, chẳng lẽ không dư gì từ 1 triệu anh gửi về?
Tôi yêu anh nhưng thật sự không muốn sống như thế này nữa. Anh còn vợ, còn con, vậy mà anh bỏ bê, suốt ngày cung phụng cho một đám người ở quê ăn bám vào anh (Ảnh minh họa)
Cái gì cũng phải gọi anh xin tiền. Còn anh thì chỉ cần mẹ gọi là tiền bay về. Bà nếu thương anh, đã không bòn rút của anh như vậy. Tôi chỉ muốn xây dựng gia đình hạnh phúc với anh, nhưng tim anh luôn hướng về một người phụ nữ xa lạ, thậm chí chẳng sinh anh ra. Tôi như cái bóng bên anh. Bây giờ anh còn viết lên báo, mọi người đổ vào khuyên anh li dị mà không hiểu cho nỗi khổ của người vợ như tôi. Anh nhẫn tâm một, những comment phía dưới còn nhẫn tâm gấp nhiều lần.
Tôi yêu anh nhưng thật sự không muốn sống như thế này nữa. Anh còn vợ, còn con, vậy mà anh bỏ bê, suốt ngày cung phụng cho một đám người ở quê ăn bám vào anh. Tôi cũng mong chồng đọc được những dòng này để biết được nỗi lòng của người vợ. Tôi quá mệt mỏi và chán nản không biết có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không nữa?
Theo VNE
Cô đơn trong tình yêu của chính mình Tôi chẳng biết có nên dừng mối quan hệ này không vì sợ khi yêu còn không quan tâm nói chi lấy rồi? Hiện tại tôi đang yêu một người hơn tôi 2 tuổi. Phải nói chúng tôi quen nhau rất tình cờ và có gì đó khá chân thật. Vì là một cô gái có cá tính mạnh và năng động nên...