Chết lặng khi nhận món quà cưới từ người yêu cũ của chồng
Tôi đã từng chết lặng khi mở một chiếc phong bì có 500 ngàn và một lá thư gửi cho chồng tôi vào đêm tân hôn.
Chúng tôi yêu nhau hơn hai năm thì tiến tới hôn nhân. Anh làm việc cho một công ty giải trí khá nổi tiếng tại mảnh đất Sài Thành này. Còn tôi là một cô phóng viên mới vào nghề rời xa Hà Nội để đến với Hòn Ngọc Viễn Đông.
Ngày ấy tôi quen anh qua một người bạn giới thiệu. Anh độc thân còn tôi thì cô đơn. Vì thế, khi anh đến cuộc đời tôi hay ngược lại, với tôi là “đúng lúc, đúng người”.
Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những tin tức, bài báo. Còn anh, anh yêu tôi điên cuồng, say đắm. Có lẽ anh là người đầu tiên yêu tôi đến vậy. Anh yêu tôi vì điều gì thì đến giờ tôi cũng chẳng rõ.
Đã có lần anh dọa sẽ chết khi tôi buông lời chia tay. Và cứ thế, cả trăm lần tôi nói chia tay anh đều lấy cái chết ra làm sợi dây trói tôi lại. Không phải tôi tiếp tục yêu anh vì thương hại anh, mà tôi biết với bản tính nóng nảy này, những lời chia tay chỉ là buột miệng nói ra chứ không phải tận sâu đáy lòng. Và thế là chẳng bao giờ tôi và anh rời xa nhau được.
Ngày chúng tôi lấy nhau khi ấy tôi là một cô gái 25 tuổi. Anh hoan hỉ như đứa trẻ được mẹ cho đi chơi công viên lần đầu (Ảnh minh họa)
Ngày chúng tôi lấy nhau khi ấy tôi là một cô gái 25 tuổi. Anh hoan hỉ như đứa trẻ được mẹ cho đi chơi công viên lần đầu. Còn tôi không cảm xúc nhiều. Tôi không muốn cưới anh… bây giờ! Có lẽ, con người xã hội trong tôi lớn hơn nhiều con người gia đình. Thế nhưng, tôi vẫn chấp nhận lấy anh để anh “an cư lạc nghiệp”.
Chúng tôi lấy nhau trong sự chúc phúc của bố mẹ tôi, bạn bè và người thân, trừ bố mẹ anh. Tôi không lấy đó là điều gì to tát vì chính anh cũng nói “Đây là cuộc đời của anh, tự anh sẽ quyết định nó”. Nhưng cuộc sống không bao giờ êm đẹp như vậy!
Tối ngày cưới, chúng tôi cùng nhau mở quà của họ hàng, người thân, bạn bè gửi tặng. Tôi dừng lại ở một chiếc phong thư có ghi dòng chữ “Chúc anh hạnh phúc, người yêu cũ”. Chưa bao giờ tôi bình tĩnh hơn lúc này. Tôi quay sang phía anh nói “Anh, người yêu cũ gửi quà này”.
Có lẽ không bao giờ anh có thể ngờ được có cái thứ quái quỷ gì trong chiếc phong bì của người cũ đó. Tôi nhẹ nhàng nâng niu nó như sợ làm bay mất thứ gì trong đó vậy. Bởi tôi muốn xem trong đó có gì khi mà linh tính không tốt trong tôi đang gieo đến mức báo động.
Dần hé mở, trong chiếc phong bì mừng cưới có một bức thư đã nhòe chữ cùng một tờ tiền 500 ngàn đồng gấp gọn gàng. Và bức thư đó viết: “Anh à! Anh có hạnh phúc không? Em biết thể nào anh cũng không mời em mà. Nhưng không sao! Cho dù có mời em cũng sẽ không đến đâu, chỉ gửi quà chúc mừng anh thôi.
Video đang HOT
Anh có nhớ tờ tiền này không? Hơn 2 năm trước, cái ngày em đứng trước cửa nhà anh, mắt đỏ hoe khóc vì sợ hãi, anh lén ra ngoài dúi vào tay em tờ tiền gấp gọn này và không quên nhắc nhở: &’Em tự giải quyết nó đi nhé. Nhà anh đang có việc. Khi nào làm xong nhắn tin cho anh’.
Nghe câu nói đó em dường như sụp đổ. Em không biết người đứng trước mặt em là ai nữa. Liệu có phải anh, người đã nói yêu em, hứa bên em suốt cuộc đời? Bây giờ, vẫn là nó, vẫn số tiền anh đưa cho em, em xin trả lại anh. Vì cuộc đời này, chỉ anh nợ em chứ em không mắc nợ anh!”.
Tôi bàng hoàng chẳng thốt thành lời. (ảnh minh họa)
Tôi bàng hoàng chẳng thốt thành lời. Đọc đến đâu nước mắt tôi rơi đến đó. Chẳng lẽ, ngày chúng tôi cưới cũng chính là ngày chúng tôi quyết định ly hôn? Tôi đã tự vấn hàng trăm lần chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy. Và rồi tôi chạy trốn về nhà bố mẹ đẻ với một lý do ngớ ngẩn đưa ra – “lạ nhà”.
Anh không cản tôi, không giải thích, không vội vã sang đón tôi về. Có lẽ, anh hiểu tôi hơn ai hết. Ngay lúc này, dù có chết tôi cũng không quay lại căn nhà đó. Anh chỉ đi sau xe tôi dõi theo để biết tôi về nhà an toàn trong đêm đông giá lạnh này.
Hai ngày sau, khi tôi vừa gửi đơn ly hôn đến tận cơ quan anh thì cũng là lúc tôi nhận được tin nhắn của anh.
“Vợ à! Em dạo này có khỏe không? Ăn uống có tốt không? Ngủ có ngon không? Anh muốn gặp để nhìn thấy nụ cười của em, thấy em dỗi và thèm em mè nheo đòi anh mua đồ ăn mỗi khi đói. Nhiều lúc anh tự hỏi, chúng ta đã là vợ chồng hay chưa? Trên giấy tờ thì có đấy, nhưng chúng ta còn chưa sống một ngày cho thành vợ thành chồng. Anh cảm thấy sợ em ạ! Sợ rằng dù chỉ một ngày thôi, anh cũng không thể được làm chồng em, gọi em dậy đi làm, làm trứng ốp la cho em ăn trước khi đi và cả đưa đón em đi làm cho đỡ vất vả nữa. Chẳng lẽ, cái viễn cảnh đó chỉ là ảnh ảo tự vẽ ra hay sao?
Anh biết bây giờ em rất giận, nhưng xin em một lần nghe anh nói có được không em? Anh thừa nhận, anh là một thằng tồi. Anh không trách cô ấy lật tẩy sự thật này. Anh phải cám ơn cô ấy vì đã thay anh nói ra cái bí mật dơ bẩn mà có lẽ cả đời anh cũng không dám nói ra với em.
Lúc này tôi vẫn tin rằng mình làm đúng. (ảnh minh họa)
Chính vì thế mà nữa quãng đời còn lại anh phải sống trong ăn năn và hối cải. Em còn nhớ, cái ngày mưa tầm tã, em gọi anh đến đón nhưng anh nói bận họp không thể đến rồi em giận anh đòi chia tay không? Thực ra, hôm đó là ngày giỗ của con anh. Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày ấy, anh lại đến nhà cô ấy quỳ xin cô ấy và con tha thứ cho tội lỗi của anh. Có lẽ, để chuộc lại lỗi lầm này, anh phải quỳ lạy cô ấy cả cuộc đời.
Chính vì ngày đó anh đã làm hỏng cả cuộc đời một cô gái, nên khi yêu em, anh luôn muốn giữ cho cả hai có một tình yêu trong sáng đẹp đẽ. Cho mai này nếu lỡ không thành thì cuộc đời em vẫn còn tươi đẹp. Anh sợ lại vấp vào vết xe đổ cũ, sợ làm hỏng cuộc đời cô gái mà anh yêu hơn chính bản thân mình. Anh rất sợ!
Còn về đơn ly hôn em gửi, anh đã xé nó đi rồi. Chúng ta vẫn là vợ chồng. Còn anh sẽ ra nước ngoài một thời gian, ít nhất là đến khi em bình tĩnh lại. Nếu quay về em vẫn muốn ly hôn, thì anh tôn trọng quyết định của em. Anh yêu em!”
Nhận được những tin nhắn dài của chồng, tôi òa khóc trong mớ hỗn độn của cảm xúc. Vừa buồn, vừa vui, vừa hụt hẫng, vừa tủi thân,… Nhưng có lẽ tôi vẫn còn tỉnh táo để biết rằng mình nên làm gì. Tôi đã cầm điện thoại nhắn một tin cho anh: “Anh về ngay cho tôi! Đừng để tôi phải gửi đơn lần 2 để lôi anh về!”.
Tôi đã bỏ lại quá khứ cho anh như thế các bạn ạ. Và lúc này tôi vẫn tin rằng, mình đã làm đúng.
Theo Afamily
Bí mật dưới gầm giường của chồng tôi
"Em có thể động vào bất cứ đồ vật gì trong nhà, nhưng riêng cái hộp màu trắng ở dưới gầm giường là nhất quyết không được động vào"...
Anh và cô yêu nhau khá lâu rồi, cuối cùng năm đó 2 người cũng quyết định kết hôn. Sau một ngày mệt mỏi tiếp đón khách khứa, tối đến 2 vợ chồng còn nằm trên giường nói chuyện rất lâu mới đi ngủ. Lúc này chồng mới ra vẻ nghiêm trọng yêu cầu vợ một việc: "Anh có thể đồng ý với em bất cứ chuyện gì, nhưng có một việc em nhất định phải hứa với anh". Vợ nhẹ nhàng nói: "Anh nói đi, chuyện gì em cũng đồng ý".
Bí mật kinh hoàng trong chiếc lọ dưới gầm giường của chồng.
Chồng ngập ngừng một lát, rồi nói: "Em có thể động vào bất cứ đồ vật gì trong nhà, nhưng riêng cái hộp màu trắng ở dưới gầm giường là nhất quyết không được động vào. Vợ chồng nhưng vẫn nên giữ chút bí mật cho riêng mình. Anh cũng có những điều không muốn cho ai biết mà".
Vợ có chút nghi ngờ, tự nghĩ: " Lẽ nào anh ấy đã làm gì không phải với mình. Không đúng, tiền lương của anh ấy, thẻ ngân hàng, thẻ bảo hiểm, thẻ tiết kiệm, tất cả đều trong tay mình, có thể xảy ra chuyện gì được?" Sau đó vợ đã đồng ý với yêu cầu của chồng. Chồng sung sướng cảm ơn vợ, bảo đảm rằng: "Em yên tâm, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với em".
Mấy ngày đầu vợ cũng có chút hiếu kì, muốn xem trong đó là thứ quý giá gì mà chồng nhất quyết không cho mình tới gần; đã hơn 1 lần tò mò định mở ra xem nhưng nghĩ lại lại thấy không phải với chồng: "Nếu là điều anh ấy muốn nói thì tự khắc sẽ nói cho mình biết, mình cũng có lòng tự trọng của mình, mắc mớ gì phải lén lút xem trộm đồ người khác chứ.
Mỗi người đều có bí mật của riêng mình. Thôi kệ anh vậy". Nghĩ vậy nên những ngày tháng sau này, chiếc hộp vẫn yên vị dưới gầm giường, vợ cũng chẳng bao giờ dòm ngó tới, đôi khi trong lòng vẫn dâng lên 1 chút tò mò, nhưng rồi lại không muốn mở ra.
Cứ thế 10 năm trôi qua, trong 10 năm đó, anh không khi nào ngừng làm việc, lúc nào cũng cố gắng để chăm lo cho gia đình. Và cũng từng ấy thời gian vất vả, anh đã tự mở cho mình một công ty nhỏ, công việc ngày càng bận rộn vất vả hơn, thời gian về nhà của anh cũng ít dần.
Anh vốn là người sợ vợ, từ khi kết hôn đến bây giờ vẫn thế. Người ta bảo những người khi ra ngoài thì trông có vẻ rất oai phong, nói gì người khác đều nghe ( đặc biệt những ông Sếp lớn); nhưng khi về đến nhà thì nghe lời vợ răm rắp, không bao giờ dám cãi vợ. Quả không sai. Nhưng may mắn tronggia đình này, vợ vẫn là người hiểu lý lẽ, không bao giờ quát nạt chồng, lại rất yêu thương gia đình.
Ngày kỉ niệm 10 năm kết hôn, vợ gọi điện cho chồng, nhắc chồng nhớ về ăntối. vợ đã học được cách làm vài món ăn ngon, và còn chuẩn bị một chai rượu Tây. Trong lúc chờ chồng về, vợ uống trước vài ly rượu.
Rồi những hình ảnh 10 năm trước đây lờ mờ hiện về trong đầu vợ, vợ bỗng nhớ đến chiếc hộp dưới gầm giường. Nhờ động lực của rượu, dù biết rằng nếu chồng phát hiện ra thì nhất định sẽ rất tứ giận, nhưng lần này vợ quyết tâm mở chiếc hộp ra. Nhưng thật bất ngờ, vợ chỉ thấy trong hộp là 2 tờ 500 ngìn và 4 chiếc chén nhỏ dùng để uống rượu.
Thế này là thế nào? Vừa thấy có lỗi, lại vừa muốn biết chân tướng sự việc. Sau khi chồng về, vợ nhanh chóng nhận lỗi với chồng. Nhưng thật nằm ngoài dự tính, chồng không hề tức giận, lại còn có chút xấu hổ và khó xử nữa: "Thực ra anh định nói với em lâu rồi, nhưng lại sợ... Thôi vậy". Thái độ đó của chồng càng khiến vợ hiếu kì hơn: "Anh nhất đinh đang giấu em chuyện gì đó kinh khủng lắm, chờ đấy. Anh không muốn nói, em bắt anh phải nói".
Tục ngữ nói "rượu vào lời ra" quả không sai. Vợ cố tình chuốc cho chồng uống say, trong lúc hồ đồ chồng đã nói hết cho vợ nghe: "Vợ yêu à! Anh đã từng nói sẽ yêu em suốt đời, sẽ đối xử tốt với em suốt đời, nhưng anh sợ...sợ... sợ sẽ không thể khống chế được bản thân, nên mỗi lần anh có lỗi với em (mây mưa với các cô gái khác bên ngoài) là anh lại đặt vào trong hộp 1 chiếc chén". Vợ nghe xong giật mình òa khóc, thật không ngờ,..., thật không thể tin được,...
Nhưng sau đó, vợ bình tĩnh lại nghĩ, 10 năm rồi anh mới có 4 lần, coi như trong lòng anh vẫn còn cái gia đình này, coi như anh vẫn còn yêu vợ. vợ lau nước mắt, nhưng vẫn không hiểu 2 tờ 500 ngìn này có ý nghĩa gì?
Lúc này, anh đắc ý cười nói: "Chiếc hộp đầy quá không còn chỗ để nên anh đem bán những chiếc chén cũ đi, rồi lại đặt tiếp chén mới vào. Đó là tiền bán chén đấy".
Nghe xong, vợ ngất xỉu luôn...
Theo Phunutoday
Cao tay trị vợ cũ quái chiêu của chồng Tôi kết hôn với Long khi anh đã trải qua 1 cuộc hôn nhân thất bại... Tôi đau đầu nghĩ cách trị vợ cũ của chồng (Ảnh minh họa) Long và vợ cũ yêu nhau từ thời sinh viên, Minh - vợ Long quê ở tận Hà Giang, cách thủ đô hơn 400 cây số. Trải qua bao khó khăn 2 người mới...