Cần một người đàn ông hợp pháp lên giường
Đó là lý do khiến tôi nghĩ, mình cần phải lấy chồng khi đã ở tuổi 30…
Nước tắm, nước ngâm chân, thậm chí là nước súc miệng, có khi tôi cũng phải chuẩn bị cho gã. Chỉ vì lý do, gã là chồng tôi. (ảnh minh họa)
Chồng là gì, tại sao ta cứ phải lấy chồng? Nhiều khi tôi tự hỏi và thăm dò ý kiến của bạn bè, xem người ta bàn luận thế nào về người được gọi là chồng.
Bởi bản thân tôi không thích lấy chồng, chồng là gánh nặng, là cái nợ, là người mà khiến chúng ta không còn tự do, chúng ta trở thành nô lệ của họ. Bởi đàn ông họ không giống như phụ nữ, khi đã lấy nhau rồi, họ biến mình thành người đàn bà của họ, tất nhiên là phục vụ mọi thứ trong nhà.
30 tuổi, tôi chưa có ý định lấy chồng. Tôi sống độc thân, tự do, với tôi như thế là sướng. Tôi tự cho mình cái quyền được ngao du sơn thủy, được sống và làm tất cả những gì mình thích, không cần phải dựa vào người nào đó.
Có chồng, như đứa bạn tôi, suốt ngày ở nhà phục vụ nhà chồng. Gọi đi ăn không được, gọi đi chơi cũng không, cà phê cuối tuần thì đừng hỏi nhé, còn ở nhà nấu cơm cho bố mẹ chồng. Vốn nó là đứa ưa tự do, thích đây đó, là người ham vui, ham chơi, thế mà từ ngày lấy chồng, mở miệng ra là chồng, chồng, rồi mẹ chồng, bố chồng. Nó sợ nhà chồng một vành, đi đâu cũng phải xin phép từng tí một. Về nhà mẹ đẻ cũng không tự do vì sợ chồng lại nói nó trốn việc, nó lười. Thế là cuộc đời tự do của nó bị vùi dập từ khi… nó lấy chồng. Đấy, đó là một lý do tôi không lấy chồng.
Video đang HOT
Lấy chồng, tôi trở thành người đàn bà của kẻ khác. Thay vì nằm một mình, giờ tôi phải nằm với một gã cao to, rồi gã ấy tha hồ ngáy, tha hồ gác chân lên cổ tôi. Gã ấy sai tôi đủ thứ, từ việc thích ăn món gì, thích tôi làm gì cho gã ăn no cái bụng, sướng cái thân. Còn gã thì ngồi vắt chân lên ghế mà xem phim, đọc báo, hưởng thụ. Gã sẽ không động vào việc nhà nào cả, vì đó là nhiệm vụ của đàn bà.
Nước tắm, nước ngâm chân, thậm chí là nước súc miệng, có khi tôi cũng phải chuẩn bị cho gã. Chỉ vì lý do, gã là chồng tôi. Tiền thì gã đưa cho tôi vài đồng, bảo tôi đi chợ mua cái gì thì mua. Có khi gã còn không đưa, vì cái chuyện tiền nong thì phải bình đẳng, ai cũng có quyền kiếm tiền và ai cũng có quyền tiêu tiền. Tốt nhất là tiền bạc phân minh, của ai người ấy tiêu. Vậy trong cuộc hôn nhân này, coi như tôi thua gã, tôi thiệt toàn phần. Gã không mất gì tự nhiên lại rước được tôi về. Tôi của mấy chục năm bố mẹ tôi nuôi nấng, chăm sóc, cho học cho hành rồi gã được không, vớ bẫm. Thế gã chẳng sướng thì tôi sướng cái gì?
Bây giờ, gã lại được tôi chăm sóc từng tí một. Cả nhà gã cũng được tôi ân cần lo toan. Gã không bù đắp cho tôi thì tôi, gã còn sưng mặt lên với tôi nếu tôi không làm gã và gia đình gã hài lòng.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không tìm được lý do nào để lấy chồng. Tôi sợ cái gọi là làm dâu, sợ cảnh phục vụ nhà chồng, sợ gò bó thời gian. Nhưng tôi lại bị người đời nói là một cô gái lông bông, không có chốn dung thân, nay yêu người này, mai yêu người khác. Tôi bị người ta cười nhạo vì chỉ sống như vậy, cứ yêu rồi lại chia tay, không ổn định, không có gia đình, không có con cái khi đã hơn 30 tuổi.
Bạn tôi bảo, nhiều khi nó cũng không muốn lấy chồng, nhưng đàn bà hay đàn ông, cũng không thể thiếu được chuyện chăn gối. Lấy một người chồng chính là tìm cho mình một người đàn ông hợp pháp ở trên giường, để quan hệ vợ chồng, để vui vẻ và có thể, sau này sẽ để sinh con. Đàn bà cũng cần có một người đàn ông bên cạnh, được chiều chuộng, vuốt ve nhưng họ không thể đi sống nhờ vào người đàn ông của kẻ khác, không thể ăn vụng của kẻ khác và cũng không thể tạm bợ. Thế nên, lý do lấy chồng của bạn tôi chính là, tìm một người đàn ông hợp pháp là như vậy…
Tôi nghĩ không sai. À, hóa ra 30 tuổi rồi, tôi mới biết được lý do mình phải lấy chồng chính là đây. Một người hợp pháp nằm bên cạnh, không bị ai đánh ghen, không bị ai chửi bới, không bị người ta khinh miệt là lăng nhăng hay cướp chồng, ngoại tình, cặp bồ… Đúng vậy, phải là của mình thì mới sở hữu, mới dùng thoải mái được.
Xin một lần đàn bà chúng tôi được mạn phép, lấy chồng chỉ là kiếm một người tình ở trên giường trên giấy tờ pháp lý… Còn con cái, tôi sẽ tùy cơ ứng biến nếu như cuộc hôn nhân này thực sự tốt và nếu như, tôi cần một đứa con…
Theo Khampha
Chân dài yên phận làm "máy đẻ" cho đại gia?
Dù đôi lúc thoáng chạnh lòng khi biết nhà chồng chăm lo cho mình chỉ vì đứa con trong bụng, nhưng tôi nghĩ phận đàn bà biết làm đẹp và sinh được con cho chồng thì có gì là sai?
Tôi năm nay 28 tuổi được nhiều người nhận xét là xinh xắn và cao ráo. Từ những năm cấp 3 biết được lợi thế của mình nên tôi đã rất biết chăm chút cho ngoại hình. Thi trượt đại học, cao đẳng tôi ở nhà 2 năm để ôn thi lại nhưng vẫn không đỗ. Đến năm thứ 3, mẹ đẻ tôi nghe lời bố dượng đã bắt tôi phải đi làm công nhân cho công ty sản xuất giày dép ở trong thành phố để kiếm thêm tiền.
Khi vào ở trọ tại xóm trọ công nhân, có ngoại hình xinh xắn nổi bật hơn so với những nữ công nhân khác nên tôi được rất nhiều chàng trai theo đuổi. Có những anh sáng nào cũng chờ ngay đầu ngõ để đưa tôi đi làm, nhiều anh còn đề nghị nhận lương sẽ đổi điện thoại, mua quần áo, túi xách cho tôi.
Dù rất tự hào nhưng tôi vẫn chưa chọn được ai ưng ý vì xét cho cùng họ đều là công nhân, đều bán sức nuôi miệng không có tương lai. Mục tiêu tôi nhắm đến là một người chồng tri thức, có nghề nghiệp ổn định để lo cho vợ cho con sau này. Vì thế khi bạn bè đều đã nhanh chóng bỏ việc để về lấy chồng, có con thì tôi vẫn kén chọn.
Cho đến năm ngoái, một anh cán bộ vừa mới chuyển đến công ty con nơi tôi làm ngay từ đầu anh đã thu hút sự chú ý của tôi. Theo điều tra qua "nhiều kênh" tôi được biết, anh vừa ly hôn không lâu và chuyển đến công ty mới để làm việc. Lý do anh ly hôn là vì vợ chồng anh cưới nhau hơn 5 năm mà không có con. Do áp lực từ nhà chồng, vợ anh đã quyết định ly hôn để anh đi tìm hạnh phúc mới.
Gái chưa chồng mà vồ vập vào trai đã có vợ thì quá dại dột nhưng vì thấy anh có bằng cấp, mức lương nhiều người mơ ước và gia đình rất căn bản nên tôi đã quyết tâm theo đuổi anh.
"Mưa dầm thấm lâu" sự xinh xắn, khéo léo của tôi đã khiến anh để mắt. Đến ngày được anh đồng ý, anh cũng nói thẳng với tôi, ba mẹ anh rất coi trọng chuyện con cái vì anh đã từng một lần đổ vỡ nên anh đề nghị tôi phải "chắc ăn mới cưới...". Lúc đó vì quá ngây ngất trong hạnh phúc nên tôi vẫn bằng lòng. Qua 4 tháng mà vẫn chưa thấy gì, một lần tôi được anh đưa về nhà chơi, mẹ anh lại nhắc: "Nhà này chỉ chấp nhận có cháu rồi mới cho cưới..." khiến tôi càng thêm lo lắng.
Tôi xin nghỉ làm đi mua thuốc bổ uống, đi siêu âm canh trứng ở những phòng khám với giá đắt đỏ để mong chờ ngày có tin vui, trời không phụ lòng người khi cuối cùng tôi cũng đã "cầu được ước thấy". Ngày tôi báo tin vui không nói thì cũng biết anh mừng đến thế nào, mẹ anh cũng đã đưa tôi đi siêu âm đến 3 nơi đều là chỗ quen biết của bà để cho "chắc ăn".
Khi kết quả đã chính xác, bà đã sang xin mẹ đẻ đưa tôi về nhà anh để tiện chăm sóc. Anh cũng lên kế hoạch sau khi cái thai được 3 tháng để sức khỏe tôi thật ổn định, cả hai sẽ làm đám cưới.
Từ ngày nghỉ việc về nhà chồng dưỡng thai đời tôi như bước sang một trang mới. Sáng sớm, dù dậy sớm mẹ chồng cũng không cho tôi đụng vào bất cứ việc gì bà còn sai giúp việc mua đồ ăn ngon về cho tôi ăn sáng. Thực đơn bữa cơm trong ngày người giúp việc nấu đều là những món bổ cho thai phụ và món tôi ưa thích. Cả ngày tôi chỉ việc xem phim, ăn ngủ để dưỡng sức và chờ chồng đi làm về.
Hàng tháng, anh đều bắt taxi đưa 2 mẹ con đến phòng khám của người quen để siêu âm thai. Một lần người giúp việc kể, vợ cũ của anh dù chủ động ly hôn nhưng sau đó dường như vẫn còn tình cảm nên có liên lạc lại với chồng cũ. Tuy nhiên, từ ngày tôi có thai, chắc chị ta cũng biết chuyện nên cũng không còn qua lại.
Tôi cứ sống trong an nhàn, yên bình chờ ngày cưới và sinh con cho chồng. Dù đôi lúc cũng thoáng chạnh lòng khi biết nhà chồng chăm lo cho mình chỉ vì đứa con trong bụng, nhưng tôi nghĩ phận đàn bà biết làm đẹp và sinh được con cho chồng thì có gì là sai?
Theo VNE
Sợ người yêu quay về với vợ Tôi đứng tuổi rồi, nhưng chỉ gần đây mới tìm được cho mình một người đàn ông. Anh ấy có vợ, nhưng họ không còn chung sống từ trước khi chúng tôi đến với nhau. Qua những gì anh kể thì tôi hiểu rằng anh và vợ cũ vẫn là bạn tốt, nhưng tình thì không còn, giữa họ chỉ còn là quá...