Cái kết không có hậu khi yêu người từng ly hôn
Thời gian yêu tôi, anh đồng thời tán tỉnh người con gái khác, cũng với những câu: “Em có đồng ý yêu và lấy một người hơn em 18 tuổi, từng ly hôn, ra đi bằng hai bàn tay trắng, nhưng anh sẽ làm lại tất cả”.
Ảnh minh họa
Tôi 25 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, nhà thành phố, là con út trong gia đình nên được người thân yêu thương, chiều chuộng; việc làm tạm ổn, tuy không phù hợp với chuyên ngành đào tạo nhưng thời buổi khó khăn cũng tạm hài lòng. Tôi biết anh qua sự giới thiệu của người thân, anh hơn tôi 18 tuổi, là sĩ quan, cấp bậc trung tá, từng ly hôn và có con nuôi 10 tuổi. Anh nói ly hôn vợ vì bất đồng quan điểm, chị không tôn trọng, không yêu thương anh, bản thân tôi nghĩ nguyên nhân sâu xa là vì chị vô sinh.
Hai người sống với nhau được 14 năm, trong đó bốn năm ly thân. Thời gian ly thân anh quen một giảng viên đại học, sau khi vợ anh tìm đến, mối quan hệ này kết thúc. Tôi biết anh khi vợ chồng anh đã có quyết định ly hôn của tòa án. Ban đầu khi biết chuyện, tôi thẳng thừng từ chối vì sợ dư luận, sợ cảnh con chung con riêng. Chính sự chân thành, quan tâm, từng trải của anh làm tôi dần có thiện cảm và yêu.
Tôi đến với anh không vì địa vị, tiền bạc, anh ra đi với hai bàn tay trắng, tất cả tài sản đều để lại cho vợ con, ngoài ra còn chu cấp tiền nuôi con hàng tháng vì đây là điều kiện chị đưa ra để ly hôn. Bên cạnh đó, anh còn thiếu nợ ngân hàng một khoản khá lớn. Tình yêu chúng tôi rất đẹp, tôi luôn khâm phục và yêu thương anh. Trong suy nghĩ của tôi, anh là người đàn ông có trách nhiệm, chín chắn, biết suy nghĩ và tôi tự nhủ với bản thân sẽ yêu thương nhiều hơn nhằm bù đắp hạnh phúc cho anh.
Video đang HOT
Trong thời gian yêu nhau, anh chưa bao giờ cho tôi đụng vào điện thoại. Một lần tình cờ tôi lén đọc tin nhắn, có một người con gái khác nhắn tin: Em yêu anh, nhớ anh, muốn được chăm sóc cho anh vì thương anh sống cô đơn. Thế là chúng tôi gây nhau, sau lần đó còn vài lần khác nữa, mỗi lần cầm điện thoại là tôi phát hiện anh nhắn tin ỡm ờ với người con gái khác. Tôi mệt mỏi trước những lời giải thích của anh. Rồi vì tin và yêu anh nên bỏ qua tất cả, mấy tháng gần đây chúng tôi lại gây nhau, mâu thuẫn chủ yếu xoay quanh vấn đề tôi nghi ngờ anh.
Mỗi lần gây nhau anh đều kiên quyết chấm dứt. Anh cho rằng chúng tôi không phù hợp, cảm thấy không hạnh phúc nếu lấy tôi. Anh bảo tôi bốc đồng, trẻ con, xốc nổi, anh cần một người vợ nền nã, đằm thắm, chín chắn trong suy nghĩ. Anh cho rằng mình luôn đúng và tôi luôn sai khi xảy ra mâu thuẫn. Tôi luôn là người nhận lỗi, níu kéo anh, đợi anh hàng giờ trước nhà, nhắn tin, gọi điện thoại, viết thư cầu mong anh quay lại và cho tình cảm của chúng tôi thêm một cơ hội. Tôi luôn hứa sẽ thay đổi bản thân để phù hợp với anh.
Vì anh, tôi đã hy sinh, khóc lóc rất nhiều, đến nỗi không còn sức để khóc, đã dẹp bỏ sự tự kiêu, lòng tự trọng để đi theo van xin anh quay lại. Tôi còn nghĩ mọi người xung quanh đã biết tôi yêu người ly hôn, nếu chia tay sau này bản thân sẽ khó tìm được hạnh phúc. Tôi yêu và tin anh bằng niềm tin tuyệt đối, cố gắng chấp nhận yêu thương con riêng của anh, quan tâm anh nhiều hơn nhưng anh nói với tôi: Một, hai, ba năm nữa anh vẫn chưa lấy vợ vì thời điểm chưa phù hợp.
Chúng tôi quay lại với nhau khi tôi đã hy vọng vào lần quay lại này, tôi sẽ thay đổi lại tính cách của mình để phù hợp với anh hơn. Lúc này đây tôi vô tình vào được Facebook của anh, phát hiện thời gian yêu và hứa hẹn với tôi, anh đồng thời tán tỉnh người con gái khác, cũng với những câu nói quen thuộc: “Em có đồng ý yêu và lấy một người hơn em 18 tuổi, từng ly hôn, ra đi bằng hai bàn tay trắng, nhưng từ con số không anh sẽ làm lại tất cả”.
Trước đây, anh luôn nói yêu tôi chân thành, mặc dù lúc đó tôi thất nghiệp, anh bảo lấy vợ chứ không phải lấy công việc. Vậy mà anh lại nhắn tin tâm sự với em gái anh so sánh giữa tôi với cô ấy, rằng cô ấy “giỏi hơn, dạy cấp ba, lại là người đồng hương giống anh vào nơi đây lập nghiệp”. Mặc dù anh đã tìm mọi cách gặp cô kia, ngày 8/3 đi xe ô tô của bạn đến gặp và tặng bó hoa rồi đi ăn, vậy mà cô ấy vẫn thẳng thừng từ chối vì đã có người yêu. Tuy vậy, anh cũng tỏ vẻ thất vọng và hối tiếc vì đã đặt quá nhiều niềm tin, hy vọng vào đó.
Đọc xong, tôi tổn thương, đau đến mức vô thức bật cười thành tiếng, cười rũ rượi hòa lẫn vào những giọt nước mắt đang rơi mặn đắng. Tôi đau, rất đau, đã yêu và tin anh bằng niềm tin tuyệt đối, rất ngưỡng mộ, khâm phục, tôn trọng anh nhưng sao anh lại có thể đểu giả, lừa dối như thế? Niềm tin sụp đổ, tôi vừa khóc vừa cười như điên dại, mặc cho anh hết lời phân bua giải thích tôi vội vã chạy ra khỏi nhà anh, chạy trốn đi sự dối trá mà tôi ghê sợ. Anh làm tổn thương tôi quá sâu sắc, không trân trọng, chà đạp lên tình yêu của tôi dành cho anh. Liệu tôi có nên quay lại và tha thứ cho anh không? Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.
Theo VNE
Nếu một ngày chúng ta chán nhau...
Đó là ngày hai ta bình lặng đi bên nhau, cái danh "người yêu" như một chiếc áo quá khổ mà không có lối thoát. Bỏ thì thương mà vương thì tội.
Anh hay trách em vì em suy nghĩ linh tinh, đôi khi bên anh em hỏi những câu khiến anh giận. Em biết anh buồn, nhưng em không thể không nghĩ. Con gái mà, luôn suy nghĩ về những điều xa xôi chưa tới. Và anh ơi, hôm qua em đã từng nghĩ rằng nếu một ngày ta chán nhau thì sao?
Có lẽ ngày đó trời sẽ không còn xanh, mây cũng chẳng còn buồn đùa giỡn với gió. Ngày đó hai ta sẽ dùng sự lặng im thay cho những lời yêu thương vẫn nói.
Đó là ngày hai ta chỉ quan tâm đến nhau như một thói quen thường ngày khó bỏ, là lúc hai đứa cũng chẳng buồn cãi nhau, có thể lúc đó cả hai đã quá mỏi mệt trong tình yêu của chính mình.
Đó là ngày nỗi nhớ đục rỉ, bám bụi chứ không đặc quánh như trước. Hai đứa chẳng còn nhớ về nhau nhiều, cũng chẳng buồn hỏi bên đó ra sao, bên này thế nào?
Đó là ngày hai đứa ngồi bên nhau mà khoảng cách cứ như cả nghìn cây số. Là lúc trái tim chẳng còn đập loạn nhịp khi nhìn thấy nhau. Là lúc những chiếc hôn chỉ là những cái phớt môi thật nhẹ chứ chẳng còn nồng nàn như trước.
Đó là ngày hai ta bình lặng đi bên nhau, cái danh "người yêu" như một chiếc áo quá khổ khiến hai đứa loay hoay trong chính tình yêu của mình mà không có lối thoát. Bỏ thì thương mà vương thì tội.
Nếu ngày đó đến với tình yêu của chúng mình thì phải làm sao hả anh?
Có lẽ lúc đó mình sẽ dừng lại một thời gian để suy nghĩ về chuyện hai đứa. Cứ cố chấp bên nhau tình cảm sẽ chỉ càng nhạt nhòa. Khi xa nhau chúng ta sẽ biết mình thực sự cần gì. Tình yêu đôi khi cũng cần những khoảng lặng đúng không anh? Lúc đó anh hãy cứ nghỉ ngơi, khi nào suy nghĩ xong thì hãy nói cho em biết. Em hi vọng rằng mình sẽ có thể làm lại, chuyện tình của mình sẽ rất mới.
Có chán nhau thì cũng đừng buông tay ngay. Vì chúng ta đã cùng nhau đi một chặng đường dài rồi nên cũng có lúc mỏi mệt. Nghỉ ngơi xong rồi cùng nhau bước tiếp anh nhé!
Tình yêu kì lạ lắm, nay tưởng chừng như thiếu nhau thì không sống nổi nhưng mai lại có thể chán nhau ngay đấy thôi. Và vì chẳng biết ngày mai của mình ra sao, nên hôm nay chúng ta hãy cứ yêu, yêu như thể chỉ còn một ngày bên nhau thôi. Hãy dành cho nhau những cái siết tay thật mạnh, những cái ôm thật ấm và những nụ hôn thật nồng để ta biết rằng ta đã thuộc về nhau, mãi mãi.
Theo VNE
Chồng tôi không bằng cái điện thoại! Vì chồng tôi cứ nhậu về khuya không báo cáo, cứ nhăn nhó khi nghe tôi "trình bày", cứ quên tiệt những ngày kỷ niệm của hai người, nên thà tôi bỏ quách anh và yêu chiếc điện thoại của mình còn hơn. Tôi yêu chiếc điện thoại của mình, nó là thứ đầu tiên tôi nhìn tới, chạm vào trước khi đi...