Bức vẽ dở dang
Những tia nắng dịu dàng của một chiều thu muộn cuối cùng cũng tắt hẳn sau mấy tán cây xanh rợp. Hoàng hôn lập tức khoác lên nghĩa trang một màu trầm buồn u ám, cái sắc màu như muốn làm người ta tan chảy trong nỗi cô đơn.
Hoàng vẫn ngồi yên trước ngôi mộ nằm khuất trong một góc tĩnh lặng, nơi có những bụi hoa hồng leo bò lan lên cả tấm bia cẩm thạch. Nhìn anh khi ấy người ta rất khó đoán được bao nhiêu tuổi, bởi nỗi đau quặn thắt cứ hằn sâu trên từng nét mặt, khiến anh như đã trải qua cả một cuộc đời dài dằng dặc buồn thương. Hoàng đã vượt được qua những năm cô đơn khủng khiếp ấy chỉ với một niềm tin rằng, Châu đang bình yên và hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình. Dù có chết đi sống lại, anh cũng không thể tưởng tượng được rằng, đón mình trong ngày về ấy lại chỉ có nấm mồ lạnh ngắt, không thể tin nổi rằng sẽ không bao giờ còn được ôm lấy bờ vai cô, lùa tay vào mái tóc cô, hay ghé sát môi thì thầm bên tai cô, rằng anh yêu và nhớ cô tới chừng nào.
Một cơn đau đớn tột cùng như trào lên bóp nghẹt trái tim Hoàng, anh gục xuống, cảm thấy máu toàn thân đã trở nên lạnh ngắt.
“Anh là… Hoàng phải không?”
Một giọng nam trầm đầy u uẩn chợt vang lên phía sau tạm thời kéo Hoàng ra khỏi nỗi đau thương giằng xé. Anh ngẩng đầu lên, quay lại. Đó là một người đàn ông lớn hơn Hoàng vài tuổi, trông đơn giản nhưng lịch thiệp. Điều khiến Hoàng lập tức chú ý đến là đứa bé đứng sát bên hông người đó. Anh đứng dậy, loạng choạng như muốn ngã. Đôi mắt của Châu, đôi mắt lúc nào cũng như ướt đẫm, đôi mắt luôn đau đáu trong từng giấc ngủ chập chờn của anh, đang mở to trên khuôn mặt đứa bé. Hoàng vội bám vào bia mộ để khỏi gục ngay xuống đó.
Trong khi bé Lâm mải mê với những bông hoa trắng hồng xinh xinh phủ đầy mộ mẹ, hai người đàn ông lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế dài cách đó không xa, mỗi người đuổi theo một ý nghĩ khác nhau. Khá lâu sau đó, Hoàng mới cất được thành lời, dù cổ họng anh vẫn nghẹn đắng.
“Cô ấy có đau đớn không?”
“Cũng không quá lâu. Cô ấy cũng đã giành giật sự sống suốt 2 ngày. Trước khi đi, cô ấy chỉ tỉnh lại vài phút…”.
“Tất cả là tại tôi”, Hoàng tưởng như lồng ngực anh đã vỡ vụn ra.
“Không. Châu đi rất thanh thản. Cô ấy muốn tôi chuyển cho anh mấy thứ”. Câu nói ấy được thốt ra khó khăn nhưng giống như một gánh nặng trên vai vừa trút xuống. “Cô ấy tin rằng thế nào cũng có ngày anh quay lại”.
“Tôi…”, giọng Hoàng tắc nghẹn, cảm giác mất mát lại lan khắp cơ thể, trở thành những mũi kim đâm vào từng góc tâm hồn sâu kín nhất. Anh chỉ mong chồng Châu sẽ dừng lại, bất cứ điều gì anh ấy nói ra lúc này chỉ càng khiến anh dễ sụp đổ hơn.
“Dù sao thì tôi cũng đã tha thứ cho anh. Không, có khi tôi còn phải cảm ơn anh. Quãng thời gian ấy, Châu đã vô cùng hạnh phúc”.
Long dắt bé Lâm đi sau khi đặt chiếc hộp gỗ lấy từ trong vòm ngôi mộ xuống cạnh Hoàng. Còn lại một mình trong nghĩa trang lạnh ngắt, Hoàng nằm vật ra ghế, ôm chặt lấy di vật cuối cùng của Châu, khóc không thành tiếng.
Ở tuổi 30, Châu không đẹp một cách lồ lộ như thời thiếu nữ, mà ở cô luôn toát lên một vẻ dịu dàng, duyên dáng và đằm thắm tuyệt vời. Làm ở bộ phận truyền thông của một công ty lớn, Châu thường xuất hiện trước mặt mọi người trong phong thái tự tin, cởi mở nhưng vẫn đoan trang, có chừng mực, thêm vào đó là một chút thông minh, hóm hỉnh và cách thả hồn vào câu chuyện khiến người đối diện thường bị chinh phục chỉ sau vài lần tiếp xúc. Đó là lý do khiến nhiều người đàn ông vẫn nhấp nhổm dù biết rằng cô đã có chồng.
Tụi con gái trẻ trong công ty thường bộc lộ thẳng thắn sự ngưỡng mộ đối với Châu – nếu như đánh giá bề ngoài, cô có đủ các yếu tố khiến người ta thèm muốn: một vị trí xứng đáng với năng lực của bản thân, một người chồng nghiêm chỉnh, đứng đắn, biết làm ăn, một cô con gái lên 3 xinh xắn đáng yêu, kinh tế gia đình ở mức trung bình. Song trong cái lồng son đẹp đẽ ấy, Châu vẫn cứ cựa quậy không yên.
Khi đó, cuộc hôn nhân của Châu đã bước sang năm thứ 7, vượt qua cái ngưỡng 5 năm mà người ta thường gọi là “thời kỳ khủng hoảng đầu tiên”. Dù vậy, Châu dường như vẫn chưa thể nắm bắt được gì. Từ một người đàn ông lãng mạn, Long trở nên khô khan và vị kỷ. Dường như đối với anh, gia đình đó là bất biến và anh không còn cần phải cố gắng gì hơn trong tình cảm. Anh có thể đi chơi thể thao suốt buổi tối thay vì đưa cô đi xem phim trong những ngày hiếm hoi cô được nghỉ. Thảng hoặc có hôm dậy sớm, anh vô tư nằm xem ti vi dù biết cô thích đến nhường nào một buổi sáng cuối tuần, được nằm lười nhác trên giường thêm một chút và nghe tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc máy quay đĩa họ giữ từ thời độc thân. Anh bắt đầu hút thuốc và nhiều đêm về muộn với hơi thở nồng nặc mùi bia rượu, sau đó lao vào hôn vợ một cách nồng nhiệt thái quá mà không để ý đến cảm xúc rất dễ dàng đổ vỡ của cô. Dù bị những nhu cầu vật chất của ngày thường cuốn trôi đi, nhưng tận trong sâu thẳm tâm hồn, Châu vẫn là một người phụ nữ lãng mạn và nhạy cảm. Chính vì thế, những dòng cảm xúc cô tưởng như đã chết từ lâu, bất chợt ùa về dữ dội khi cô gặp Hoàng. Linh hồn lang thang phiêu bạt trên sa mạc cằn khô như tìm được nơi ký thác.
Lớp tập huấn do công ty mẹ tổ chức ở Lâm Đồng chỉ kéo dài hơn 1 tháng, nhưng thời gian đó đủ để cho Châu và Hoàng “tìm được nhau”. Hoàng làm ở bộ phận kỹ thuật của công ty, thực ra hai người cũng đã biết nhau từ trước khi quen khá lâu. Làm ở các tầng khác nhau, nên thỉnh thoảng lắm Châu mới gặp Hoàng ở thang máy, cũng có khi là trong căng tin của công ty. Không phải cô chưa từng chú ý đến anh, ở anh có một vẻ gì đó rất đặc biệt. Hoàng không đẹp trai, không nổi bật, thậm chí anh luôn khoác lên mình cái vẻ xù xì thô ráp và có phần cứng nhắc của người thuần túy làm kỹ thuật. Anh hay ngồi cách biệt ở một góc gần sân của căng tin, đôi lúc cùng vài đồng nghiệp nam, nhưng ít khi hòa hợp hẳn vào bọn họ. Đôi lần Châu nghe thấy mấy con bé cùng phòng nhắc đến Hoàng như một kẻ lập dị và khó gần cùng những lời bình phẩm chẳng mấy hay ho. Chỉ vậy thôi.
Khóa tập huấn ấy có tới gần 100 học viên đến từ nhiều chi nhánh, phân công ty cả nước, được tổ chức trong khuôn viên đại học Đà Lạt khiến Châu cảm thấy hứng thú vô cùng. Đã nhiều năm qua kể từ ngày tốt nghiệp, cô vẫn ao ước được quay lại sống trong không khí của một lớp học đúng nghĩa với những người bạn vô tư. Ở đó không có sự cạnh tranh, không quyền lợi, không đấu đá mệt mỏi. Người ta nhìn nhau bằng mắt sạch.
Anh chỉ biết khi đến gần cô, anh cảm giác như đã yêu cô từ hàng thế kỷ trước (Ảnh minh họa)
Buổi lên lớp đầu tiên, vị giảng viên người Mỹ bất ngờ đưa ra một câu hỏi cực kỳ thú vị liên quan đến nghệ thuật. Học viên tỏ ra lúng túng, nó gần như không liên quan gì đến nội dung khóa tập huấn về kỹ năng cạnh tranh đó. Trong khi tất cả còn đang bàn tán, Hoàng đứng lên. Anh trả lời bằng một thứ tiếng Anh mềm mại và cực kỳ chuẩn xác. Châu lập tức chuyển sự chú ý của mình từ vị diễn giả sang Hoàng và sửng sốt khi phát hiện ra, lúc nói trông anh khác hẳn ngày thường, say sưa và đầy đam mê, khiến lớp vỏ xù xì anh vẫn khoác lên mình như được giũ sạch lúc nào. Khi Hoàng kết thúc, một ý nghĩ đầy trẻ con trỗi dậy, Châu lập tức dùng tất cả vốn hiểu biết của mình để phản bác lại quan điểm của Hoàng. Dường như anh cũng bị bất ngờ, ngay buổi tối hôm đó, khi mở máy tính, Châu thấy Hoàng đã add nick của cô và cả hai tiếp tục tranh luận trên yahoo chat. Đêm ấy, Châu ngủ gục trên bàn phím, miệng hé cười.
Thực ra, sau này Châu cũng không nhớ rõ lắm về những ngày đầu tiên ấy, chỉ biết cô đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Bất chợt một ngày, cô muốn được quan tâm đến anh, muốn được nói những điều riêng tư nhất với anh. Không biết từ bao giờ, Hoàng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Cô sống lại cái thời đã trôi qua lâu lắm, cái thời sôi nổi đầy đam mê của tuổi trẻ mà cô đã không sống hết khi còn ở đó. Châu giống như một thiếu nữ ngoan đạo bị nhốt trong tháp ngà lần đầu trốn mẹ đi chơi, háo hức, hồi hộp, sung sướng trước thế giới rộng lớn đầy màu sắc lung linh bên ngoài, nhưng lại không quên mặc cảm tội lỗi vì đã làm trái lời người lớn. Cô hạnh phúc nhưng run rẩy bước vào thế giới của anh với niềm mong mỏi được chia sẻ nhiều hơn, được đón nhận nhiều hơn, và cũng hy vọng mình sẽ mang lại cho anh điều đó.
Nhưng rồi trong những giây phút lý trí vượt lên, Châu lại thấy đau khổ và lo sợ đến cùng cực. Cô biết tình cảm của mình chỉ làm hại cuộc đời anh, rõ ràng cô sẽ không bao giờ từ bỏ gia đình để đến với anh và làm cho anh hạnh phúc. Tiếp tục tiến xa hơn với cô, anh sẽ chỉ nhận được nỗi thất vọng và một tương lai mù mịt. Nhưng mỗi khi nhìn ánh mắt dịu dàng, cháy bỏng yêu thương của Hoàng, nghe giọng nói như toát lên từ tâm hồn tuyệt đẹp của anh, cô biết, mình sẽ không bao giờ dừng lại.
Ngày cuối cùng của kỳ tập huấn, lớp tổ chức bế mạc ở Nha Trang. Suốt cả đêm đó, trong khi mọi người vẫn vui vẻ cuốn xoay trong những điệu nhạc ở sàn khách sạn, Châu và Hoàng lặng lẽ ngồi bên nhau trên bờ biển. Lần đầu tiên cô ngả đầu vào vai anh, nghe anh kể về những mảnh đất anh đã đi qua, về ước mơ thời thơ bé, về khát khao được đến Paris để thỏa mãn niềm đam mê hội họa.”Lúc ấy, anh sẽ vẽ em đứng trước biển, đôi mắt ướt đẫm nhưng bừng cháy khát khao như đợi anh tìm đến”, Hoàng ghé vào tai Châu thì thầm. Đêm ấy, lần đầu họ đến với nhau, như hai kẻ cô đơnnhất trên thế gian tìm được tâm hồn đồng điệu. Gần sáng, Châu thiếp đi trong vòng tay anh, hàng nước mắt lăn dài trên má.
Một thời gian dài sau đó, hai người vẫn thường xuyên liên lạc qua chat hay điện thoại. Nhiều hôm Châu làm muộn, Hoàng lại chờ để đưa cô về. Thỉnh thoảng Châu ghé qua căn nhà nhỏ nằm khuất trong vòm cây cổ thụ của Hoàng, chỉ đơn giản là ngồi bên anh dưới tán cây xanh rợp mát để thấy lòng thanh thản, bình yên. Nhưng rồi những phút bình yên như thế cũng không nhiều, điều Châu lo sợ cuối cùng cũng đến, cô bắt đầu nói dối chồng để được ở bên Hoàng nhiều hơn. Điều đó làm Châu đau khổ, khi ở trước mặt Hoàng, cô cố giấu đi, nhưng tâm hồn nhạy cảm của anh nhận ra rằng, họ đang dấn sâu hơn vào bi kịch. Nhìn Châu khắc khoải buồn thương, lòng Hoàng luôn quặn thắt. Anh cố gắng bù đắp cho cô, cố yêu thương cô nhiều hơn, nhưng rồi vẫn lờ mờ nhận ra tình yêucủa mình đang giết chết cô dần dần.
Lối thoát cuối cùng cũng đến, mùa thu năm ấy, Hoàng bỗng nhiên nhận được thừa kế từ một người bác họ không con cái. Châu động viên anh dùng số tiền đó đi Paris học hội họa, thậm chí còn giúp anh làm đơn gửi đến trường Mỹ thuật hoàng gia Paris. Đó là những ngày thực sự khó khăn với Hoàng, anh bị giằng xé dữ dội. Trước hôm Hoàng bay, Châu đến và ở lại với anh suốt đêm. Không ngờ đó là lần cuối Hoàng được nhìn thấy Châu. Ngày hôm sau, trên đường ra sân bay tiễn Hoàng, trong làn nước mắt nhạt nhòa, Châu mất phương hướng, đâm thẳng vào một chiếc ô tô. Suốt 3 năm ở Paris, anh như người trốn chạy cuộc đời bằng cách không liên lạc với ai, và chỉ biết chuyện sau khi về nước.
Chiều hôm đó, một chiều chớm đông se lạnh, Hoàng mang theo giá vẽ đến nghĩa trang. Anh đứng trước ngôi mộ phủ đầy những dây hoa hồng leo hồi lâu, rồi bắt đầu cầm cọ vẽ. Khuôn mặt Châu dần dần hiện lên, mỗi nét cọ là một nhát dao cứa vào trái tim Hoàng, nhưng anh vẫn không dừng lại, dường như chỉ có động tác đó mới khiến nỗi đau trong anh vơi bớt. Khi vệt sáng cuối cùng sắp tắt, cũng là lúc bức họa hoàn thành. Bức tranh vẽ người thiếu phụ mong manh đứng bên bờ biển, mắt đăm đắm nhìn vào những con sóng tít xa. Mái tóc dài của cô bị gió thổi rối tung, dài mãi ra, quấn lấy cơ thể nhỏ nhoi ấy như một sợi dây trói không sao thoát được.
Hoàng gần như kiệt sức, người anh ướt đẫm mồ hôi, lạnh ngắt, nhưng trên khuôn mặt bạc nhược ấy bỗng nở một nụ cười. Anh thắp nến, bật chiếc radio nhỏ mang theo, và trong tiếng nhạc của bài “Dạ khúc”, anh mở chiếc hộp gỗ mà Châu để lại. Một bức thư anh viết cho cô trong thời gian tập huấn, cuốn nhật ký Châu ghi lại những chuyện tình của họ và cả nội tâm giằng xé, những bông hoa hồng leo anh hái trong vườn nhà rồi ép khô gửi cho cô. Những khoảnh khắc tươi đẹp lướt qua trước mắt Hoàng. Anh đã yêu cô từ khi nào nhỉ? Từ lần bất chợt trông thấy cô đùa với bóng nắng trong khuôn viên của công ty? Từ lần tình cờ gặp cô khóc trên sân thượng? Từ buổi học đầu tiên trong kỳ tập huấn? Anh chỉ biết khi đến gần cô, anh cảm giác như đã yêu cô từ hàng thế kỷ trước. Cô trở thành hơi thở, thành sự sống của anh, không có cô, anh chỉ còn là một cái xác không hồn. Nhưng anh lại không thể giữ cô ở bên cạnh mình. Hồi đó, anh đã muốn nói với cô rằng hãy cùng đi với anh đến Paris biết bao, nhưng anh hiểu, cô sẽ không bao giờ rời bỏ cái gia đình nhỏ ấy, hoặc nếu có đi cùng anh, cô sẽ đau khổ suốt quãng đời còn lại.
Hoàng châm lửa vào bức thư rồi thả lại trong chiếc hộp gỗ. Lửa nhanh chóng bùng lên, thiêu cháy điểm tựa cuối cùng của đời anh. Anh nhìn lại khuôn mặt Châu trên bức vẽ một lần nữa, rồi cũng châm lửa đốt. Khuôn mặt cô biến dạng dần, những sợi dây trói buộc cuộc đời cô cũng hóa thành tro bụi. Trước khi cháy hết, ngọn lửa còn bùng lên một cách ma quái rồi mới lụi tàn.
“Vĩnh biệt em”.
Theo Bưu Điện Việt Nam
Anh nhường em lại cho nỗi cô đơn
Cảm ơn anh đã giúp em thay đổi suy nghĩ về cô đơn, bây giờ khi em đã quen với người bạn ấy.
Trước đây, khi còn có anh ở bên, em và anh đều ghét cô đơn mà, anh nhớ không? Em ghét mỗi lúc anh bận không trả lời tin nhắn của em. Em hậm hực khi gọi cho anh mà chỉ nghe thấy tiếng tút dài như vô tận. Em cáu bẳn khi anh vô tình làm em buồn mà không chịu nhận lỗi rồi xin cái lỗi ấy về mình sớm đi... Những khi ấy, cô đơn ùa đến bên em, dồn dập, làm em chênh vênh kinh khủng. Cô đơn vờn vuốt những bực dọc trong em... Cô đơn làm em không thể cầm chừng nước mắt của mình quá lâu. Vậy là em bật khóc, thút thít... Khi ấy, em ghét cô đơn lắm, vì chính cô đơn lật tẩy sự yếu đuối cố hữu trong em, như thể đang cười cợt sự ngốc nghếch của em vậy.
Anh còn nhớ chứ, tối hôm ấy, anh nhắn tin nói chúng mình phải xa nhau thôi. Em thấy môi mình tím ngắt, trái tim đau quặn, nhưng vẫn phải giả vờ mạnh mẽ trước mặt anh. Nhanh thôi, khi anh thực sự rời khỏi cuộc sống của em. Em rơi ngay vào những tháng ngày tăm tối của cuộc đời. Em trở nên lặng lẽ, ít nói, ít cười. Cả ngày chỉ nhìn trân trân vào màn hình điện thoại vốn dĩ im lìm. Có khi thì lần giở những tin nhắn cũ anh gửi, hồi anh còn nói "Em là hạnh phúc của anh" ra đọc lại cười nhạt, một mình. Em không phủ nhận, có khi em nhớ anh quay quắt, cứ mở anh ra ngắm, rồi nghĩ, không biết giờ này anh đang làm gì? Có khi đang nhắn tin với một cô gái nào đó, dĩ nhiên, không là em!
Những ngày không có anh, em chỉ có cô đơn làm bạn. Khi ấy, em mới thấy, cô đơn không hề đáng ghét. Em coi đó như một người bạn. Có thể bạn ấy không dịu dàng được bằng anh, cũng không thể làm em cười như anh đã từng, cũng không thể hát cho em nghe mỗi tối, hay đưa em đi chơi tung tăng khắp nơi. Nhưng bạn ấy lại đáng yêu theo một cách riêng, anh biết không?
Những lúc em ngồi lặng thinh một mình, bạn ấy nhẹ nhàng ngồi bên, lặng im. Những lúc em cố dối lòng mình là "Em chẳng nhớ anh đâu", bạn ấy như thể đang cười khì khì, nói em đừng làm thế, có ai đâu mà phải giả vờ, khờ thật. Thế là, em lại chẳng ngại bộc bạch nỗi nhớ anh chân thật với bạn ấy. Bạn ấy khẽ lặng im, thay em thở những tiếng thở dài. Em cảm nhận được rằng, bạn ấy hình như đang nghĩ: "Anh là đồ đáng ghét, sao lại để một cô gái mỏng manh, dễ thương như em phải khóc thế này chứ? Anh thật là tệ, và ngu ngốc khi không biết trân trọng em".
Những khi em buồn, cúi mặt chẳng nói gì, nỗi nhớ cứ bồng bềnh trôi vô định, rõ ràng là nó đang trôi về anh, nhưng lại cứ rụt rè. Bạn ấy nhất quyết không cho em làm vậy, bạn ấy đem tất cả gói ghém cẩn thân, cất vào ngăn sâu nhất trong trái tim em. Rồi nạt em rằng, anh đã đi rồi, không về nữa đâu, đừng tỏ ra yếu đuối thế, anh mà biết, anh lại cười nhạo em như trước kia thôi. Bạn ấy dạy em cách phải cười những lúc tim đau, nặng trịch như thế. Bạn ấy đã cho biết, em cần phải sống cho mình, không phải em xấu nên bị bỏ rơi, mà vì tên xấu xa như anh không biết giữ em lại. Anh quay đi, em cũng quay đi, nhìn theo anh làm gì chứ? Bạn ấy, dỗ dành em những khi em khóc nấc lên vì nghĩ em không thể làm được. Bạn ấy xua đi nỗi ám ảnh mang tên anh trong em. Đồng thời làm mờ đi những kỉ niệm của chúng ta.
Cảm ơn anh nhiều, vì đã nhường em lại cho nỗi cô đơn... (Ảnh minh họa)
Giờ đây, tất cả những nỗi nhớ dành cho anh đã nguôi rồi, và hình ảnh anh trong tâm trí em đã nhạt màu, thậm chí bạc phếch, anh có thấy em giỏi không? Cô đơn nói với em là, có những lúc anh cũng nhớ em đấy nhé. Bạn ấy cũng đến bên anh thăm dò mà, anh cũng buồn khi buông tay em. Anh nhủ lòng rằng: "Em là đứa con gái tốt, tốt nhất, xinh nhất, tuyệt nhất trong lòng anh. Em là để yêu, là để được hạnh phúc, chứ không phải để chịu những ấm ức không đâu từ anh. Anh buông tay em, vì anh quá yêu em, chứ không phải anh đã hết yêu em. Anh mong em tìm được người tốt hơn anh, họ sẽ yêu em có thể không nhiều bằng anh, nhưng chỉ cần đem lại hạnh phúc cho em là được rồi. Anh vẫn luôn dõi theo em, từng chút một. Nhưng anh chỉ lặng lẽ làm điều đó, không nói cho ai biết cả. Anh tin rồi em sẽ quên được anh, và sớm hay muộn thì em sẽ lại cười xinh xinh như trước đây thôi...". Bạn ấy không nói dối em đúng không anh? Em tin điều đó, em không ngốc anh nhỉ?
Cô đơn cũng đáng yêu mà, đúng không nào? Em đã làm được như anh muốn rồi này. Em đã cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, bớt những lúc ủ dột một mình rồi khóc ri rỉ. Em đã thôi nhớ anh, mỗi ngày bớt đi môt chút, nhưng không có nghĩa là em không còn nhớ anh nữa đâu nhé. Cô đơn cũng có lúc rắn với em lắm, nhờ điều đó mà em mới mạnh mẽ thật sự như hôm nay.
Em cảm ơn anh, cảm ơn cô đơn nhiều lắm. Em không có gì nhiều ngoài một trái tim luôn khao khát được yêu thương đầy đủ. Nhưng khi em biết cách quý trọng những gì mình có, thì em thấy mình không còn căm ghét sự cô đơn nữa.
Anh cũng kết bạn với nỗi cô đơn đi anh. Như thế, theo tính chất bắc cầu, chúng mình vẫn còn có thể làm bạn. Sẽ như thế anh nhé. Nào, giơ ngón trỏ ra đi, chạm vào ngón trỏ tay em. Điểm chỉ rồi nhé, cười khì thôi, chúng ta là bạn rồi!
Cô đơn trở thành cầu nối cho tình bạn của chúng ta từ lúc nào vậy? Bạn ấy gạt những oán hận trong em, dàn xếp những lời nguyền rủa em trót thốt ra khi chưa kịp nghĩ. Bạn ấy trở thành một người bạn tuyệt vời rồi anh ơi!
Bây giờ, em vẫn hay cười và nói với mọi người rằng em ế, nhưng ế trong tư thế ngẩng cao đầu, vì cũng có người đang ế cùng em kìa. Em có thể thoải mái đi chơi khắp đó đây, không cần anh đi theo bảo vệ, cô đơn đi theo sau em rồi. Anh yên tâm đi nhé!
Đã đến lúc, chúng ta chấp nhận sự thật là đã để mất nhau. Sống cuộc sống của riêng mình. Em sẽ không làm phiền hay quấy quả tâm trí anh nữa. Vậy nên anh cũng như thế với em nhé. Nếu thực sự là của nhau, sớm muộn chúng ta cũng sẽ ở bên nhau. Còn nếu không có duyên, chúng ta là bạn.
Lời cuối em muốn nói, là cảm ơn anh nhiều, vì đã nhường em lại cho nỗi cô đơn...
Theo Bưu Điện Việt Nam
Lắm nguy cơ khi sống xa vợ
Những người chồng làm nghề nay đây mai đó đang từng ngày đối mặt với sự vất vả và cả nỗi cô đơn. Thiếu bóng vợ. Cả tổ toàn đàn ông, cái nghề xây dựng công trình cầu đường khó khăn vất vả ít phụ nữ nào theo được. Đội có 35 công nhân đến từ nhiều tỉnh khác nhau, cuộc sống xa...
Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất

Nghỉ hưu 1 năm, tôi quyết định ly hôn vợ: Tự do đến muộn còn hơn không

Hết Tết, tôi "nghẹt thở" vì chồng bắt nghỉ việc để ở nhà chăm con

Gần 80 tuổi, tôi bàng hoàng khi em út quay về đòi chia mảnh đất thờ cúng cha mẹ

Ra khỏi mùng 1, tôi thấy mình giống 'cây ATM di động' hơn là người đi chúc Tết

Giỏ quà Tết đắt đỏ 'không cánh mà bay', con dâu bật khóc khi biết lý do

Vì 5 chiếc phong bì mừng thọ của thông gia, chị dâu, em chồng khẩu chiến đầu năm

Con dâu ám ảnh khi Tết nào bố mẹ chồng cũng tổ chức mừng thọ linh đình

Tết năm nay, tôi mang về ngoại 2 đứa con và 1 tờ giấy mỏng hơn bao lì xì, mẹ đón tôi bằng 4 từ cả đời không quên

Chồng đưa bố đi chúc Tết nhà bác trưởng nhưng rồi chỉ mình bố về, chiều tối tôi mới thấy mặt anh trong tình cảnh "cạn lời"

Chồng đi chúc Tết nhà bạn, tôi lo cho anh từ A-Z mà cuối cùng phải uất ức bỏ về nhà mẹ đẻ ngay ngày mùng Hai Tết

Đầu năm đang đi lễ chùa với hội chị em thì nhận được điện thoại của chồng thông báo một tin ép tôi quay về gấp

Mang 5 triệu về quê lì xì đầu năm mới nhưng nhận được gấp đôi, vợ chồng tôi tái mặt nhìn nhau
Có thể bạn quan tâm

S.T Sơn Thạch gửi lời chúc Tết đến Thúy Ngân, nhắc luôn chuyện tình cảm của đối phương
Sao việt
20:29:58 23/02/2026
Gia đình 3 thế hệ sống chung trong căn hộ đô thị và cái kết khiến ai cũng gật gù
Sáng tạo
19:41:36 23/02/2026
Chào nhé, Tết đi, mình cũng đi: Bộ ảnh đang viral vì ai nhìn vào cũng thấy "lụy" những thân thương này
Netizen
19:38:30 23/02/2026
Top 3 ngành học giúp bạn trở thành "sếp của AI" thay vì làm nô lệ cho nó
Học hành
19:33:06 23/02/2026
Bắt nhóm cướp giật túi xách ở TPHCM
Pháp luật
18:44:46 23/02/2026
OpenAI phát triển loa thông minh tích hợp camera và công nghệ ChatGPT
Thế giới số
18:07:51 23/02/2026
Caviar trình làng iPhone Air độc bản: Khảm vàng 24k và xà cừ, giá hơn 290 triệu đồng
Đồ 2-tek
18:04:46 23/02/2026
Toyota Fortuner đời mới lần đầu lộ diện trên phố
Ôtô
17:47:37 23/02/2026
Yamaha Axis Z 2026 ra mắt: Đối trọng mới của Honda Lead, nặng 100kg, cốp 37,5L, chạy 52km/lít xăng
Xe máy
17:33:27 23/02/2026
Thu hút nơi công sở đầu năm cùng váy dài, quần ống rộng và giày cao gót
Thời trang
16:43:19 23/02/2026
Thầm lặng một tình yêu
Vì anh là thầy giáo của em

Cafe đắng và em
Hãy nhìn vào tấm lưng ấy một lần...
Nỗi cô đơn của đàn bà 30
Thật ra em vẫn còn yêu anh!
Em cần một lối đi không có anh
Viết cho người đi qua đời tôi
Nỗi nhớ
Mưa và kỷ niệm
Những giọt nước mắt
Nhận diện cô nàng 'Hoạn Thư'
Chàng sợ khi bạn im lặng
Nỗi lòng em đợi anh
Choáng với số tiền Pháo nhận khi đóng Thỏ Ơi! của Trấn Thành
Không có phép màu với Hòa Minzy
Mẹ chồng cho giỏ trứng ngày Tết: Con dâu bật khóc khi phát hiện sự thật bên trong
Tôi muốn có thai để bạn trai "mạnh dạn" chấm dứt cuộc sống ngột ngạt với vợ
Ở tuổi U60, tôi muốn lấy chồng nhưng con cái phản đối vì sợ "mất nhà"
32 tuổi với thu nhập 100 triệu ở TP.HCM, tôi có nên từ bỏ để ra Hà Nội lấy chồng?
13 năm bên nhau, tôi nhận "cú sốc" lớn nhất đời chỉ vài tuần trước ngày cưới
Giúp việc 30 tuổi lựa chọn không lấy chồng khiến tôi day dứt
Lần đầu hai vợ chồng ai ăn Tết nhà đó, tôi thấy hạnh phúc vô cùng
Vừa mừng thọ mẹ 90 tuổi, 5 anh em cãi vã vì 9 chỉ vàng giấu trong ống bơ
Nổ lớn ở khu công nghiệp Tằng Loỏng, Lào Cai khói bốc ngùn ngụt, 1 nạn nhân tử vong
Quyết định gây bất ngờ của Tóc Tiên sau khi sang Mỹ đón Tết cùng gia đình
Chuyện gì đã xảy ra với vợ chồng NSND Công Lý?
Dừng xe khách bên đường, tài xế bị nam thanh niên lao vào đấm túi bụi
Vợ NSND Công Lý nói về tình trạng hiện tại của chồng
Ảnh hớ hênh của Trấn Thành đang lan truyền gây 'dậy sóng'
Không nhận ra Viên Minh vợ Công Phượng khi về quê mừng thọ bố mẹ chồng
Cảnh trái ngược của 2 con dâu nhà tỷ phú Johnathan Hạnh Nguyễn
Ca sĩ đón xuân lên trang Thông tin Chính Phủ: Hát cả năm Tết vẫn hát, giữ chuỗi "nghỉ lễ lâu nhất Việt Nam"
Cặp mỹ nhân đẹp nhất thế giới - nhà sản xuất "toang" ngay trong Tết chỉ sau 3 năm cưới
Trương Nam Thành khoe vợ đại gia lớn hơn 15 tuổi, Phương Oanh gây chú ý
Doanh thu thảm bại, 1 phim Việt rời rạp vào mùng 7 Tết
Lật thuyền trên hồ Thác Bà, 6 người mất tích
Cô gái Việt Nam tử vong ở sườn dốc khi leo núi tuyết ở Nhật một mình
Trâm Anh xoá ảnh chung và unfollow JustaTee, đăng dòng trạng thái: "Vừa tự tay xoá đi một vài thứ, đẹp nhưng phải xoá đi thôi"
Bé gái mất liên lạc, thi thể được tìm thấy dưới hồ mùng 5 Tết
Vụ lật tàu ở hồ Thác Bà: Nguyên nhân và danh tính 6 nạn nhân