Yêu thương lần lữa
Công việc khác nhau, hai con người với bao tâm tư tình cảm khác nhau nhưng bên anh lúc nào cũng có người vợ luôn lạc quan yêu đời thì sao anh anh lần lữa yêu thương trong cuộc đời vốn quá ư ngắn ngủi này?
Chị trườn cơ thể mềm mại thơm tho lên ngực chồng, hôn thật dài lên má anh, hơi thở ấm nồng cũng khiến anh “hiểu chuyện”, vậy mà anh quay mặt đi: “Ngủ đi em, anh mệt…”. Nằm im một chút, chị biết anh chưa ngủ vì những đợt trở trăn qua lại và đôi tay khoanh tròn trên ngực. Chị cũng không tài nào ngủ được, yêu thương cứ như sóng trào trong dạ, từng làn hơi thở của anh cũng khiến chị nghe rộn ràng âu yếm, vòng tay quen thuộc đầy rắn chắc kia, sao không ôm vợ mà lại khoanh chặt trên ngực làm gì?
Chị lại vòng tay qua bụng anh, bàn tay ấm mềm xoa nhè nhẹ ở mạn sườn chồng. Bất ngờ anh gắt: “Đã nói ngủ đi mà! Cơm không ăn gạo còn đó mà sao…”.
Cuộc đời quá ư ngắn ngủi…
Chị “quê độ” nằm quay mặt hẳn vô vách. Anh chị mới cưới có hai năm chứ mấy. Bầu bì còn chưa kịp có nữa là. Tuổi ba mươi, công việc đang thăng tiến, nhà cha mẹ hai bên cũng nghèo, ki cóp mãi mới nuôi được con học hành đến nơi đến chốn, nên giờ anh chị bảo nhau, hãy “nhịn con” vài năm để còn thời gian báo hiếu mẹ cha. Ừ thì “nhịn con” chứ có nhịn yêu đâu, sao dạo này bỗng dưng anh không nồng nàn nữa?
Anh chị may mắn hơn nhiều người khác, là mua được hẳn nhà riêng, dù nhỏ xíu như tổ chim câu, chứ không ở nhà trọ như các cặp đôi khác. Mà căn nhà này cũng tách ra từ nhà trọ chứ đâu, do trong hẻm sâu, làm ăn không phát triển nên bà chủ bán gấp tìm công việc khác. Thành ra đã giúp cho đôi vợ chồng trẻ có được căn nhà riêng khá dễ dàng.
Gom góp hết tiền dành dụm từ thời con gái, trang sức cưới và ứng trước cả sáu tháng lương mới mua được. Để chị thỏa sức bày trí căn nhà theo ý mình với rèm hoa, sofa xanh nhỏ xinh, hoa mười giờ ngập sân, cửa sổ lủng lẳng mấy chậu trầu bà. Bếp nhà chị hầu như ngày nào cũng đỏ lửa, thơm lừng mùi thức ăn. Chị kho mắm kho cà chấm rau chốc, rau dừa nhé, dù đi khắp mấy cái chợ mới tìm được vài bó rau dừa gãy giập vì đường xa, nhưng thấy chồng hít hà bên đĩa rau quê ngập màu xanh là chị thấy yêu thương của mình không phí phạm.
…xin đừng lần lữa yêu thương. Ảnh minh họa
Chị hay hôn lên gương mặt nhễ nhại mồ hôi của chồng, vì ăn cơm quá nóng hay vì chà nhám và sơn lại cánh cửa nhà sau. Anh tận tâm toàn ý vun đắp mái nhà, thì chị phải xây cho tròn tổ ấm chứ.
Chị thích nhất đêm đêm, anh hay ngồi muộn bên máy tính để làm cho hết các bản báo cáo thuế mà anh nhận làm thuê từ các cửa hàng. Chị nhè nhẹ đến bên, bưng ly bột yến mạch và đút chồng “ùm” từng muỗng. Anh lắc đầu nguầy nguậy, chị sẽ vờ gắt: “Tự ăn hay để em mớm như Đắc Kỷ Trụ Vương nè?”. Anh cười vang: “Đắc Kỷ Trụ Vương là phải vầy nè”. Rồi ôm vợ xiết chặt trong vòng tay rắn chắc mà hôn tới tấp.
Ôi… ngày vui qua nhanh…
Sáng. Anh uể oải gắp từng sợi miếng cơ hồ như đã no ngán lắm rồi.
- Anh có việc gì à?
- Công việc thay đổi… anh lo lắm…
- Lo sao anh?
- Lương hướng sẽ ít đi chẳng hạn, chỗ mới có hợp với mình không? Thời buổi này…tạo một mối quan hệ tin cậy khó khăn lắm. Nghĩ tới đó thôi là tuột cảm xúc chẳng còn “chiều” vợ được nữa… xin lỗi nha…
- Ôi. Anh làm em sợ hết hồn. Em còn cứ tưởng anh mất việc làm hay bồ đá ấy chứ!
- Em cứ đùa…
- Anh ạ, việc chỉ sắp thay đổi chứ chưa thay đổi, lương sẽ ít nhưng biết đâu là sẽ nhiều hơn. Mối quan hệ nơi này mất đi nhưng biết đâu nơi khác sẽ tốt hơn… Tất cả đều là những việc chưa tới, thì anh bận tâm làm gì để lần lữa yêu thương với nhau?
Video đang HOT
- Em lúc nào cũng lạc quan như vậy hết sao?
- Không lạc quan chẳng lẽ bi quan à? Chúng ta đã có nhiều thứ hơn người khác, là một sức khỏe bình thường, một căn nhà ấm áp, một tình yêu trọn vẹn, một công việc thu nhập ổn định. Thì tại sao ta không “sống như ngày mai thế giới sụp đổ” để yêu thương nhau hết lòng? Mà lại để những lo toan chưa đến làm ảnh hưởng đến chất lượng sống của mình?
Hình ảnh minh họa
- Công nhận cưới vợ hai năm, nay mới biết vợ là một triết gia nha!
- Em không phải triết gia, chỉ là nói những gì thực tế. Thấy anh băn khoăn lo lắng đến mất ăn mất ngủ, mất cả… lửa lòng là em thương lắm! Dù sao mình cũng có vợ có chồng song bước nên đừng ôm đồm mọi việc rồi lo lắng một mình nha! Còn em yêu anh vô điều kiện đây mà!
Những lời đầy lạc quan của chị đã khiến lòng anh nhẹ đi rất nhiều. Dù công việc khác nhau, hai cá thể con người với bao tâm tư tình cảm khác nhau nhưng bên anh lúc nào cũng có người vợ luôn lạc quan yêu đời đồng hành thì sao anh anh lần lữa yêu thương trong cuộc đời vốn quá ư ngắn ngủi này, phải không anh?
Theo phunuonline.com.vn
Người đàn bà hư hỏng (Phần 6)
Elly biết tất cả mọi chuyện về cô ta, cô làm gián điệp cho Tuấn trong cái hội phụ nữ giàu có này cơ mà. Không một thông tin nào của cô ta lọt được khỏi tầm mắt của cô. Có lẽ ông trời đang giúp cô khi mà để cô biết tiếp một chuyện bí mật nữa của cô ta.
Đã mười hai giờ kém, nhưng Thạc vẫn chưa về nhà. Lúc nãy gọi điện Ngân có nghe thấy tiếng phụ nữ và tiếng nhạc sôi động ở bên cạnh. Ông ta đang ở với ai khác sao?
Nửa tiếng sau Thạc trở về với bộ dạng say khướt. Ông ta nằm vật ra giường và nói lèm bèm:
- Mau thay quần áo đi.
Ngân hít một hơi thật sâu kìm nén, rồi đi tới thay quần áo cho Thạc.
Trên cổ áo và vai áo của ông ta toàn những vết son phụ nữ. Ông ta đang cố thể hiện mình vừa làm gì sao?
"Em nghĩ rằng ông ta sẽ không dám bỏ em để lấy một người vợ trẻ khác sao?" Câu nói của Tuấn vang lên trong đầu khiến Ngân hơi dừng lại.
Bất ngờ, Thạc kéo cô xuống và xọc tay vào trong váy cô. Ông ta luôn đòi hỏi không báo trước, và giống như một con dã thú đang ăn con mồi đáng thương của mình. Ngân chưa bao giờ có được cảm giác là mình được nâng niu, được cưng nựng, được là một người mà ông ta yêu thương. Cô chỉ biết phục tùng và không gì hơn cả. Ông ta cũng chỉ biết sở hữu và không gì khác.
Một ngày nào đó, khi ông ta chán, ông ta sẽ vứt cô đi.
- Là tôi đã bỏ tiền ra để cô, cho nên hãy làm tốt một chút đi vợ.
Ngân rơi nước mắt, với ông, cô là gái làm tiền độc quyền thôi. Mỗi lúc say ông ta đều nói cô là một con điếm không hơn không kém. Rồi đến sáng hôm sau, khi tỉnh lại ông ta không một lời xin lỗi như chẳng nhớ gì về đêm hôm trước.
Ngân đẩy Thạc ra, cô nói:
- Em... em không muốn làm thế này.
Thạc tức giận khi bị từ chối, ông thẳng tay tát cô. Ngân ôm mặt, ngước nhìn ông ta.
- Còn đòi hỏi gì? Bảo làm thì cứ làm đi.
Thạc lại đè Ngân xuống, cô nhắm mắt chịu đựng. Chỉ cần cô nhẫn nhịn là xong thôi, đây không phải lần đầu chuyện này xảy ra mà. Chỉ cần cô nhẫn nhịn là được.
Cứ niệm câu thần chú ấy cho đến khi cả cơ thể cô như một cánh hoa nhàu nát vì Thạc. Cô che miệng để tiếng khóc không bật ra ngoài. Đây là cuộc sống êm đềm mà cô chọn, nhưng nó không êm đềm như những gì cô tưởng.
Cô lại chỉ đang tự ảo tưởng về hạnh phúc của mình thôi.
Đây là cuộc sống êm đềm mà cô chọn, nhưng nó không êm đềm như những gì cô tưởng. (Ảnh minh hoạ)
Cái tát đêm quá khiến cho khoé môi của cô hơi bầm lại. Ngân cố gắng trang điểm để che đi nó mà không được. Cô chuẩn bị tới spa với vài người.
Trước khi đi, Thạc có để lại cho cô một số tiền. Đó là số tiền trả cô đã phục vụ ông mỗi ngày. Tính ra, Thạc là dân kinh doanh, làm ăn cũng khá sòng phẳng. Mỗi lần có vấn đề gì ông đều chi tiền.
Ngân định gọi lái xe của Thạc tới đón nhưng cô lại thấy có cơ hội thoát khỏi tai mắt của Thạc thì tội gì. Nghĩ vậy Ngân tự gọi một chiếc taxi cho mình. Nhưng vừa mói đi đến nơi thì đã gặp một người không muốn gặp. Đó là Cẩm và người vợ cũ của Thạc.
Thi thoảng Ngân vẫn chạm mặt họ, cô phải tìm cách tránh đi. Cô vốn là kẻ an phận, không muốn gây gổ với ai nhưng ông trời đúng là luôn rất biết cách chọc vào cuộc sống êm đềm của người khác. Nhếch một nụ cười nhạt, Ngân bước đến gật đầu chào người đàn bà đang nhìn cô với đôi mắt hằn học.
- Lâu quá rồi không gặp.
Người đàn bà đó đến giờ cô vẫn chẳng nhớ được tên.
- Ai da, quạ đang tìm cách đi làm phượng hoàng đó sao?
Ngân mỉm cười chào những người quen bước ra từ spa. Sau đó cô mới hoà nhã cười với người đàn bà trước mặt:
- Dạ em không định biến thành phượng hoàng như chị. Dễ bị bỏ lắm.
Người đàn bà ức đến nghẹn cô, bà ta tháo cái kính râm che khuôn mặt to béo đó ra trợn mắt nhìn cô. Cẩm cũng ngửi thấy được mùi của chiến tranh nên cô ta định kéo tay mẹ mình. Thật ra Cẩm và Huy có mối quan hệ khá tốt với Ngân, vì tuổi sàn sàn như nhau, tính tình của cả ba cũng không phải loại bỗ bã, thích khoa trương, thích tranh giành. Chỉ có người đàn bà này vẫn còn cay cú khi chồng mình rời mình để chạy đến một người khác trẻ đẹp hơn.
- Mày nói lại tao nghe, mày bảo ai bị bỏ?
- Em nói bóng gió thôi, chị hiểu được mấy phần cũng được.
- Mày đứng lại.
Ngân đang định đi thì bị bà ta kéo tay. Bà ta béo nhưng mà sức khoẻ cũng không phải là mạnh. Ngân chỉ cần giằng ra cũng đủ khiến bà ta suýt ngã.
Bà ta thở hổn hển, víu lấy Cẩm:
- Mày, mày còn đứng ì ra đó, không thấy mẹ mày đang sắp bị người ta làm cho tức chết à?
Cẩm thở hắt một cái rồi hất mặt bảo Ngân:
- Chị làm ơn đi vào đi. Lần sau thấy thì cứ tự động tránh.
Ngân đi vào theo lời Cẩm, thật ra cô đâu muốn gặp mẹ con nhà họ nếu không phải họ đã bắt gặp cô trước chứ! Nói đi nói lại, sự việc đâu phải do cô. Trước đó Thạc đã đi ăn nằm hết với người này người kia rồi, ông ta và vợ cũng đã sống ly thân hằng mấy năm trời. Rồi khi cô đến, ông ta ngỏ lời cưới, cô chấp nhận cũng là một chuyện không thể trách được. Tình đâu có còn, hôn nhân cũng chẳng thể níu kéo, sao bà ta cứ phải đổ hết tội lỗi lên đầu cô?
Một cơn choáng váng ập đến khiến Ngân phải bám vào thanh vịn trong cầu thang máy. Mắt cô hoa lên và mọi thứ như lộn nhào. Ngân lắc nhẹ đầu để trấn tĩnh lại. Cô sao thế này? Càng ngày mọi thứ càng rối tinh lên. Cho đến khi trước mắt cô chỉ là một màn đen tối.
Mắt cô hoa lên và mọi thứ như lộn nhào. Ngân lắc nhẹ đầu để trấn tĩnh lại. Cô sao thế này? (Ảnh minh hoạ)
Khi thang máy mở ra, người ta nhìn thấy Ngân đang nằm bất động ở trong đó. Nhân viên Spa chạy đến kéo cô ra ngoài, gọi thế nào cô cũng không tỉnh.
Đúng lúc ấy, Elly thì thang máy bên cạnh đi ra, cô ta nhìn thấy Ngân đang được người ta dìu thì liền tới hỏi:
- Chuyện gì thế?
Nhân viên Spa nhận ra Elly, họ đáp lại:
- Chị Ngân ngất trong thang máy, bọn em đang định đưa chị ấy đến bệnh viện.
Elly nghĩ ngợi gì đó, rồi cô ta đến tranh lấy cái khuỷu tay của Ngân. Cô hô hào mọi người:
- Được rồi, ai về nhà nấy đi. Cô ấy là bạn thân tôi, để tôi đưa cô ta đi.
Có lẽ ai cũng biết Elly thân thiết với tất cả mọi người. Nhân viên nghe vậy cũng đành bỏ tay, chỉ để cho một nhân viên nam đỡ Ngân xuống sảnh và vào taxi. Elly nói với anh ta rằng:
- Nói với bọn họ là phải cẩn thận cái mồm đấy, kẻo Spa của các người mất uy tín.
Anh ta như đã hiểu, còn gật đầu cảm ơn rối rít rồi chạy vào bên trong. Elly đóng cửa lại rồi nhìn Ngân đang nằm bên cạnh mình. Elly biết tất cả mọi chuyện về cô ta, cô làm gián điệp cho Tuấn trong cái hội phụ nữ giàu có này cơ mà. Không một thông tin nào của cô ta lọt được khỏi tầm mắt của cô. Có lẽ ông trời đang giúp cô khi mà để cô biết tiếp một chuyện bí mật nữa của cô ta.
Elly mỉm cười nham hiểm, cô nói với tài xế:
- Cho tôi đến bệnh viện gần nhất.
Theo Eva
Đừng bao giờ lấy đàn ông làm tiêu chuẩn đánh giá hạnh phúc của phụ nữ Để đánh giá một người đàn bà có hạnh phúc hay không, hãy nhìn vào cách mà cô ấy đứng trong những tháng năm một mình, cách mà cô ấy xinh đẹp rạng ngời và kiêu hãnh vươn tới ước mơ chứ không phải dựa vào việc lấy một người đàn ông giàu có và nổi tiếng. Có nhiều hơn một Meghan trên...