Yêu theo… hợp đồng
Chúng ta chỉ yêu hợp đông thôi, làm gì có tình cảm mà sinh con và kêt hôn.
Phóng khoáng thì… yêu
Huyên Anh (Phô Ngọc Khánh – Hà Nôi) năm nay đã bước sang tuôi 28, cô lúc nào cũng phải đôi diên với những lời hôi thúc, giục giã của gia đình vê chuyên hẹn hò, chông con. Cũng năm bảy lân hẹn hò rôi chia tay, khiên Huyên Anh chán nản, cô đâm ghét đàn ông và không mây tin tưởng vào chuyên tình yêu. Đứng trước áp lực “cuôi năm lây chông, sinh con, nêu chưa hẹn hò thì cả nhà sẽ dân người mai môi…” Huyên Anh đành tặc lưỡi làm bừa. Cũng nhân lúc có Nam – môt gã trai có vẻ ngoài hào hoa vôn dành tình cảm và cưa câm mình, Huyên Anh thì thào móc nôi với Nam vê “hợp đông” yêu nhằm lừa bô mẹ. Vôn cũng là môt cô gái tân thời, phóng khoáng, điêu kiên mà Huyên Anh đưa ra hêt sức “đơn giản” và “hời” cho Nam: Không công khai chuyên tình yêu của họ ngoài gia đình Huyên Anh, nêu tự nguyên thì có thê “chiêu” nhau rôi coi như không có chuyên gì, không ai phụ thuôc gì vào ai…
Đứng trước điêu kiên, lại được gân gũi với người con gái vôn là người trong mông của mình, Nam gât đâu ngay và sau đó mọi “đường tơ, kẽ tóc” của những cuôc mây mưa thỏa mãn nhu câu sinh lý của cả hai được Nam oang oang bên bàn cafe với đám bạn bè: “ Em ây không chỉ “nuôt” vê dáng mà ngon cả ở cái khoản chiêu chuông. Dâu không còn là gái zin nhưng không sao, mình có mât gì đâu nhỉ. Lúc nào thích “đôi gió” chỉ cân a lô cho bác gái (mẹ Huyên Anh), rôi đên nhà ăn cơm, rôi khách sạn…”.
Trong khi đó khác với Nam bông dưng vớ được đúng “môi ngon” mà mình đang thòm thèm thì anh Tiên 30 tuôi (Hoàng Quôc Viêt – Hà Nôi) lại rắp tâm “soạn” ra những bản hợp đông yêu với những cô gái mà anh thây vừa mắt, ưng ý. Vôn là anh chàng đôc thân lại có vẻ ngoài hào nhoáng và nhiêu tiên cho nên các cô gái vây quanh anh Tiên không phải là ít và sô lượng những cô nguyên được “chung thủy cùng anh đên suôt cuôc đời” cũng nhiêu vô vàn. Trong khi gái xinh vây quanh thì nhiêu nhưng hiêm môt nôi anh Tiên lại không muôn ràng buôc bởi cuôc sông hôn nhân quá sớm, bởi vây, cô nào đên với anh, anh cũng “đánh bài ngửa” ngay từ đâu: Chỉ yêu thôi, chưa cưới đâu. Nêu cô nào không đông ý, anh “gải tán” ngay không hôi tiêc, còn nêu cô nào tự nguyên “thử” yêu thì cứ hôn nhiên vừa yêu anh cũng có thê vừa đi tìm người đàn ông khác. Quy định trở thành dĩ nhiên bât di bât dịch trong môi quan hê của anh với cô “người yêu tạm” nào đó là “nêu thử mà chán thì chỉ cân nói “chán rôi, không hợp” và thoải mái với nhau”. Sẵn cái máu “thích gái xinh” trong người nên anh Tiên cũng cứ thoải mái “tạm biêt” không biêt bao nhiêu cô gái trong cuôc “chinh chiên thử yêu” của mình.
Trót phải lòng nên… thử
Lôi sông coi thường giá trị của tình yêu và lòng thủy chung cũng khiên cho môt bô phân nhỏ những nam thanh, nữ tú lao tâm với những “bản hợp đông yêu thử” (Ảnh minh họa)
Video đang HOT
Đó là trường hợp của Hạnh (Trung Liêt – Đông Đa – Hà Nôi). Vôn là môt nhân viên kê toán xinh xắn thê nhưng bao nhiêu chàng trai theo đuôi thì Hạnh lại không hê có chút cảm tình nào trong khi đó, cô lại dôn tâm sức, tình cảm vào anh chàng Quân – đông nghiêp cùng cơ quan. Dâu biêt Quân đã có người yêu và chắc chắn đên mười mươi rằng không bao giờ Quân bỏ cô người yêu “nhà có điêu kiên” đê đên với mình nhưng Hạnh vân cô gạ gâm, tán tỉnh đê anh chàng xuôi xuôi, thuân theo ý mình. “Quây” người yêu chưa đủ, trước tình cảm của cô đông nghiêp không thê chôi từ, Quân đành tặc lưỡi, chiêu theo ý Hạnh môi tuân hẹn nhau ở nhà nghỉ đôi ba lân đê “tâm sự”: “Cô nàng của tôi xét môt cách toàn diên thì không chê được điêm nào ngoài viêc cô ây thường xuyên khước từ viêc chúng tôi quan hê trước hôn nhân. Bông dưng trong lúc &’đói’ thì có môt cô tự nguyên khiên mình &’no’ thì không dại gì, chúng tôi đã thỏa thuân và quy ước hêt rôi nên cũng không lo lô”, Quân tự tin nói.
Hay như trường hợp của Minh, 29 tuổi, làm tiêp viên hàng không, do suôt ngày phải bay nên chuyên kiêm được môt cô người yêu chịu được cảnh Minh “suôt ngày ở trên trời” cũng là điêu khó, hơn thê với Minh “làm gì có thời gian đê mà tìm cũng như hiêu” thê nên Minh chọn môt giải pháp: “Hôm nào không bay thì lên mạng tìm những cô nàng còn cô đơn, khó tính thì là bạn bè còn dê hơn thì có thê lên lịch hẹn hò ngay tức khắc”. Với vẻ ngoài nam tính, hâp dân của môt anh chàng tiêp viên, Minh chỉ cân bât webcam, rât nhiêu cô gái phải lòng, vì vây lúc nào cũng có khôi cô xin sẵn sàng “hợp đồng yêu” với anh. Minh chia sẻ: “ Tât cả là tự nguyên, chỉ nói chuyên qua loa rôi sắp xêp lịch hẹn chứ làm gì có tình cảm, có cô còn chủ đông mời tôi vào nhà nghỉ, họ tự nguyện thì mình làm sao từ chối được“.
Bi kịch từ “yêu hợp đông”
Quay lại với trường hợp của Hạnh, đắm chìm trong cuôc tình lén lút với Quân được môt thời gian, sau kha khá lân vào nhà nghỉ rôi, cuôi cùng trong môt lân chủ định, Hạnh quyêt tâm có thai đê níu chân Quân, thê nhưng Quân phũ phàng từ chôi: “ Chúng ta chỉ yêu hợp đông thôi, làm gì có tình cảm mà sinh con, rôi kêt hôn…”, khiên Hạnh cay đắng và tủi nhục lâm lũi môt mình vào bênh viên đê “giải quyêt” cái thai khi đã bước vào tháng thứ 4.
Còn Nam và Minh, sau nhiều lần thay đôi “hợp đồng yêu”, cả hai đã phải đên phòng khám nam khoa đê khắc phục hâu quả của những lân quan hê bừa bãi. Người mắc bênh tình dục, kẻ không thê đáp ứng được nhu câu sinh lý của vợ sau khi kêt hôn đã khiên cho cả hai chán ngán và tuyêt vọng.
Theo các chuyên gia tâm lý thì ngày nay, lôi sông hời hợt trong tình yêu và hôn nhân của môt bô phân thanh niên chủ yêu là do tác đông của lôi sông thực dụng và chỉ nhằm thỏa mãn bản năng tình dục của mình hoặc cũng có những trường hợp vì bị bạc tình nên tìm đên cách này coi như môt cách “trả thù đời. Lôi sông coi thường giá trị của tình yêu và lòng thủy chung cũng khiên cho môt bô phân nhỏ những nam thanh, nữ tú lao tâm với những “bản hợp đông yêu thử”. Mặc dù cuôc sông hiên đại ngày nay không quá quan trọng đên viêc tình dục trước hôn nhân, tuy nhiên lối sống buông thả, hời hợt này sẽ để lại ảnh hưởng lâu dài về tâm sinh lý, nhiều người sau đó bị ám ảnh bởi mặc cảm tội lỗi, đặc biêt là đôi với phái nữ sẽ phải chịu tổn thương cả về mặt thể xác và tinh thần.
Theo Bưu Điện Việt Nam
Và như thế tôi yêu anh
Tôi đã yêu anh từ lúc nào không hay biết.
Tình yêu là gì? Chắc có lẽ, không ai có thể trả lời được câu hỏi đó. Tôi đã yêu anh từ lúc nào không hay biết. Chuyện tình cảm của tôi với anh như tiểu thuyết thời hiện đại vậy. Tôi cũng không lý giải được và anh cũng như thế!
Có phải chăng đó là duyên số? Hay đó chỉ là sự tình cờ ngẫu nhiên? Đã bao đêm đặt tay lên trán và suy nghĩ nhưng tôi vẫn không thể nào tìm được câu trả lời.
Có lần anh hỏi tôi em có tin vào tình yêu sét đánh không? Lúc đó tôi chỉ im lặng và mỉm cười. Tôi thầm nghĩ lẽ nào giữa tôi và anh là như thế. Tôi và anh gặp nhau đúng là một sự tình cờ.
Hôm đó, không hiểu vì lý do gì nữa, tôi buồn, buồn lắm, ngồi học bài mà cứ nghĩ vẩn vơ đâu đó. Một nỗi buồn mênh mang vô định như vây lấy suy nghĩ của tôi. Ngươi ta vẫn hay nói hình như dân văn là thế! Và rồi tôi chợt cầm điện thoại lên tay, tý tách nhắn tin: " Mi ơi? Buồn? Nhậu nhé?". Chắc có lẽ ai mà đọc được tin nhắn đó sẽ nghĩ rằng tôi là người ham nhậu, chơi bời lêu lổng. Nhưng không phải như thế, đó không phải là con người thật của tôi, giờ nghĩ lại tôi cũng không thể hiểu nổi mình nữa. Tối đó không hiểu vì lý do gì mà tôi buồn, tôi rủ bạn bè mình đi nhậu. Hình như bạn bè tôi cũng đồng tâm trạng, cũng buồn như tôi nên ai cũng hào hứng hết. Thế là chúng tôi lên xe đi nhậu trong đêm. Khi đó tôi uống, uống nhiều lắm. Tôi đã uống rượu. Rượu đắng lắm nhưng cảm giác buồn như làm tôi quên đi tất cả vị đắng. Đầu óc tôi như lâng lâng khi khuôn mặt đã đỏ ửng. Nhưng những chén rượu cứ đầy rồi vơi, cứ cạn hết chén này rồi chén khác. Và cuộc vui nào cũng có lúc tàn canh, bọn tôi dừng lại cuộc nhậu và ra về. Đứng dậy hình như tôi say thật, không biết say vì men rượu nồng hay say vì buồn đời nữa, nhưng vẫn gắng gượng, vẫn thể hiện mình không say trước mặt bạn bè.
Và như thế, tôi và mấy người bạn đứng dậy ra về. Chúng tôi đi hai xe, mỗi xe cặp ba, cặp bốn mà chạy trong đêm vắng. Tiếng gió như chợt rít bên tai làm trái tim tôi chợt thấy se lạnh. Lúc này dường như tôi mới biết là mình buồn vì lí do gì? Cảm giác cô đơn trống vắng như thiếu thiếu một cái gì đó làm tôi buồn, buồn lắm. Cảm giác đó như lởn vởn trong tâm trí tôi.
Và như thế tôi đã yêu anh từ lúc nào không hay biết! (Ảnh minh họa)
Trên chiếc xe lăn bánh về căn phòng trọ nhỏ nơi xứ người, đã dừng lại ngay trước cửa phòng tôi. Nhưng cô bạn tôi lại rủ tôi đi tiếp một chầu nữa. Vì đang buồn, đang có tâm trạng tôi không muốn về phòng, không muốn bó mình trong không gian chật hẹp với bốn bức tường vây quanh. Thế rồi tôi lên xe đi tiếp, và thả hồn theo dòng suy nghĩ cứ miên man. Tiếng gió rít sát bên tai như mạnh hơn. Đường phố về khuya dường như vắng tanh không một bóng người. Những con phố dài với những hàng bằng lăng tím như chìm ngập trong bóng đêm tĩnh mịch. Lẫn vào không gian đó, thoảng thoảng một mùi thơm nhè nhẹ, nhưng đủ làm trái tim nhỏ bé của tôi xao lòng. Đó là mùi hương gì? Tôi nghĩ và nhắm mắt lại để cảm nhận nó, hình như đó là mùi hoa sữa. Mùi hoa đặc trưng của mùa thu Hà Nội.
Bỗng một tiếng két... két! Làm tôi sực tỉnh. Cái cảm giác mơ màng đó, những dòng suy nghĩ miên man đó dừng hẳn. Xuống xe bé bạn lôi tôi vào bàn nhậu. Tôi không quen một ai ngoài cô bạn. Tất cả như xa lạ, mọi ánh mắt đổ dồn về tôi, như tò mò muốn biết tôi là ai? Lúc này tôi cũng không để ý gì đến mọi người xung quanh, tôi chỉ cúi đầu chào mọi người và nở một nụ cười trên môi.
Ngồi xuông ghế, bạn tôi đã giới thiệu tôi với mọi người. E ngại, ngập ngừng tôi cũng chỉ xã giao vài câu. Nghe giọng nói mọi người thì tôi biết rằng họ đều là những người con miền Trung. Rồi không biết thế nào, duyên trời đưa đẩy hay là định mệnh tôi đã gặp anh. Tôi và anh đã nói chuyện với nhau, một lúc sau mới biết anh cũng là người cùng quê. Chúng tôi say sưa nói chuyện và chuyện cứ thế tiếp nối nhưng không biết là nói về vấn đề gì, tôi không thể nhớ nữa. Mà hình như là tất cả mọi người đang nói về chuyện tình yêu thì phải. Mọi người vừa đùa vừa thật đây là hội "những người độc thân vui vẻ". Tôi cười và nói, cho em theo hội với. Lúc này cả bàn nhậu cũng cười ồ lên. Không biết vì tôi xin vào hội hay vì tôi xưng em nữa, vì tất cả chúng tôi đều bằng tuổi nhau. Sau đó không biết thế nào mà tôi nói đùa: " Sao trong hội còn những người độc thân mà không kí hợp đồng tình yêu với nhau nhỉ?" Một ý kiến đưa ra và được mọi người tán thưởng. Riêng phần tôi, tôi nói hay là kí hợp đồng yêu 30 ngày với anh. Ai cũng cười, thế là ngay từ tối hôm đó tôi và anh là một cặp. Không biết do có hơi men hay vì muốn cho cuộc nhậu thêm vui, tôi nghĩ cho vui mà thôi.
Nhưng không biết từ lúc nào nữa, tôi với anh trở nên gắn bó đến lạ thường. Một ngày không gặp nhau là như có cảm giác xa xa, nhớ, thiếu vắng cái gì đó, dù chỉ gặp và trao cho nhau nhưng ánh mắt, những cái nhìn đầy yêu thương mà thôi. Dù chỉ như thế thôi nhưng cũng làm tăng thêm thi vị cho một cuộc tình. Và như thế tôi đã yêu anh từ lúc nào không hay biết! Anh ơi? Anh mãi ở bên bẹp nhé anh!
Theo Bưu Điện Việt Nam
Lúc nào cũng nghi ngờ chồng ngoại tình Tôi và anh đã trải qua nhiều thử thách mới có được ngày nên vợ nên chồng. Thật sự tôi cảm thấy mình là ngườ may mắn vì lấy được người mình yêu và được anh yêu. Trong thời gian quen nhau 5 năm, tôi chỉ thấy năm đầu tiên là thật sự hạnh phúc. Sau thời gian đó, nhiều lần anh làm...