Xấu hổ vì chồng cứ mở miệng ra là nói tục!
Nga biết rằng những lời chồng nói chỉ là do quen miệng, nhưng cô vẫn thấy bị tổn thương nhiều lắm.
Nga và Tú lấy nhau không phải là mối tình chóng vánh, không phải là sự lỡ dở, cũng không phải là sự dại dột của người con gái. Nga và Tú đã có ba năm để tìm hiểu rồi cuối cùng mới quyết định đi đến hôn nhân.
Trong thời gian yêu nhau, Nga biết Tú hay nói tục, nhưng chưa lần nào anh dám nói tục với cô. Đôi lần cô có thấy và nhắc nhở thì Tú ra chiều lắng nghe và tiếp thu lắm, cô yên tâm rằng đó là chuyện nhỏ rồi sẽ sửa bởi mẹ cô thường nói với cô rằng “nhân vô thập toàn”. Trừ nhược điểm hay nói tục của Tú ra thì anh không có gì đáng chê cả, hiền lành, không rượu chè, cờ bạc và đặc biệt rất yêu, quan tâm và lo lắng cho Nga.
Nhưng cô đã nhầm, giờ đây cô hay đăng dòng status đầy hối hận lên trang cá nhân rằng “phụ nữ lấy chồng cũng giống như canh bạc, lựa kỹ, chọn kỹ cũng không bằng gặp may!”. Bởi từ khi bước chân về nhà chồng, cô mới thấy việc chồng thường xuyên nói tục với mình đã khiến cô bị tổn thương rất nhiều.
Ngay ngày đầu tiên về làm dâu, lần đầu tiên cô thấy một người say rượu bởi ở nhà cô, bố cô bị bệnh cao huyết áp không bao giờ uống rượu còn anh trai cô không bao giờ bị say xỉn. Phần vì lạ nhà, còn chưa biết chỗ nào với chỗ nào, phần vì chưa có kinh nghiệm chăm người say nên Nga chậm lấy chậu lên cho Tú nôn vào. Vậy mà Tú mắng Nga là “ngu, dốt, đần”. Cô sững sờ, nhưng nghĩ rằng đó chỉ là lời người say, và chắc Tú đang say nên khó chịu mà nuốt nước mắt. Sau hôm ấy, Tú lại bình thường khiến cô thấy đỡ tủi thân.
Nhưng cái bình thường của Tú chẳng được lâu, vì là dâu mới nên nhiều lạ lẫm, bởi vậy nhiều thứ Nga không biết làm cho hợp với gia đình Tú. Mỗi lần Nga hỏi Tú làm việc này việc kia anh đều hướng dẫn Nga làm nhưng bao giờ cũng đệm theo câu “ngu lắm”, hoặc Nga làm gì mà không hợp với gia đình anh, Tú đều mắng cô rằng “đồ hâm, đồ điên”. Tú mắng Nga không chỉ có hai vợ chồng mà trước mặt em chồng, chị chồng, bố mẹ chồng anh đều mắng cô. Ban đầu, gia đình chồng còn sững sờ sau thì vì thấy Tú mắng cô được nên họ cũng bắt đầu hùa theo, nhiều lúc em chồng cũng nói Nga là “chị hâm à?” khi cô nấu nướng chưa biết kiểu của nhà chồng. Ngày qua ngày, điều này khiến Nga suy nghĩ nhiều lắm.
Nga đã khóc thật nhiều, bởi rằng ở nhà Nga là út nên được cưng chiều lằm, không ai nói nặng với cô bao giờ. Không những thế, gia đình cô còn sống với nhau rất tình cảm, bố mẹ cô không bao giờ mắng con cái là điên với hâm. Có một lần duy nhất anh trai cô lỡ miệng bảo cô rằng “em điên à?” đã bị bố mẹ cô dạy bảo “không được bảo em con như thế, bảo thế là không tôn trọng người khác, con nhớ chưa?”. Sau lần đó anh trai cô không bao giờ dùng những lời kiểu đó với cô nữa. Nga nhớ về gia đình mình, lại nghĩ về chồng về gia đình chồng mà cô buồn lắm.
Cô vẫn muốn sẽ khuyên nhủ được Tú thay đổi, hàng ngày khi vợ chồng vui vẻ Nga đã khuyên anh nên thay đổi, phải tôn trọng vợ, nhưng dường như Tú luôn bảo thủ và cho rằng từ trước tới giờ mình hay nói tục nên giờ việc đó không ảnh hưởng gì. Khi cô gay gắt thì anh quay ra mắng cô là “câm mồm” rồi gằn giọng “ở được thì ở không ở được thì về”, Nga thật sự cảm thấy bất lực, cô đã khóc thật nhiều.
Rồi trong một lần Nga cự cãi Tú, mà nguyên nhân cũng chỉ vì trong ngày giỗ bà nội anh, Tú đã mắng Nga trước mặt họ hàng khiến người ta nhìn cô như một “con điên” thật sự. Cô cự cãi lại,Tú liền mang bố mẹ cô ra để đay nghiến, đến khi cô phản ứng thì Tú lớn tiếng đuổi cô đi. Nga ấm ức, vơ vội quần áo và rời khỏi nhà chồng, cô không thể chịu đựng được người chồng mãi trẻ con không chịu lớn như vậy.
Hôm nay, ở bên nhà ngoại, Nga đưa lên một dòng status đầy tâm trạng “lấy vợ về là để yêu thương, trân trọng và chăm sóc, nếu lấy vợ về chỉ để quát mắng và đuổi đi thì không nên lấy”. Sau dòng tâm trạng, Nga vẫn hy vọng Tú sẽ ngẫm nghĩ mà thay đổi, rồi một ngày anh không những làm chồng mà còn làm cha, anh sẽ phải trưởng thành nhiều hơn. Nếu anh không tôn trọng vợ thì cô cũng không thể nào dạy bảo được con cái. Còn nếu Tú không thay đổi, không xin lỗi, Nga cũng không thể nào ở cùng anh được nữa.
Video đang HOT
Theo Emdep
"Anh chỉ là 1 thằng cóc ghẻ"
Khi anh tới chỗ hẹn, tôi bẽn lẽn để nhìn quanh và không thấy ai khác ngoài một anh chàng đen đúa như dân tộc, quần áo dép guốc thì lôi thôi lếch thếch. Tôi tiến lại gần hỏi "Có phải anh Tuấn không?". Anh vui mừng pha thêm một chút trầm tư.
Chào bạn Anh Quân - Tác giả tâm sự "Tôi muốn dùng clip ân ái bỉ ổi để đe dọa em".
Đọc bài viết của bạn, bản thân tôi rất cảm thông với nỗi lòng bạn đang mang. Nhưng đúng như bạn nghĩ, tôi đánh giá bạn là người đàn ông tốt.
Vì quá yêu và hối tiếc cho tình yêu mình vun đắp bấy lâu nên bạn mới có ý định níu kéo chứ chưa thực hiện. Như vậy bạn còn rất biết suy nghĩ hơn khối đàn ông khác. Lòng con người tham lam vô đáy, có được cái này rồi thì lại muốn có thêm cái kia. Kể cả trong tình cảm cũng vậy, có người yêu rồi nhưng vẫn muốn được người khác quan tâm và để ý tới.
Điều đơn giản đó tôi cũng không ngoại lệ. Tôi rất thích mình được nhiều người quan tâm và để mắt tới. Nhưng trong lòng tôi thì chỉ ấp ủ hình bóng của một người duy nhất. Một người có thể làm trái tim tôi đau và biết làm cho tôi vui, hạnh phúc.
Nhưng dường như tình yêu nó như một trò đuổi bắt. Tôi cố chạy theo cuộc tình mà tôi cho là lý tưởng thì tôi lại phải đối mặt với những anh chàng si mê tôi đến điên dại. Tôi phải chạy trốn để không gặp họ nữa vì tôi không thể mở lòng để đón nhận họ được.
Dù không yêu nhau nhưng tôi vẫn luôn nhớ về một người làm cho tôi vui nhưng cũng làm cho tôi phải suy nghĩ.
Nhân đây tôi cũng kể một câu chuyện buồn. Lúc là sinh viên năm thứ hai, đợt đó tôi nạp card điện thoại xong, tôi kiểm tra tài khoản hiện ra một số rất đẹp. Tinh nghịch tôi liền lấy máy nháy vào số điện thoại y như số tiền trong tài khoản điện thoại của tôi.
Sau khi nháy máy thì có đổ chuông, tôi sợ quá tắt máy. Khoảng nửa tiếng sau có người gọi lại, tôi bắt máy và bảo do nhầm và xin lỗi. Người đàn ông đó tắt máy đi và một lúc sau anh gọi lại hỏi tôi đang ở đâu? làm gì? bao nhiêu tuổi? cho anh làm quen.
Thấy anh cũng nói tiếng dễ thương thân thiện nên tôi đồng ý. Từ đó ngày nào anh cũng "nấu cháo" điện thoại với tôi. Chúng tôi cứ nói chuyện như thế khoảng 5 tháng. Ngày nào không nghe được giọng nói của tôi là anh điên cuồng ngộ dại.
Anh làm nghề sữa xe máy. Tôi không phân biệt nghề nghiệp gì hết miễn sao người ta tốt và làm bạn mình. Có một ngày anh ta tỏ tình nói rất yêu và muốn gặp mặt ngay thời điểm bây giờ. Tôi thì lại sợ sau khi gặp mặt sẽ làm cho chúng tôi xa cách nên vẫn ngần ngại.
Rồi anh nhắn tin tôi ít trả lời, anh gọi điện tôi ít nghe máy. Anh quan tâm tới tôi từng ly từng tí, có lúc tôi tưởng anh đã yêu được mấy năm và quá hiểu về tôi nữa thì phải.
Tôi suy nghĩ một thời gian và một buổi sáng tôi nhắn tin "Em nhớ anh và rất muốn được gặp anh". Chiều hôm đó anh chạy mấy trăm cây số xuống thành phố gặp tôi. Lúc nghe anh xuống thăm lòng tôi thấy vui vì không biết nhìn anh như thế nào.
Khi anh tới chỗ hẹn, tôi bẽn lẽn để nhìn quanh và không thấy ai khác ngoài một anh chàng xấu trai đen đúa như dân tộc, quần áo dép guốc thì lôi thôi lếch thếch. Tôi tiến lại gần hỏi "Có phải anh Tuấn không?". Anh vui mừng pha thêm một chút trầm tư.
Tôi dẫn anh về phòng chơi nhưng thực sự trong lòng không được vui với bạn bè. Tôi cũng cố tình đi xa anh ra. Lúc đó sắc mặt tôi biến chuyển rõ rệt, nhưng lời nói tôi dành cho anh vẫn rất tế nhị và ngọt ngào.
Tôi biết anh đang rất buồn và đang tự ti về hình thức xấu trai của chính mình. Thấy ngoại hình của anh là tôi cũng sởn gai lấy đâu ra cảm hứng mà đánh mắt đưa tình. Tôi biết anh là người rất tốt, nhưng tôi không thể cho anh một tia hi vọng.
"Chạy 200 cây số chắc anh mệt lắm" tôi vẫn rất quan tâm để anh không thấy mình bị bỏ rơi khi xuống gặp tôi. Ngồi được một tiếng thì anh xin phép về vì trời đã tối. Tôi tiễn anh ra về mà thấy buồn vì quá thất vọng. Dường như anh cũng cảm nhận được chúng tôi thuộc hai thế giới khác nhau nên nhìn ánh mắt anh xa xăm vô vọng.
Sau khi về tới nhà, anh nhắn tin cho tôi "Anh vui và hạnh phúc khi gặp được em - người anh thương nhớ bấy lâu". Trời ơi tôi nghe lạnh hết cả người. Lấy lại bình tĩnh tôi hỏi "Anh đi xa có mệt không?". Anh nói "Gặp được và thấy em là anh vui quên hết mệt nhọc".
Tôi biết anh dành thiện cảm cho tôi nhiều lắm. Anh cũng không quên nói rằng "Nhìn em như một cô tiên nữ kiêu sa, còn anh chỉ là một thằng cóc ghẻ. Em có yêu anh nữa không?". Lúc đó tôi chẳng biết nói gì nên bảo "Thôi cứ để thuận theo tự nhiên anh nhé. Anh là người tốt, em vẫn rất yêu quý anh".
Điện thoại và tin nhắn giữa chúng tôi thưa dần, tôi biết anh mặc cảm. Tôi có động viên để anh ít buồn nhưng anh chìm trong men rượu. Câu cuối cùng anh dành cho tôi "Em mãi mãi không bao giờ thuộc về anh. Hai chúng ta ở hai thế giới khác nhau. Anh chúc em hạnh phúc".
Và thế là anh đổi luôn số điện thoại, tôi không còn liên lạc được nữa. Giá như ngoại hình của anh cũng ấm áp như trái tim anh thì có lẽ tôi đã yêu.
Tôi không quá ham về hình thức nhưng ít ra anh cũng phải nhìn được. Đằng này anh ấy quá xấu, xấu trai nhất trong những người tôi đã từng gặp (người đen như dân tộc, răng cũng đen, môi cũng đen. Ngoại hình thì nhìn khắc khổ và không muốn nói là quá lôi thôi).
Anh nói: "Nhìn em như một cô tiên nữ kiêu sa, còn anh chỉ là một thằng cóc ghẻ. Em có yêu anh nữa không?"
Tôi biết ngoại hình đó cũng không phải anh tự muốn vậy nhưng đúng là quá thiệt thòi cho anh. Tôi hi vọng anh sẽ kiếm được người con gái thật sự yêu về tâm hồn và yêu hết con người anh.
Vì thế, đúng là hình thức không là tất cả nhưng nó cũng đóng một vai trò trong tình yêu. Có tấm lòng tốt nhưng không có ngoại hình thì cũng không thể có tình yêu trọn vẹn. Anh đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng đẹp mà tôi không bao giờ quên. Dù không yêu nhau nhưng tôi vẫn luôn nhớ về một người làm cho tôi vui nhưng cũng làm cho tôi phải suy nghĩ.
Như bạn Quân đây, tình yêu không thuộc về mình nữa bạn níu kéo cũng không bao giờ hạnh phúc. Mà có được nhau rồi thì nó đã không còn nguyên vẹn để bạn không nhớ về sai lầm của cô ta sao?
Cũng như anh chàng trong bài, anh ấy có níu kéo tôi thì anh ấy chỉ nhận thêm đau khổ nên tự động rút lui để khỏi suy nghĩ cho nặng đầu. Tôi suy nghĩ thiển cận nên cũng đâu có xứng đáng với tâm hồn anh ta.
Bạn hãy quên và tìm cho mình người con gái khác. Đừng dằn vặt chẳng có lợi cho bản thân đâu bạn mặc dù bạn rất cay cú vì đầu tư cho tình yêu quá nhiều. Tôi hi vọng bạn sẽ gặp được người con gái.
Theo VNE
Cách vạch mặt cô nàng "thợ mỏ" chính hiệu quá trơ tráo? Chị ấy than laptop hỏng, sửa đi sửa lại tốn cả đống tiền. Anh trai em mang luôn macbook của anh cho mượn mà chẳng thấy đòi lại. Cái iphone mua bằng cả tháng lương, anh cũng đưa luôn cho người yêu "dùng tạm" sau một lần chị ấy than điện thoại tậm tịt. Nói thật, em cũng không phải độc giả thường...