Vừa cưới xong, một mình tôi rửa gần chục mâm bát đến nửa đêm
Chồng bảo ở quê anh dâu mới nào về cũng phải như thế hết, anh không dám giúp tôi, vì nếu giúp thì chính tôi sau này sẽ khó sống…
ảnh minh họa
Trước khi cưới mẹ tôi dặn dâu mới về nhà chồng phải nhanh nhẹn, khéo léo, đừng lười biếng. Tôi biết thế, hơn nữa bản thân tôi cũng không phải đứa chậm chạp gì.
Nhà chồng tôi ở Hà Tĩnh, còn tôi quê Thanh Hóa, hôm cưới xong, đi chặng đường xa, tôi lại còn say xe nên mệt lắm. Lấy chồng quê cỗ bàn nhà tự tổ chức, thú thật lúc làm đám cưới tôi đã mệt lắm rồi.
Video đang HOT
Tối hôm đám cưới, chỉ có gia đình ngồi gần chục mâm. Nhà chồng thì đông, chị em gái, rồi các cô dì cũng đến chục người, vậy mà lúc ăn xong chỉ có một mình tôi dọn rửa.
Ngồi từ 9 giờ đến gần 11h đêm mới xong việc, người ngợm bải hoải, rã rời, tôi lên phòng tắm gội xong thì 12h, chồng vẫn ngồi chờ, anh bóp vai, đấm lưng cho tôi. Chồng bảo chắc tôi mệt lắm, anh thương tôi, muốn ra rửa cùng tôi nhưng ở quê tôi việc dâu mới phải làm hết mọi thứ đã thành cái lệ, anh mà giúp tôi thì chỉ khổ tôi hơn, sau này lại khó sống, mọi người lại nói anh bênh vợ, đội vợ lên đầu…
Tôi nghe chồng nói cũng đỡ tủi thân, nhưng nghĩ đến thời gian sau này, nếu cứ 1 mình quán xuyến tất cả thế này chắc tôi chết mất. Có ai cùng hoàn cảnh có thể chia sẻ cùng tôi không?
Theo blogtamsu
Chia tay chồng sắp cưới sau ngày về quê ăn giỗ, một mình vừa khóc vừa rửa 15 mâm bát
Có thể mọi người nghĩ lý do chia tay của tôi là dở hơi nhưng tôi là người có cá tính khá mạnh mẽ, muốn mọi thứ công bằng, không chấp nhận chuyện vì tôi là dâu nên tôi phải làm hết. Thực ra, việc về quê rửa bát chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi, trước đó, tôi đã có nhiều điều bất mãn.
Ảnh minh họa
Tôi vừa chia tay người yêu sau 3 năm mặn nồng, thậm chí còn tính sang năm sẽ cưới. Buồn đương nhiên là buồn nhưng tôi cũng thấy may vì đã xảy ra sự vụ "về quê ăn cỗ" để đường ai nấy đi trước khi kết hôn, nếu không sau này chung một nhà rồi thì ly hôn còn rắc rối hơn.
Để xem tính tình hai đứa có hợp nhau không, từ một năm trước, chúng tôi đã dọn về sống thử. Người yêu tôi khá lười, gia trưởng, mặc định chuyện nấu nướng, giặt giũ, lau dọn nhà là việc của tôi. Tất nhiên tôi không đồng ý. Suốt một năm qua, tôi đã "uốn nắn" được anh cùng san sẻ việc nhà với mình: tôi nấu cơm thì anh rửa bát, tôi giặt quần áo thì anh sẽ phơi...mọi chuyện đều làm cùng nhau, cuộc sống ổn, tôi cảm thấy mình có thể kết hôn và sống hạnh phúc với anh.
Tuy nhiên, đó mới chỉ là từ phía người yêu còn phía gia đình anh, mọi người thậm chí còn phong kiến hơn. Vì thế, khi về nhà anh, không bao giờ anh dám vào bếp giúp tôi nấu nướng hay phụ rửa bát vì sợ bố mẹ quát. Tôi không trách gì người yêu, nói cứ để tôi làm hết cũng được. Nhưng càng nín nhịn, càng thấy bố mẹ anh lấn tới. Dù sau này tôi sẽ là dâu con nhưng hiện tại, tôi vẫn chỉ là khách thôi, thế mà có chuyện gì mẹ anh cũng gọi điện bảo tôi làm. Hôm thì gọi đèo bác đi thăm người ốm, hôm thì sang dọn nhà hộ vì bác đau lưng (2 cô con gái lớn tướng khỏe mạnh thì không bảo dọn lại gọi cho tôi?), hôm lại bảo tôi đưa đi khám bệnh...Nhưng tất cả không gì "sánh" bằng đợt về quê vừa rồi.
Bố người yêu là con trưởng nên phải lo mọi đám giỗ chạp trong họ. Hôm đó là giỗ cụ, tất cả họ hàng đều đến, lại có cả hàng xóm. Tổng số mâm cỗ là 15 mâm. Tôi và người yêu về trước một ngày. Hôm sau tôi phải dậy từ 3h sáng để đi chợ. Nhà có việc, dậy sớm một chút cũng không sao, tôi hoàn toàn không bực bội gì. Khi nấu nướng cũng có vài cô bác giúp nhưng khi ăn uống xong xuôi thì tất cả mọi người tản về hết.
Lúc này, trong nhà chỉ còn 2 cô em gái của người yêu tôi và 1 cô em họ. Bọn nhỏ đều đang học đại học, tức là đều đã lớn, đã có ý thức nhưng không đứa nào ra phụ tôi rửa bát. Bố mẹ anh cũng không có ý kiến gì, người yêu tôi thì càng không (anh đặc biệt sợ bố mẹ). Vì nhà ở quê nên vẫn dùng nước giếng, 15 mâm cỗ la liệt bát đĩa, tôi vừa phải bơm nước vừa rửa giữa trưa trời nắng. Rửa được vãn một nửa, tôi nhắn tin cho người yêu: "Anh bảo mấy đứa ra giúp em", anh trả lời ok nhưng mãi chẳng thấy đâu
Rửa bát từ 1h chiều mà mãi đến 3h hơn, tôi mới xong xuôi mọi việc. Vừa mệt vừa tức, tôi trốn trong nhà vệ sinh khóc một trận rồi quyết định kết thúc tình yêu này. Người yêu tôi chỉ có lỗi rất nhỏ thôi, có thể bỏ qua được nhưng sống trong gia đình chồng phong kiến như vậy thì tôi không chịu được. Một năm nhà anh có 15 cái giỗ, đám nào như thế này thì tôi sống sao nổi.
Tôi thấy bố mẹ anh có suy nghĩ quá cổ hủ, bắt con dâu phải lo hết mọi việc trong nhà. Tôi đi lấy chồng chứ có phải đi làm ôsin đâu? Tôi không chấp nhận được điều này nên chia tay. Anh cũng không níu kéo nhiều, bảo: "Anh thấy em không hợp với nhà anh thật". Đúng là buồn tê tái.
Tôi viết câu chuyện của mình để nhắn nhủ các chị em, đừng lấy chồng gia trưởng, phong kiến các chị em nhé, nỗi bất hạnh cả đời đó. Hãy cẩn trọng trong việc chọn chồng!
Theo blogtamsu
Cứ nghĩ ế không ai rước nên nhắm mắt lấy anh xe ôm, ai ngờ cưới xong mới biết đã... Tôi nhìn đi nhìn lại cũng chẳng còn ai theo đuổi mình, có khi đây là lời cầu hôn duy nhất trong cuộc đời tôi cũng nên. Sau một vài hôm suy nghĩ, tôi đành nhắm mắt nhận lời cầu hôn của anh ta vì nghĩ mình đã già, không có nhiều sự lựa chọn. ảnh minh họa 35 tuổi, tôi đã nghĩ...