Vợ tôi luôn ám ảnh chuyện mẹ chồng, dù mẹ hiền vẫn bị con dâu ghét
Khi sinh con rồi, cuộc sống gia đình còn chật vật hơn, cũng không có nhiều vốn liếng, lại phải nhờ bà nội trông con nên chúng tôi đã không thể làm như định. Em chấp nhận sống trong nhà chồng nhưng lòng hậm hực, oán trách tôi không ngừng.
Mẹ chồng nấu ăn, em chẳng hài lòng cái gì dù mẹ tôi cũng được coi là người nấu ăn khéo léo. Em thích bày vẽ mấy món Hàn, Trung… còn mẹ chồng thì chỉ nấu dân dã. (ảnh minh họa)
Ngày yêu nhau, cô ấy đã nói với tôi rằng &’sau này, nhất định không được sống chung với mẹ chồng. Em sợ lắm, nếu anh không hứa được điều đó thì không có cưới xin gì hết’. Tôi gật đầu đồng ý với cô ấy, nhưng chính tôi lại dùng thủ đoạn. Sau này, khi về ở nhà tôi, tôi cứ lần lữa nói với cô ấy có điều kiện sẽ mua nhà ra riêng, nhưng thật ra chỉ là kế hoãn binh, khiến cô ấy phải chấp nhận sống chung nhà chồng.
Khi sinh con rồi, cuộc sống gia đình còn chật vật hơn, cũng không có nhiều vốn liếng, lại phải nhờ bà nội trông con nên chúng tôi đã không thể làm như định. Em chấp nhận sống trong nhà chồng nhưng lòng hậm hực, oán trách tôi không ngừng.
Cũng không hẳn là tôi lừa em. Chỉ là trong đầu tôi luôn nghĩ, mẹ tôi là người dễ tính, cực kì yêu thương con cái, nên tôi tin, với con dâu, bà cũng sẽ sống thật lòng. Sẽ không có chuyện mẹ chồng chèn ép con dâu. Nhưng vợ tôi mang trong lòng nỗi ám ảnh quá lớn về chuyện mẹ chồng nàng dâu, nên chưa bao giờ em tỏ ra hài lòng dù mẹ có làm bất cứ việc gì.
Tôi luôn nói với mẹ, cô ấy là người hiền lành nên mong mẹ đối xử tốt, để mối quan hệ hai bên được dung hòa. Mẹ tôi cười bảo &’con còn phải dặn mẹ à, mẹ là người như thế nào con biết rõ. Chỉ cần con dâu không láo, thì mẹ kiểu gì cũng chiều’. Lời mẹ nói khiến tôi an tâm và mẹ làm như vậy thật.
Video đang HOT
Chúng tôi đi làm xa, tối về, chỉ việc ngồi vào mâm ăn cơm. Con cũng do bà chăm, bà cho ăn, bà tắm rửa sạch sẽ. Bố mẹ về chỉ việc chơi với con là xong. Việc của em chỉ là rửa bát, quét nhà cũng không phải động đến. Có hôm con quấy, em chẳng phải làm gì, ăn xong đưa con đi chơi hoặc lên phòng. Hai mẹ con tha hồ dắt díu nhau sang hàng xóm láng giềng. Tôi cũng phụ giúp vợ mấy việc lặt vặt như thu quần áo, hoặc là ở nhà, nhân lúc cháu ngủ, bà đã làm xong cả rồi.
Quần áo, vợ cũng không phải giặt. Em cứ ôm con ngủ tới giờ dậy đi làm. Con ngủ muộn nên lại để cho bà chăm bẵm. Quần áo thì tích vào đó, bà thu dọn xong của mình rồi giặt luôn một thể, bà cũng lại phơi phong. Em gần như không phải động tay chân vào một việc gì, ngày nào cũng qua nhanh như vậy.
Thế mà, vợ tôi vẫn chưa hài lòng. Em bảo tôi, sống ở nhà anh mất tự do. Mẹ chồng, bố chồng ở trong nhà suốt ngày, lại phải tiếp chuyện. Mà em thì ngại bắt chuyện. Tôi cười bảo, em không thích nói thì thôi, có ai bắt. Nhưng lúc nào vợ tôi cũng cau có, khó chịu.
Mẹ chồng nấu ăn, em chẳng hài lòng cái gì dù mẹ tôi cũng được coi là người nấu ăn khéo léo. Em thích bày vẽ mấy món Hàn, Trung… còn mẹ chồng thì chỉ nấu dân dã. Không hài lòng mẹ, em lại mặt sưng lên, nói là thực đơn khó nuốt. Nói thật với vợ, đi làm về có cơm ăn là tốt lắm rồi. Bà vất vả trông cháu còn vào bếp, vợ tôi còn đòi hỏi gì nữa?
Mẹ tôi rất hiền, không bao giờ bà to tiếng với con dâu dù tôi biết, vợ làm nhiều việc khiến mẹ không hài lòng. (ảnh minh họa)
Bà phơi quần áo, gấp gáp xong nhưng mà gấp không như ý em, em cũng càu nhàu nói hỏng hết quần áo, thà là cứ để đó em về thu còn hơn. Nhưng không thu thì lấy đâu chỗ phơi đồ mới. Đúng là, tôi không tài nào hiểu nổi vợ tôi. Dễ đến thế còn đòi gì?
Chẳng bao giờ em về nhà mà tươi tỉnh. Vì em luôn giữ tâm lý, sống ở nhà chồng là đi ở nhờ. Em không thích thể hiện sự vui vẻ, tình cảm với bố mẹ chồng. Còn sợ tình cảm quá sau này có muốn ra ngoài ở riêng cũng khó. Thật sự không hiểu nổi lối suy nghĩ của vợ. Thật quá đáng vô cùng.
Mẹ tôi rất hiền, không bao giờ bà to tiếng với con dâu dù tôi biết, vợ làm nhiều việc khiến mẹ không hài lòng. Nhưng dù tôi có nói thế nào thì vợ tôi vẫn cứ câu cửa miệng &’mẹ chồng mà anh, liệu mẹ có thật lòng yêu thương em không hay chỉ giả vờ để giữ chân mình?’.
Những lời em nói khiến tôi vô cùng đau lòng. Vậy em muốn gì, không đối xử tốt thì chê bai mẹ chồng. Đối xử tử tế thì lại bảo giả tạo. Ban đầu tôi đã cảm thấy nghĩ ngợi thương vợ khi phải ở chung nhà chồng, sống chung với mẹ chồng nhưng xem ra bây giờ, tôi còn cảm thấy vợ mình quá đáng và thiệt cho mẹ tôi hơn. Nói là một người nhịn thì tốt đôi bên nhưng xem ra, mẹ chồng nhịn rồi mà con dâu vẫn không hài lòng. Còn ai hiền hơn mẹ chồng em nữa mà em còn đòi hỏi này kia hả vợ?
Theo Eva
Quá khứ ám ảnh mỗi khi tôi ân ái với chồng
Mỗi lúc "gần gũi" anh ấy, những nỗi ám ảnh đau đớn, nhục nhã của quá khứ lại hiện về trong tâm trí tôi.
Tôi là một phụ nữ 30 tuổi, lấy chồng hơn 5 tháng nay. Tôi thật không ngờ rằng quá khứ bị cưỡng bức lại ám ảnh tôi đến như vậy mỗi khi tôi gần gũi chồng.
Cách đây 6 năm, trong một lần đi chơi cùng nhóm bạn, tôi đã bị bạn trai cũ cưỡng bức một cách thô bạo. Sự việc đó đã qua rất lâu, nhưng nỗi đau thể xác lẫn tinh thần không thôi ám ảnh tôi. Đó là lý do tôi không dám quen ai trong suốt 6 năm trời, cho dù có nhiều chàng trai đeo đuổi.
Ảnh minh họa
Đến khi gặp anh ấy, chồng tôi hiện nay, con tim tôi mới rung động. Tôi thật sự hạnh phúc bởi anh ấy là người chồng rất tử tế, yêu thương tôi hết mình. Chúng tôi chia sẻ với nhau tất cả mọi chuyện, kể cả "chuyện ấy".
Thế nhưng, hạnh phúc của tôi không trọn vẹn bởi vì tôi vẫn chưa thể thoát khỏi những ám ảnh ghê sợ trong quá khứ mà tôi đã trải qua và nó đã cản trở tôi thăng hoa trong chuyện vợ chồng. Những lúc ân ái với chồng, tôi cảm nhận được tình yêu của anh nhưng vẫn không thể quên cảm giác đau đớn tủi nhục ngày nào. Tất cả điều đó tôi phải âm thầm chịu đựng một mình. Nhiều lúc tôi cảm thấy mặc cảm tội lỗi với chồng cũng chính vì điều ấy khi quá khứ đau buồn cứ ám lấy tôi, ngay cả những khi tôi ngập tràn hạnh phúc bởi tình yêu của chồng.
Nếu tình trạng này cứ tiếp tục xảy ra, liệu cuộc hôn nhân của tôi có thật sự hạnh phúc? Tôi rất yêu chồng và lo sợ phải xa anh ấy, nhưng tôi lại không dám chắc đến bao giờ vết thương trong lòng tôi sẽ lành sẹo. Phải chăng những chấn thương tâm lý của tôi quá nặng, nó ảnh hưởng và kéo dài đến hôm nay? Tôi phải làm sao để thoát khỏi ám ảnh của quá khứ để sống với thực tại, với tình yêu hiện tại.
Tôi có nên nói cho chồng biết sự thật để tôi không phải dằn vặt đau khổ một mình? Không biết anh sẽ phản ứng ra sao đây? Hay tôi phải chấp nhận sống chung với vết ô nhục ghê tởm ấy trong quá khứ?
Theo Tuyết Thu/NLĐ
Tâm sự chua chát của cô gái bị nhà trai hắt hủi vì không biết gọt dứa Vốn không thành thạo chuyện bếp núc nhưng cô gái vẫn xung phong đi gọt hoa quả với hy vọng ghi điểm trong mắt nhà bạn trai, nhưng việc gọt dứa lại khiến cô nhận... cái kết đắng. Tâm sự khá dài của cô gái này được đăng tải trên một diễn đàn lớn. Theo như chia sẻ, cô và người yêu yêu...