Vợ của chồng tôi (Phần 20)
Tiếng phanh xe rít lên như muốn xé rách đôi tai của cô, cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng của tất cả những người đang chứng kiến cảnh tượng này.
Hương Ly đứng giữa đường, chờ đợi cái chết đến và trả lại cho cô thân phận thật sự của mình. Tiếng còi xe vang lên từng hồi, nhấn chìm tiếng thết của Thạch. Tiếng phanh xe rít lên như muốn xé rách đôi tai của cô, cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng của tất cả những người đang chứng kiến cảnh tượng này.
Thạch lao đến như một cơn gió. Anh vươn tay về phía trước và cố túm lấy tay áo của cô. Trời mưa khiến chiếc áo khoác da trở nên trơn tuột và khó nắm bắt.
Giây phút ấy, Hương Ly tưởng như mình sắp được giải thoát. Nhưng ông trời lại không để cô chết dễ dàng như vậy, Thạch cũng níu kéo sự sống của cô bằng mọi cách.
Thạch ôm được Hương Ly, dùng sức đẩy cả hai người văng ra khỏi đường đi của xe tải và ngã lăn xuống khỏi mặt đường bê tông. Hương Ly cảm nhận được mùi đất ẩm và mùi cỏ lạnh ngắt, hòa quyện với mùi hương của Thạch. Cô run lên.
Chiếc xe tải dừng gấp lại. Tài xế hốt hoảng thò đầu ra khỏi cửa xe, xác định rằng mình chưa đâm chết người thì thở phào.
- Điên à? Có muốn chết thì ra cầu mà nhảy chứ đừng có mà liên lụy đến người khác! Đồ thần kinh. – Tài xế gào lên. Anh ta bực bội và rời đi.
Ánh sáng duy nhất trên đoạn đường đến từ đèn pha của chiếc xe tải, hiện tại đã biến mất. Cả đoạn đường chìm vào tối tăm.
- Tại sao? – Hương Ly thì thào.
Thạch vẫn ôm chặt lấy cô, anh vỗ về lưng cô.
- Tại sao anh không để tôi chết đi? – Hương Ly vùng dậy và đẩy anh ra. Cô gào khóc và thét lên với anh. – Đáng ra tôi đã chết từ lâu rồi, đáng ra giờ tôi đang nắm đâu đó dưới ba tấc đất, đáng ra mọi chuyện sẽ êm đẹp nếu không có tôi!
- Đừng như thế! Cô bình tĩnh lại đi được không?
- Bình tĩnh ư? Tôi đang rất là bình tĩnh đây!
Hương Ly vén mái tóc ướt đẫm sang hai bên, để lộ ra gương mặt giống hệt Nhung của mình. Cô cào lên mặt và gào lên với Thạch. Trên gương mặt lành lặn bắt đầu xuất hiện những vệt móng tay hằn lên màu đỏ, và những vệt xước rỉ máu. Trông cô thật tàn tạ với cơ thể bị lão Tam hành và gương mặt bị chính mình cào cấu.
- Anh nhìn cho kỹ đi, đây không phải Hương Ly, không phải là tôi! Anh bảo tôi phải làm sao đây hả?
Thạch nắm chặt cổ tay Hương Ly, không để cho cô tự làm mình bị thương. Anh buộc cô phải nhìn vào mắt mình.
- Nhìn tôi!
Hương Ly vẫn gào khóc và giãy dụa để thoát khỏi tay anh.
- Xin anh đấy, để tôi chết đi có được không?
Tình cảnh nhếch nhác hiện tại khiến họ trông thật buồn cười. Một cô gái đang đau khổ tột cùng, còn một anh chàng đang trừng mắt lên để an ủi cô.
- Nhìn tôi đây này! – Thạch hét lên, át tiếng của Hương Ly đi.
Hương Ly sự cáu giận của Thạch làm cho hoảng sợ. Cô dừng khóc và nhìn chằm chằm vào anh.
- Cô không sai gì hết. Chỉ là cô quá dễ dãi, khiến cho bọn họ nắm được điểm yếu của cô, bắt nạt cô. Không phải ai cũng là người tốt. Tôi cũng không phải người tốt. Cho nên đừng bao giờ tin ai cả, hiểu không?
Thạch trừng mắt nhìn Hương Ly. Tình cảnh nhếch nhác hiện tại khiến họ trông thật buồn cười. Một cô gái đang đau khổ tột cùng, còn một anh chàng đang trừng mắt lên để an ủi cô.
Video đang HOT
Hương Ly nấc lên, câu nói đứt đoạn theo nhịp thở của cô.
- Kể cả anh đúng không? Anh là ai vậy hả Thạch?
Hương Ly liếc nhìn anh, ánh mắt đầy oán trách và nỗi đau. Cô đã nghe thấy lời của lão Tam. Hóa ra Thạch là người của lão.
- Đúng, kể cả tôi. – Thạch ngập ngừng một chút, rồi trả lời thẳng thừng.
Hương Ly bật cười, thở hắt ra.
- Thế thì không phải tôi nên chết đi hay sao? Một kẻ như tôi, yếu đuối như vậy thì làm được gì đây?
Hương Ly chỉ vào những vết thương trên cơ thể mình.
Đừng bao giờ nói những điều như thế. Cô có thể làm một người hiền lành và dịu dàng, đó là lựa chọn của cô. Nhưng cô không được phép để họ hại cô. Đấy là nhu nhược. Cô chết đi thì mọi chuyện sẽ được giải quyết sao? Không hề! Nếu cô cho rằng mình sai, vậy thì đừng trốn chạy nữa. Hãy quay về và sửa chữa nó đi.
Hương sững người. Thạch nói đúng. Nếu cô chết, chẳng có gì thay đổi cả. Mọi thứ vẫn sẽ tiếp diễn mà không cần có cô. Nhung vẫn sẽ chiếm cổ phần và cả công ty, bà Hòa và lão Tam vẫn sẽ tác oai tác quái, Tuấn sẽ mất tất cả.
- Đừng để ai điều khiển cuộc đời mình.
Lời nói của Thạch như một cú đánh vào trái tim cô. Tuấn cũng đã từng nói như vậy, tại chính nơi này, thúc đẩy cô tìm cơ hội thoát thân. Chỉ là lúc đó cô đã lựa chọn bước đi sai lầm mà thôi.
Hương Ly đứng dậy.
- Tôi biết rồi. Tôi sẽ không để ai làm thế với mình nữa.
Cô tập tễnh đi về phía trước, bỏ lại Thạch ở phía sau. Thạch níu lấy tay Hương Ly.
- Cô đi đâu?
- Đi về. Không phải tôi nên bắt đầu giải quyết mọi chuyện sao?
- Tôi đưa cô về.
Hương Ly hất tay Thạch ra.
- Tôi có thể tự về được.
Thạch chẹp miệng. Anh bò dậy, bước nhanh về phía cô và ngồi xổm xuống, đưa lưng ra trước mặt cô.
- Đấy không phải là mạnh mẽ mà là ngu ngốc.
Hương Ly thở dài, nhìn Thạch đang chờ đợi mình. Cô đành phải trèo lên lưng anh. Thạch cõng Hương Ly đi ra đường lớn, bắt xe để quay về.
***
Tuấn đến quán bar. Mọi thứ cứ quay cuồng khiến cho anh không biết phải làm thế nào. Đời người lúc nào cũng có những khoảng thăng, khoảng trầm. Nhưng dường như đối với Tuấn, đây là một đoạn đứt gãy. Anh chẳng thể vực dậy mình được nữa.
Cứ nghĩ rằng rượu và tiếng nhạc ở đây sẽ cuốn anh sang một thế giới khác, sẽ giúp anh ném văng mấy chuyện đau đầu kia đi. Thật khốn nạn, càng uống thì anh lại càng nghĩ đến nó.
Tuấn bực bội ném cái ly xuống bàn, rượu tràn ra ngoài loang lổ mặt bàn. Tuấn bị nhân viên giữ lại khi đang ngật ngưỡng bước ra khỏi cửa quán. Anh gây gổ với họ, đánh nhau đến mức mặt mũi sưng vù và thâm tím. Đám nhân viên lắc đầu, cho rằng số vận họ xui xẻo, gặp phải kẻ điên.
Cứ nghĩ rằng rượu và tiếng nhạc ở đây sẽ cuốn anh sang một thế giới khác, sẽ giúp anh ném văng mấy chuyện đau đầu kia đi. Thật khốn nạn, càng uống thì anh lại càng nghĩ đến nó.
Rốt cuộc Tuấn cũng chẳng biết làm thế nào mà mình về được đến nhà.
Anh không thèm bật điện, đi thẳng vào phòng khách và nằm vật ra sàn. Hương Ly đang ngồi trên ghế sô pha, nghe thấy tiếng động thì giật mình. Cô vội bật đèn lên và hốt hoảng khi thấy Tuấn nằm đó, quần áo thì bẩn thỉu và ướt nhẹp, cả người nồng nặc mùi rượu.
- Tuấn! Anh sao thế này?
Hương Ly nâng anh dậy. Tuấn lờ mờ mở mắt, đập vào mắt anh là gương mặt của Nhung. Anh hất tay cô ra.
- Cô còn về đây làm gì? Mau cút đi! Chúng ta đã ly hôn rồi, chính cô muốn thế.
- Anh say quá rồi. – Hương Ly không hiểu Tuấn nói gì. Cô dựng anh dậy và kéo anh vào phòng ngủ.
Cô bận rộn chăm sóc anh cả đêm, lau người và xức thuốc vào những vết thương trên mặt anh. Tuấn nhăn mặt lại, nhưng không tỉnh.
Hương Ly khẽ vỗ về anh, chờ cho anh yên lặng chìm vào giấc ngủ. Tuấn đang phát sốt. Trông dáng vẻ khổ sở của anh, cô đoán hẳn là anh cũng đã biết thân thế của cô rồi.
Cô trở về, định nói cho Tuấn tất cả mọi chuyện, thú nhận rằng mình chỉ là kẻ giả mạo. Dù rằng biết anh có thể đã đoán được mình là kẻ giả mạo, nhưng cô vẫn muốn tự mình nói ra. Việc Tuấn say khướt thế này hoàn toàn là ngoài dự liệu của cô. Hương Ly đành gác lại ý định ấy, đợi đến sáng mai khi Tuấn tỉnh lại.
Cô ngồi cạnh Tuấn, canh chừng anh cả đêm. Cô cúi nhìn gương mặt tiều tụy của anh, cảm thấy xót xa. Mọi chuyện đều là tại cô. Cô ghé sát vào mặt anh, đôi môi gần chạm xuống thì dừng lại. Cô cảm thấy mình không xứng đáng.
Tuấn đột nhiên túm lấy bàn tay cô. Hương Ly tưởng rằng anh đã tỉnh dậy và phát hiện ra mình vừa làm gì, nhưng hóa ra chỉ là anh ngủ mơ thôi.
- Ly. – Tuấn rì rầm.
Hương Ly giật mình. Anh vừa gọi tên cô. Không phải cái tên của gương mặt này, mà là tên của cô.
- Hương Ly – Tuấn nhắc lại một lần nữa, khẳng định rằng Hương Ly không hề nghe nhầm.
- Em đây.
- Em đã bỏ đi đâu vậy?
Tuấn bỗng trở nên khác lạ. Vẻ đau lòng và mềm mỏng này cô chưa thấy bao giờ. Trước giờ, trong mắt Hương Ly, Tuấn là một người hài hước, dứt khoát và đôi lúc bá đạo, nhưng chưa bao giờ cô thấy được sự yếu ớt này của anh.
Mặc dù không hiểu được câu hỏi của Tuấn, nhưng cô vẫn ngồi lại và an ủi.
- Em vẫn ở đây mà. Em không đi đâu hết.
Tuấn nghiêng người, quay mặt về phía cô, hai mắt nhắm chặt nhưng hàng lông mày thì xô lại. Anh đang khóc. Lúc này Hương Ly mới để ý được sợi dây chuyền mà anh đeo trên cổ.
Đó là một sợi dây hình trái tim.
Hương Ly thảng thốt. Cô cũng có một sợi y như vậy. Cô vội vàng nằm lấy sợi dây chuyền của anh, lật mở cái hộp hình trái tim nhỏ xíu ra. Bên trong là tấm ảnh của anh và cô hồi bé.
Thế này là thế nào? Tuấn là cậu bé đó, người mà mười mấy năm trước đã từng rất thân với cô, rồi đột ngột mất liên lạc vì cô phải rời đi. Hương Ly vẫn còn nhớ rất rõ ràng. Năm đó bố mất, gia đình cô nợ nần chồng chất, mẹ buộc phải dắt cô bỏ về quê để trốn nợ. Sau đó mẹ cô cũng mất. Cô được đưa vào trại trẻ mồ côi. Những chuyện sau đó diễn ra như một dòng nước xiết, cuốn phăng tất cả những mối bận tâm khác của cô. Và thế là cô cứ thế quên mất cậu bé ấy.
Nhưng hiện giờ anh ấy đang nằm đây, đã nhận ra cô và gọi tên cô trong cơn mơ.
Cô phải làm sao mới đúng đây?
Theo eva.vn
Dại gì đăng ký kết hôn?
Các bạn né tránh những vết thương ấy bằng cách không đăng ký kết hôn và tự biện hộ bằng sự "yêu thích tự do". Nhưng sâu bên trong niềm tin bị đổ vỡ chính là cảm xúc sợ thất bại.
Những người từng "bước qua đổ vỡ" thường không mấy quan tâm đến việc đăng ký kết hôn. Khi đã qua một lần đò, họ nghĩ, gặp được người hiểu mình, sống với nhau có tình có nghĩa quan trọng hơn chuyện ghi tên nhau vào một tờ giấy. Không đăng ký kết hôn cũng đang là lựa chọn của những đôi cưới nhau lần đầu.
Trong cơn say men tình, họ vẫn tỉnh táo, "dại gì đăng ký kết hôn", nhỡ hôn nhân không thỏa mãn, lại rắc rối thủ tục chia tay. Quả nhiên, khi đường ai nấy đi, sau cuộc sống chung ngắn ngủi, cô dâu chú rể tung tẩy, tự do, bao nỗi ưu phiền trút hết lên đời của người già, con trẻ.
Cưới rầm rộ, chia tay lặng lẽ
Bà Trần Thúy Nga, giám đốc một công ty may, tổ chức hôn lễ cho con trai. Đám cưới diễn ra ở một nhà hàng cực kỳ sang trọng, mọi thứ tinh tươm, đắt tiền, từ cái thiệp cưới, cô dâu chú rể trang phục lộng lẫy. Khách được mời cũng cảm thấy vinh dự khi họ được chọn vì sự giàu sang và thành đạt. Khán phòng đầy những lời chúc mừng cho đôi trẻ lẫn hai bên gia đình. Ai cũng tin rằng, đôi tân phu phụ này sẽ hạnh phúc, vì kinh tế gia đình đã được bà mẹ của chú rể đảm bảo.
Vậy mà ai ngờ, ba năm sau, người đàn bà giàu có luôn phải nháo nhác chờ trước cổng trường mẫu giáo, để được nhìn thấy cháu nội. Cô con dâu ngày nào bây giờ gọi bà bằng bác, đến trường là rước con lên xe, đi ngay, không cho bà cháu gặp nhau. Muốn thăm, bồng bế, nựng nịu thằng cháu nội, bà giám đốc phải vất vả trưng ra bao nhiêu hình ảnh, để chứng minh với cô giáo rằng, bà là bà nội, là mẹ của bố thằng bé. "Vậy sao giấy khai sinh không có tên cha?". Bà ngậm ngùi thú nhận với cô giáo: "Tụi nó đâu có đăng ký kết hôn. Con dâu tôi bảo, chỉ cần có tên mẹ là đủ rồi".
Thương con, bà đã không can thiệp vào cuộc hôn nhân của con trai, chỉ lo đám cưới thật hoành tráng, để con bà cảm nhận được hạnh phúc, cho đôi vợ chồng trẻ hưởng 50% lợi nhuận từ công ty của bà, mong con không phải vất vả mưu sinh, chăm lo vun vén gia đình. Vậy mà, chỉ sau hai năm chung sống, đôi vợ chồng trẻ cãi nhau một trận tưng bừng rồi chia tay. Lý do đơn giản: anh ham bạn bè, em ham mua sắm.
Chồng bà - bố dượng của cậu con trai, thương vợ, nên cũng thương cả cháu nội của vợ. Ngày cặp vợ chồng trẻ còn đầm ấm, ông hăng say chụp hình cháu nội mỗi ngày. Con riêng của vợ, ông thương như con ruột. Ngày con trai đưa bạn gái về nhà, bằng con mắt tinh đời, ông đã nói với vợ: "Cô bé xinh đẹp, sành điệu mà con trai mình quen trong quán bar, chắc chẳng chịu làm vợ đâu". Con trai bà học xong đại học cũng chẳng chú tâm công việc, nằng nặc đòi mẹ mua xe xịn, tới lui mấy chỗ dành cho thiếu gia... thì sao gặp được gái nhà lành.
Ngày xưa, bà chia tay chồng cũ nhạt nhẽo, lười biếng, chỉ siêng nhậu nhẹt. Bà vắt sức lao động, kiếm tiền nuôi con, để ông chồng bà thấy "không có bố, con trai vẫn sung sướng". May mắn, bà gặp người đàn ông tốt, góa vợ, chia sẻ được với nhau. Tuy nhiên, vì cuộc hôn nhân đầu tiên thất bại, bà không thể khuyên con nên nhường nhịn để "vợ chồng ăn đời ở kiếp" với nhau. Bây giờ, con trai bà thành người tự do, lại lái xe xịn, tán tỉnh các cô gái chịu chơi. Con dâu bà vừa lên máy bay sang châu Âu làm vợ một Việt kiều lớn tuổi, lần này có đăng ký kết hôn hẳn hoi. Nhớ thương cháu, mỗi tháng, bà phải chi 500 euro cho cháu nội, để được nhìn, được nói chuyện với cháu qua Facebook.
Con trai thông báo: bạn gái đã có bầu. Sang hỏi vợ cho con, bà Nguyễn Thanh Tâm - một doanh nhân ngành thực phẩm gia súc - hết sức ngạc nhiên khi nhà gái đồng ý cho cưới, còn yêu cầu cưới "coi sao cho được", nhưng mẹ cô dâu lại bảo chưa cần đăng ký kết hôn. Lý do: "Tụi nó mới 24 tuổi, còn nhỏ dại, chưa đủ chín chắn để làm vợ làm chồng". Nhà gái không lo con họ "lỗ", thì nhà trai sao phải thắc mắc. Đám cưới tưng bừng, hai họ mừng vui, cô dâu chú rể hân hoan, rạng rỡ. Chú rể học ở nước ngoài về, văn minh, tử tế. Cô dâu cũng vừa tốt nghiệp đại học ngoại thương, hiểu biết.
Dù chỉ có một đứa con, bà cũng sắm cho cặp vợ chồng mới một căn hộ cao cấp, để mẹ chồng nàng dâu bớt đụng chạm. Bà còn thuê cả người giúp việc để con dâu chỉ việc ôm con. Thế nhưng, cô con dâu của bà chẳng thấy mình sung sướng, chẳng ham tổ chức cuộc sống gia đình. Cách đây một năm, con dâu bà quyết định bồng con về nhà mẹ ruột, bỏ luôn căn hộ đầy đủ tiện nghi. Bà chẳng hiểu lý do. Con trai bà cũng chẳng hề tỏ ra buồn lòng vì mất vợ. Anh chàng cho thuê ngay căn hộ, dọn đồ về ở với mẹ, như chưa hề có cuộc chia tay. Bây giờ, bà chỉ mong đến ngày cuối tuần để được gặp cháu nội. May mắn là cô cháu gái 5 tuổi rất quấn bà nội, nên bà cũng an ủi được một phần.
Ảnh minh họa
Con trai bà giờ đã ngoài 30, xem như vẫn chưa yên bề gia thất. Bạn bè gặp mặt, hỏi han chuyện con cháu, bà ngại ngùng, chẳng biết nói sao. Mọi người còn đùa, bà nên chuẩn bị tiền để tiếp tục cưới dâu. Chuyện đó thì bà không ngại, chỉ lo không biết khi con trai đám cưới lần nữa, bạn bè của bà liệu có ai còn nhiệt tình đến dự. Bà lao vào công việc để tìm vui, không may bị lừa, mất hết tiền bạc, tưởng như cuộc sống bế tắt hẳn rồi. Nhưng trong cái rủi lại có cái may, con trai bà bỗng chí thú làm ăn, chăm sóc mẹ. Nhưng (lại nhưng) bà chưa kịp yên lòng thì con trai bà phải vào viện mổ ruột thừa, phát hiện bị nhiễm HIV. Trong những cuộc tình ngắn ngủi, cô gái nào đó đã tặng cho con bà một nỗi sầu quá lớn. Bà giấu tiệt, không dám tiết lộ cho con dâu cũ biết, vì sợ cô ta không cho con sang nhà bà nội, càng không cho con gặp bố. Con trai bà giờ đang sống trong trạng thái trầm cảm triền miên, phải uống thuốc mới ngủ được.
Sợ thất bại
Hôn nhân là một hành trình dài, nhiều bất trắc. Có đăng ký kết hôn cũng chẳng đảm bảo cuộc sống chung dài lâu mà không đăng ký kết hôn cũng chẳng phải là nguyên nhân khiến người ta dễ xa nhau. Theo bà Nguyễn Thị Tâm, Giám đốc Trung tâm Tư vấn Hồn Việt: giới trẻ ngày nay có nhiều đổi thay đột phá trong tư duy. Họ có những chọn lựa táo bạo khi kết hôn mà không cần đăng ký, xem việc đăng ký kết hôn như một lựa chọn chứ không phải điều bắt buộc. Đây là vấn đề mới mẻ, nhưng hiện vẫn chưa có con số thống kê cụ thể số người cưới mà không đăng ký kết hôn. Nhìn nhận về vấn đề này, chúng ta có thể thấy nhiều được, mất:
Không đăng ký kết hôn đương nhiên đỡ mất thời gian đi đăng ký, với nhiều thủ tục giấy tờ, nhất là nếu cá nhân có vấn đề rắc rối với việc xin giấy chứng nhận độc thân hoặc nếu là tín đồ Công giáo thì sẽ có thể phải mệt mỏi theo học, kiếm giấy chứng nhận các lớp giáo lý của nhà thờ. Nếu hôn nhân có biến cố gì, họ cũng dễ dàng quyết định, dễ dàng dứt bỏ, khỏi phải khởi kiện ly hôn rắc rối, rườm rà ở tòa án.
Nhưng đương nhiên, kết hôn không có giấy chứng nhận sẽ gặp khó khăn khi con chào đời, làm giấy tờ khai sinh cho con, chuyện thừa kế sau này. Chưa kể những vấn đề rắc rối hay thiệt thòi cho đôi bên trong chuyện phân chia tài sản, trách nhiệm nuôi con nếu vợ chồng chia tay. Đặc biệt, trong tâm lý, người ta chứng minh rằng, khi một người chuẩn bị tâm thế cho việc gì thì khả năng việc đó xảy ra vô cùng cao. Nghĩa là nếu các đôi đến với nhau, không đăng ký kết hôn, với tâm thế "lỡ có gì thì bỏ cũng dễ" sẽ dễ bỏ nhau thật.
Có nhiều nguyên nhân để các bạn trẻ chọn lựa cách này. Ngoài ảnh hưởng từ lối sống của các nước phương Tây, các cặp đồng thuận với giải pháp này thường phù hợp với nhau, có cùng quan điểm và giá trị sống. Về mặt tâm lý, trong sâu xa, những bạn trẻ chọn lựa giải pháp này thường vì họ không có niềm tin về hôn nhân bền vững. Phần lớn họ xuất thân từ gia đình bị đổ vỡ hôn nhân hoặc cha mẹ có hôn nhân không hạnh phúc. Các bạn né tránh những vết thương ấy bằng cách không đăng ký kết hôn và tự biện hộ bằng sự "yêu thích tự do". Nhưng sâu bên trong niềm tin bị đổ vỡ chính là cảm xúc sợ thất bại.
Trường Sơn
Theo phunuonline.com.vn
Hóa giải nghiệt ngã Tan nát nhất có lẽ là cuộc ly hôn vì chồng phụ tình. Kết cục, sự ra đi của chồng thành sự thù hận không bến bờ nơi vợ. Trên đời, ai chẳng muốn vợ chồng hạnh phúc. Đổ vỡ, ly hôn là điều cực chẳng đã và hậu ly hôn thường để lại những vết thương khó lành. Tan nát nhất có...











Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất

Lạc lối trở thành người thứ 3, tôi bừng tỉnh thoát khỏi cơn mê sau một cuộc điện thoại

Chồng ra ngoài thì dịu dàng mẫu mực, về nhà lại "hóa" gã vũ phu tàn độc

Em chồng lấn lướt tôi suốt 4 năm, một bài học "mặn hơn mắm" của mẹ chồng khiến cô ấy phải tỉnh ngộ

Nhà thì vẫn đi thuê, mẹ con tôi tằn tiện suốt 9 năm trời để rồi phát hiện chồng mua đất để "bù đắp thiệt thòi" cho nhân tình

Đi họp lớp gặp lại bạn cùng bàn cấp 3, người bạn lương thấp nhất nhóm nói một câu khiến chúng tôi hổ thẹn

Xem phim "Sex Education", tôi hoảng sợ biết lý do con trai ưu tú lại gian lận thi cử: Lỗi sai biến con thành kẻ bỏ đi của xã hội

Ngày nào cũng đói vì phần ăn ít như trẻ con, tôi tủi thân ôm bụng bầu về ngoại sau câu nói phũ phàng của mẹ chồng

Vừa cưới được 3 ngày, nhà chồng đã họp khẩn chia tài sản, lời bố chồng thông báo khiến con dâu không kìm được thốt lên: "Tại sao lại như vậy?"

Chị giúp việc bỗng dưng mang thai khiến cả nhà tôi nhốn nháo, bố đứa bé còn đưa cho chị 500 triệu rồi đề nghị một việc gây sốc

Sắp ngồi vào mâm cơm thì bố tôi hốt hoảng thông báo mất tiền trong két sắt, biết "thủ phạm" mà cả nhà không nỡ trách cứ

Vì thu nhập 40 triệu/tháng mà tôi giằng xé lương tâm vì vô tình phát hiện ra "hậu cung" của anh rể giàu có

Bố đuổi tôi ra khỏi nhà để đón con riêng của mẹ kế về nuôi, 12 năm sau chính căn nhà đó lại trở thành công cụ để lừa đảo
Có thể bạn quan tâm

Loài vật quý hiếm bậc nhất hành tinh, tuyệt chủng hơn 120 năm bất ngờ tái xuất: Vẻ ngoài nhỏ bé nhưng rất khỏe và khá "nóng nảy"
Lạ vui
11:04:46 04/04/2025
Giám đốc bỏ phố về ngoại ô Hà Nội, dành 6 năm làm khu vườn 3.500m2 'trong mơ'
Sáng tạo
10:58:07 04/04/2025
5 gam màu ai cũng mặc hè này
Thời trang
10:32:44 04/04/2025
Trước giờ công bố phán quyết luận tội Tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk Yeol
Thế giới
10:28:43 04/04/2025
1 nữ diễn viên bị tịch thu 15kg vàng trong người ngay tại sân bay: Cảnh sát khám xét nhà riêng phát hiện thêm 14 tỷ đồng
Sao châu á
10:14:57 04/04/2025
Myra Trần ra sao sau những thăng trầm?
Nhạc việt
10:12:16 04/04/2025
NSƯT Bùi Thạc Chuyên nói gì về các tình tiết dễ gây tranh cãi ở "Địa đạo"?
Hậu trường phim
10:08:18 04/04/2025
Hang Sơn Đoòng được bình chọn vào top điểm đến siêu thực
Du lịch
09:33:36 04/04/2025
JVevermind: "Mạng xã hội không còn vui nữa", thế ngày xưa thì vui cỡ nào?
Netizen
09:29:57 04/04/2025
Lý do concert "em gái BLACKPINK" tại TP.HCM ế ẩm, chưa có hạng vé nào sold-out sau 1 tuần mở bán
Nhạc quốc tế
09:24:45 04/04/2025