Vị quan tòa nổi danh chưa bước qua giảng đường trường luật
Dù chưa có bất cứ một văn bằng nào liên quan đến ngành luật. Hoàng Trung Tiếu trở thành vị “bao công” xử hàng trăm vụ án cộm cán những năm thập niên 70, 80 của thế kỉ trước.
Người nổ phát súng đầu tiên vào đồn Pháp
Chàng trai có cái tên ngắn gọn Hoàng Tiêu sinh năm 1923 tại Yên Mô, tỉnh Ninh Bình, vì tham gia trong phong trào yêu nước ở Lạng Sơn mà bị giặc Pháp treo lệnh truy nã gắt gao. Không chịu nổi với cảnh “nước mất nhà tan”, Hoàng Tiêu lên xe về Hà Nội lẩn tránh sự truy đuổi của nhà cầm quyền Pháp. Tại đây, ông có một chân trong tờ Thông tin văn hóa Chủ nhật nhưng được một thời gian, do thân phận có nguy cơ bị lộ, ông phải lên tàu vào Nam lánh nạn.
Chụp cùng với các đồng nghiệp tại Phú Thọ năm 1958
Bước xuống ga Bến Thành trong không khí tấp nập, ồn ào, trong túi ông chỉ còn đúng 5 xu. Ông không biết sẽ đi đâu về đâu với cái bụng đói cồn cào. Ông đánh liều vào một quán ăn một phần cơm hết 3 xu, vậy là gia tài nơi “đất khách quê người” chỉ vỏn vẹn có 2 xu.
May thay trong người vẫn giữ được cái thẻ nhà báo, ông tận dụng nó để vào bưu điện Sài Gòn xin một chỗ ngồi viết thư thuê. Công việc viết thư thuê cũng chỉ gom được những đồng bạc lẻ cho ông có bữa cơm qua ngày, vượt qua thời kì khó khăn ban đầu.
Rồi vận may cũng đến với Hoàng Tiêu khi một thương nhân giàu có ở Sài Gòn nhận ông về làm kế toán, giúp việc bán buôn. Ông chủ có cảm tình vời chàng trai miền Bắc hiền lành, chịu thương chịu khó nên chỉ cho mánh làm ăn lớn. Lúc bấy giờ, Pháp – Nhật đang gây chiến với nhau, ông chủ nhận định chẳng mấy chốc mà giao thương đình trệ, hàng hóa sẽ đắt đỏ.
Ông chủ hướng cho Hoàng Tiêu đi mua hoạt thạch (nhiên liệu làm phấn rôm) về dự trữ, nếu thiếu tiền, ông ta cho vay. Hoàng Tiêu nghe theo, lặn lội đi khắp các tỉnh lân cận thành phố thu mua hoạt thạch và chỉ một thời gian ngắn, chiến tranh Nhật – Pháp nổ ra, giá hoạt thạch tăng vùn vụt gấp mấy chục lần giá mua ban đầu. Từ một người làm thuê, Hoàng Tiêu nhanh chóng trở thành ông chủ với hai cửa hiệu phấn rôm tầm cỡ nhất nhì Sài Gòn. Đã có thời, người ta tôn ông là nhà đại tư sản.
Khi đang ở vị thế một ông chủ, Hoàng Tiêu bỏ lại tất cả đi theo tiếng gọi của Cách mạng. Ông bảo, là một người dân Việt Nam, ông không thể thờ ơ trước cảnh điêu tàn của một nước bị kẻ thù xâm lược, chúng cướp bóc, giày xéo đồng bào gây bao cảnh chia li, loạn lạc.
Thời điểm đầu năm 1945, ở Gò Vấp có một hội quán mang tên Trí Đức Văn Đoàn do Hoàng Tiêu đứng đầu. Hội quán thu hút đông đảo văn sĩ, trí thức hội họp và trong những buổi giao lưu văn hóa ấy, nhiều nội dung về tinh thần yêu nước được bí mật tuyên truyền và cũng chính nơi đây là nơi móc nối các cơ sở cách mạng trong nội thành.
Chàng trai 23 tuổi Hoàng Tiêu đã lãnh đạo các anh em trong Hội cướp chính quyền ở Gò Vấp sau đó thành lập đội du kích Quang Trung tại Thủ Dầu Một với số lượng gần một trăm chiến sĩ. Đội du kích này đã thực hiện đầy đủ xứ mệnh của Cách mạng giao phó, thành tích đầu tiên là giải thoát cho Tổng tư lệnh giải phóng quân Nam bộ, tướng Nguyễn Bình khỏi tay bọn Pháp.
Video đang HOT
Hoàng Tiêu được tổ chức tín nhiệm cử về thành lập đội du kích Quang Trung ở Bà Rịa – Vũng Tàu. Bà Rịa lúc này chỉ còn xơ xác các ngôi nhà, ruộng vườn bị giặc phá hủy tan tành. Khung cảnh tang thương bao trùm lên những mái lều dựng tạm, cảnh nghèo nàn, rách rưới của người dân chạy giặc, tất cả như đổ dồn lên đôi vai của người lính Cách mạng.
Đội du kích Quang Trung được thành lập dưới sự chỉ huy của chính trị viên Hoàng Tiêu đã mở màn bằng cuộc đánh trực tiếp vào đồn Xà Bang giết nhiều giặc và cướp vũ khí. Trận đánh ấy là ngòi nổ mở đầu cho cuộc nổi dậy của nhân dân tỉnh Bà Rịa chống lại thực dân Pháp xâm lược.
Sự kiện nổ phát súng đầu tiên đánh vào đồn Pháp tại Bà Rịa nay là Bà Rịa- Vũng Tàu đã đưa tên tuổi của Hoàng Tiêu trở thành biểu tượng cho tinh thần đấu tranh quật khởi của nhân dân Nam Bộ.
Sự đăm chiêu của một quan tòa để tuyên những bản án thích đáng nhất
Vị “quan tòa” không bằng cấp
Đang làm anh lính cầm súng thì cấp trên gọi ông lên, phân công về làm bên bộ phận Quân pháp Nam bộ. Hoàng Tiêu bất ngờ vì mình chưa một ngày học luật, không có bất cứ một bằng cấp nào thì làm gì được đây. Nghe ông trình bày như vậy, vị Thủ trưởng cười bảo: “Thế anh có bao giờ học đánh giặc đâu mà vẫn cầm súng đánh được đó. Làm rồi sẽ biết, không việc gì là khó cả, đất nước đang khó khăn, thiếu thốn nguồn nhân lực, đây là mệnh lệnh”.
Từ đây, cánh cửa cuộc đời Hoàng Tiêu đã mở sang một trang mới, trách nhiệm như càng nặng nề hơn vì đây là niềm tin của Đảng giao cho không làm được thì hổ thẹn với nhân dân, có lỗi với cấp trên. Hoàng Tiêu bắt đầu lao vào tìm kiếm những đầu sách liên quan đến ngành luật về đọc, nghiền ngẫm và tìm hiểu. Một thời gian sau, vốn hiểu biết về luật của Hoàng Tiêu thật sự làm mọi người ngạc nhiên bởi sự sâu sắc, những đề tài phân tích sắc sảo, thuyết phục của ông.
Không những am hiểu về luật mà ông có thể giải thích cho người dân một cách thấu tình đạt lý những thắc mắc về các chính sách, chế độ, khiếu nại, khiếu kiện. Ông cùng với một số đồng nghiệp khác biên soạn sách hướng dẫn, phổ biến luật rộng rãi tới quần chúng nhân dân.
Năm 1954, thực dân Pháp rút chạy, Hoàng Tiêu tập kết ra Bắc và tiếp tục phục vụ trong ngành tòa án. Trên cương vị thẩm phán công tố (tương đương với chức Viện trưởng Viện Kiểm sát ngày nay) hay phó chánh án, Hoàng Tiêu luôn làm tròn bổn phận và trách nhiệm của mình.
Ông trở thành “Bao Công” trong những vụ án lớn kể cả những bị cáo được nhắc trước là “đệ tử của ông lớn”, nhưng ông vẫn tuyên đúng người đúng tội. Cũng vì sự thẳng thắn của ông mà nhà ông nhiều lần có “người lạ” đến “thăm”.
Năm 1965, chiến trường miền Nam cần bổ sung thêm cán bộ nòng cốt, Hoàng Tiêu được lệnh đi B, khi ấy ông đã 42 tuổi, già nhất trong số đợt tuyển quân năm ấy. Mọi người ví ông giống như lão tướng Hoàng Trung bên Trung Quốc lại hay cười, hay nói tếu táo nên đặt luôn là Hoàng Trung Tiếu.
Từ ấy, cái tên Hoàng Trung Tiếu đi theo ông qua cái sống cái chết, hết chiến tranh trong nước rồi lại ngoài nước (chiến trường Campuchia). Năm 1968, khi đang hoạt động tình báo trong nội thành với vỏ bọc là nhà báo thì Hoàng Trung Tiếu bị bắt do bị tên Việt gian chỉ điểm.
Ông bị đày ra nhà tù Côn Đảo, bị nhốt trong chuồng cọp 6 năm ròng và chịu những đòn roi tra tấn dã man của chúa ngục. Trong tù, ông cùng với các anh em khác tổ chức nghe đài lén để lấy thông tin về tình hình chiến sự của ta truyền đạt tới các đồng chí trong nhà lao làm cho anh chị em phấn khởi, vui mừng.
Ra tù, Hoàng Trung Tiếu tiếp tục tham gia Cách mạng cho đến hết chiến tranh thì quay về với công việc chủ yếu là làm luật.
Từ một thủ lĩnh du kích thời chiến, hòa bình lập lại, ông cũng là người đi đầu trong việc thành lập Trung tâm tư vấn Pháp lý miễn phí cho người dân. Người ta vẫn thường thấy một ông lão tuổi lục tuần với mái tóc bóng loáng luôn được vuốt ngược ra sau ngồi cặm cụi, chăm chỉ trên bàn tư vấn luật.
Gần 50 năm trong nghề, người ta hỏi ông về những điều phi thường ông đã làm được thì ông chỉ cười, một nụ cười mãn nguyện!
Theo ANTD
Giấc mơ được đi học của nữ sinh nghèo người Tày
Thi đỗ Đại học nhưng Hoàng Thị Mai - người dân tộc Tày ở xã Mông Ân, Bình Gia, Lạng Sơn lại lo sợ giấc mơ được ngồi ghế giảng đường sẽ không được thực hiện bởi gia cảnh nghèo khó, không có tiền trang trải cho việc học.
Còn đi học, bố chém cả mẹ lẫn con
Hoàng Thị Mai (xã Mông Ân, huyện Bình Gia, Lạng Sơn) rùng mình kể lại những lời mắng mỏ của người cha trong cơn say. Quanh năm rượu chè, bố Mai chẳng thiết làm ăn, và cũng chẳng thiết cho con cái được học hành.
Nhà có hơn 6 sào nương, chỉ có Mai và mẹ cáng đáng. Tuy là con thứ 4 trong gia đình có 5 anh chị em, nhưng từ khi lên cấp 2, Mai dường như đã trở thành lao động chính, vì các anh chị của em đều dạt đi làm thuê, làm mướn rồi lập gia đình từ sớm.
Mười hai tuổi, hết chăm lợn gà, cấy, gặt đến lấy củi, gánh nước... Mai đều làm hết. Lớn thêm một chút, khi vác nổi cái cày, cái bừa thì em cũng biết cày, biết bừa, chẳng thua kém gì con trai sức dài vai rộng.
Bố Mai vì rượu chè nên lử khử từ sáng đến đêm. Nhiều lúc bị ma men "hành", ông chửi mắng, thậm chí cầm dao đuổi đánh, dọa giết vợ, giết con, bà con họ hàng khuyên can thế nào cũng không thay đổi. Mấy mẹ con Mai luôn sống trong cảnh ngột ngạt, sợ hãi.
Đặc biệt, bố không muốn cho là Mai đi học: "Bố em bảo con gái không phải học nhiều, em đi học chỉ phí tiền. Cãi lời, bố chém chết cả mẹ lẫn con" - cô nữ sinh mắt đỏ hoe, bần thần kể.
Em Hoàng Thị Mai: Nếu vay được tiền đi học, ra trường em sẽ làm để trả nợ, bao giờ hết nợ em mới lấy chồng.
Có thời gian không chịu nổi, Mai đã nghĩ đến bỏ học thật. Đó là tuần đầu vào lớp 10, các khoản đóng góp quá nặng đối với hoàn cảnh gia đình. Trường cấp 3 lại cách nhà hơn 10 cây số đường rừng heo hút. Đi lại khó khăn, Mai phải về nhà chị gái trọ học, một tuần mới về nhà một lần. Vắng con, thiếu người làm, lại phải chạy vạy tiền nong, bố Mai càng tức giận.
"Em vừa nói vừa khóc, bảo mẹ hay là để con nghỉ học. Mẹ em cũng khóc. Rồi mẹ em dỗ dành, động viên. Mẹ nói thôi con cố học, mẹ sẽ cố lo cho con. Học đi may ra sau này không phải khổ như mẹ" - Mai nghẹn ngào nói. Thương mẹ, Mai càng cố gắng gấp nhiều lần.
Giấc mơ đứt gãy?
Việc học đối với Mai giống như niềm say mê. Sách vở cho em niềm vui sau những giờ làm việc mệt mỏi, sau những trận mắng chửi tưởng như vô tận của bố. "Em thích đọc sách lắm. Nhưng từ bé em chưa từng biết đến cuốn sách nào khác sách giáo khoa. Học lớp 4, lớp 5 em đã đọc hết sách lớp 11, 12 của chị em, đọc đi rồi đọc lại!" - Mai hồn nhiên chia sẻ.
Mai quyết tâm thi đại học với mơ ước trở thành giáo viên, được về quê dạy cho học. Tuy nhiên, hành trình thực hiện mơ ước ấy có quá nhiều nỗi gian truân. "Gần đến ngày thi, nhà em không có tiền. Mẹ em đi vay cũng không nổi vài trăm nghìn. Cuối cùng chị gái em phải đi vay hộ, được đúng 1 triệu cho em đi thi" - Mai nhớ lại những ngày "nước rút", vừa chạy đua với áp lực học hành, vừa chạy đua với áp lực... vay tiền.
Cầm 1 triệu đồng, Mai chỉ tiêu hết 400 nghìn vừa tàu xe, ăn uống và ở trọ. Có bữa em chỉ dám ăn bánh mì vì sợ "tiêu hết tiền thì lấy đâu ra trả cho người ta?" Thi cử xong, Mai lại tất tả về nhà làm nương giúp mẹ. Mùa thuốc lá, em lại bươn đi nhặt lá thuốc thuê kiếm vài chục mỗi ngày phụ mẹ và chị tiền trả nợ. Nỗi lo mưu sinh đè nặng khiến cô bé 18 tuổi chẳng lúc nào được thảnh thơi, vô tư. Hôm biết mình đỗ Đại học, Mai vẫn còn thẫn thờ vì vui ít, buồn nhiều.
"Em cũng chẳng dám khoe với ai ngoài chị và mẹ, vì lỡ khoe rồi cũng không đi học, sợ mọi người chê" - Mai lí nhí tâm sự. Mai nghe mọi người bảo, học ĐH tốn lắm, không kể học phí thì mỗi năm cũng hết 10 triệu. 4 năm là 40 triệu Mai đã rùng mình: "Một triệu mà nhà em còn khó chạy, đây những 10 triệu, 40 triệu... chắc chẳng ai cho nhà em vay".
Trong một phút mông lung suy tính, Mai khe khẽ thổ lộ niềm ao ước của mình: "Giá bây giờ em vay được ai tiền để đi học đại học, em sẽ vừa học, vừa làm thêm, tiết kiệm. Ra trường , em sẽ đi làm để trả nợ, bao giờ hết nợ em mới lấy chồng".
Những ngày này, thay vì chuẩn bị hành trang đi học, Mai đang đi làm thuê. Khi kể về mình, Mai phải khó khăn dằn nước mắt, có lẽ vì không muốn người đối diện nhìn thấy mình khóc. Suốt 12 năm liền những khó khăn gian khổ không đánh gục được em, nhưng rất có thể em sắp vĩnh viễn thua cuộc, sắp phải dừng bước ngay trước ngưỡng cửa Đại học.
Theo Vietnamnet
Học trò xứ Nghệ: Học giỏi để vượt khó Năm nay là năm thứ hai liên tiếp Nghệ An có số học sinh đậu vào các trường đại học cao nhất cả nước. Trong số 22 ngàn tân sinh viên xứ Nghệ có nhiều em hoàn cảnh hết sức khó khăn. Có em mồ côi cả cha lẫn mẹ, có em suốt ngày phải cùng mẹ cha gồng lưng kiếm miếng cơm,...