Tôi tự biến mình thành người “đàn bà hư trên giường”
Tôi đầu tư nhiều hơn vào phòng ngủ, áo quần và đặc biệt là cơ thể mình. Nhờ sự phấn khích và đổi mới của vợ, lần nào anh cũng hưng phấn. Tình cảm vợ chồng vì thế mà thêm khăng khít.
Kết hôn đã 8 năm nhưng chồng tôi chưa một lần ca thán chán vợ. Không cần đến quá nhiều chiêu trò gìn giữ nhan sắc hay hâm nóng tình yêu, chìa khóa của tôi chính là sex.
Không thể phủ nhận tôi là một cô gái truyền thống. Nhưng sau khi lập gia đình, tôi nhanh chóng nhận ra nếu cứ tiếp tục mang cái đạo đức đó lên giường chẳng sớm thì muộn, anh sẽ tìm đến những cô gái khác.
Chồng tôi đã từng rất phấn khích và hạnh phúc khi chứng kiến vẻ rụt rè ngây thơ của tôi đêm tân hôn. Nhưng cũng chính tôi là người khiến anh phát ngấy lên khi vẫn tiếp tục giữ lề thói quy củ truyền thống đó.
Chuyện vợ chồng lúc nào cũng do một mình anh chủ động. Tôi chỉ tắt đèn và nhắm mắt làm theo từng bước quen thuộc như việc phải lật đi lật lại một cuốn sách nhàm chán. Trong khi đó, đàn ông lại cần những giây phút thăng hoa thực sự.
Cứ mỗi tối đi ngủ là chồng tôi lại cáu gắt bực bội. Nhu cầu cao nhưng anh lại không muốn gần vợ. Anh khuyên nhủ, bày vẽ cho vợ phải làm thế này thế nọ nhưng tôi cứ trơ ra như khúc gỗ. Trong đầu tôi không sao thoát được ý nghĩ: “Chỉ có gái làm tiền mới hành sự như thế”.
Lần nào tôi cũng làm anh mất hứng. Lần nào anh cũng khiến tôi ngượng nghịu. Dần dần, sinh hoạt chuyện vợ chồng trở thành nỗi ám ảnh của cả hai.
Không thể thay đổi tôi, anh đành tự mình thích nghi. Và chuyện không hay đã xảy đến. Một tối muộn, tôi đang ở nhà thì nhận được điện thoại của anh. Lúc đấy anh đã say mèm. Anh nói yêu tôi và hờn trách tôi quá ích kỷ, chỉ vì những định kiến tưởng tượng mà không toàn tâm ý trong chuyện vợ chồng.
Rồi anh tuyên bố sẽ đi ngoại tình và bảo tôi đến đấy mà chứng kiến. Lo lắng và bán tín bán nghi, tôi vội vã chạy đến địa chỉ nhà nghỉ anh bảo.
Video đang HOT
Trong vai một người đến thuê phòng, chủ nhà nghỉ đã tạo điều kiện cho tôi lên tầng thăm quan các phòng. Đi qua phòng mà anh báo, tôi gõ cửa liên hồi.
Anh chạy ra mở cửa khi trên người chỉ có một chiếc chăn quấn hờ. Trên giường là một cô gái không tấm vải che thân. Tôi run rẩy đứng không vững, nước mắt cứ chực trào.
Anh quay lại hét vào mặt tôi trong cơn say: “Đấy, tôi muốn như thế đấy, như thế đấy. Cô mở mắt to ra mà xem”.
Đó là cảnh tượng mà tôi sẽ không bao giờ quên. Anh vừa ghê tởm vừa đáng thương. Giây phút đó đã trở thành một vết dao đâm vào trái tim, tình yêu và lòng tự trọng của tôi.
Sau cơn say, anh xin tôi tha thứ. Nhưng tôi biết, mình mới là người có lỗi. Bởi chính tôi là người đã ép anh đến cảnh ăn bánh trả tiền.
Tôi biết đã đến lúc mình phải thay đổi. Tôi quyết tâm biến mình thành một người đàn bà hoang dã, hư hỏng khác hẳn tôi trước đây khi ở trên giường.
Sex không chỉ là một bản năng, đó còn là kỹ năng và đòi hỏi những kiến thức nhất định. Tôi đã tự mày mò tìm hiểu từ internet đến sách báo để đúc kết ra những thông tin, phương pháp thực hành phù hợp.
Mặt khác tôi đầu tư nhiều hơn vào phòng ngủ, áo quần và đặc biệt là cơ thể mình. Sự thay đổi đó khiến anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nhờ sự phấn khích và đổi mới của vợ, lần nào anh cũng đạt được cực khoái. Tình cảm vợ chồng vì thế mà ngày thêm khăng khít.
Thú thật ban đầu tôi rất ngượng ngập khi phải “vật lộn” với chồng bằng nhiều cách thức quái chiêu và có phần “phi đạo đức”. Nhưng dần dà, sự hưng phấn của cả hai khiến tôi có thể hoàn toàn loại bỏ những tư tưởng định kiến khắt khe trước đó.
Tôi và chồng cũng liên tục tìm cách F5 các trải nghiệm “yêu”. Cảm giác tò mò, muốn trải nghiệm cái mới thực sự rất thích.
Tôi cũng tìm hiểu thêm nhiều bí quyết hữu ích từ các cẩm nang nổi tiếng để khiến chồng đi đâu cũng chỉ nhớ đến vợ. Mỗi dịp đi công tác dài ngày hay vui chơi với bạn bè, anh đều về nhà với vợ vì cảm thấy không hề có nhu cầu “ăn chả” nữa. Quả thật, đến bây giờ tôi có thể tự hào nói rằng, chồng tôi rất “nghiện” vợ.
Các chị em ạ, tình dục là thứ có thể rèn luyện được và trong quan hệ với chồng không có chỗ cho cái gọi là đoan trang kín kẽ. Là đàn bà, phải biết ngoan và hư đúng chỗ. Hãy đừng thôi than vãn và lên án đời sống chăn gối của chồng mình mà nên nỗ lực đồng điệu với nó. Bởi tình dục, đôi khi là thứ quyết định và còn quan trọng hơn cả tình yêu.
Theo VNE
Yêu anh em phải tàn nhẫn tới cùng
Tình yêu của em đủ lớn để nhận sự đau khổ riêng mình. Hãy để đắng cay đó mình em đón nhận.
Màn đêm nơi này chỉ có một màu đen đặc quánh, không ánh đèn, không tiếng còi xe cộ, không những quá xá tấp nập, mọi thứ đều tĩnh lặng đến lạ thường. Không gian miền núi yên ắng về đêm làm cho nỗi cô đơn trong em cứ lớn dần lên. Đêm người ta thường thấy mình cô độc, thường thấy nỗi nhớ khắc khoải vò nát tim mình. Em không hiểu cảm giác trong mình là gì, chỉ biết nó mạnh mẽ nhiều lắm. Nó là tình yêu hay nỗi hận thấu trời?
Em ngồi nhìn màn đêm tối đen như mịch nơi một góc nhỏ căn phòng. Hơn 3 năm rồi em quen với sự lạnh lẽo nơi đây. Em tưởng rằng chốn đến một nơi không ai biết mình, một nơi không có những kỉ niệm, không có những quá khứ đong đầy em sẽ dần nguôi ngoai được nỗi đau từ cuộc tình mà anh mang lại. Nhưng sự trống vắng ở nơi này càng làm cho nỗi đau đó khó vơi trong lòng em. Mỗi khi màn đêm buông xuống, cảm giác đó thật đáng sợ biết bao.
Gần 3 năm trước, em rời thành phố nơi mình sinh ra, lớn lên và có một tình yêu sâu nặng mà với em nó sẽ theo suốt cả cuộc đời để lên miền núi này. Em trốn chạy quá khứ, em sợ phải đối diện với những gì đã xảy ra. Miền sơn cước với những đứa trẻ thơ nghèo đói là cuộc sống mà em lựa chọn để quên đi anh. Em từ bỏ một công việc trong mơ, một cuộc sống nhiều người thầm ao ước để lên với vùng đất nghèo này. Em muốn sự cơ cực, vất vả làm cho cuộc sống em bận rộn lên và đó là điều để em quên anh.
Em trở thành một cô giáo vùng cao. Cuộc sống của em là sự bận rộn với những em thơ còn quá xa lạ với thành phố hiện đại nơi mình sống. Em không dùng điện thoại, máy tính, em cắt liên lạc với mọi thứ giống như một biện pháp để cắt hẳn nỗi đau quá khứ, để những đêm nhớ anh đến quặn thắt tim nhưng sẽ không có cách nào để nối liên lạc với anh.
Ngày ra đi, em đã không một lời từ biệt, không một câu chào. Em ra đi như một kẻ cướp mất niềm tin của anh vào tình yêu. Em cần phải làm thế để anh thấy đau, thấy hận. (Ảnh minh họa)
Em biết anh đã từng đi tìm em khắp nơi, đã từng lục tung thành phố nơi mình sinh sống và yêu nhau để tìm em. Vô ích thôi anh, thành phố ấy tuy nhỏ nhưng muốn tìm một người chốn mình đâu có đơn giản. Biết anh vật vã, khổ đau vì em, lòng em càng thêm xót xa. Đã không biết bao lần em muốn từ bỏ tất cả, muốn vất bỏ những toan tính, những dự định và quyết tâm để lao về bên anh, bỏ mặc mọi thứ chỉ để được nằm trọn trong vòng tay anh một lần nhưng lương tâm không cho phép em làm thế. Nếu yêu anh, em cần phải tàn nhẫn tới cùng...
Ngày ra đi, em đã không một lời từ biệt, không một câu chào. Em ra đi như một kẻ cướp mất niềm tin của anh vào tình yêu. Em cần phải làm thế để anh thấy đau, thấy hận. Chỉ có sự đau đớn và căm hận mới có thể khiến anh nhanh quên em đi mà tìm bến bờ hạnh phúc mới. Vì em, em chỉ là một người đàn bà khiếm khuyết. Em biết anh sẽ không bỏ em nếu em còn ở bên anh nhưng lương tâm không cho phép em làm thế. Em phải ra đi để anh được hạnh phúc dù hơn ai hết nỗi cô đơn đang từng ngày giết chết em...
Em không thể có con!
Em không dám nói cho anh biết sự thật đó vì sợ rằng anh sẽ không bao giờ chấp nhận rời xa em. Tình yêu của em đủ lớn để nhận sự đau khổ riêng mình. (Ảnh minh họa)
Khi em trao cho anh đời con gái của mình em đã mơ về một hạnh phúc gia đình, những tiếng cười con trẻ. Hơn nửa năm sau ngày em là người đàn bà của anh, em lặng lẽ đi khám bác sĩ khi thấy mình không có dấu hiệu mang thai. Cái kết quả đó như một định mệnh chấm hết cho tình yêu của mình. Em khóc không thành tiếng và em biết mình phải ra đi...
Với anh, em là một kẻ phản bội. Anh vẫn cố gắng kiếm tìm kẻ phản bội là em trong vô vọng. Em không dám nói cho anh biết sự thật đó vì sợ rằng anh sẽ không bao giờ chấp nhận rời xa em. Tình yêu của em đủ lớn để nhận sự đau khổ riêng mình. Em không muốn anh phải vì em mà khổ. Hãy để đắng cay đó mình em đón nhận.
Ngày anh cưới, em khóc cạn nước mắt. Em lặng nhìn anh từ bên ngoài. Em muốn lao vào mà giành giật, mà cầm tay anh, cướp anh từ người con gái ấy, muốn nụ hôn kia chỉ đặt lên bờ môi em, muốn chiếc nhẫn cưới chỉ trao vào tay hai đứa mình như mơ ước ngày nào...Nhưng tình yêu ngăn em dừng lại...Một lần nữa em ra đi vì em biết anh đã quên em, anh đã quên được em rồi...
Đêm nay em tự hỏi thành phố nơi anh ở, những ánh đèn điện sáng và dòng người đông tấp nập có làm anh nhớ tới em? Ở chốn này cảnh vật hoang vu và tiêu điều, cô đơn, em chưa quên được anh...
Theo VNE
Ngoại tình để không phải "nộp thuế" với vợ Phần lớn đàn ông ngoại tình đều thừa nhận: Với vợ, không thể tâm sự, không thể chuyện trò, không thấy nhớ nhau, ngồi với nhau là cãi cọ về cơm áo, gạo tiền hay con hư, con dốt... thì làm sao có thể sex? Điều gì gắn kết vợ với chồng, gắn kết hai con người xa lạ thật lâu bền, thật...