‘Tôi muốn cùng con gái đến sống với tình nhân’
Tôi năm nay 42 tuổi, đang trong quá trình hoàn tất thủ tục ly dị. Chồng cũ của tôi chưa chịu ký vào đơn ly hôn nên tnh trạng dở dang này đã kéo dài 4 năm nay rồi.
ảnh minh họa
Chúng tôi có 1 cô con gái 11 tuổi. Tôi từng quan hệ yêu đương với 1 người đàn ông kém tôi 11 tuổi từ hồi 2 vợ chồng bắt đầu sống ly thân. Nhưng người ấy quá trẻ con, vô trách nhiệm và toàn đem lại rắc rối cho tôi. Nói tóm lại, cậu ta hệt như 1 phiên bản trẻ tuổi hơn của chồng cũ của tôi. Sau khi chia tay với cậu ta, tôi cũng thử hẹn hò với 1, 2 người khác, nhưng không có gì sâu sắc.
Tôi quen G. khoảng 2 tháng rưỡi trước. Anh là người chăm chỉ, có đầu óc và có trách nhiệm, tóm lại anh là một người đàn ông tốt. Chúng tôi nhanh chóng phải lòng nhau. G. có nhà riêng còn tôi vẫn sống với bố mẹ. Ông bà bao bọc con cái quá mức và luôn kiểm soát cuộc sống của tôi. G. đề nghị mẹ con tôi chuyển đến sống với anh. Mọi thứ có vẻ tiến triển hơi nhanh, nhưng tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống mà không có anh. Kể từ khi gặp gỡ, ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau. Anh ấy luôn quan tâm đến con gái tôi. Anh là người đàn ông đầu tiên khiến tôi không muốn rời xa.
Chỉ có điều, tôi nghĩ người nhà tôi thể nào cũng làm loạn lên nếu tôi nói với bố mẹ rằng mẹ con tôi muốn chuyển đến ở với anh. Sẽ ra sao nếu chuyện giữa chúng tôi không thành và rồi 1 thời gian sau tôi lại phải muối mặt trở về sống nhờ nhà đẻ? Liệu điều đó có để lại hậu quả gì cho con gái bé bỏng của tôi không? Có phải tôi làm thế này chỉ để thoát khỏi sự kiềm tỏa của cha mẹ? Họ chưa bao giờ tin tưởng tôi, nhưng họ khá quí G. Trước đây họ từng dọa sẽ giành nuôi con gái tôi, vì tôi chưa hoàn tất thủ tục ly hôn mà đã yêu đương người này người kia, họ cho rằng điều đó làm tổn hại đến tâm hồn bé.
Tôi nghĩ tôi đã đủ trưởng thành để tự quyết định cuộc đời mình, nhưng chẳng hiểu sao, trong thâm tâm, tôi vẫn luôn cảm thấy lấn cấn nếu chưa được sự ủng hộ của bố mẹ. Tôi cứ có cảm giác việc chuyển đến với anh chẳng qua chỉ là để chạy trốn khỏi cuộc sống hiện tại. Trước khi gặp G. tôi đang kiếm 1 căn hộ vừa tiền để dọn ra riêng. Nhưng quen anh, tôi tạm gác chuyện đó lại. Giờ dây, cơ hội được tự do đang ở ngay trước mắt và tôi không biết phải làm sao.
Suốt 1 thời gian dài, tôi như con nhím xù lông, chỉ lo chăm sóc con gái và không cho bất kỳ ai cơ hội chen vào cuộc sống của mình. G. thì khác. Anh không bao giờ cố thay đổi con người tôi và tôi cảm thấy sẽ được hạnh phúc bên anh. Anh dạy cho con gái tôi những giá trị tốt đẹp mà cha ruột cháu không bao giờ có được. Tôi chỉ không biết mình có liều lĩnh quá không. Chúng tôi có nên chậm lại 1 chút để tình cảm phát triển thêm và đợi đến khi 2 đứa hẹn hò được quãng thời gian đủ dài cho bước tiến tiếp theo? Tôi có nên nỗ lực xúc tiến thủ tục ly hôn cuối cùng thật nhanh chóng để hợp lý hóa chuyện tình cảm này?
Tôi chỉ muốn làm điều gì tốt nhất cho con gái tôi và không để cha mẹ tôi phải thất vọng.
Video đang HOT
C. thân mến!
Ở tuổi này, bạn đã quá “già” để phải tuân lệnh bố mẹ cả trong chuyện tình cảm riêng tư. Bạn cần giành quyền kiểm soát cuộc sống của chính bạn, như tất cả những người trưởng thành khác. Bắt đầu từ việc buộc chồng cũ phải ký vào đơn ly hôn. 4 năm chờ đợi đã là khoảng thời gian quá dài. Chỉ khi thực sự tự do, bạn mới cảm thấy thoải mái hơn trong việc quyết định chuyển đến với G.
Có vẻ như G. là 1 người đàn ông tốt, anh ấy đầy trách nhiệm và quan tâm đến con gái bạn. Mọi thứ tiến triển quả thật hơi nhanh, nhưng tôi nghĩ anh ấy sẽ không đề nghị mẹ con bạn đến sống cùng nếu không thực sự yêu bạn và coi trọng mối quan hệ này. Vì thế, hãy nói với bố mẹ bạn về việc đó. Để họ biết rằng chuyện giữa bạn với G. là nghiêm túc. Hãy nhận lời đề nghị của G. nhưng đừng quên làm cho anh ấy hiểu rằng đây sẽ giống như 1 bước đệm để tiến tới hôn nhân.
Chỉ cần bạn đến gặp bố mẹ, thẳng thắn nói chuyện với họ như 1 người trưởng thành thì tôi nghĩ họ cũng sẽ không ngăn cấm bạn đâu. Nếu chuyện với G. không thành, tốt nhất là cứ nên chuẩn bị trước cho tình huống không mong muốn đó. Hãy nói với cha mẹ bạn rằng bạn luôn biết ơn những gì họ đã làm cho mình, và rằng bạn sẽ cố gắng sống tốt với người đàn ông này. Nhưng chẳng may duyên phận chưa tới thì bạn hy vọng cha mẹ vẫn luôn ở đó, như 1 chốn bình yên cho bạn nương náu trong cơn giông tố cuộc đời. Trường hợp họ không đồng ý cho bạn về sống cùng nữa thì bạn đành phải tự tìm cho 2 mẹ con 1 ngôi nhà riêng thôi. Dù sao bạn cũng đã định làm việc đó từ trước khi gặp G. rồi mà.
Nếu tình cảm giữa bạn với G. tiến triển tốt và 2 bạn có thể kết hôn, chung sống hạnh phúc bên nhau thì con gái bạn sẽ có được hình mẫu lý tưởng để noi theo. Cô bé sẽ hiểu ra rằng mẹ mình là người dám nắm bắt cơ hội để được yêu và được sống cuộc đời mình đúng nghĩa. Nếu bạn và G. đổ vỡ, cô bé hẳn sẽ thất vọng nhưng rồi cũng vượt qua được thôi, chỉ cần bạn luôn yêu tương, quan tâm và dành thời gian cho cháu.
Đây sẽ là cơ hội để bạn thoát khỏi sự kiểm soát của bố mẹ. Bạn đã là 1 người nữ 42 tuổi và cứ tiếp tục sống như thế thì chẳng hay chút nào. Thà thử mà thất bại còn hơn chẳng bao giờ dám làm gì.
Theo VNE
"Ngoại tình có cái thú riêng của nó!"
Tôi cho ngoại tình là chuyện nhỏ như con thỏ. Thậm chí ngoại tình còn rất tốt cho cuộc sống vì nó khiến người ta yêu đời, phấn chấn, làm việc hiệu quả hơn. Chưa kể, nó còn làm cho người đàn ông ngoài bốn mươi như tôi trẻ ra hàng chục tuổi.
Sửa xong căn nhà của Ngọc Châu, tôi sung sướng thở phào: Vậy là từ nay chúng tôi đã có một tổ ấm đúng nghĩa. Còn căn nhà kia, dù sao thì nó cũng là của riêng Mai Lan, vợ tôi. Cô ấy đã được ba mẹ vợ tôi cho trước khi lấy chồng. Mà bây giờ điều đó chẳng có nghĩa lý gì bởi tôi đã có tổ ấm mới, với người phụ nữ mà tôi yêu quý nhất. Chỉ nghĩ đến điều đó, tôi đã thấy lòng lâng lâng.
Thế nhưng mọi chuyện diễn ra không đúng như tôi nghĩ. Được không bao lâu thì Ngọc Châu bảo: "Anh phải về bên kia chứ, nếu không bà ấy lại chẳng chia cho". Tôi ôm nàng vào lòng: "Cái quý nhất trên đời thì anh đã có trong tay, cần gì của ngoài thân ấy?".
Nhưng nàng xô tôi ra: "Anh nói vậy mà nghe được sao? Của vợ công chồng. Mười mấy năm qua, anh đã đóng góp công sức thì anh phải có phần chứ?". Tôi xoa má nàng: "Lúc anh làm có nhiều tiền nhất thì đã dồn hết cho em, còn tính toán công sức gì nữa? Nhà đó của mẹ con nó, chúng muốn làm gì thì làm, anh không quan tâm". Ngọc Châu giãy nãy: "Anh không quan tâm nhưng em quan tâm". "Thôi, thôi, không nói chuyện đó nữa, để từ từ rồi anh tính..."- tôi lại ghì chặt lấy nàng.
Ngọc Châu là mối tình vụng trộm của tôi cách nay 2 năm. Cả hai chúng tôi đều bị "sét đánh". Nàng là nhân viên mới, tôi là sếp. Công việc hàng ngày cứ đưa đẩy chúng tôi lại gần nhau. Cho đến một ngày, tôi phát hiện, tôi không thể sống nổi nếu hôm đó không trông thấy cô nhân viên của mình.
Khi tôi nói với Ngọc Châu điều này, nàng không hề bất ngờ. Từ hôm đó, chúng tôi chính thức là nhân tình của nhau. "Nhân tình" là nói theo sách vở; còn vợ tôi thì bảo đó là "mèo mã, gà đồng". Riêng mấy tay đồng nghiệp của tôi thì phong phú hơn. Họ gọi mối quan hệ này là "bồ bịch ngoài luồng", là"tình công sở"...
Đó là nói sau này khi chuyện đã vỡ lỡ, chứ trước đó một thời gian khá lâu, chẳng ai biết gì. Có một điều lạ là sách vở nói đàn ông ngoại tình khi về nhà thường nuông chiều, tỏ vẻ yêu thương vợ hơn; còn tôi thì ngược lại. 10 năm sống với Mai Lan, chưa bao giờ tôi thấy vợ mình xấu xí, nhạt nhẽo, nhàm chán như vậy. Tôi luôn gắt gỏng với nàng bởi những lời ngọt ngào, tôi đã dành hết cho Ngọc Châu. Buổi tối, tôi còn không thèm đụng tới nàng bởi đầu óc cứ tơ tưởng đến người yêu non tơ, bé bỏng của mình. Tôi còn nghĩ, nếu mình ăn nằm với vợ thì rất có lỗi với người yêu. Có thể nói, tôi ngoại tình cả ngoài đời thật lẫn trong tư tưởng.
Nhớ có lần, buổi sáng đang bực mình chuyện gì đó mà Mai Lan chạy theo ra cổng để dúi vào tay tôi cặp lồng cơm trưa, tôi đã hất tung xuống đất: "Dẹp đi. Từ nay không nấu nướng, mang vác mấy thứ hôi hám này nữa. Ai đời trưởng phòng mà cứ bắt xách cơm trưa theo, không ra cái thể thống gì cả". Tôi nhớ như in cái dáng vợ tôi lom khom nhặt nhạnh mọi thứ. Cô ấy không nói một lời...
Thật tình là khi ấy tôi có chạnh lòng. Thế nhưng tôi lại tự trấn an: "Ai biểu cô già, cô xấu, cô không biết nuông chiều làm chi... Mỗi người chỉ có một cuộc đời, sao cứ phải bắt tôi chết dí trong cuộc đời của cô và 2 đứa nhỏ?". Nghĩ vậy rồi tôi thấy lòng thanh thản, thậm chí tôi rất hãnh diện khi buổi trưa sánh vai Ngọc Châu đi ăn ở tiệm cơm trưa văn phòng. Quả thật,ngoại tình có cái hay, cái thú riêng của nó...
Và tôi cho ngoại tình là chuyện... nhỏ như con thỏ. Thậm chí ngoại tình còn rất tốt cho cuộc sống vì nó khiến người ta yêu đời, phấn chấn, làm việc hiệu quả hơn. Chưa kể, nó còn làm cho người đàn ông ngoài bốn mươi như tôi trẻ đi hàng chục tuổi. Tôi chẳng mảy may bận tâm đến người phụ nữ cạnh mình mà đầu óc lúc nào cũng ở tận đẩu, tận đâu.
Tình trạng ấy kéo dài được hơn 1 năm thì Mai Lan bảo tôi: "Anh hãy nói với con nhỏ đó trả cha lại cho con em". Thì ra mấy tháng rồi tôi đã quên mất việc đóng tiền trường cho hai đứa nhỏ. Nhà trường đã gởi giấy nhắc nợ, gọi điện cho vợ tôi. Tôi giật mình vì chợt nhớ ra khoản "tình phí" đáng kể mà tôi đã chi xài cho người yêu bé nhỏ, nó thâm vào cả phần tiền trách nhiệm làm cha của tôi. Giờ nghe vợ nhắc, tôi mới giật mình.
Sau đó khoảng 2 tháng, vợ tôi lại nói: "Anh bảo con nhỏ đó trả chồng lại cho em". Tôi chợt nhớ, lâu lắm rồi tôi không gần gũi vợ. Đúng là tôi rất dở về khoản che đậy. Tính tôi vốn thật thà, ngay thẳng mà. Có bao nhiêu tinh lực, tôi đã xài bên ngoài thì còn đâu để trả bài cho vợ? Tôi đành thú thật: "Anh thấy không có hứng thú". Vợ tôi làm thinh. Tối đó cô ấy dọn sang ngủ với con. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lần thứ ba cách lần thứ hai khoảng 3 tháng, vợ tôi lại bảo:"Anh nói với cô kia trả anh về cho gia đình. Em chỉ nói lần này nữa thôi. Nếu anh không dứt bỏ mấy chuyện lăng nhăng, bậy bạ; mèo mả gà đồng thì đừng trách em sao không nhắc nhở". Giọng điệu vợ tôi rất nhẹ nhàng nhưng sao lúc đó tôi nghe thấy rất chói tai. Hừ, dọa tôi à? Còn lâu tôi mới sợ. Lương trưởng phòng của tôi mỗi tháng 20 triệu, nếu không san sớt cho mấy mẹ con Mai Lan, tôi còn sướng nữa chớ ở đó mà dọa!
Sau này tôi phải công nhận sao lúc đó mình mê muội như vậy. Bao nhiêu trí khôn của tôi dường như đã mất hết. Tôi không nhận ra bất cứ lỗi lầm nào của mình mà chỉ thấy lỗi của vợ. Cô ấy già, cô ấy nhăn nheo, cô ấy xấu, cô ấy chù ụ, cô ấy quê mùa không biết chưng diện... Vậy thì chồng bỏ là đúng rồi, trách móc nỗi gì?
Tôi đâu ngờ, có ngày tôi cũng bị chê giống hệt như vậy. Và tôi không biết phải trách móc ai? Dọn về nhà mới với Ngọc Châu một thời gian thì một hôm nàng bảo: "Trông anh gớm thiệt, cứ nung núc như heo ấy". Tôi giật mình. Đúng là sau này mình lười tập thể dục nên đã sồ sề, có bụng. Tôi cười: "Tại em đó, làm cho anh chẳng còn thiết làm gì nữa". Sau đó mấy hôm, khi tôi đòi hỏi, nàng đẩy tôi ra: "Anh hôi chết được". Tôi chưng hửng.
Những chuyện như vậy dồn lại, cho đến một ngày, người yêu bé nhỏ của tôi nói thẳng: "Em sắp rước mẹ và anh trai em ngoài quê vô ở chung, anh không ở đây được đâu". Không ở đây thì tôi ở đâu? Chẳng lẽ về với vợ nhưng chúng tôi đã gởi đơn ra tòa rồi, tôi còn mặt mũi nào mà về? "Thì anh ra thuê nhà trọ ở"- Ngọc Châu mách nước. Nhưng ra đó thì ai sẽ chăm sóc, cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa cho tôi? Chưa kể rất nhiều thứ linh tinh khác mà tôi chỉ có thể làm được khi có người yêu bé nhỏ bên cạnh động viên, vỗ về. Tôi chết dí rồi.
Tôi tìm cách hoãn binh: "Em thuê nhà cho mẹ và anh ở được không? Anh sẽ trả tiền thuê nhà cho". Nhưng Ngọc Châu kiên quyết: "Không được đâu, anh hai em mà thấy anh ở đây thì anh chỉ có nước nhừ đòn. Anh ấy rất cộc tính".
Nàng kỳ hạn cho tôi trong vòng 2 tuần phải dọn đi. Tôi biết đi đâu bây giờ? Không ngờ đất trời bao la là thế mà cũng có ngày tôi không chốn dung thân! Bây giờ thì cái quan điểm "ngoại tình cũng có cái hay, cái thú của nó" đã lung lay.
Trước mặt tôi bây giờ là địa ngục vì tôi sắp sửa trở thành kẻ đầu đường xó chợ... Tôi thật sự không biết phải làm sao trong tình cảnh này vì kỳ hạn mà người tình bé bỏng ra cho tôi đã sắp hết...
Theo VNE
Nhận diện những "thủ phạm" khiến phụ nữ ngoại tình Cũng giống như đối với đàn ông, có nhiều nguyên nhân có thể đẩy người phụ nữ tới tình trạng ngoại tình. Renee Lee, một chuyên gia tâm lý và các mối quan hệ uy tín người Mỹ, đã tổng kết được 5 thủ phạm chính khiến phái yếu tìm tới "quan hệ ngoài luồng". 1. Trải qua thời kỳ chuyển đổi Chuyên...