Tôi đã thất bại ngay từ đầu khi quyết định thử chồng
Đêm, tôi đợi tới 11 giờ chồng tôi mới về. Vừa thấy anh, tôi đã nhào tới đánh liên tục vào ngực anh và gào khóc rất to. Đáp lại, anh đẩy tôi ra và hét lên…
Cuộc hôn nhân của chúng tôi có lẽ chẳng cứu vãn được nữa sao? (Ảnh minh họa)
Tôi đã từng có một gia đình rất hạnh phúc. Đó là đã từng, còn hiện tại, tôi chỉ biết khóc nức nở mỗi khi nhớ lại cái ngày anh lạnh lùng bỏ đi.
Chồng tôi là một người đàn ông khô khan nhưng chung tình. Trước khi đến với tôi, anh đã từng yêu một người khác. Sau này người ấy đi lấy chồng rồi nhưng anh vẫn không gỡ bỏ hình ảnh ra khỏi trái tim được. Tôi là đồng nghiệp lâu năm của anh và cũng chính là người mà theo anh nói: “Đã giúp anh thoát khỏi cái bóng quá khứ”.
Cuộc sống vợ chồng tôi tương đối hạnh phúc. Ngoài những lúc anh nóng giận, cau có thì anh rất quan tâm đến tôi. Anh luôn nhớ tôi thích ăn gì, ghét ăn gì. Biết tôi thích ăn cơm cuộn, anh không ngại đi siêu thị mua lá kim rồi về cuộn cơm cho tôi ăn. Khi tôi có thai, ngày nào anh cũng nói chuyện cùng con dù nó còn bé tí trong bụng. Tôi vẫn luôn nhớ cái cảnh anh làm cá chép, làm bồ câu non ép tôi ăn cho khỏe.
Tôi đã nhờ con bé ấy thử chồng mình. (Ảnh minh họa)
Video đang HOT
Nhưng rồi chính tôi đã tự tay hủy đi hạnh phúc của mình. Vợ chồng tôi thường hay đi cà phê mỗi tuần. Quán chúng tôi đến cũng là quán quen. Chồng tôi không thích thay đổi sở thích.
Trong quán có một cô bé trẻ, đẹp và ăn nói nhẹ nhàng, có duyên. Cách đây vài tháng, tôi bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ muốn nhờ cô bé ấy thử chồng mình. Tôi muốn xem thử chồng tôi có chung tình với tôi không. Cô bé ấy nhận lời.
Mỗi đêm nó nhắn tin, gọi điện cho chồng tôi. Ban đầu anh tỏ ra ghét cay ghét đắng và đòi chuyển quán cà phê. Nhưng rồi sau đó, anh bắt đầu có những hành động đáng nghi ngờ. Anh hay nghe điện thoại ở một nơi mà tôi không nghe được. Điện thoại trước đây anh để lung tung trong nhà thì nay luôn nằm trong tay anh. Tôi hỏi anh cũng không đưa nữa.
Cuộc sống gia đình tôi bắt đầu đảo lộn thật sự khi cô bé ấy cung cấp cho tôi những tin nhắn mùi mẫn giữa hai người. Cay đắng hơn, nó thừa nhận đã đi nhà nghỉ cùng chồng tôi và yêu anh ấy thật lòng. Nó van tôi thả tự do cho anh để họ đến với nhau một cách công khai.
Tôi như phát điên lên khi nhận được những tấm ảnh tình tứ của hai người. Tôi lao như bay đến quán cà phê nơi con bé ấy làm nhưng chủ quán bảo nó đã nghỉ việc hơn một tuần rồi. Tôi gọi điện thì thuê bao không liên lạc được.
Đêm, tôi đợi tới 11 giờ chồng tôi mới về. Vừa thấy anh, tôi đã nhào tới đánh liên tục vào ngực anh và gào khóc rất to. Đáp lại, anh đẩy tôi ra và hét lên: “Ly dị đi. Đây chẳng phải điều cô muốn à? Cô muốn tôi lên giường với con bé đó thì tôi đã làm cho cô thấy rồi đó. Cô hài lòng chưa?”.
Tôi sững sờ. Hóa ra con bé ấy đã kể hết cho anh nghe về những điều tôi nhờ vả nó. Nói rồi anh bỏ vào phòng gom đồ bỏ đi. Tôi chạy theo níu kéo anh lại nhưng anh chỉ nói muốn được yên tĩnh suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Anh đi rồi, tôi chỉ biết ôm con gái mới hơn hai tuổi mà khóc.
Giờ tôi đang làm mọi cách để níu kéo anh nhưng hình như anh không muốn quay về nữa. Tôi hối hận quá. Tôi đã sai, đã thất bại ngay từ đầu khi có suy nghĩ muốn thử chồng. Tôi phải làm sao đây? Nên bỏ hay nên níu kéo nữa đây mọi người? Tôi buồn quá.
Theo Afamily
Nước mắt kẻ thứ ba: 'Tôi sẽ cưới cô nhưng tôi chỉ yêu cô ấy!'
Lúc đêm muộn, Trung đã say mèm. Ngọc suy nghĩ một hồi, cắn răng hạ quyết định đưa anh vào một khách sạn gần đấy...
ảnh minh họa
"Được, tôi sẽ cưới cô, nhưng người tôi yêu chỉ có cô ấy mà thôi!", Trung giận dữ nói xong liền quay người bỏ đi, không nhìn Ngọc thêm lấy một lần. Trên môi Ngọc nở nụ cười mãn nguyện khi cuối cùng anh đã đồng ý làm đám cưới với cô. Nhưng bàn tay cầm cốc cà phê đang run rẩy kia của cô đã tố cáo nội tâm thật sự của cô lúc này: đau đớn đến tận cùng.
Ngọc quen Trung hơn một năm về trước. Lúc ấy anh đang có bạn gái, tình cảm đôi bên thắm thiết, chuyện kết hôn chỉ là vấn đề thời gian. Khổ nỗi, Ngọc phát hiện ra mình đã thích anh tự bao giờ, tình yêu cô dành cho anh càng ngày càng mãnh liệt chứ không hề bị lụi tắt dù biết anh đã là "hoa có chủ". Để được ở gần anh, cô đành núp dưới danh nghĩa một người bạn bình thường, một mình ôm khối tình si, lặng thầm chứng kiến anh và bạn gái vui vẻ bên nhau.
Tối hôm ấy, Trung và Trang - bạn gái anh, giận nhau, bởi Trang đi gặp người yêu cũ. Trung tận mắt thấy 2 người họ ôm nhau, sau đó Trang giải thích cuộc gặp đó là chia tay anh chàng kia đi xa và anh chàng xin cô một cái ôm cuối cùng. Trung giận dữ nói Trang không ra gì, đề nghị như thế cũng đồng ý, còn Trang uất ức chẳng thèm giải thích thêm, thế là 2 người giận nhau. Trung uống rượu say, đúng lúc Ngọc gọi tới, cô biết quán rượu anh đang ngồi nên chủ động tới bầu bạn cùng anh.
Lúc đêm muộn, Trung đã say mèm. Ngọc suy nghĩ một hồi, cắn răng hạ quyết định đưa anh vào một khách sạn gần đấy. Và đêm ấy 2 người đã xảy ra chuyện. Ngọc không biết khi ấy Trung không tỉnh táo hay anh cố tình làm thế để trả đũa Trang. Song dù thế nào thì cuối cùng cô đã có được anh, thế là đủ. Nằm bên cạnh anh, ngắm khuôn mặt anh say ngủ, Ngọc ước giá như Trung có thể mãi ở bên cạnh cô như thế này thì tuyệt vời biết bao.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Trung nhìn Ngọc thẹn thùng bên cạnh, im lặng thật lâu không nói điều gì. Mãi sau anh thở dài buông một câu: "Chuyện hôm nay em hãy quên đi được không? Em muốn gì, anh có thể bù đắp cho em? Tất nhiên, ngoại trừ tình cảm!". Ngọc cắn chặt môi tới bật máu nhìn Trung lạnh lùng ra khỏi phòng khách sạn. Anh còn chẳng thèm đợi cô về cùng, không nhìn cô lâu thêm một cái, trong khi cô là người vừa nồng nàn cùng anh đêm qua.
Qua đêm ấy, Ngọc không nhắc lại một lời nào về chuyện đó. Cô thi thoảng vẫn nhắn tin, gọi điện quan tâm Trung như chẳng có chuyện gì xảy ra. Thực ra Ngọc có chụp lại vài bức ảnh của 2 người, một khi cô đưa chúng cho Trang, việc chia rẽ 2 người họ dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhưng cô không làm thế, mà cam chịu nghe theo lời Trung nói, nuốt nước mắt nhìn họ làm hòa hạnh phúc với nhau. Có lẽ cô vẫn còn là một kẻ thứ ba còn chút lương tâm chăng?
Mấy tuần sau, Ngọc bắt đầu thấy người có dấu hiệu lạ, rõ nhất là cô bị chậm kinh. Nghĩ tới cái đêm cuồng nhiệt kia, cô giật mình thảng thốt. Để rồi khi nhìn chiếc que thử thai hiện 2 vạch rõ nét thì cô hết cười sung sướng sau đó lại khóc như mưa. Cô đã mang thai đứa con của Trung, người đàn ông cô yêu sâu đậm rồi! Nhưng hơn ai hết, cô hiểu Trung chán ghét nó tới mức nào!
Ngọc thức trắng cả đêm để suy nghĩ. Cô rất rõ ràng mình muốn có Trung đến thế nào, nhưng cô càng rõ ràng hơn, anh không hề yêu cô, trong tim anh chỉ có Trang mà thôi! Trung là một người đàn ông có trách nhiệm, nếu cô nói mình đã mang thai, chắc hẳn anh sẽ chịu trách nhiệm với cô. Mà như thế đồng nghĩa cô buộc phải chia rẽ 2 người họ. Nghĩ đến đó, Ngọc thấy tội lỗi và áy náy với Trang vô cùng. Nghe thật nực cười phải không, chính cô rắp tâm đưa Trung vào khách sạn, và giờ lại đạo đức giả nói có lỗi với bạn gái anh, đến cô còn thấy khinh bỉ chính mình nữa là. Nếu đã như vậy, thôi thì cô sẽ để anh toàn quyền quyết định anh muốn làm gì vậy.
Ngày hôm sau, cô gọi điện muốn hẹn gặp anh, bảo có chuyện quan trọng muốn nói. Khi cô ngần ngừ nói ra việc mình đã mang thai, nhìn thấy sự âm u trong ánh mắt anh, cô chợt thấy khiếp đảm. Nhưng Trung không nói gì nhiều, chỉ hỏi cô 2 câu vô cùng ngắn gọn.
"Cô có thể phá nó đi không?", anh nhấn mạnh từng chữ. Cô thảng thốt nhìn anh, lắc đầu chắc nịch: "Nó là con em, em sao có thể bỏ nó? Nếu anh không chấp nhận, em vẫn sẽ sinh nó ra và một mình nuôi nó...". Cô đã quyết định như thế từ đêm qua, anh không muốn nhận con, cô không ép, song cô vẫn sinh con ra và làm mẹ đơn thân. Nghĩ thì nghĩ thế, hiển nhiên thật lòng cô vô cùng mong mỏi anh không chối bỏ cái thai trong bụng mình.
"Cô muốn tôi cưới cô, dù cô thừa hiểu tình hình giữa chúng ta là thế nào?", anh gằn từng tiếng hỏi tiếp. Cô gật đầu không do dự. Điều này cô đã suy nghĩ rồi. Cô biết rõ anh không yêu cô, nhưng vì con, và vì tình yêu thầm lặng trong tim mình, cô vẫn mong muốn kết hôn với anh nếu anh đồng ý. Cô cũng tin, chỉ cần có thời gian, anh nhất định sẽ nhận ra tấm lòng của cô và dần dần quên đi hình bóng Trang.
Trung nhìn cô một cái sắc lẻm, rồi giận dữ buông một câu sẽ cưới cô, nhưng người anh yêu luôn là Trang như thế. Cô nên vui, phải nở nụ cười thật vui. Bởi người đàn ông cô yêu là người có trách nhiệm ngần ấy. Anh chẳng hề ép cô bỏ thai, cũng không mặc cô làm mẹ đơn thân, cô muốn cưới là anh liền cưới. Đúng, cô phải vui, đây là chuyện vui mà. Nhưng nước mắt cô lại chảy ướt đẫm đôi gò má tự lúc nào...
Theo Tinmoi24.vn
Tôi chưa bao giờ xem tình yêu là tất cả cuộc đời mình Tôi nghĩ nắm được thì buông được, lý trí tôi quyết định đến 60% chứ không còn đơn giản yêu là cưới nữa. (Ảnh minh hoạ). Tôi có một mối tình từ lúc đại học với người cùng quê, anh ở quê còn tôi lên thành phố học, cứ vậy mà yêu xa gần 4 năm, vì mỗi năm tôi về quê được...