Tình sét đánh và cuộc hôn nhân không lối thoát
Tuần trăng mật trôi qua thật dịu ngọt và hạnh phúc, anh yêu chiều và nâng niu tôi như một báu vật. Anh vẽ ra bức tranh tuyệt đẹp về cảnh gia đình hạnh phúc trong đó có anh, có tôi và những đứa con bé bỏng khiến tôi cảm thấy mình như được sống trên thiên đường hay thế giới thần tiên nào đó.
Ảnh minh họa
Bẩy năm về trước tôi và anh gặp nhau tình cờ trong cuộc giao lưu của tổng công ty được tổ chức ở Huế và như là định mệnh khi chúng tôi tình cờ ngồi cạnh nhau trong cuộc giao lưu, tình cờ được xếp để nghỉ ở hai phòng cạnh nhau trong khách sạn. Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt của anh đã bị hút hồn bởi mái tóc dài thướt tha, cùng đôi mắt đen láy của tôi. Còn với tôi khi vô tình chạm vào ánh mắt rạo rực ấy của anh thì khuôn mặt đã đỏ ửng lên như gấc. Chúng tôi quen nhau gần như là qua ánh mắt sau đó mới là những câu chuyện xã giao hài hước của anh, đêm cuối cùng ở Huế anh rủ tôi đi chơi bên dòng Hương Giang thơ mộng và ngỏ lời yêu thương.
Khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng ắp đầy kỉ niệm ấy là kết quả của một tình yêu sét đánh và chỉ trong vòng một tháng sau đó đám cưới linh đình của chúng tôi được tổ chức trong niềm hân hoan vui sướng của chúng tôi, của hai bên gia đình, của bạn bè đồng nghiệp cùng cơ quan.
Video đang HOT
Tuần trăng mật trôi qua thật dịu ngọt và hạnh phúc, anh yêu chiều và nâng niu tôi như một báu vật. Anh vẽ ra bức tranh tuyệt đẹp về cảnh gia đình hạnh phúc trong đó có anh, có tôi và những đứa con bé bỏng khiến tôi cảm thấy mình như được sống trên thiên đường hay thế giới thần tiên nào đó.
Nhưng niềm vui ấy không tồn tại được bao lâu thì tất cả như sụp đổ. Khi bước vào cuộc sống chung thật sự tôi đã rất hụt hẫng vì sự ngang trái phũ phàng…! Anh ấy chẳng những không lo làm ăn mà còn có nhiều thú vui khác như bài bạc, cá độ, nghiện rượu và ham mê cả “hoa dại”.
Tôi những mong tình yêu chân thành và sự dịu dàng của mình có thể sẽ cảm hóa được anh, giúp anh từ bỏ những thú vui không tốt để trở về vun đắp cho gia đình hạnh phúc. Những hôm đi làm về dù mệt mỏi nhưng tôi vẫn cố gắng đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa và ngồi đợi anh về với mâm cơm nóng hổi hi vọng sẽ nhận được sự chia sẻ của anh. Nhưng mọi sự cố gắng của tôi như muối bỏ biển, như dã tràng xe cát biển Đông, anh vẫn chứng nào tật ấy dù người thân hai bên gia đình đều ra sức khuyên ngăn.
Bao nhiêu lần anh hứa hẹn, anh thề thốt sẽ tránh xa bài bạc, cá độ và ít nhậu nhẹt bù khú với bạn bè, nhưng tất cả chỉ là lời nói suông mà thôi. Tôi dần mất đi niềm tin nơi anh, bao nhiêu hi vọng dồn nén để rồi thất vọng tràn trề, ngôi nhà hạnh phúc mà anh vẽ ra có lẽ vĩnh viễn chỉ có trong mơ, tôi rơi vào vực thẳm không biết tìm đâu ra lối thoát cho gia đình bé nhỏ của mình.
Gần bẩy năm trời với hai mặt con, vì sợ cảnh gia đình tan nát mà tôi đã phải cắn răng sống trong sự chịu đựng chua cay. Nhưng rồi sức chịu đựng của tôi cũng đến hồi cạn kiệt, bởi một hôm anh dẫn gái về tận nhà. Tuy vậy tôi cũng im cho qua chuyện và nghĩ sẽ âm thầm cắt đứt chuyện gối chăn vì tôi cảm thấy ghê tởm một người đàn ông như thế.
Nhưng nào anh có để cho tôi yên, anh say rượu đập phá và gây chuyện với tôi. Lúc đó tôi như ngọn núi lửa âm ỉ bấy lâu nay đã đến ngày phun trào… một trận đập phá, cãi vã to tiếng đã xảy ra. Tôi bồng bế hai con về nhà ngoại để sống nhờ.
Sau đó ít ngày anh đến nhà năn nỉ xin lỗi tôi và bố mẹ để được đón mẹ con tôi trở về đoàn tụ. Anh hạ quyết tâm từ nay sẽ bỏ hết những tật xấu kia đi để chăm lo, bù đắp cho mẹ con tôi. Thực sự thì những lúc đó tôi thấy anh cũng rất thương vợ con, rất muốn rời xa khỏi con đường sa ngã kia nhưng không hiểu sao cám dỗ của bài bạc, cá độ, nhậu nhẹt lại có sức mê hoặc ghê gớm khiến anh đánh mất bản thân đến vậy. Chưa đầy nửa tháng sau thì đâu lại hoàn đó, anh đi biệt tăm tối ngày, nghỉ việc cơ quan vùi đầu vào những trận đỏ đen, bữa nào về nhà thì cũng luôn trong trạng thái say xỉn.
Thật sự giờ đây tâm trạng của tôi rất ngổn ngang, bế tắc, tôi không biết phải làm sao? Nếu ly hôn thì tôi chắc gì đã được nuôi hai con, mà để một đứa phải sống với người cha như vậy làm sao tôi có thể yên tâm được. Còn nếu cứ duy trì cuộc sống thế này, tôi không biết mình sẽ chịu đựng thêm được bao lâu.
Theo Vietnamnet
Con sẽ thôi trách hờn
Con đã biết vì sao mẹ lại dừng ngay ở ngã tư đó. Mẹ bảo con mua giùm người bán tăm dạo mấy bịch tăm tre. Con đang giận mẹ nên lầm lũi bước tới, đến khi ngẩng lên thì con giật thót cả người:
Bạn ấy chắc trạc tuổi con, cái khác là bạn khiếm thị. Bạn nhìn con bằng hai hốc mắt đen ngòm và lấy hàng cho con bằng cánh tay phải bị cụt tới khuỷu tay.
Con trả tiền, lầm lũi bước lên xe. Chỉ trong tích tắc, con đã nhận ra mình là kẻ quá ích kỷ; chỉ biết đòi cái này, muốn cái kia. Con chưa hề nghĩ mình đã làm gì để xứng đáng với tình yêu thương, sự chăm lo của ba mẹ. Mỗi sáng con thức dậy, quần áo đã có mẹ ủi sẵn, bữa điểm tâm đã được dọn lên, ăn xong là có ba đưa con đến trường. Con cần bất cứ thứ gì để phục vụ chuyện học hành, ba mẹ đều đáp ứng cho con.
Thế mà, con lại cho rằng mình là một đứa trẻ bất hạnh; thua sút bạn bè về mọi thứ: Con không được ở biệt thự như bạn Lan, nhà không có xe hơi như bạn Minh, ba không làm chủ tịch quận như bạn Thùy... Con đã quên mất một điều là các bạn ấy nhiều lúc đã rơi nước mắt khi nhìn con được ba mẹ đưa đón, họp phụ huynh, dắt đến nhà sách, vào siêu thị...
Và giờ đây, con lại biết thêm một điều nữa là có bạn bằng tuổi mình đã không được đến trường, không có cơm ngon, không được mặc đẹp mà phải vất vả mưu sinh chỉ với một bàn tay và đôi mắt mù lòa.
Mẹ ơi, con sẽ không đòi mua điện thoại đắt tiền, đồng hồ cao cấp, quần áo hàng hiệu. Con sẽ không bao giờ trách móc, hờn giận, nói những lời khiến ba phải buồn, mẹ phải khóc. Bởi con vừa nhận ra mình là một đứa trẻ hạnh phúc khi con đứng cạnh một mảnh đời bất hạnh... Cảm ơn mẹ đã cho con thấy mình thật nhỏ bé giữa cuộc đời này chứ không phải là "cái rốn của vũ trụ" như con hằng nghĩ...
Theo VNE
Còn ai nữa đâu mà về... Mỗi khi nhắm mắt, tôi lại thấy gương mặt hiền từ của mẹ, giọng nói ấm áp, bàn tay chai sần thô ráp của mẹ... Tất cả những thứ đó, khi mẹ còn, tôi thấy thật bình thường; chỉ khi mẹ mất đi rồi, nó mới trở thành hoài niệm làm buốt nhói trái tim. Bà xã hay nói tôi thật là lẩm...