Sự lựa chọn của trái tim
Tôi nhắm mắt vươn tay mở cửa, lúc mở mắt ra là nhìn thấy cậu ấy đứng dưới hiên nhà tôi, ánh nắng ban mai xuyên qua mái tóc dài mỏng manh bay nhẹ trong gió, chạm nhẹ vào tôi, khiến trái tim tôi rung rinh, rung rinh. Minh – “Tớ thích một cô gái! Thích rất nhiều!”
Tôi có một cô bạn, rất thân. Chúng tôi lớn lên bên nhau, đi học cùng nhau, cùng chia sẻ với nhau mọi thứ. Bô mẹ tôi và câu là bạn thân của nhau từ hôi câp 3. Sau này là cả đại học. Đên lúc lâp gia đình họ cũng cô ý xây nhà cạnh nhau. Vì thế tôi và cậu lớn lên bên nhau. Cậu là một cô gái rất thanh tú, rất yên tĩnh đó là điều mọi người thường nói về cậu. Còn với tôi, cậu ấy còn là một người rất đặc biệt. Bởi vì tôi thích cậu ấy.
Tôi luôn hy vọng rằng có một ngày cậu ấy sẽ phát hiện ra tình cảm của tôi.
Nhưng chờ đợi, đối với tôi mà nói nó thật sự rất khổ sở. Sự chờ đợi ấy với tôi là một sự bất lực trước thời gian. Tôi dịu dàng với mình cậu, mong đợi rằng một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Nhưng có một lần tôi lại không kìm được lòng mình.
Khi ấy ngồi dưới mái hiên nhà cậu. Tôi nói với cậu ấy:
- Tớ thích một cô gái. Thích rất nhiều…
Rồi tôi lại nghe thấy cậu ấy đáp lại rằng:
- Tớ cũng thích một chàng trai. Thích rất nhiều…
Tôi quay lại nhìn cậu, cậu cũng nhìn tôi rồi cậu cười.
Lúc ấy tôi nghe rõ trái tim mình trống rỗng. Tôi đã đợi cậu ấy. Mong rằng cậu ấy sẽ hỏi người đó là ai. Rồi tôi sẽ nói ra tên người ấy. Chính là cậu. Nhưng nhận lại lại là đáp án tôi không trông mong nhất. Cậu ấy nói rằng cậu cũng thích một người, và cậu cười thật tươi. Cậu nghiêng đầu cười tinh nghịch khiến tôi xao xuyến, đôi mắt cậu hơi nheo lại nhìn tôi.
Cậu ấy chỉ xem đây là một lời nói đùa thôi sao? Lòng tôi trống rỗng. Dù không giống nhưng nó cứ như bị từ chối câu tỏ tình. Và dù không muốn thì tôi vẫn cứ thích cậu ấy, thật nhiều. Sự chua xót dâng lên trong lòng, tôi cười khổ. Không phải chỉ vì nụ cười ấy khiến tôi đau lòng.
Và thế là tôi không muốn tiến thêm nữa, cũng không muốn nói ra điều gì.
Thời gian cứ thế trôi qua. Tôi vẫn ở bên cậu. Cậu vẫn còn bên tôi. Giống như chẳng có gì đổi thay. Nhưng có lẽ mỗi người chúng tôi đều biết, trong lòng của mỗi người có điều gì đó cứ ngăn cách mãi tôi và cậu. Cuối năm lớp 12. Tôi nhận được học bổng toàn phần bên Hàn. Lúc nhận được giấy báo, nắm chặt trên tay tôi nghĩ: “Thế là mối tình đơn phương ấy sắp kết thúc rồi”. Nghĩ tới điều này, tôi không biết nên buồn hay vui.
Đêm trước khi đi du học tôi định viết cho cậu một bức thư. Nhưng vần vò cả đêm tôi không viết được nửa chữ. Viết gì bây giờ, tôi nghĩ. Cuối cùng quá nửa đêm tôi cũng không viết được chữ nào. Thế là thằng con trai khờ dại tôi đây trèo lên giường đi ngủ.
Nhưng tôi chẳng thể nào ngủ được. Tôi nhớ cậu ấy. Nhớ sự thanh tĩnh nơi cậu, nhớ những kỉ niệm ấu thơ chúng tôi chia sẻ cùng nhau, nhớ cách tôi và cậu lớn lên bên nhau. Thậm chí có lần tôi đã ngây thơ nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ xa cách. Tôi nhớ lần tôi nói với cậu rằng tôi sẽ đi du học, nói với cậu rằng sớm thôi, tôi sẽ về. Tôi còn muốn nói, cậu chờ tớ nhé. Tôi còn muốn nói, bao nhiêu năm qua tớ vẫn luôn thích cậu, thích rất nhiều. Nhưng tôi không cách nào nói được. Còn cậu ấy lại nói được. Cậu không nói rằng cậu thích tôi, nhưng cậu lại nói “Tớ chờ cậu!”. Cậu ấy nói. Cậu sẽ chờ tôi.
Nghĩ tới đây, tôi ngồi bật dậy, cầm tờ giấy đã bị vần vò hơi nhàu nhĩ. Tôi viết vào đó tình cảm của mình. Đêm ấy tôi ngủ rất ngon, tôi mơ thấy cậu ấy đang nghiêng cầu cười với tôi, nụ cười năm nào dưới mái hiên nhà cậu.
Ngày hôm sau, trước khi lên máy bay. Tôi đưa cho cậu tờ giấy ấy bằng tất cả can đảm. Quả thật lúc cậu ấy đưa tay ra, tôi đã rất muốn rụt tay lại. Nhưng tôi nhắm mắt đưa ra sự phán quyết cuối cùng cho tình cảm của mình. Rồi tôi đưa tay kéo cậu ấy vào lòng, ôm thật chặt. Hương mộc lan dưới mái hiên nhà cậu phảng phất trong mái tóc. Cậu cũng vòng tay ôm lấy tôi. Trái tim tôi rung động, tôi thì thầm “Chờ tớ nhé!”
Rồi chúng tôi chia xa. Mỗi người quay về mỗi ngả. Cậu rẽ trái, tôi rẽ phải. Cậu thoáng dừng lại rồi bước tiếp.
Cứ thế. Cho nên cậu không nhìn thấy tôi quay đầu lại nhìn cậu sau ba bước đi. Tôi đứng đó nhìn cậu bước đi xa, trong lòng trái tim không thôi tan vỡ.
***
Ngân – “Tớ cũng thích một chàng trai! Thích rất nhiều!”
Tôi thích sự yên tĩnh, thế giới của tôi chỉ gói gọn trong mái hiên nhà dưới gốc cây mộc lan, căn phòng bé nhỏ toàn là gấu bông cùng một con mèo già, những cuốn sách cũ chất đầy trên giá, bàn thứ tư bên phải của thư viện trường và bàn thứ hai bên trái cạnh cửa sổ của lớp học. Và thế giới yên tĩnh ấy tôi chia sẻ cùng với Minh, mỗi ngày.
Video đang HOT
Minh là cậu bạn học cùng lớp với tôi. Nhà chúng tôi cạnh nhau, lớn lên bên nhau. Rồi thân nhau như những người hàng xóm lâu năm đều thế. Cậu ấy trông khá đẹp trai, học giỏi đêu các môn và chơi bóng rổ cực đỉnh. Có nhiêu cô gái thích cậu ấy. Có người viết thư làm quen, có người chỉ len lén nhìn cậu, có người can đảm hơn bày tỏ tình cảm với cậu, làm những món quà handmade, làm sô cô la gửi tặng. Nhưng cậu chẳng chú ý đến ai. Cậu luôn hờ hững.
Tôi cũng thích Minh. Thích cậu ấy từ lâu lắm rồi.
Và rằng bởi vì tôi thích Minh. Đôi khi tôi hay tự hỏi cậu ấy có bao giờ thích tôi không? Trong một khoảnh khắc nào đó? Và nếu không thì tại sao cậu ấy lại dành cho tôi nhiều thời gian đến vậy. Nhưng tôi cũng tự trả lời rằng cậu ở bên tôi vì chúng tôi lớn lên bên nhau. Điều ấy có phải không?
Cho dù như vậy, cho dù tôi có là bạn thanh mai trúc mã của cậu ấy đi nữa, tôi cũng chỉ là một nữ sinh quá đỗi bình thường, không quá nhạt nhòa nhưng cũng chẳng nổi bật. Tôi chẳng biết làm đồ handmade, sô cô la thì lại càng không. Và tôi không đủ can đảm nói thích Minh. Nhưng tôi luôn tin rằng những thứ xuất phát từ trái tim sẽ đến được với trái tim. Vi thế tôi chờ, chờ đến khi lời yêu thương được cất lên.
Minh không hẳn là thích sự yên tĩnh. Cậu khá là ồn ào, lúc nào cũng nghịch ngợm. Ở bên mọi người cậu luôn là người pha trò chọc phá. Còn ở bên cạnh tôi, cậu lại đặc biệt yên tĩnh. Tôi thích điều ấy ở cậu. Chúng tôi ở cạnh bên nhau mỗi ngày.
Một ngày tôi đêu kiên nhẫn chờ đợi cậu . Tôi ngôi trong lớp. Bàn thứ hai bên trái gân cửa sổ . Tôi đọc sách, ngắm nghía, đôi lúc lại nhâm nhâm khe khẽ hát cho tới khi bóng dáng cao gầy của cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, hỏi nhỏ “Hát bài gì đấy?”.
Mỗi ngày tôi và cậu cùng nhau tới trường, cùng nhau về nhà. Mỗi ngày đều ở lại trường cùng cậu xem cậu chơi bóng, cho tới khi những cô bạn thầm thích cậu ấy chạy tới làm náo động cả một góc sân. Thường thì tôi là người khó chịu và bỏ về. Và cậu cũng luôn luôn bỏ về cùng tôi. Câu ây thường nói tôi trẻ con, ngôc xít và bướng bỉnh.
Mỗi ngày tôi và cậu luôn ở bên nhau.
Mỗi ngày tôi đều thích cậu hơn một chút.
Cho tới một ngày, dưới mái hiên nhà tôi, dưới tán cây mộc lan ra hoa tỏa hương thơm dìu dịu. Câu hơi cúi đâu, thoạt nhìn có vẻ nghiêm túc, nhưng thực chât lại giông như tùy tiện nói ra:
- Tớ thích một cô gái! Thích rất nhiều!
Trái tim tôi đập thình thịch. “Ai? Cô gái nào? Tại sao?” Trong vài giây ngắn ngủi, một đống câu hỏi nảy ra trong đầu tôi. “Có thể là ai? Là An xinh xắn lớp bên cạnh? Là Phương cá tính, hot girl của trường? Hay là Diệp cô bạn lớp A đang theo đuổi cậu ấy cuồng nhiệt? Hay là… tôi?” Tôi để mặc cho hàng đống suy nghĩ mường tượng nhảy nhót trong đầu tôi. Nhưng mãi mà không có câu trả lời nào đáp lại. Dù là ai thì người ấy cũng sẽ không phải là tôi, có phải không?
Người tôi thích là cậu, nhưng cậu thích một cô gái khác. Cô gái ấy không phải tôi. Nghĩ đến đó tôi chẳng biết phải thế nào. Kìm nén nỗi buồn tràn ngập trong lòng, tôi cố gắng cười với cậu ấy. Tôi cười thật tươi cố gắng che dấu đi tâm trạng thật sự trong lòng. Tôi đã định nói rằng “Cậu thích ai thế?”, nhưng cuối cùng điều tôi nói ra lại là:
- Tớ cũng thích một chàng trai! Thích rất nhiều!
Tớ thích cậu, Minh à. Thích cậu rất lâu rồi.
Tôi mở to đôi mắt nhìn cậu, sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi, nước mắt sẽ chảy ra mất. Trái tim tôi không ngừng thổn thức. Tôi nhìn cậu ấy, và cậu ấy cũng nhìn tôi. Giây sau đó, cậu quay đi cười gượng gạo. Dù rằng tôi vẫn buồn rầu vô hạn, tôi vẫn nghe cậu mắng tôi “Đồ ngốc!”. Tôi tức, tức cực lực. Tôi quay người chạy vào nhà. Để lại cậu dưới mái hiên nhà.
Đêm ấy tôi nằm trên giường, thao thức với nỗi buồn. Tôi không biết phải đối mặt thế nào với cậu ấy. Tình cảm của tôi có lẽ sẽ phải chôn dấu thật sâu. Tôi chỉ có thể coi chàng trai tôi thích như một người bạn, không hơn. Cậu ấy đã thích người khác. Tôi khóc, không một tiếng nức nở.
Hôm sau là Chủ Nhật. Thật may mắn. Tôi không muốn cậu nhìn thấy tôi với bộ dạng thảm hại thế này. Mắt tôi sưng mọng, khuôn mặt chán nản, thẫn thờ. Lúc chiều, tôi nhìn thấy cậu dưới hiên nhà tôi. Tôi không muốn trốn tránh, nhưng nếu gặp cậu ấy tôi cũng không biết mình phải như thế nào. Dùng dằng mãi, tôi cũng ngồi xuống cạnh cậu. Tôi chọn im lặng. Và cậu ấy cũng lặng im. Chẳng ai nói lời nào với ai. Chúng tôi ngồi cạnh nhau mãi cho tới khi nắng chiều tắt hẳn và… lặng thinh.
Tôi và cậu cùng nhau chơi trò chơi ai im lặng lâu hơn. Giữa tôi và cậu ấy chỉ cân một người mở lời trước thì người ây là người thua cuộc . Vậy mà một tuần đã qua rôi. Có phải tôi sắp thắng rôi không?
Đến ngày thứ mười một thì tôi sắp không chịu được nữa. Tôi muốn chạy ra hỏi cậu “Tại sao?”. Nhưng tôi lại không có cam đảm. Những ngày qua, mỗi lần ánh mắt chúng tôi giao nhau tôi đều hoang mang mà nhìn đi nơi khác. Sau đấy đến khi cậu đã khuất bóng thì lại len lén tìm cơ hội để quay đầu lại nhìn. Rồi lại len lén thở dài quay đi.
Đến chiều tối, tôi ngồi dưới hiên nhà, buồn chán ngồi ngắt những cánh hoa mộc lan. Cậu đột nhiên ngồi xuống cạnh tôi. Tôi mặc kệ.
- Sao không đợi tớ!
Những ngày qua dù im lặng cạnh nhau, nhưng tôi và cậu vẫn ở bên nhau. Vẫn cùng đi học, cùng về nhà. Chỉ là người đi bên cạnh mình cứ như không là ai. Nhưng hôm nay tôi không đợi cậu tập bóng nữa, tôi bỏ về trước.
Tôi muốn suy nghĩ, tôi muốn giận cậu vì thế khi cậu hỏi tôi lại im lặng.
- Này…
Im lặng.
- Này, Ngân…
Lại im lặng.
- Tớ mặc kệ cậu…
Tôi nức nở. Tôi giận cậu, chưa bao giờ tôi ghét sự im lặng của cậu như những ngày qua. Tôi giận sự trẻ con và bướng bỉnh trong tôi. Và trên hết là sợ. Sợ rằng cậu sẽ ghét bỏ tôi, chẳng cần tôi nữa. Tôi sợ một ngày cậu sẽ nói rằng cậu đã tỏ tình với cô gái cậu thích rồi. Cậu sẽ chẳng còn ở bên tôi nữa. Sự ích kỉ làm tôi tủi thân, và tôi khóc.
Cậu hơi hốt hoảng, lấy tay gạt đi nước mắt của tôi. Tôi vẫn khóc. Còn cậu dỗ dành tôi bằng những lời không rõ nghĩa và sự vỗ về an ủi dịu dàng. Rồi tôi ngừng khóc, đôi mắt ướt nước oán hờn nhìn cậu. Cậu ấy lại nói tôi ngốc, trẻ con và bướng bỉnh.
Và thế là bằng bao nhiêu nước mắt, tôi đổi lại được sự ồn ào của cậu ấy. Chúng tôi vẫn như xưa. Nhưng, thi thoảng giữa tôi và cậu vẫn luôn có một khoảng lặng im nào đó mà tôi không thể giải thích được tại sao.
Chúng tôi, cứ thế ở cạnh bên nhau, cùng trải qua tháng năm cho tới một ngày.
***
Một ngày, khi đến trường. Cả trường ầm ĩ, đám con gái đứng đầy trước của lớp tôi vì tin Minh nhận học bổng và sắp đi du học. Còn tôi, tôi ngồi tựa cằm, đưa mắt nhìn ra sân bóng. Hôm qua, tôi còn biết được một chuyện còn nặng nề hơn chuyện cậu ấy sắp đi.
Ngày hôm qua, tôi ngồi đợi cậu chơi bóng. Tôi nhìn cậu chạy đi chạy lại trên sân, bóng dáng cao gầy của cậu xuyên qua ánh nắng chiều cứ kéo dài, kéo dài ra mãi. Chẳng biết đã bao lâu, cậu lại gần tôi. Đột nhiên cậu cúi xuống, mặt cậu ngày càng phóng đại. Ngũ quan cũng càng rõ ràng, khi còn cách mặt tôi một khoảng cách khá ngắn thì cậu dừng lại. Tim tôi đập thình thịch. Mọi thứ xung quanh tôi đột nhiên trở nên yên lặng. Đột nhiên cậu nhẹ nói:
- Tớ nhận học bổng rồi. Chắc tớ sẽ đi…
Tôi gật đầu, không dám nhìn cậu, tầng mây hồng trên má đã bất giác nóng lên. Cậu vẫn giữ khoảng cách như thế, rồi nhìn tôi cười. Rồi chạy đi. Tôi nghĩ cậu ấy xuất sắc như thế, đi du học lại bảo đảm cho tương lai và trên hết đây là mong muốn của cậu ấy. Dù phải xa cậu, nhưng tôi không muốn ngăn cản. Lúc cậu ấy nói sẽ cố gắng học hành sau này sẽ đi du học. Tôi đã chuẩn bị tâm lý nhìn cậu dời đi. Nhưng chẳng hiểu sao tới giờ, tôi vẫn không nỡ.
Tôi nhìn cậu chạy qua chạy lại với quả bóng màu cam trong tay. Đột nhiên câu hỏi bấy lâu trong lòng trào ra:
- Còn cô gái cậu thích thì sao? Cậu mau tỏ tình đi?
Lúc hỏi cậu câu này, trái tim tôi không nén nổi hồi hộp. Trước đây không dám hỏi cậu vì chúng tôi giận nhau. Sau này cậu vẫn luôn bên tôi, khiến cho tôi có cảm giác đó chỉ là một câu nói đùa bâng quơ kì quặc. Nhưng xúc cảm ngày hôm ấy của cậu khiến cho tôi cảm thấy nó rất thật. Thật đến kì lạ.
Cậu không trả lời tôi. Chỉ im lặng đập bóng đều đều xuống nền sân. Tiếng bịch bịch của nó, giống như tiếng trái tim tôi, vội vã không ngừng. Cho tới khi tôi nghĩ rằng cậu ấy sẽ không trả lời câu hỏi của tôi, thì tôi lại thấy cậu đi về phía vòng ném bóng 3 điểm. Cậu hơi do dự, nhưng cậu vẫn ném và… trượt. Sau đó cậu quay đầu cười với tôi. Có điều gì đó trong mắt cậu phảng phất hiện ra điều gì như là tiếc nuối.
- Tớ bị từ chối rồi.
- Vậy cậu còn thích cô gái ấy nữa không?
Minh không nói chỉ nở nụ cười nhàn nhạt. Tôi cắm earphone vì tôi đột nhiên chẳng muốn nghe thấy điều gì cả. Nhưng tôi lại nghe thấy giọng nói của mình nói với cậu ấy:
- Tớ chờ cậu…
Cậu cười thật tươi, chỉ có màu mắt vẫn mênh mang nỗi buồn.
***
Ngày cậu bay, vì cậu nói không muốn nhìn thấy mẹ cậu khóc nên cậu nói cậu muốn tôi đi tiễn cậu là được. Trên đường đi, trong lòng tôi ngập tràn những lời muốn nói, nhưng tôi chẳng thốt ra được lời nào. Có thể cậu ấy đã sẵn sàng rời xa tôi nhưng tôi thì chưa sẵn sàng để có thể rời xa cậu. Đến nơi, tôi nhìn cậu chạy lăng xăng làm thủ tục rồi tôi và cậu cứ thế đứng bên nhau chẳng ai nói một lời, giống như lần giận hờn trước đây.
Tới tận khi máy bay thông báo sắp cất cánh. Cậu đưa cho tôi một bức thư. Nói rằng khi cậu đi rồi hãy mở nó ra, cậu nói đấy là món quà cuối cùng cậu để dành cho tôi. Lúc ấy bàn tay cầm bức thư của cậu hơi run nhẹ. Tôi nhận lấy rồi cười ngốc nghếch với cậu.
Đột nhiên cậu kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy tôi, siết chặt như sợ tách rời. Tôi đột nhiên muốn khóc, nhưng lại không muốn khóc trước mặt cậu. Tôi muốn cậu ở lại, nhưng tôi lại thấy mình vòng tay ôm lại cậu ấy. Rồi tôi nghe thấy cậu thì thầm: “Chờ tớ nhé!”
Lúc cậu ấy quay đi, tôi cũng quay theo hướng ngược lại, tôi đã không kìm nén được mà khóc. Nước mắt cứ dâng lên tràn đầy như sự chua xót trong lòng tôi. Tôi khóc không phải chỉ vì cậu ấy, mà còn vì chính tôi, hình như tôi không thể coi cậu ấy như một người bạn như tôi vẫn tưởng. Tôi đã không đủ ham muốn để sở hữu, không đủ ghen tuông để giành giật, không đủ khao khát để cậu ấy thuộc về tôi, và trên hết… không đủ niềm tin.
Nắm chặt trong tay bức thư cậu đưa. Tôi mở nó ra. Đôi mắt tôi vẫn còn ướt. Giây sau đó, tôi bật khóc, khóc nấc lên.
Sự chọn lựa của trái tim
Một khi đã thích một người quá lâu và quá nhiều thì che dấu điều đó quả là một điều khó khăn và khổ sở.
Có những yêu thương chẳng đủ can đảm để nói ra, vì nếu nói ra có thể sẽ làm tan vỡ đi một điều gì đó. Ví như tình cảm, ví như sự trú ẩn an toàn trong trái tim của ai đó. Cái mà tôi cố gắng phá vỡ, không phải chỉ là năm tháng cùng kỉ niệm bên nhau, mà còn là tình cảm trong veo trong trái tim chúng tôi, có thể mãi mãi chẳng có lại được. Tôi không muốn mạo hiểm tình bạn của mình cho một điều gì ngay cả bản thân tôi cũng không chắc chắn.
Tôi không thể chọn lựa việc thích hay không thích cậu ấy, cũng chẳng thế chọn lựa việc cậu ấy thích ai. Nhưng tôi có thể lựa chọn tiếp tục hay từ bỏ.
Tôi đã từng muốn từ bỏ, muốn ở trong một cái kén an toàn, trong một khoảng cách tình cảm an toàn với Ngân.
Để có thể mãi ở bên cậu ấy. Nhưng tôi cũng muốn sống thật với tình cảm của mình.
Tôi cứ suy nghĩ mãi, cho tới sáng nay, khi chuẩn bị mở cửa. Tôi biết cậu ấy đứng đằng sau cánh của ấy, đợi tôi. Bức thư tôi viết đêm qua để trong túi áo trước ngực dường như nóng ran lên. Tôi chợt có ý nghĩ muốn dựa vào phán xét của trời. Tôi lục tìm trong túi một đồng xu, tôi mặc định mặt trước là sẽ nói, mặt sau ngược lại. Nắm chặt đồng xu trong tay, tôi nhắm mắt tung nó lên cao.
Nhưng vào khoảnh khắc tung đồng xu ấy lên đột nhiên tôi lại hối hận. Mặt trước hay mặt sau thì có liên quan gì chứ. Nói hay không nói thì tôi vẫn thích cậu ấy cơ mà. Tình cảm của tôi đối với Ngân, ngay từ đầu đã không phải một sự lựa chọn của riêng ai.
Thế là tôi để đồng xu ấy rơi xuống, cứ thế xoay tròn xoay tròn dưới chân tôi. Tôi nhắm mắt vươn tay mở cửa, lúc mở mắt ra là nhìn thấy cậu ấy đứng dưới hiên nhà tôi, ánh nắng ban mai xuyên qua mái tóc dài mỏng manh bay nhẹ trong gió, chạm nhẹ vào tôi, khiến trái tim tôi rung rinh, rung rinh.
Bây giờ, ngồi trên máy bay để bay sang một đất nước xa lạ. Cách xa cậu cả một đại dương, tôi vẫn đang chờ đợi, chờ đợi một câu trả lời của cậu. Sự phán xét của cậu cho tình cảm bao năm qua của tôi. Trái tim tôi dường như thổn thức, hồi hộp tới từng giây.
Xuống máy bay làm xong thủ tục, tôi mở máy. Nhận được một email tôi run run mở ra.
Mail từ Ngân : “Tớ cũng thích cậu, Minh ạ! Hình như từ rất lâu!”
Theo Guu
Gió bay ngang bầu trời
Tôi ngạc nhiên nhận ra bản thân mình từ lúc nào đã chấp nhận Nguyên như một cơn gió đầu mùa chẳng thể nắm bắt, cứ thế ở bên tôi và biến mất bất cứ lúc nào có thể. 1. Tôi đẩy mạnh cánh cửa sắt xỉn màu, ánh sáng chói chang của khoảng trời xanh rộng xuyên thẳng vào mắt. Cánh cửa...
Hành động của nam hành khách khi phát hiện bé gái 5 tuổi trên taxi ở Hà Nội lên thẳng báo Hàn01:17
Shipper đến giao hàng lúc chủ nhà đã ngủ, tự ý làm điều khiến chủ cắt camera ra đăng khắp nơi01:04
Cụ bà U90 ở Ninh Bình sống kỷ luật khiến nhiều người nể, 40 năm uống 1 loại nước00:30
Clip cô dâu quá hồi hộp vái nhầm quay phim đám cưới khiến dân mạng cười bò00:17Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất

Đúng hôm nay, thứ 4 ngày 6/5/2026, 3 con giáp lên đời Phượng Hoàng, Phú Quý sung sướng, nhận Lộc Trời cho, giàu sang nhất họ

Đêm tân hôn đau đớn ôm bụng bầu vào viện cấp cứu, tôi sững sờ khi nhìn thấy người đàn ông mặc áo blouse trắng bước ra

Về già tôi mới thấy, không có tiền chưa chắc đã khổ, kiểu người này nghỉ hưu mới vất vả nhất

Trước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật đèn cả đêm để làm việc lạ, tôi tò mò xem thì òa khóc

Nàng dâu 3 năm không về quê nghỉ lễ, hổ thẹn trước hành động của bố mẹ chồng U80

Đưa bạn trai về ra mắt, trong bữa cơm xảy ra một tình huống khiến tôi "đơ" người, không kịp phản ứng

Ngày cuối nghỉ lễ thấy chồng hì hụi từ sáng sớm, tôi chưa kịp hỏi thì tá hỏa với chuyện mẹ tôi bí mật nhờ con rể

Cốp xe đầy quà quê và một sự thật tàn khốc tôi tìm thấy lúc 5 giờ chiều mùng 3/5

Suýt vượt ranh giới với thầy dạy yoga kém 9 tuổi, lối thoát nào cho tôi?

Chồng cũ đi nước ngoài nhiều năm, khi trở về cho tôi 500 triệu và đề nghị một việc khiến tôi phẫn nộ tới tím mặt

Nghỉ lễ, cả nhà em chồng kéo nhau về quê, sự hồn nhiên đến vô ý thức của vợ chồng em khiến tôi sợ hãi

Vợ thất nghiệp ở nhà suốt 4 tháng nhưng ngày nào cũng mua sắm những thứ vô bổ, khi biết nguồn tiền từ đâu ra, tôi chết điếng cả người
Có thể bạn quan tâm

Bông tai vàng tăng thêm nét điệu đà cho nàng
Phong cách sao
10:14:54 06/05/2026
Hiệu ứng 'trẻ hóa' từ quần yếm: Bí quyết nằm ở cách phối đồ
Thời trang
10:10:35 06/05/2026
Đã tìm ra ứng viên cho danh hiệu "phim tệ nhất" Cbiz 2026, nữ chính xinh đẹp ngút ngàn vẫn bị chê tơi tả
Hậu trường phim
09:56:47 06/05/2026
Galaxy S27 Ultra sẽ có camera thay đổi khẩu độ
Đồ 2-tek
09:39:25 06/05/2026
Máy tính cần bao nhiêu RAM để chạy ổn định?
Thế giới số
09:33:18 06/05/2026
Trương Tịnh Nghi và Châu Dã bức xúc vì bị nhận nhầm trên sóng truyền hình
Sao châu á
08:33:25 06/05/2026
Ông Chu Đình Nghiêm thôi làm HLV trưởng Hải Phòng, khép lại 5 mùa ấn tượng
Sao thể thao
08:28:46 06/05/2026
2 tàu chiến Mỹ vượt qua Hormuz dưới "mưa" hỏa lực Iran
Thế giới
08:25:28 06/05/2026
Nguyễn Văn Dương cảnh báo U17 Việt Nam về sai lầm ở giải châu Á
Netizen
08:24:09 06/05/2026
Thanh Thúy - Đức Thịnh: "Chúng tôi sốc vì bác sĩ nói con thiếu tình thương"
Sao việt
08:21:17 06/05/2026
Đi lấy vợ cho chồng!
Chờ yêu thương trở về



Bài học bên trảng cỏ
Đám cưới của người cũ
Chuyện tình tia nắng
Cuộc tình rỉ máu
Chiếc bút chì của định mệnh
Là phụ nữ phải học cách từ bỏ và lãng quên...
Chiếc xe buýt kế tiếp
Kẻ sống sót
Bí quyết của sự thành công
Hai sự lựa chọn
Khi nào cơ hội đến
Bài học về sự tự tin
Lựa chọn và quyết định
Vợ con đi du lịch với nhà ngoại, tôi ở lại thành phố 1 ngày mà không ngờ lại xảy ra chuyện "oan ức tày đình"
Đêm tân hôn chồng chỉ nắm tay tôi ngủ đến sáng, tỉnh dậy tôi ngỡ ngàng khi xem lịch sử tìm kiếm trong điện thoại anh
Vô tình nhìn thấy vợ thì thầm với chị giúp việc, tôi tò mò lắng tai nghe thì phát hiện bí mật giấu kín bấy lâu
Hết lễ thật rồi, sao chồng tôi vẫn chưa chịu "rã đông"?
Chê người yêu nghèo lại còn đi xe máy cà tàng, tôi đòi chia tay để rồi ngỡ ngàng sau nhiều năm gặp mặt
Có nên tổ chức đám cưới khi 2/3 khách mời là người quen của phụ huynh?
Vợ tôi lương chỉ 8 triệu đồng nhưng mỗi tháng vẫn cho em trai 2 triệu tiêu vặt
Phu nhân chủ chuỗi khách sạn TP. HCM xây biệt thự sống chung với bạn thân hơn 20 năm: Sáng đi đánh golf, chiều cắm hoa, thưởng trà
Con trai vẽ mèo bị giáo viên mắng vì "sơ sài, không đạt yêu cầu", bố gửi ảnh thật khiến cô giật mình
Mỹ nhân đang bị 99,9% đàn ông từ chối: 8 lần lọt top đẹp nhất thế giới, "đá bay" tổng giám đốc Ferrari và nhận về cái kết bất ngờ
Ngoại hình tàn tạ không tin nổi của mỹ nhân Việt chỉ cao 1m50 nhưng có 5,5 triệu fan
Tình hình hiện tại của Khoa Pug sau tuyên bố phá sản: "Nhiều bạn hỏi sao phá sản vẫn đi du lịch? Mình trả lời luôn..."
Chết lặng khi phát hiện vợ ngoại tình với bạn thân từ những chuyến du lịch chung
Siêu mẫu Xuân Lan lần đầu lên tiếng vụ 'Thánh cô cô bóc' đình đám 11 năm trước
Hoa hậu H'Hen Niê mua nhà mới ở TPHCM, "tự thưởng" cho bản thân và con gái
Tuổi 30 của con gái tỷ phú Johnathan Hạnh Nguyễn
'Đường Tăng' Trì Trọng Thụy từ bỏ thừa kế tài sản 6,7 tỷ USD của vợ đại gia
Nữ sinh năm cuối đại học bỏ phố lên thảo nguyên 'sống' cùng hơn 20 con sói
Người mẫu từng tham gia Người Ấy Là Ai đột ngột qua đời ở tuổi 33
Tài sản 209 tỷ của Đức Thịnh trước khi gặp khó
Nghệ sĩ Bình Tinh gây tranh cãi vì mặc sexy hát cổ nhạc
Nơi bán cà phê của nam ca sĩ 50 tuổi nổi đình đám một thời ở phường Tân Định, TP.HCM
Kim Soo Hyun sau scandal hẹn hò gây sốc: Nhan sắc thảm hại khó tin, chỉ thở cũng mất hàng trăm triệu mỗi tháng