Rốt cuộc, phụ nữ lấy chồng để làm gì?
Phụ nữ đâu cần tiền, đâu cần nhà cao cửa rộng, giàu quý cao sang. Họ cần tình cảm, cần sự yêu thương từ chồng của mình. Một câu hỏi han dù chẳng mài ra mà ăn được nhưng cũng ấm lòng, khiến người phụ nữ cảm thấy mình được trân trọng.
Trong một buổi cà phê, chị bạn tôi hỏi rốt cuộc lấy chồng để làm gì nhỉ? Này nhé, chị lấy chồng xong rồi thì kinh tế vẫn phụ thuộc vào chồng, việc nhà thì chồng chẳng giúp, chồng cũng chẳng tinh tế đủ để quan tâm những lúc chị ấy cần. Thế nên lấy chồng vô tâm, chị ấy cảm giác mình thêm một người phải chăm, một phần phải lo chứ chẳng thấy được san sẻ, gánh vác thêm chút nào.
Các anh chồng thường không ý thức được rằng lấy được một cô vợ là các anh lời bao nhiêu. Sống một mình cái gì các anh cũng phải lo. Lấy vợ rồi thì vợ chăm cho thì A đến Z. Rồi còn có người để thương, để yêu, bầu bạn sớm khuya cho đỡ cô đơn. Vậy mà đôi khi các anh vẫn hậm hực như thể là vợ lấy đi mất tự do của mình không bằng.
Ảnh sưu tầm trên Internet.
Trong khi các cô gái lấy chồng rồi phải chịu biết bao thiệt thòi. Ngày xưa ở với bố mẹ được chăm như công chúa, muốn gì được nấy. Đến khi sống độc thân thì cũng có bao nhiêu anh theo đuổi. Chỉ cần nàng hắng giọng một chút là các anh túm tụm lại quan tâm, hỏi han. Còn khi lấy chồng thì chỉ còn biết trông cậy vào mỗi chồng. Mà chồng đôi khi lại thường vô tâm quá mức.
Tôi biết rất nhiều anh chồng, vợ ốm cũng không biết đường nấu cơm hay mua cháo cho vợ ăn. Cứ mặc vợ nằm đấy rồi tót đi chơi. Hay khi vợ mệt mỏi, áp lực công việc cũng chẳng thèm hỏi han, động viên, an ủi vỗ về. Các anh thì lúc nào cũng đòi phụ nữ phải quan tâm, ân cần nhưng bản thân các anh lại chẳng để tâm chút nào vào người vợ.
Video đang HOT
Ảnh sưu tầm trên Internet.
Tôi nhớ anh bạn mình từng nói rằng lấy vợ rồi thì giống như câu được cá thì có cần nhét thêm mồi vào miệng cá đâu thế nên các anh cứ thoải mái vô tâm. Vì các anh nghĩ rằng vợ sẽ chẳng dám bỏ mình đâu. Cơ mà nghĩ thế thì tội các cô vợ quá. Quả thật là các nàng không dám bỏ nhưng nếu lấy nhau về mà không quan tâm, hỏi han nhau, không tình cảm, chăm sóc nhau thì rốt cuộc hôn nhân chỉ là cái mác cho thiên hạ ngắm à.
Phụ nữ đâu cần tiền, đâu cần nhà cao cửa rộng, giàu quý cao sang. Họ cần tình cảm, cần sự yêu thương từ chồng của mình. Một câu hỏi han dù chẳng mài ra mà ăn được nhưng cũng ấm lòng, khiến người phụ nữ cảm thấy mình được trân trọng. Một món quà nhỏ chẳng đáng bao tiền cũng khiến người vợ thấy vui vẻ, thấy hạnh phúc.Thiết nghĩ đã chọn kết đôi cùng nhau, chia sẻ những tháng năm chung sống thì cả vợ lẫn chồng đều nên cố gắng nhiều nhất để cả hai bên cùng hạnh phúc.
Theo Eva
Xin lỗi, ở đây không có "máy đẻ" và em không "buôn chồng"!
"Già rồi, lấy chồng đi không là không đẻ được con nữa đâu", "Lấy chồng lãi nhất đứa con", "Vớ đại thằng nào rồi đẻ đi không trứng ung trứng hỏng hết rồi đấy"... nghe những câu này hẳn nhiều chị em ba máu sáu cơn...
Đồng ý rằng việc đẻ con bây giờ vẫn là đặc quyền của phụ nữ. Thảng hoặc đâu đó báo chí nói đàn ông chuyển giới có thể mang bầu nhưng cũng là chuyện lạ lùng. Chứ đặc quyền sinh con hẳn nhiên là thuộc về chị em. Nhưng đó là quyền được sinh con chứ không phải là bắt buộc phải sinh con. Luật pháp đâu có chương nào mục nào yêu cầu phụ nữ phải sinh con? Sao miệng lưỡi người đời cứ bền bỉ áp đặt nhau đến thế? Rằng cứ như là phụ nữ, lỡ đã có buồng trứng rồi thì phải dùng để đẻ vậy. Thậm chí vô duyên hơn, phụ nữ nào đẻ 1 con cũng bị bỉ bai rằng "sao đẻ ít thế?". Phụ nữ sinh con một bề thì bị nói là "không biết đẻ". Giả như đẻ nhiều hơn thì bị mỉa móc rằng "lợn sề chính hiệu". Đến thế kỷ nào rồi mà giá trị duy nhất đong đếm về một người phụ nữ chỉ là chuyện sinh đẻ?
Thế mà cũng có nhiều phụ nữ không vượt qua nổi miệng lưỡi người đời mà nhắm mắt lấy chồng để "lãi" ra đứa con. Thế mà nhiều phụ nữ đẻ con chỉ để "có người chăm sóc ta lúc tuổi già". Thế mà có nhiều phụ nữ chồng chả ra cái khỉ gì, kinh tế thì eo hẹp nhưng vẫn cứ sòn sòn sòn đô sòn mà đẻ con. Thế mà nhiều phụ nữ rặn hết lần này đến lần khác cho ra một quý tử chỉ để đảm bảo mình không bị nhà chồng đuổi cổ. Thế mà có nhiều phụ nữ đẻ con ra cho xong nhiệm vụ rồi quẳng con cho ông bà ngoại rồi đi theo tiếng gọi trái tim. Bao nhiêu đứa trẻ vì miệng lưỡi người đời mà được sinh ra?
Tôi đồng ý! Tôi đồng ý rằng trong "mã gen" của phần đông phụ nữ luôn có thứ gọi là "tình mẫu tử". Nhiều phụ nữ mê đắm chuyện sinh con, muốn sinh con và vô cùng yêu con. Như điều đó cũng có ở đàn ông. Nên có nhiều ông đàn ông cũng sẽ vì muốn có một đứa con mà nhắm mắt nhắm mũi cưới về một cô vợ để làm cái "máy đẻ" cho mình. Thậm chí, nhiều hợp đồng đẻ thuê cũng ra đời từ đó. Nhưng những điều đó đâu có thể được coi là lý do để mọi phụ nữ đều cần phải đẻ?
Nếu nghĩ về những đứa con do mình sinh ra.
Liệu chúng có được sinh ra bởi nỗi lòng mong đợi của chính bản thân mình? Chúng được sinh ra từ chính tình yêu đã đơm hoa đang đợi ngày kết trái? Chúng có được sinh ra khi cha mẹ chúng đã đủ năng lực, hành vi để có thể làm một ông bố bà mẹ tốt? Hay thứ chúng ta thảy ra cuộc đời này là một đứa trẻ có cha có mẹ mà vẫn như một đứa trẻ mồ côi? Sinh con một cách... vô trách nhiệm có lẽ cũng nên bị coi là một tội. Tội cho đứa trẻ được sinh ra. Tội cho những người xung quanh đứa trẻ, gánh nặng cho xã hội sau này.
Chúng ta cứ nói với nhau về bình đẳng giới, về việc phải tôn trọng quyền riêng tư, tự do của nhau nhưng rồi chính chúng ta tự bỏ quyền của mình, sự bình đẳng của mình, giá trị của mình. Tôi nghĩ mãi về những người nói ra cái câu: "Lấy chồng lãi nhất đứa con" dù biết rằng họ đang đau đớn vì lấy sai chồng, lấy phải gã chồng chả ra gì. Bởi nghe câu đó như thể hôn nhân là chuyện mua bán lãi lỗ vậy. Có đứa trẻ nào phát triển được bình thường trong môi trường mẹ thì khinh rẻ bố như thế? Có đứa trẻ nào hạnh phúc được khi chúng phải chứng kiến "thứ bố không ra gì" qua lời mẹ chúng? Tôi tự hỏi, vậy, người mẹ ấy, có thực sự yêu thương và quan tâm thực sự đến con mình? Tiếc thay, nhiều người mẹ miệng nói thương con nhưng tâm thì chỉ toàn thấy con là kết quả thất bại trong hôn nhân của mình. Nghĩ vậy thôi đã thấy đau lòng!
Tôi cũng lại thấy thương hại (chứ không thấy xót xa gì sất) với những phụ nữ vì "già rồi phải cưới chồng để sinh con". Như một cuộc trao đổi. Xin đừng nói đó là sự hy sinh vì đó không phải là hy sinh đâu. Đó là sự toan tính. Đừng đổ lỗi cho số phận hẩm hiu bởi chính bạn đang làm cho nó thêm thập phần hẩm hiu đấy. Đến bao giờ, đến bao giờ thì phụ nữ mới biết thương lấy phụ nữ? Đến bao giờ phụ nữ học được cái trân trọng chính bản thân mình, cho mình được quyền khiến người khác phải trân trọng mình?
Và dành riêng cho những ai vẫn "quen miệng" móc mỉa chuyện phụ nữ là phải sinh con, chuyện phụ nữ phải sinh đủ nếp tẻ, chuyện phụ nữ già rồi phải cưới chồng mau mau để đẻ con... Làm ơn, hoặc là hãy về hành tinh... tinh xa lắc của bạn đi hoặc hãy học cách tôn trọng người khác để nhận về sự tôn trọng. Làm ơn, miệng lưỡi của hôm nay là khẩu nghiệp của mai này. Xin hãy chia sẻ điều đó, gửi gắm điều đó đến những ai đã từng buông câu nói ấy vào người khác!
- Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả -
Theo Afamily
Phụ nữ từng NÂNG NGỰC chẳng lẽ luôn phải chịu sự cấm cản của gia đình nhà trai? Sau đó, em cũng giấu nhẹm mọi chuyện với gia đình người yêu. Em vẫn đinh ninh rằng chuyện mình từng nâng ngực sẽ không bị phát hiện. Nhưng trên đời này làm gì có sự thật nào không được phơi bày chứ? Mấy ngày nay em đang rất đau đầu vì chuyện tình cảm. Chẳng lẽ chỉ vì nhu cầu làm đẹp...