Việt Giải Trí  TIN MỚI


Phản bội chồng vì khó cưỡng lại được tình thầy giáo

Hồng Đến07:19 25/04/2014

A-A+

Thầy rủ đi uống nước rồi chở thẳng tôi vào khách sạn. Chẳng hiểu sao tôi lại không chống đối và ngoan ngoãn nghe theo luôn.

Ngồi đây khi viết những dòng chữ này lòng tôi có nhiều cảm xúc khó tả. Tôi một phụ nữ 27 tuổi, có chồng và một cô công chúa xinh đẹp 4 tuổi. Chồng tôi rất đẹp trai, là một người tốt, yêu thương vợ con, công việc ổn định. Nói chung người ngoài nhìn vào ai cũng khen nhà gia đình tôi hạnh phúc, tôi cũng mãn nguyện với những gì mình đang có, thế nhưng…

Khi quyết định đi học lớp thuế tôi đã gặp thầy, mới đầu chẳng quan tâm gì đến thầy vì thầy lớn tuổi, chắc có con bằng tuổi tôi, nhìn thầy có vẻ nghiêm khắc và giỏi nên tôi rất kính phục, muốn học cho thật tốt. Suốt cả khóa học tôi vẫn thấy bình thường nhưng khi gần kết thúc thầy bất ngờ mời tôi đi uống nước. Tôi rất lưỡng lự, sợ lắm nhưng thấy thầy cũng nhiệt tình với sinh viên nên chắc không sao, chỉ là uống nước thôi, tôi nghĩ vậy.

Phản bội chồng vì khó cưỡng lại được tình thầy giáo - Hình 1

Thầy chạy tới quán ốc ven đường, bảo tôi cùng vô, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng. Quán ốc sinh viên mà, đông người thế này chắc chẳng sao. Khi vào quán thầy hỏi tôi có con 4 tuổi rồi đúng không? Tôi bất ngờ hỏi lại: “sao thầy lại biết”, thầy bảo hỏi mấy đứa học chung. “Thầy nghĩ em cũng có hoàn cảnh giống thầy cũng có hạnh phúc không trọn vẹn nên hôm nay mời em đi uống nước, thầy để ý em ngay từ lúc mới học, một cô bé lúc nào cũng ngồi bàn đầu chăm chú nghe giảng và hiểu bài nhanh, không ngờ em vẫn có chồng con đàng hoàng”.

Tôi chỉ cười trừ và hỏi “Hoàn cảnh của thầy sao ạ”. Thầy bảo không có con, chỉ có con nuôi thôi, vợ chồng ly hôn từ lâu rồi, thầy thích đi chùa, giúp đỡ sinh viên, và con cháu. Cuộc sống của thầy chỉ có làm việc và học tập, thể thao. Tự nhiên tôi lại càng nể phục thầy hơn.

Những ngày sau đó thầy hay nhắn tin cho tôi, tất nhiên tôi cũng nhắn tin lại nhưng chỉ đơn giản nghĩ chắc thầy quý mình nên như vậy. Kết thúc môn thầy hỏi tôi thi có được không và không quên nhắn: “Có thầy ở bên em cứ yên tâm, em sắp xếp gặp thầy thì hay hơn nữa”. Tôi đã ngờ ngợ ra vấn đề gì đó nên đã trả lời “Với em điểm thi không quan trọng lắm, em quý trọng nên mới tâm sự thầy nghe chứ em không có ý gì khác cả. Qua tuần nếu thầy rảnh em mời thầy uống nước”. Tôi nghĩ mình quá đề phòng thôi, chứ thấy thầy cũng đàng hoàng biết đâu đây là cơ hội để mở rộng mối quan hệ.

Như đã hẹn, khi đến quán nước thấy thầy ở đấy rồi. Không như tôi dự đoán, thầy không nói chuyện gì về công việc, toàn chuyện cá nhân, thầy nói sau khi đi nhiều nước muốn tìm bạn gái ở Việt Nam nhưng chưa tìm được. Rất tiếc tôi đã có gia đình, hay tôi giới thiệu bạn gái cho thầy nhưng nhất định phải có tính cách giống tôi. Những câu chuyện bâng quơ cũng hết buổi rồi cả hai cùng ra về, không ngờ vừa bước ra khỏi ghế thầy đã ôm tôi hôn tới tấp, tôi vừa sợ người khác thấy vừa xấu hổ bảo thầy về trước đi, chút xíu tôi ra về sau, tôi muốn ngồi yên tĩnh một lát.

Thầy không những không về còn kéo tôi vào lòng, hôn và cầm tay tôi đưa vào chỗ nhạy cảm của thầy, rồi nói rất thích tôi. Thầy cũng là con người thôi hãy chiều thầy, tôi cảm thấy sợ nếu chỗ đó không phải là quán đông người chắc thầy đã cưỡng hiếp tôi ngay rồi. Tôi nói lớn “Thầy về đi”. Thầy luống cuống xách cặp ra về.

Tôi chưa định thần chuyện gì đang xảy ra, ngồi một lát tiếp viên quán lên dọn bàn tôi mới ra về. Chạy xe về tôi không hiểu mình có làm gì quá đáng khiến thầy hiểu lầm không? Hay tại thầy quen làm vậy với mấy cô sinh viên khác rồi? Bây giờ có muốn mối quan hệ thầy trò bình thường nữa cũng không được.

Video đang HOT

Mấy hôm sau, thầy liên tục gọi nói tôi có sức hút ghê gớm không thể cưỡng lại, thầy không thể giải thích lý do vì sao, rằng tôi là người đầu tiên từ chối và đuổi thầy đi. Bắt đầu mâu thuẫn xảy ra trong lòng dù biết thầy đúng như những gì mình dự đoán ban đầu nhưng sao trong lòng tôi không muốn mất đi tình cảm này, một cảm giác rất lạ khi tôi nghĩ về những nụ hôn ấy.

Ngày nào thầy cũng gọi điện, nhắn tin rủ tôi đi uống nước, tôi vẫn sợ chuyện như hôm ấy xảy ra nữa nên không quên nhắc thầy chỉ đi uống nước thôi, không được như hôm trước. Tôi đồng ý ngồi lên xe thầy chở đi, thầy chạy mấy vòng tìm quán rồi bất ngờ chạy vào khách sạn. Tôi đứng khựng lại không đi, thầy kéo tay tôi và nói “Không sao đâu, lên đây nói chuyện, đừng để người khác nghi ngờ”, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đi theo thầy.

Lên tới phòng thầy vội cởi quần áo treo lên ngay ngắn, tôi đang mở cửa đi ra thầy vội bế tôi lên và… Tôi đã thuộc về thầy dễ dàng như vậy đấy. Ra về tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng, con người ta chỉ thích nhau tầm thường vậy sao, sao thầy không quý tôi vì tính cách con người tôi?

Vừa chạy về tôi vừa khóc như một đứa trẻ, một người phụ nữ đã có chồng mà hư đốn như vậy, tôi đâu phải là người quá ham về chuyện tình dục, vậy sao tôi không đủ cứng rắn, sáng suốt từ bỏ mối quan hệ này ngay từ đầu? Tôi đang trông đợi vào điều gì?

Lòng tôi buồn lắm, nhưng chưa dừng ở đấy đâu các bạn ạ, Có lần một sẽ có lần hai, trong tôi bao nhiêu suy nghĩ trái chiều, trái tim hình như đã có bóng dáng thầy dù biết thầy là người không tốt. Chỉ cần nhìn thấy thầy là tôi vui rồi, không cần những ham mê thể xác, nhưng thầy lại khác, cũng một phần thấy tôi đã thuộc về thầy dễ dàng.

Trong 3 tháng quen nhau, có lúc tôi cũng thấy thầy thương mình. Thầy nói cả đời chưa nói yêu thương ai lần nào, vậy mà đã nói lên lời yêu tôi sau 2 tháng quen nhau và muốn có con với tôi, về già cùng nhau sống ở quê, cuộc đời yên bình. Số phận như trêu đùa với tôi khi càng muốn xa thầy thì khoảng cách lại kéo gần hơn khi chỗ tôi làm lại gần trường thầy dạy (cả tôi và thầy đều không biết điều này).

Rồi tôi mang thai ngoài tử cung, âu cũng là cái số, tội con tôi, chắc ông trời trừng phạt tôi đã phụ tình chồng con. Những ngày chạy chữa ở bệnh viện tôi thấy chồng luôn ở bên mà thấy có lỗi vô cùng. Những tưởng thầy thương tôi thật tình nhưng không, chỉ là ham mê chinh phục thôi.

Đến giờ tôi không biết chính xác thầy bao nhiêu tuổi, ở đâu. Nghe nói thầy có một người con trai học lớp 8, không hề ly dị vợ như đã nói, chỉ vì vợ thầy là bác sĩ, đã 50 tuổi nên không còn ham muốn gì nữa, tất nhiên thầy phải đi giải quyết bên ngoài và tôi là một trong những cô gái ngốc ấy. Một gia đình quá đẹp, vợ bác sĩ, chồng tiến sĩ khoa học, đâu ai ngu gì phá vỡ nó. Chỉ tội cho những cô sinh viên khờ dại.

Tôi viết lên đây không phải để các bạn cảm thông vì biết mình không xứng đáng nhận điều ấy, giờ đây tôi đang cố chuộc lỗi lầm với chồng con. Các bạn ạ, đừng nhìn bề ngoài bất cứ ai mà vội đánh giá hay vội tin lời lẽ ngon ngọt, kể cả những người tri thức nhất, thiệt hại vẫn là phái nữ mình thôi. Hãy sáng suốt để mình không bị tổn thương và có tương lai tốt hơn.

Theo VNE

Trừng trị vợ bằng cách bắt vợ xem clip ân ái với 'gái gọi' để răn đe

Nửa năm trời đã trôi qua nhưng đêm nào tôi cũng bị những hình ảnh lõa lồ trên màn hình máy tính ngày hôm ấy ám ảnh.

Ngày xưa, khi tụi tôi mới yêu nhau hai gia đình đã cực lực phản đối. Điều kiện, hoàn cảnh hai nhà chênh lệch nhau nhiều quá. Bố mẹ anh ấy e ngại vì tôi từ xưa đã có tiếng tiểu thư "cành vàng lá ngọc", họ sợ rồi khi lấy về tôi sẽ chảnh chọe, sẽ khó bảo lại không biết thu vén nhà cửa. Còn bố mẹ tôi vì thương con không muốn rồi đây con mình phải khổ nên đã ra sức mai mối tôi với người đàn ông khác.

Hoàn cảnh gia đình chỉ là một chuyện, thêm nữa khi ấy, anh làm việc cách nhà những hơn 300 cây số, công việc lại bấp bênh còn tôi thì đã ổn định dạy học ở trường huyện. Nếu lấy anh, tôi sẽ phải chịu thiệt thòi trăm bề. Mặc kệ cho gia đình ngăn cản chúng tôi vẫn quyết tâm đến với nhau, cuối cùng thì cả hai bên gia đình cũng phải chịu thua.

Thời gian lặng lẽ trôi đi, dù phải sống trong xa cách nhưng tình cảm của cả hai vẫn mặn nồng. Có lẽ ông trời không nỡ nhìn đôi vợ chồng son phải sống xa nhau như vậy nên ba năm sau, anh được chuyển hẳn về xuôi và lên chức trưởng phòng. Kinh tế gia đình gia đình khấm khá dần lên.

Nhưng cũng từ đó mọi chuyện đã thay đổi đến mức chóng mặt. Chồng suốt ngày nhậu nhẹt, bỏ bê chuyện gia đình. Bỏ qua mọi chuyện, tôi vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ hiền, dâu thảo. Việc nhà tôi đều lo chu tất, duy chỉ có một cái tội là lấy nhau đã lâu mà vẫn chưa thấy bầu bí gì cả. Chuyện con cái càng ngày càng khiến hai vợ chồng đau đầu.

Rượu bia, nhậu nhẹt đã "làm hư" chồng tôi từ bao giờ không biết nữa. Anh "biến chất" hoàn toàn, không còn chân chất, hiền lành như xưa, thi thoảng lại dùng những lời lẽ nặng nề, tục tĩu để chửi rủa, lăng mạ tôi. Rồi thiên hạ đồn ầm lên rằng anh đang cặp bồ không phải với đồng nghiệp cùng cơ quan cũng không phải một cô gái trẻ đẹp học hành đàng hoàng nào mà với một "gái gọi" trên thị trấn.

Trừng trị vợ bằng cách bắt vợ xem clip ân ái với &'gái gọi' để răn đe - Hình 1

Thì ra người mà bấy lâu nay tôi vẫn gọi là "chồng" đã quay cảnh ân ái với gái gọi chưa đầy 18 tuổi để ép vợ xem (Ảnh minh họa)

Chồng cặp bồ - ừ thì tủi thân, ừ thì đau đớn lắm chứ. Nhưng tư tưởng của tôi rất thoáng, tôi chấp nhận chồng mình có thể "trăng hoa, mây gió" ở bên ngoài miễn sao phải biết tôn trọng vợ, "ăn vụng" thì phải khéo "chùi mép" để gia đình được yên ấm, thuận hòa. Nhưng không, người chồng mà bấy lâu nay tôi yêu thương hết mực lại nhẫn tâm dùng một kế sách bẩn thỉu để "dạy dỗ" vợ.

Trong một lần say rượu về nhà vào lúc gần 12 giờ đêm, anh bắt đầu hạnh họe. Tôi chẳng nói lời nào chỉ nhẹ nhàng tháo giày, cởi áo, đắp chăn cho chồng đi ngủ nhưng anh vẫn lè nhè không dứt. Sau đó từ lè nhè, anh chuyển sang chửi bới, lẫn trong những tiếng chửi bới ấy có cả lời xúc phạm tôi và bố mẹ đẻ.

Uất quá, tôi mới nặng lời: "Anh tưởng anh tốt đẹp lắm à? Làm ơn, để yên cho người khác sống nữa chứ!". Bỗng "đốp" một cái, mắt tôi hoa lên, một cái tát như trời giáng giáng xuống mặt tôi. Người đàn ông say xỉn mắt long lên, túm tóc lôi sềnh sệch tôi ra góc nhà đến trước cái laptop đặt trên bàn làm việc.

Tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nữa. Thì ra người mà bấy lâu nay tôi vẫn gọi là "chồng" đang tìm lại file clip quay cảnh ân ái với đứa gái gọi chưa đầy 18 tuổi ra để ép vợ xem.

Một tay anh ta giật ngược tóc tôi lên, tay còn lại dí đầu tôi gần sát màn hình. Mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, bầu trời phía trên thì như đang chuẩn bị sập xuống. Hai con người không một mảnh vải che thân quằn quại, rên rỉ trên chiếc giường đơn ở một nhà nghỉ tối tăm nào đó. Những hình ảnh lõa lồ, bẩn thỉu ấy nối tiếp nhau trong hơn 5 phút. Tôi vùng lên nhưng bị đôi bàn tay kia thô lỗ kia vô hiệu hóa hoàn toàn. Tôi muốn đi tìm con dao nhọn rồi đâm chết ngay hai con người khốn nạn này.

Clip vừa dứt, hắn lại dập dầu tôi xuống nền nhà liên tục, vừa đánh đập tôi anh ta vừa rít qua kẽ răng: "Cho mày chừa, từ nay đừng càu nhàu nữa. Không có mày thì còn ti tỉ con khác xin hầu hạ tao, đẻ con cho tao...".

Cả đêm đó, tôi không tài nào nhắm được mắt. Nhìn vào khoảng không vô định tôi tự hỏi cuộc đời mình sao lại thành ra như thế này. Tưởng như tất cả đã sụp đổ, thế mà sáng hôm sau, anh ta vẫn ung dung cắp cặp đi làm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Chồng mình đây sao hay là một con quỷ? Tôi đã tự hỏi như thế trong nhiều ngày sau đó. Càng đơn độc hơn, khi bố mẹ chồng lại chỉ nhất mực tin con trai với cả họ có biết gì về cái clip bẩn thỉu trong chiếc laptop kia đâu. Họ không can thiệp gì vào việc con trai chửi bới, thi thoảng đánh đập con dâu mình. Thì ra chưa sinh được con là một cái tội quá lớn.

Ngày qua ngày tôi phải sống trong nỗi ám ảnh ghê rợn từ đoạn clip kia bên cạnh một người chồng "biến chất". Sáu tháng đã trôi đi nhưng tôi không thể nào quên được những hình ảnh bẩn thỉu ấy. Đến giờ vẫn chưa bầu bí, hay là đường ai nấy đi - điều này làm tôi day dứt mãi không thôi.

Theo VNE


Video nổi bật

Xem nhiều



Tin mới



QUẢNG CÁO | TUYỂN DỤNG | Điều khoản | Archive | Feed